Ngày 9/4, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết Phòng cảnh sát kinh tế vừa bắt tạm giam ông Vũ Doanh Nam, Giám đốc Trung tâm Trợ giúp xã hội tỉnh Phú Thọ; Phùng Thị Thùy Linh, kế toán, để điều tra tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Trung tâm trợ giúp xã hội tỉnh Phú Thọ đặt tại khu 4, xã Chân Mộng, chuyên chăm sóc, nuôi dưỡng, phục hồi chức năng cho các trường hợp được bảo trợ xã hội như người tâm thần, khuyết tật, người già cô đơn không nơi nương tựa. Hàng tháng, Nhà nước sẽ hỗ trợ từ 3,5 đến 4 triệu đồng một người để phục vụ công tác nuôi dưỡng, chăm sóc và điều trị.
Tuy nhiên, theo điều tra, trong năm 2025, với vai trò là Giám đốc trung tâm, ông Nam đã chỉ đạo kế toán nâng khống tiền ăn; lập khống chứng từ từ nguồn ngân sách, nguồn từ thiện của các nhà hảo tâm và nguồn nuôi dưỡng tự nguyện. Việc này nhằm chiếm đoạt gần 680 triệu đồng và sử dụng, chi tiêu trái nguyên tắc.
Hiệu trưởng ‘ăn chặn’ tiền trợ cấp của học sinh dân tộc thiểu số
Trong một vụ án khác, Công an tỉnh Phú Thọ cũng khởi tố tạm giam Trần Thu Đông, Hiệu trưởng Trường Phổ thông Dân tộc nội trú THCS và THPT Yên Lập và Hoàng Thị Xuân Hòa, kế toán nhà trường, để điều tra tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Công an xác định, Trường Phổ thông Dân tộc nội trú THCS và THPT Yên Lập hàng tháng Nhà nước hỗ trợ 1,8 triệu đồng một học sinh là con em đồng bào dân tộc thiểu số, để phục vụ sinh hoạt, học tập.
Công an Phú Thọ đánh giá, hành vi của các bị can trên không chỉ chiếm đoạt tiền của Nhà nước mà còn trực tiếp xâm hại đến quyền lợi chính đáng của những người yếu thế.
Vụ án đang được mở rộng điều tra.
=>> Quá trình khám xét trong 2 vụ án ‘ăn chặn’ tiền
Phạm Dự
Pháp Luật
Xử phúc thẩm vụ hai cựu cục trưởng 'nhận hối lộ 52 tỷ đồng' trong 3 ngày

Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội dự kiến mở phiên tòa ngày 6/5, xem xét đơn kháng cáo của hai cựu cục trưởng An toàn thực phẩm Trần Việt Nga và Nguyễn Thanh Phong, án sơ thẩm tuyên 15 và 20 năm tù về tội Nhận hối lộ.
Hai cựu cục phó Nguyễn Hùng Long, Đỗ Hữu Tuấn (án sơ thẩm 12 và 7 năm) cùng 31 người khác cũng xin giảm nhẹ, hoặc xin được hưởng án treo. 20 người còn lại trong vụ án không kháng cáo.
Bản án sơ thẩm hồi tháng 1 đã xác định, giai đoạn 2018-2025, một số lãnh đạo, chuyên viên Cục An toàn thực phẩm đã lợi dụng quy định pháp luật còn chung chung để hình thành cơ chế "xin - cho", nhận hối lộ có hệ thống trong nhiều khâu quản lý.
Sai phạm chủ yếu xảy ra trong hoạt động thẩm định, cấp giấy tiếp nhận đăng ký bản công bố sản phẩm; giấy xác nhận nội dung quảng cáo; thẩm định, hậu kiểm và cấp giấy chứng nhận GMP. Trong đó, việc cấp giấy tiếp nhận đăng ký bản công bố sản phẩm được "báo giá" 5-10 triệu đồng mỗi hồ sơ, thông qua các cá nhân, doanh nghiệp làm dịch vụ trung gian.
Tổng cộng, ông Phong, bà Nga cùng 32 cấp dưới đã nhận hối lộ từ 21 cá nhân, doanh nghiệp với tổng số tiền 93,7 tỷ đồng trong cấp giấy tiếp nhận; 12,7 tỷ đồng trong cấp phép quảng cáo và 1 tỷ đồng liên quan GMP.
Tổng số tiền các bị cáo đưa hối lộ là 77,4 tỷ đồng; còn 27,5 tỷ đồng đang tiếp tục được điều tra, làm rõ.
