Nguyễn Khánh Linh (25 tuổi), trọ ở chung cư Opal Garden (P.Hiệp Bình, TP.HCM; trước đây là P.Hiệp Bình Chánh, TP.Thủ Đức, TP.HCM). Linh cho biết thuê căn hộ này với giá 7,5 triệu đồng. Mỗi tháng, ngoài tiền thuê, Linh còn phải trả tiền điện, nước, chi phí khác… với khoảng hơn 2 triệu đồng. Điều đáng nói, Linh cho biết dù chi gần chục triệu đồng mỗi tháng như vậy nhưng thuê phòng trọ chỉ để ngủ hàng đêm. Còn ban ngày, Linh đi làm.
“Có những khi đi công tác 5, 6 ngày. Lắm lúc tôi về quê. Có tháng chỉ ở được 18 – 20 ngày. Nói là ở nhưng thực tế chỉ để ngủ tới sáng dậy đi làm”, Linh kể.
Trần Anh Tuấn (28 tuổi), trọ ở chung cư Ehome 3 (P.An Lạc, TP.HCM; trước là P.An Lạc, Q.Bình Tân, TP.HCM) cũng có chung câu chuyện. Tuấn cho biết: “Tôi gần như không sống ở chung cư. Chỉ để ngủ thôi”.
Tuấn kể căn hộ thuê rộng 67m², có ban công, máy lạnh, bếp nhỏ, giá thuê 7 triệu đồng/tháng. Tuy nhiên hàng ngày chỉ sử dụng nó như một “khách sạn dài hạn”: tối về ngủ, sáng rời đi.
Theo Tuấn, căn hộ chỉ là nơi chốt lại một ngày. Tuấn cho biết lịch trình lặp lại đều đặn: 7 giờ sáng rời căn hộ, ăn sáng ở ngoài. 8 giờ vào công ty. Trưa đi ăn cùng đồng nghiệp. Chiều tan làm lại ghé quán cà phê gặp bạn bè, đối tác. Tối đi tập gym hoặc chơi thể thao. “Đến khi quay về phòng, thường đã gần 22 giờ. Mỗi ngày tôi ở căn hộ chắc tầm 6 – 7 tiếng, mà chủ yếu là ngủ. Có hôm bận quá, về chỉ kịp tắm rồi đi ngủ”, Tuấn kể.
Hà Thị Thanh Nhàn (26 tuổi), trọ ở chung cư The Emerald Golf View Bình Dương (P.Lái Thiêu, TP.HCM; trước là P.Lái Thiêu, TP.Thuận An, Bình Dương), cho biết mỗi tháng thuê phòng giá 5,5 triệu đồng. Chi phí bảo trì, tiền điện, nước, rác, dịch vụ khác… thêm 3 triệu đồng. Trong phòng đầy đủ bếp, máy giặt, máy lạnh…
“Nhưng suốt nửa năm ở đây, tôi chỉ sử dụng bếp vài lần. Nhiều đồ đạc khác trong phòng cũng chưa đụng đến. Cửa ra ban công hiếm khi được mở. Có lúc tôi nghĩ, tôi bỏ ra gần 9 triệu đồng mỗi tháng mà dùng chưa tới 30% giá trị của nó”, Nhàn nói.
Những câu chuyện như vừa kể khá nhiều. Chị Đặng Thị Thùy Hoa (32 tuổi, ngụ ở 109 Trần Khắc Chân, P.Đức Nhuận, TP.HCM; trước là P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM), cho biết ban ngày làm việc tại công ty hoặc quán cà phê. Cuối tuần, chị thường về quê hoặc đi chơi xa. “Có tháng tôi ở phòng chắc chưa tới 10 ngày. Nhưng vẫn phải trả đủ tiền là 7 triệu đồng”, chị Hoa nói.
Chị Hoa cho rằng việc “ít ở phòng trọ” không hẳn là lãng phí, mà là lựa chọn phù hợp với nhịp sống. “Tôi gần như “sống ngoài đường” suốt cả ngày. Ở ngoài tôi có nhiều năng lượng hơn. Ở phòng dễ bị ì, lười, buồn ngủ”, chị Hoa chia sẻ.
