Thông điệp của Tổng Bí thư gửi đến thanh niên dịp kỷ niệm 95 năm thành lập Đoàn có một điểm nhấn đáng suy nghĩ: yêu nước trong thời đại mới không còn dừng lại ở cảm xúc mà phải được đo bằng tri thức, năng lực hành động và khả năng chinh phục những đỉnh cao khoa học – công nghệ.
Đó không chỉ là một định nghĩa mới về lòng yêu nước, mà còn là một sự dịch chuyển căn bản trong cách nhìn về vai trò của thế hệ trẻ.
Thông điệp của Tổng Bí thư đặt thanh niên vào đúng “tọa độ” của thời đại – một kỷ nguyên mà sức mạnh quốc gia được đo bằng năng lực sáng tạo, chất lượng nguồn nhân lực và khả năng thích ứng.
Nói cách khác, lòng yêu nước hôm nay không còn là khái niệm trừu tượng mà trở thành một yêu cầu rất cụ thể: học tốt hơn, làm việc hiệu quả hơn, sáng tạo nhiều hơn và đóng góp thiết thực hơn.
Trong một thời đại mà sự nổi tiếng có thể đến rất nhanh, nơi những “trào lưu” có thể chi phối hành vi của giới trẻ, lời nhắc “dám nghĩ, dám làm nhưng không tùy tiện, không chạy theo hào nhoáng nhất thời” mang ý nghĩa như một điểm tựa giá trị.
Ở đây có thể thấy một mối lo ngầm: nếu không có “la bàn” về lý tưởng và đạo đức, đổi mới sáng tạo có thể bị lệch hướng. Một sáng kiến chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó làm cho xã hội tốt hơn, khi nó phục vụ con người và góp phần làm cho đất nước mạnh hơn. Theo đó, sáng tạo không phải để thỏa mãn cái tôi mà để phụng sự cộng đồng.
Tất nhiên không thể chỉ kêu gọi người trẻ nỗ lực nếu thể chế vẫn còn rào cản, nếu môi trường chưa đủ khuyến khích sáng tạo, nếu giáo dục vẫn nặng về truyền thụ hơn là khai phóng.
Khi nhấn mạnh vai trò của Nhà nước, của các cơ sở giáo dục, của doanh nghiệp và tổ chức Đoàn trong việc tạo điều kiện, thông điệp ấy đã chuyển từ lời kêu gọi sang một yêu cầu mang tính hệ thống: muốn có một thế hệ sáng tạo phải có một hệ sinh thái sáng tạo.
Không thể có thành tựu bền vững nếu thiếu lao động nghiêm túc, không có công trình lớn nếu thiếu tích lũy bền bỉ. Trong một xã hội ngày càng đề cao tốc độ và kết quả nhanh, đây là một điểm cân bằng cần thiết. Thành công không phải là đường tắt mà là hành trình của kỷ luật, của học hỏi không ngừng và của sự tự hoàn thiện.
Điều đáng suy ngẫm nhất không nằm ở những lời kêu gọi lớn mà ở yêu cầu học không chỉ để có việc làm hay tiến thân nhưng để nâng cao năng lực cống hiến.
Khi việc học được đặt trong mối quan hệ với trách nhiệm đối với đất nước, nó vượt ra khỏi lợi ích cá nhân để trở thành một hành vi mang ý nghĩa công dân.
Một thế hệ thanh niên biết học để cống hiến, biết sáng tạo để phụng sự và biết khát vọng nhưng không rời xa giá trị – đó chính là nền tảng để một quốc gia phát triển bền vững.
Và có lẽ đó cũng là điều mà người đứng đầu của Đảng muốn gửi gắm, rằng tương lai đất nước không chỉ nằm ở những chính sách lớn mà bắt đầu từ cách mỗi người trẻ hiểu và thực hành hai chữ “yêu nước” trong đời sống hằng ngày.
Trong những cuộc trò chuyện gia đình, không khó để bắt gặp sự so sánh: người trẻ hôm nay "yếu đuối hơn", "dễ tổn thương hơn", trong khi thế hệ trước dù nghèo khó, vất vả vẫn sống kiên cường, ít khi than vãn.
Thực tế người trẻ ngày nay cởi mở hơn trong việc chia sẻ cảm xúc, sẵn sàng nói về lo âu, trầm cảm, áp lực công việc hay khủng hoảng bản thân. Nhưng chính sự cởi mở ấy lại khiến họ bị nhìn nhận "mong manh" hơn.