Tại tòa, 40/55 bị cáo khóc, bày tỏ ân hận, tiếc nuối. Hai cựu cục trưởng "lấy hết danh dự còn sót lại" để xin lỗi. Họ nhận ra khi vướng vào tù tội, tiền tài, chức vụ, danh vọng chẳng có nghĩa lý gì, điều quan trọng nhất, cũng là khao khát lớn nhất khi này chỉ là tự do.
Tòa tuyên 34 người về tội Nhận hối lộ, án cao nhất là ông Phong, 20 năm; thấp nhất 30 tháng án treo. Trong số này còn có chồng bà Nga, cựu trưởng phòng Lê Hoàng, bị tuyên 5 năm tù.
Ở nhóm 21 người Đưa hối lộ, nhẹ nhất là 15 tháng án treo, nặng nhất 5 năm 6 tháng tù.
Như vậy, trong 55 bị cáo, HĐXX đã tuyên 12 án treo và 43 án tù có thời hạn, từ 18 tháng đến 20 năm.
HĐXX đánh giá hành vi phạm tội của các bị cáo kéo dài nhiều năm, có sự cấu kết của nhiều lãnh đạo, quản lý trong hoạt động quản lý nhà nước và thực thi pháp luật về an toàn thực phẩm.
Sai phạm tiềm ẩn nhiều hệ lụy, có thể là tác nhân khiến thực phẩm không đảm bảo chất lượng, không rõ nguồn gốc lưu thông trên thị trường, đe dọa trực tiếp sức khỏe, tính mạng người tiêu dùng.
Ngoài hình phạt, HĐXX cũng chỉ ra nhiều bất cập trong quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm, kiến nghị cơ quan có thẩm quyền nghiên cứu, ban hành quy định nhằm tăng cường công khai, minh bạch quy trình, thủ tục hành chính trong lĩnh vực này.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Triệt phá sòng bạc 'khủng' núp bóng khu vui chơi giải trí ở biên giới, thu giữ trên 300 tỉ đồng

Ngày 6-5, Công an tỉnh Lạng Sơn cho biết đơn vị đã đấu tranh, triệt phá thành công tụ điểm tổ chức đánh bạc và đánh bạc "núp bóng" hoạt động dưới vỏ bọc khu vui chơi giải trí, có sự tham gia của gần 100 người nước ngoài và Việt Nam với tổng số tiền trên 301 tỉ đồng.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với 66 nghi phạm về hành vi tổ chức đánh bạc và đánh bạc (trong đó 48 nghi phạm người nước ngoài, 18 nghi phạm người Việt Nam).
Trước đó ngày 21-4, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của thượng tá Vũ Thanh Tùng, Giám đốc Công an tỉnh và đại tá Nguyễn Quang Huyên, Phó giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy chủ trì triển khai kế hoạch kiểm tra.
Đơn vị phối hợp với Công an xã Hoàng Văn Thụ, Đồn Biên phòng cửa khẩu Tân Thanh, Đội Hải quan cửa khẩu Tân Thanh, Phòng Cảnh sát hình sự, Phòng Cảnh sát cơ động, Phòng An ninh mạng và Phòng chống tội phạm công nghệ cao triển khai lực lượng đồng loạt kiểm tra khách sạn Thái Dương và khu vui chơi giải trí của Công ty TNHH Thái Dương (địa chỉ tại khu II, đường Trục Chính, xã Hoàng Văn Thụ, tỉnh Lạng Sơn).
Lực lượng công an phát hiện, bắt quả tang tại các bàn chơi có khoảng 80 người nước ngoài và người Việt Nam đang tổ chức đánh bạc với các hình thức như: Long Hổ, NiuNiu, Baccarat, Fan - Tan.
Khách chơi thắng thua sẽ đổi chip (phỉnh) ra tiền mặt nhân dân tệ và ngược lại, với quy ước 1 phỉnh = 1 nhân dân tệ = 3.681 đồng tiền Việt Nam (theo tỉ giá thời điểm bắt quả tang).
Tại các bàn đánh bạc, công an thu giữ số chip đang được sử dụng để đánh bạc với tổng giá trị điểm chip trên 2,1 triệu nhân dân tệ (quy đổi tương đương gần 8 tỉ đồng tiền Việt Nam).
Công an thu trên người các nghi phạm tham gia đánh bạc gần 24.000 điểm chip, tương ứng gần 24.000 nhân dân tệ (quy đổi tương đương trên 88 triệu đồng).
Tại quầy thu ngân của khu vui chơi, thu giữ số tiền mặt gần 780.000 nhân dân tệ (quy đổi tương đương gần 3 tỉ đồng).