Đặng Ánh Quỳnh (27 tuổi, trọ ở 200 Nguyễn Đình Chính, P.Phú Nhuận, TP.HCM; trước đây là P.11, Q.Phú Nhuận, TP.HCM) cho biết chọn học bài ở thư viện, làm việc nhóm ở quán cà phê, ăn uống ở ngoài. Phòng trọ chỉ là nơi để “ngả lưng”.
“Tôi không thấy tiếc tiền. Vì nếu ở phòng nhiều, có khi tôi lại tiêu cực hơn. Với tôi, phòng trọ như là “nơi sạc pin”. Công việc của tôi cần giao tiếp nhiều, nên tôi thích ra ngoài. Phòng trọ là không gian để nghỉ ngơi, tách khỏi thế giới”, Quỳnh nói và cho rằng: “Việc trả tiền cho một không gian yên tĩnh, riêng tư, dù chỉ dùng vài tiếng mỗi ngày vẫn đáng giá”.
Ở góc nhìn của người cho thuê trọ, anh Nguyễn Hoài Việt (37 tuổi, chủ khu trọ ở đường Linh Trung, P.Linh Xuân, TP.HCM; trước là P.Linh Trung, TP.Thủ Đức, TP.HCM), cho biết xu hướng này đang phổ biến hơn.
Anh Việt nói: “Khách thuê đa phần là dân văn phòng trẻ. Họ đi suốt ngày, tối mới về. Có người cả tuần không thấy mặt. Chính điều này khiến mô hình phòng trọ ngày càng giống “khách sạn dài hạn”. Đó là có nội thất đầy đủ, dịch vụ tiện nghi nhưng ít sự gắn bó lâu dài. Khách thuê trọ không cần không gian sinh hoạt nhiều, họ cần sự tiện lợi và riêng tư”.
Cũng theo anh Việt, có một nghịch lý là càng đầu tư phòng đẹp, tiện nghi, người thuê lại càng… ít sử dụng. “Có phòng trang bị bếp xịn, máy giặt mới, nhưng khách không dùng. Họ ăn ngoài, giặt ngoài hết”, anh Việt nói.
Theo các chuyên gia, hiện tượng này phản ánh sự thay đổi trong cách người trẻ định nghĩa “nơi ở”.
Thạc sĩ tâm lý Huỳnh Hải Huy, Trung tâm tư vấn tâm lý Inner Light (P.Chợ Quán, TP.HCM; trước là P.2, Q.5, TP.HCM), cho rằng: “Không gian sống của người trẻ đang bị “phân mảnh”. Thay vì gói gọn trong một căn phòng, các nhu cầu được tách ra. Như làm việc ở công ty hoặc không gian làm việc chung, gặp gỡ ở quán cà phê, giải trí ở trung tâm thương mại… Phòng trọ chỉ còn chức năng nghỉ ngơi. Nó không còn là “trung tâm đời sống” như trước”, ông Huy phân tích và nói thêm: “Bên cạnh đó, áp lực công việc và nhịp sống nhanh khiến nhiều người không còn thời gian để sống trong phòng trọ. Việc về phòng sớm, nấu ăn, nghỉ ngơi đôi khi bị một bộ phận người trẻ xem là lãng phí thời gian”.
Chuyên gia xã hội học Lưu Thị Huyền Trân, Trung tâm tâm lý ứng dụng Mind Talk Space (P.Cát Lái, TP.HCM; trước là P.Cát Lái, TP.Thủ Đức, TP.HCM), khuyến nghị người trẻ nên cân nhắc lại mối quan hệ với không gian sống, tức nơi thuê để ở.
“Cần tái định nghĩa phòng trọ. Không chỉ là nơi ngủ, mà nên là nơi phục hồi năng lượng. Điều này có thể bắt đầu từ những thay đổi nhỏ như: nấu ăn vài bữa mỗi tuần, trang trí không gian theo sở thích, dành thời gian “ở nhà” có chủ đích. Cũng nên cân đối chi tiêu. Nếu thời gian sử dụng phòng quá ít, có thể xem xét thuê phòng nhỏ hơn, ở ghép…”, bà Trân nói.
Tổ chức đám cưới phong cách xưa của ba mẹ, Phạm Thị Chúc Bình (26 tuổi, ngụ Vĩnh Long) từng “gây sốt” mạng xã hội vào cuối năm ngoái. Với cô, đây không chỉ là một ý tưởng trang trí mà là cách để hiện thực hóa giấc mơ đã ấp ủ từ lâu.