Câu hỏi đặt ra là liệu thế hệ trước thật sự không có vấn đề tâm lý hay họ chỉ không gọi tên chúng?
Nhiều người thuộc thế hệ cha mẹ lớn lên trong bối cảnh kinh tế khó khăn, chiến tranh hoặc thời kỳ hậu chiến. Cuộc sống khi đó ưu tiên sự sinh tồn: có cái ăn, có việc làm, nuôi được gia đình. Trong hoàn cảnh đó, cảm xúc cá nhân thường bị đặt xuống sau cùng. Không phải họ không buồn, không áp lực mà là không có điều kiện để dừng lại và đối diện với những cảm xúc đó.
Sự khác biệt lớn giữa hai thế hệ không nằm ở việc ai "mạnh mẽ" hơn mà ở cách họ đối diện với cảm xúc.
Thế hệ trước thường chọn cách im lặng, coi khó khăn là điều phải vượt qua. Thế hệ trẻ, ngược lại, có xu hướng gọi tên vấn đề, tìm kiếm sự hỗ trợ và đặt câu hỏi về sức khỏe tinh thần.
Nếu thế hệ trước đối mặt với khó khăn về vật chất thì người trẻ ngày nay lại chịu áp lực từ những yếu tố vô hình hơn: cạnh tranh nghề nghiệp, kỳ vọng xã hội, mạng xã hội và sự so sánh liên tục. Những áp lực này không dễ nhìn thấy nhưng lại tác động sâu đến tâm lý. Khi không được thấu hiểu, chúng dễ bị đánh giá là "chuyện nhỏ", dẫn đến khoảng cách giữa các thế hệ ngày càng lớn.
Thay vì đặt hai thế hệ lên bàn cân, có lẽ điều cần thiết hơn là sự thấu hiểu. Người lớn có thể thử lắng nghe nhiều hơn, thay vì so sánh. Người trẻ cũng có thể nhìn lại để hiểu rằng sự kiên cường của thế hệ trước là điều đáng trân trọng.
Sức khỏe tinh thần không phải là câu chuyện của riêng một thế hệ. Nó là vấn đề chung, chỉ khác nhau ở cách mỗi thời đại gọi tên và đối diện. Một xã hội trưởng thành không phải là xã hội không có nỗi buồn mà là nơi con người có thể nói về nỗi buồn của mình mà không bị phán xét.
Thế hệ cha mẹ có thể đã đi qua những tổn thương mà chưa từng gọi tên cho chúng. Thế hệ trẻ hôm nay lại đang học cách gọi tên nỗi buồn. Cả hai, theo những cách khác nhau, đều đang cố gắng sống tốt hơn.
Và có lẽ thay vì hỏi ai mạnh mẽ hơn, điều đáng hỏi hơn là chúng ta có đang cho nhau đủ không gian để được yếu đuối một cách lành mạnh hay chưa.
Tử Cấm Thành với diện tích 720.000 mét vuông và có 9.999 gian phòng. Đặc biệt người Trung Quốc còn quan niệm số 9 là con số may mắn, tượng trưng cho Hoàng đế. Con số này thể hiện sự viên mãn, tròn đầy.
Xây dựng Tử Cấm Thành 9.999 phòng là tượng trưng cho quyền lực tuyệt đối và sự vượng giả của bậc đế vương. Vậy nên cũng chỉ có Hoàng đế mới có quyền sử dụng con số 9 quyền lực này trong xây dựng kiến trúc, lăng tẩm.
Tử Cấm Thành được xây dựng từ năm 1406 tới năm 1420. Thời xưa không chỉ vua cùng thành viên trong hoàng tộc, Tử Cấm Thành còn là nơi ở của các cung tần, mỹ nữ, nô tì, thái giám… Chính vì thế, có hàng nghìn người đã bị giết hại trong thời gian sinh sống tại đây, chưa kể số người thiệt mạng để xây dựng nên cung điện này.
Nhiều người dân Trung Quốc, đặc biệt là bộ phận người cao tuổi tin rằng đây là nơi diễn ra nhiều tội ác, những cái chết vĩnh viễn không được điều tra nguyên nhân. Đó cũng là lý do, cố cung luôn nằm trong top điểm đến rùng rợn tại thủ đô Bắc Kinh.