Ngoài ra còn thu giữ trong các két sắt số chip với tổng giá trị gần 82 triệu điểm phục vụ việc đánh bạc, tương ứng gần 82 triệu nhân dân tệ (quy đổi tương đương trên 301 tỉ đồng) và các đồ vật sử dụng để đánh bạc...
Qua điều tra, công an xác định Công ty TNHH vui chơi giải trí và du lịch Thái Dương do Zeng Hua (Tăng Hoa, 56 tuổi, quốc tịch Trung Quốc, chỗ ở hiện tại xã Hoàng Văn Thụ, tỉnh Lạng Sơn) là Giám đốc kiêm Chủ tịch hội đồng quản trị.
Công ty này hoạt động kinh doanh nhiều dịch vụ khác nhau như lưu trú, karaoke, xoa bóp, trung tâm thương mại…
Công ty được phép kinh doanh trò chơi điện tử có thưởng dành cho người nước ngoài và người Việt Nam đang định cư ở nước ngoài với tên gọi là Câu lạc bộ Vui chơi giải trí quốc tế.
Trong đó được kinh doanh loại hình trò chơi và máy trò chơi điện tử có thưởng bao gồm máy giật xèng, máy Roulette, máy baccarat điện tử, máy Blackjack điện tử, máy sicbo hay tài xỉu, máy đua ngựa hay máy đánh mạt chược, máy chơi poker.
Tuy nhiên tất cả các loại máy trên đều phải tự động hoàn toàn và không có sự tham gia của nhân viên doanh nghiệp.
Dưới danh nghĩa Câu lạc bộ Vui chơi giải trí quốc tế, Tăng Hoa đã cho lắp đặt, bố trí các thiết bị, vật dụng như bàn đánh bài, dụng cụ chia bài, máy tính, hệ thống camera.
Người này còn thuê, điều hành nhóm nghi phạm gồm người nước ngoài và người Việt Nam thực hiện các hoạt động tổ chức đánh bạc.
Trong đó các nghi phạm được giao nhiệm vụ quản lý, điều hành, giám sát các bàn chơi đánh bạc.
Cạnh đó còn thực hiện chia bài, tính điểm, thu, trả chip thắng thua tại các bàn cho khách (đại diện nhà cái) và được trả lương theo tháng, hưởng tiền tip từ khách đánh bạc.
Vụ án đang tiếp tục được điều tra mở rộng, để xử lý các đối tượng theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Pháp Luật
Ranh giới 'bảo vệ công lý' và đặc quyền bảo mật của luật sư với thân chủ

Thi thể chỉ được tình cờ phát hiện vào 5 tháng sau đó, năm 1973. Garrow bị xét xử vào hè 1974, bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 25 năm sau khi thừa nhận giết 4 người.
Khi bị phát hiện đã giữ bí mật thông tin, hai luật sư Frank H. Armani và Francis Belge phải đối mặt với các cáo buộc hình sự và nguy cơ bị tước quyền hành nghề luật sư.
Armani và Belge tuyên bố bị ràng buộc bởi nghĩa vụ bảo mật "không được tiết lộ thông tin có thể buộc tội thân chủ".
Tòa án quận New York chấp nhận điều này, cho rằng "vì lợi ích công lý". Theo tòa án, khi mối quan hệ giữa luật sư và thân chủ được bảo mật thì tư vấn pháp lý mới đạt hiệu quả cao. Nếu không thể nắm được tất cả thông tin về vụ án, luật sư chỉ có thể bào chữa cho thân chủ một cách nửa vời. Điều này tất yếu bao gồm việc kể cho luật sư mọi thứ có liên quan đến tội ác.
Armani và Belge được tuyên vô tội. Công tố viên kháng cáo.
Tòa phúc thẩm ủng hộ phán quyết của tòa sơ thẩm, nhưng bày tỏ lo ngại về đặc quyền luật sư - thân chủ không có giới hạn. Tòa lưu ý các luật sư dù bảo vệ thân chủ nhưng cũng phải "tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức cơ bản của con người".
Vụ án này đã trở thành ví dụ điển hình trong các khóa học đạo đức pháp lý. Nó nêu bật nghĩa vụ đạo đức của luật sư trong việc giữ bí mật thông tin của thân chủ, đồng thời giúp định hình sự phát triển của các quy tắc đạo đức về tính bảo mật.
Ở các nước theo hệ thống Thông luật (Common Law) như Mỹ, Canada hay Australia, đặc quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ (attorney-client privilege) được xem là nguyên tắc nền tảng.
Theo đó, quyền bảo mật là quyền của thân chủ từ chối tiết lộ và ngăn chặn bất kỳ người nào khác tiết lộ các thông tin trao đổi bí mật giữa thân chủ với luật sư.