Chúc Bình kể sinh ra và lớn lên ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long nên quen thuộc với những đám cưới miền Tây đậm chất truyền thống. Tuy nhiên, khi cuộc sống ngày càng hiện đại, những hình ảnh ấy dần trở nên hiếm hoi. “Từ nhỏ mình cũng đã rất thích xem hình cưới của cha mẹ nên luôn mong sau này sẽ có một đám cưới giống như vậy”, cô chia sẻ.
Trong lễ đính hôn của Chúc Bình, không gian được tái hiện bằng những vật dụng quen thuộc như: bàn máy may, đòn gánh, đèn dầu, bình trà họa tiết con gà, cùng những chi tiết đặc trưng miền Tây như cây chuối, lá dừa, cuộn rơm hay buồng dừa nước. Tất cả tạo nên một không gian vừa mộc mạc, vừa đậm chất ký ức.
“Đám cưới phong cách xưa của cha mẹ khiến mình và mọi người nhớ lại ngày cha mẹ nên duyên. Nó mang lại cảm giác gần gũi, thân thương mà những đám cưới hiện đại khó có được”, Chúc Bình nói.
Với cô, điều đáng giá nhất sau buổi lễ không phải là hình ảnh đẹp mà là cảm giác cả gia đình cùng nhau sống lại một phần ký ức. Đó cũng là cách để gìn giữ những nét văn hóa lâu dài của người miền Tây.
Cùng lựa chọn phong cách tương tự, anh Nguyễn Hoàng Vũ (34 tuổi, ngụ Đồng Tháp) đã tái hiện khung cảnh miền Tây xưa trong ngày cưới của mình. Cổng cưới được dựng từ thân cây cau, quầy dừa, hoa thiên điểu, thay vì hoa tươi hiện đại. Những giỏ trái cây đặc trưng của vùng sông nước cũng được bày biện khắp không gian.
“Vợ chồng tôi thấy phong cách này gần gũi hơn, tạo cảm giác đặc biệt cho khách mời. Quan trọng hơn, nó gợi lại ký ức tuổi thơ của chính mình”, anh Vũ chia sẻ.
Không chỉ là lựa chọn cá nhân, phong cách cưới xưa đang dần trở thành một xu hướng trong giới trẻ. Theo chị Cao Thanh Thuyên (30 tuổi), làm việc tại đơn vị trang trí tiệc cưới Hỷ Decor (Đồng Tháp), số lượng khách hàng chọn phong cách này đã tăng rõ rệt trong những năm gần đây, đặc biệt từ sau năm 2021, chiếm khoảng 30% tổng số tiệc.
“Khách thường yêu cầu những chi tiết rất đặc trưng như sắc đỏ của giấy dán long phụng, các loại hoa như lay ơn, hoa chuối, lá dừa, cùng các vật dụng như đèn dầu, mành tre, bình thủy, ly tách họa tiết con gà… Tất cả đều gợi lại không gian đám cưới xưa”, chị Thuyên cho biết.
Theo chị, chi phí cho một đám cưới phong cách xưa không hẳn thấp hơn, mức giá trọn gói thường dao động từ 30–40 triệu đồng do sử dụng nhiều hoa tươi và chi tiết thủ công.
Tuy nhiên, điều khiến các cặp đôi lựa chọn không nằm ở chi phí, mà ở giá trị cảm xúc. “Phần lớn khách là những người sống trong gia đình có ông bà, cha mẹ lớn tuổi. Họ muốn tái hiện lại đám cưới của thế hệ trước, như một cách để kết nối và lắng nghe những câu chuyện ngày xưa”, chị Thuyên nói.
Với chị Nguyễn Thị Mỹ Ngân (32 tuổi, ngụ Đồng Tháp), việc chọn phong cách cưới những năm 80–90 không chỉ vì đẹp mà còn vì cảm xúc. “Mỗi lần xem lại những clip đám cưới ngày xưa, tôi thấy rất xúc động. Tôi muốn khách mời khi đến dự cũng có cảm giác như vậy, không chỉ đi dự một đám cưới mà còn được sống lại cả một bầu trời ký ức”, chị chia sẻ.