Điều thú vị cứ vào buổi chiều tà, Tử Cấm Thành dường như trở thành một nơi khác. Dù ban ngày thời tiết có đẹp đến đâu thì chiều đến không khí cũng trở nên âm u, lạnh lẽo. Có lẽ, vì thế mà Tử Cấm Thành không bao giờ mở cửa muộn quá 16h10 hay mở xuyên đêm. Điều đáng nói bức ảnh được cho là chụp lại hiện tượng kỳ quái bên trong Tử Cấm Thành.
Một điểm đáng chú ý, thỉnh thoảng người ta những thấy bóng trắng lởn vởn trong Tử Cấm Thành, thậm chí còn nghe được cả tiếng cười của phụ nữ và tiếng sáo khi màn đêm buông xuống.
Những người làm nhiệm vụ canh gác ở khu vực này kể lại, họ từng thấy một người phụ nữ đi lang thang trong đêm. Họ gọi nhưng người này không dừng lại nên đã đuổi theo đến một ngõ cụt. Khi người phụ nữ dừng bước và quay đầu lại, những người gác cổng gần như ngất xỉu vì người này không có mặt mà chỉ có mái tóc.
Một du khách khác thì tiết lộ, có lần anh tới dự một buổi triển lãm đồ trang sức từng được sử dụng tại Tử Cấm Thành. Khi đêm về, vị khách liên tục nghe thấy tiếng gọi và lời thì thầm: "Những món đồ trang sức đó là của ta". Đây thực sự là một câu chuyện đầy bí ẩn và đáng sợ.
Cho đến nay, vẫn chưa có bất kỳ cuộc điều tra hay nghiên cứu khoa học chính thức nào lý giải hiện tượng này. Vì thế, bức màn bí ẩn về những câu chuyện kỳ lạ xuất hiện khi màn đêm buông xuống Tử Cấm Thành vẫn chưa được vén lên, thậm chí ngày càng khiến nhiều người tò mò hơn.
Dù những lời đồn đó là sản phẩm của trí tưởng tượng nhằm thu hút du khách hay ẩn chứa một phần sự thật, Tử Cấm Thành vẫn luôn là điểm đến hấp dẫn hàng triệu người mỗi năm. Ngay cả với những ai không tin vào yếu tố huyền bí hay rùng rợn, nơi đây vẫn là địa danh không thể bỏ qua khi đặt chân tới Bắc Kinh, Trung Quốc.
Từ những căn nhà cũ kỹ, khu vườn bỏ hoang hay đồ vật tưởng chừng vô giá trị, nhiều người trên thế giới đã vô tình phát hiện ra những "kho báu" khiến ai nghe cũng phải bất ngờ.
Những câu chuyện tưởng như chỉ có trong phim lại trở thành sự thật, khi giá trị ẩn giấu phía sau đôi khi lên tới hàng chục, thậm chí hàng trăm nghìn Euro.
Điển hình vào năm 2020 những đứa trẻ giấu đến nhà nhà ông bà ở vùng Centre-Val de Loire, Pháp. Tai đây khi đang chơi trốn tìm một nhóm trẻ nhỏ đã vô tình phát hiện "kho báu" trị giá khoảng 100.000 Euro (khonagr 3 tỷ đồng) khi đang chơi đùa trong phòng cũ.
Theo kênh BFM TV, trong lúc dựng lều bằng những tấm ga trải giường cũ theo lời bố, các em bất ngờ cảm nhận một vật thể nặng bất thường nằm ẩn dưới các nếp vải. Ban đầu, lũ trẻ không mấy quan tâm và tiếp tục chơi, nhưng sau đó đã kể lại cho gia đình.
Khi người thân kiểm tra, họ không khỏi sững sờ khi phát hiện bên trong chính là hai thỏi vàng, mỗi thỏi nặng khoảng 1 kg.
Ban đầu, gia đình cho rằng đây có thể là kỷ vật của người thân đã khuất, nhưng sau khi xác minh, chuyên gia cho biết số vàng này được mua từ năm 1967.
Câu chuyện "kho báu trong ga trải giường cũ" nhanh chóng thu hút sự chú ý, trở thành một phát hiện may mắn hiếm có ngay trong chính ngôi nhà của gia đình.