Tòa án Tối cao Mỹ cho rằng bằng cách đảm bảo tính bảo mật, đặc quyền này khuyến khích thân chủ tiết lộ "đầy đủ và thẳng thắn" cho luật sư của họ, nhờ đó luật sư có thể đưa ra lời khuyên công bằng và hiệu quả hơn.
Theo Hiệp hội Luật sư Mỹ (ABA), quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ là điều kiện thiết yếu để đảm bảo quyền được xét xử công bằng trong mọi hệ thống pháp luật hiện đại.
Vì vậy, trong đa số trường hợp, luật sư không được tiết lộ thông tin của thân chủ và không có nghĩa vụ tố giác hành vi phạm tội đã xảy ra, mọi thông tin trao đổi phục vụ tư vấn pháp lý được giữ kín. Tuy nhiên, quyền bảo mật không phải là "lá chắn" tuyệt đối.
Trên thực tế, luật sư có thể hoặc buộc phải tiết lộ thông tin khi tội phạm đang và sắp xảy ra có nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng; bị thân chủ lợi dụng để thực hiện hành vi phạm tội; phải báo cáo theo luật riêng (đặc biệt trong lĩnh vực tài chính).
Tại Mỹ, trong vụ án United States v. Zolin, Tòa án Tối cao cho phép tòa án xem xét tài liệu bảo mật nếu có dấu hiệu thân chủ sử dụng luật sư để thực hiện gian lận. Nguyên tắc này được gọi là "ngoại lệ tội phạm - gian lận" (crime-fraud exception).
"Ngoại lệ tội phạm - gian lận" có thể khiến đặc quyền trở nên vô hiệu khi các cuộc trao đổi giữa luật sư và thân chủ được sử dụng để thúc đẩy một tội phạm, hành vi sai trái hoặc gian lận.
Trong vụ án Clark v. United States, Tòa án Tối cao Mỹ tuyên bố: "Một thân chủ tham khảo ý kiến luật sư để được tư vấn nhằm phục vụ cho việc thực hiện hành vi gian lận sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ pháp luật. Anh ta phải để sự thật được nói ra".
Tại Anh, nguyên tắc này đã xuất hiện từ rất sớm trong vụ R v. Cox and Railton (1884), tòa án khẳng định quyền bảo mật không bảo vệ các trao đổi nhằm mục đích gian lận. Nếu một người tham khảo ý kiến luật sư để thực hiện mục đích phạm tội thì bất kể luật sư có cố ý hỗ trợ việc thực hiện mục đích đó hay không, các cuộc trao đổi giữa thân chủ và luật sư không được hưởng đặc quyền bảo mật.
Trong các nước thuộc Liên minh châu Âu, quyền bảo mật được ưu tiên khi bào chữa hoặc tư vấn pháp lý, nhưng khi tham gia giao dịch tài chính, luật sư có thể phải báo cáo giao dịch đáng ngờ theo luật chống rửa tiền.
Tại Trung Quốc, quyền bảo mật không được công nhận đầy đủ như trong hệ thống Thông luật. Luật sư vẫn có nghĩa vụ giữ bí mật nghề nghiệp, nhưng có thể bị yêu cầu cung cấp thông tin, nghĩa vụ hợp tác với cơ quan điều tra được đặt cao hơn.
Điều 46 của Luật Tố tụng Hình sự Trung Quốc quy định: "Luật sư bào chữa có quyền giữ bí mật các tình tiết và thông tin liên quan đến thân chủ mà họ biết được trong quá trình hành nghề. Tuy nhiên, nếu luật sư bào chữa biết được trong quá trình hành nghề rằng thân chủ hoặc bất kỳ người nào khác đang chuẩn bị hoặc đang thực hiện hành vi phạm tội gây nguy hại đến an ninh quốc gia, an ninh công cộng hoặc gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an toàn cá nhân của người khác, phải kịp thời thông báo cho cơ quan tư pháp".
Dù có điểm khác nhau, các hệ thống đều hướng tới một mục tiêu chung: đảm bảo mọi người - kể cả người bị buộc tội - có quyền được bào chữa công bằng. Trong cấu trúc đó, luật sư không phải người phán xét mà là người bảo vệ quy trình công lý.
Ranh giới không nằm ở việc biết hay không biết sự thật mà ở việc luật sư có trở thành một phần của hành vi phạm tội hay không. Nếu vượt ranh giới, như giúp tiêu hủy chứng cứ, họ có thể bị truy tố như đồng phạm, toàn bộ "lá chắn đặc quyền" lập tức sụp đổ.
Tin Gốc: Vnexpress