Cũng trang trí lễ đính hôn theo phong cách xưa, nhưng Nguyễn Thị Tuyền Linh (25 tuổi, ngụ Tây Ninh) lại chọn cách tự tay cùng gia đình chuẩn bị mọi thứ. Từ bàn ghế, ấm nước đến các vật dụng trang trí, tất cả đều là những thứ quen thuộc, dễ tìm trong mỗi gia đình. "Nhờ vậy mà đã tạo nên một không gian bữa tiệc vừa giữ được nét mộc mạc, ấm áp đúng với tinh thần mình mong muốn lại còn tiết kiệm được chi phí”, Linh nói
Cô nàng chia sẻ thêm: "Khi mọi người cùng nhau làm, tự nhiên cảm thấy nhớ lại cảnh ngày xưa cả xóm xúm lại dựng cổng cưới. Những người trẻ như mình có thể chưa từng trải qua, nhưng nhờ những chi tiết đó mà cảm xúc trở nên gần gũi hơn”.
Trải qua 25 năm, Tiếp sức mùa thi đã trở thành một trong những chương trình mang dấu ấn sâu đậm nhất của tuổi trẻ Việt Nam. Trên hành trình ấy, có những người đã dành trọn cả thanh xuân để cùng sĩ tử "vượt vũ môn".
Anh Nguyễn Thiên Tú, Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ thanh thiếu nhi Việt Nam (T.Ư Đoàn), là một trong số đó. Với 11 năm trực tiếp tham gia và điều phối chương trình Tiếp sức mùa thi từ cấp cơ sở lên đến T.Ư Đoàn, anh đã giúp hàng triệu sĩ tử "vượt vũ môn".
Cơ duyên đưa anh Nguyễn Thiên Tú đến với Tiếp sức mùa thi bắt đầu từ năm 2009, khi anh đang là Phó bí thư Đoàn Trường đại học Luật Hà Nội. Ngày ấy, công việc chủ yếu mang tính chất nội bộ trường: tìm kiếm nhà trọ, lập danh sách số điện thoại chủ nhà bằng những bảng tính excel thủ công.
Bước ngoặt lớn nhất đến vào năm 2010, khi anh chuyển công tác lên Thành đoàn Hà Nội và được giao trọng trách phụ trách chương trình Tiếp sức mùa thi của toàn thủ đô.
Giai đoạn 2010 - 2014, Smartphone hay Google Maps, AI là những khái niệm xa xỉ. Phụ huynh và thí sinh ở các tỉnh lẻ lên Hà Nội thi đại học thường mang theo tâm lý lo lắng, lạc lõng giữa "ma trận" bến xe, tuyến phố.
Nhớ lại quãng thời gian rực rỡ ấy, anh Tú xúc động kể về tấm "bản đồ" đặc biệt của một tình nguyện viên tên Lại Mạnh Duẩn, nhân viên Công ty xe buýt Hà Nội.
Vốn am hiểu các tuyến xe, anh Duẩn đã ấp ủ dự án làm một cuốn cẩm nang chỉ đường dành riêng cho thí sinh. Điều đặc biệt là cuốn cẩm nang không sử dụng ngôn ngữ học thuật hay bản đồ phức tạp, mà được viết bằng ngôn ngữ vô cùng gần gũi.
"Quyển cẩm nang chia ra mấy chục bến tàu, bến xe lớn. Từ bến xe này đi ra ngoài rẽ phải, đi bao nhiêu bước, nhìn thấy biển gì, lên tuyến xe số mấy, đi thêm bao nhiêu bến nữa thì xuống... Tất cả được mô tả cặn kẽ đến mức tình nguyện viên không cần biết đường, chỉ cần đọc như thế là phụ huynh có thể lấy sổ tay ra chép lại để tự đi", anh Tú kể.
Để hoàn thành công trình ấy, anh Duẩn xin nghỉ việc không lương vài tháng ròng rã để đi khảo sát thực tế. Với vai trò điều phối, anh Tú và Thành đoàn Hà Nội đã tạo mọi điều kiện để nhân rộng mô hình này.
Cuốn cẩm nang sau đó trở thành "bảo bối" của hàng chục ngàn tình nguyện viên thủ đô trong nhiều năm liền, và anh Duẩn trở thành một trong 10 Gương mặt trẻ thủ đô tiêu biểu năm 2013.
Những năm trước 2010, phong trào Tiếp sức mùa thi ở Hà Nội dù sôi nổi nhưng còn mang tính tự phát, mạnh trường nào trường nấy làm. Nhận thấy sự lãng phí nguồn lực, Thành đoàn Hà Nội đã thiết lập hệ thống điều phối tập trung.
Một tổng đài được lập ra tại Nhà văn hóa học sinh sinh viên. Khi một điểm thi báo cáo thiếu tình nguyện viên, đặc biệt là đội hình xe ôm tình nguyện "Áo xanh chở ước mơ hồng", tổng đài ngay lập tức điều động lực lượng từ các bến bãi, điểm thi lân cận sang chi viện.
Anh Tú nhớ lại khí thế hừng hực lúc bấy giờ: "Mọi thứ điều phối qua điện thoại bàn rất thủ công, nhưng không ai ngại việc gì cả. Có những bạn đang làm nhiệm vụ tư vấn tại bàn, nhưng khi nghe điểm khác thiếu người, nếu có bằng lái, thạo đường là lập tức nhận nhiệm vụ lên xe đi chở thí sinh ngay".
Chính sự linh hoạt, không nề hà gian khó ấy đã tạo nên một mạng lưới hỗ trợ khép kín, không để bất kỳ thí sinh nào bị bỏ lại phía sau.
Năm 2012, anh Tú cùng các đồng nghiệp tiếp tục ghi dấu ấn với mô hình "Cùng bạn đi thi", phối hợp cùng Tỉnh đoàn Lạng Sơn. Đây là mô hình hỗ trợ chuyên sâu "1 kèm 1" dành cho các thí sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, không thể tự đi thi.
Tình nguyện viên được tuyển chọn gắt gao: phải có xe máy, bằng lái, học lực tốt. Các bạn không chỉ đưa đón, lo chỗ ăn nghỉ mà còn như một người anh, người chị tư vấn tâm lý, truyền đạt kinh nghiệm làm bài. Có những ngày, tình nguyện viên tự bỏ tiền túi mời hai bố con thí sinh những bữa cơm trưa ấm áp. Từ 200 thí sinh ban đầu, mô hình đã mở rộng hỗ trợ lên tới 400 - 500 em mỗi năm.
Tháng 5.2017, anh Tú chuyển công tác lên T.Ư Đoàn. Dù không còn trực tiếp lăn lộn ở từng bến xe, điểm thi như trước, anh vẫn tiếp tục đồng hành cùng chương trình ở vai trò chỉ đạo, định hướng cấp vĩ mô cho đến năm 2020.
Hơn 1 thập kỷ gắn bó, điều khiến anh Tú tự hào và xúc động nhất là "hiệu ứng cánh bướm" của sự tử tế.
"Mỗi năm, có hàng trăm tình nguyện viên đứng lên chia sẻ rằng: 'Năm trước em chính là thí sinh được các anh chị áo xanh giúp đỡ. Cảm động trước ân tình ấy, năm nay em quyết tâm đỗ đại học để khoác lên mình màu áo này, giúp đỡ lại các em khóa sau'. Đó chính là di sản lớn nhất của Tiếp sức mùa thi", anh Tú bộc bạch.
Nhân kỷ niệm 25 năm chương trình Tiếp sức mùa thi, nhìn về tương lai, nguyên "nhạc trưởng" của chiến dịch Tiếp sức mùa thi của Hà Nội cho rằng, xã hội thay đổi, phương thức hỗ trợ cũng cần phải chuyển mình. Việc đứng đường chỉ lối không còn quá bức thiết trong kỷ nguyên số. Thay vào đó, tổ chức Đoàn, Hội cần khảo sát để đánh trúng nhu cầu thực tế của thí sinh hiện nay.
Đó là việc chuyển hướng sang hỗ trợ chuyên sâu: tìm kiếm học bổng, tổ chức ôn thi, tư vấn tâm lý trước kỳ thi và đặc biệt là ứng dụng mạnh mẽ nền tảng công nghệ.
"Cần thiết kế một chương trình khoa học, thiết thực, hiệu quả để hỗ trợ thiết thực cho các bạn thí sinh và người nhà. Chuyển hướng sang chuyên sâu và ứng dụng công nghệ, đó là hai xu hướng cho thời gian tới", anh Tú mong muốn.
Đầu tháng 4, bộ ảnh về một cô gái chụp tại công viên Thống Nhất (Hà Nội) được chia sẻ rộng khắp trên các nền tảng mạng xã hội. Trong ảnh, cô gái có mái tóc dài, hơi xoăn, buông xõa tự nhiên. Gương mặt thanh tú được trang điểm nhẹ, tạo cảm giác tinh khôi. Đặc biệt, ánh mắt của cô trong veo, có chiều sâu, cuốn hút mọi ánh nhìn.
Bộ ảnh mang phong cách cổ điển khiến nhiều người liên tưởng đến ảnh chụp của những mỹ nhân đình đám thập niên 90. Vì vậy, nhiều hội nhóm, cá nhân chọn đăng lại bộ ảnh của cô gái kèm nhận xét: Cô gái xinh như diễn viên những năm 1990, giống các nữ hoàng ảnh lịch…
Cô gái nổi tiếng và được mọi người tìm kiếm với bộ ảnh ở công viên Thống Nhất là Đàm Phương Linh (21 tuổi). Linh đến từ TP.Hải Phòng, hiện tạm trú tại P.Đống Đa, Hà Nội. Cô đang theo học tại Trường ĐH Ngoại Thương Hà Nội.
Linh kể bộ ảnh được chụp vào ngày 31.3. Hôm đó, Linh và các bạn uống cà phê trong công viên Thống Nhất. Lúc chuẩn bị về, cả nhóm rủ nhau chụp ảnh kỷ niệm vì thấy nắng ở công viên đẹp và thử máy ảnh compact vừa được tặng của bạn.
Sau đó, Linh tự điều chỉnh màu máy ảnh, rồi tạo dáng cho bạn chụp. Việc chụp ảnh diễn ra trong 20 phút, hoàn toàn ngẫu hứng. Trang phục chụp ảnh cũng là quần áo mặc hàng ngày của Linh.
Tối cùng ngày, Linh đăng tải một số ảnh vừa chụp ở công viên lên các nền tảng mạng xã hội. Trong đó, bài đăng trên Threads được nhiều người xem nhất, đến nay được hơn 460.000 lượt xem. Các video trên TikTok cá nhân của Linh cũng hơn 600.000 lượt xem.
"Tôi không biết ảnh được viral, chỉ nhận ra khi biết nhiều fanpage lớn đăng lại ảnh của mình. Tôi thấy vui và bất ngờ lắm. Tôi không ngờ ảnh chụp bình thường để kiểm tra màu máy lại được mọi người yêu thích", Linh bày tỏ.
Trên các nền tảng mạng xã hội, rất nhiều người để lại bình luận với những lời khen tuyệt mỹ dành cho vẻ đẹp của người trong ảnh: "Bạn mà xuyên không về thời thập niên 90 thì đảm bảo lịch treo tường ở tiệm gội đầu, cắt tóc nào cũng có hình bạn", "Đẹp vậy! Giống người mẫu báo với ảnh lịch hồi xưa ghê", "Chị ấy thực sự quá xinh đẹp!", hay "Giờ mà khen xinh thì có vẻ quá dư thừa"…
Linh cho biết cô đang học năm 3, song bằng ngành kinh tế chính trị quốc tế và kinh tế đối ngoại. Ngoài thời gian học tập, cô còn làm thêm mẫu ảnh tự do. Cô làm công việc này được hơn 1,5 năm.
Tuy nhiên, Linh luôn ưu tiên việc học, còn công việc mẫu ảnh chỉ như một cách theo đuổi đam mê và có thêm một phần chi phí sinh hoạt. Cô chủ động nhận những lời mời hợp tác không trùng với lịch học.
Việc làm mẫu ảnh không chỉ là sở thích mà còn là cách để Linh lưu giữ thanh xuân. Sở thích này được truyền cảm hứng từ những bức ảnh thời trẻ của mẹ cô.
"Lúc trẻ, mẹ tôi đẹp lắm. Xem ảnh của mẹ, tôi có thêm động lực để lưu giữ thanh xuân của chính mình", Linh nói.
Sau khi nổi tiếng trên mạng xã hội, Linh nhận được thêm một số lời mời chụp ảnh nhưng không quá nhiều. Cô vẫn giữ quan điểm chọn những dự án phù hợp, cân đối với việc học ở trường.