Đội tuyển Việt Nam chỉ còn 3 tháng để hướng tới mục tiêu quan trọng nhất năm 2026: bảo vệ ngai vàng tại AFF Cup 2026.
Khác với mọi năm, AFF Cup 2026 diễn ra từ ngày 24.7 đến 26.8, ngay sau khi World Cup hạ màn. Giải đấu tổ chức giữa năm, thay vì cuối năm như thường lệ, đặt thầy trò HLV Kim Sang-sik vào thế phải thay đổi nhịp sinh học và tập luyện nhằm duy trì điểm rơi phong độ, thể lực.
AFF Cup 2026 tranh tài ở khoảng nghỉ giữa hai mùa giải 2025 – 2026 và 2026 – 2027 của bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam. Mùa này sẽ hạ màn vào ngày 7.6, sau đó, các cầu thủ có khoảng 1 tháng nghỉ ngơi, rồi trở lại tập luyện nhằm hướng tới sân chơi lớn nhất bóng đá Đông Nam Á.
Thời gian thi đấu của AFF Cup năm nay mang đến cái lợi, là giải quốc nội không cần phải dừng lại để phục vụ đội tuyển quốc gia. Các cầu thủ cũng không cần vừa đá, vừa “ngóng” V-League. Tuy nhiên, giải đấu diễn ra ở khoảng nghỉ hai mùa, đồng nghĩa thể lực, cảm giác bóng và sự tập trung của cầu thủ là dấu hỏi. HLV Kim Sang-sik từng thừa nhận vấn đề này khi tiếp quản đội tuyển Việt Nam vào tháng 5.2024. 4 trận đầu tiên (2 chính thức, 2 giao hữu), đội thắng 1, thua 3. Phong độ yếu kém được HLV Kim lý giải là do thi đấu vào tháng 6 và tháng 9.2024, khi cầu thủ vừa kết thúc chặng “cày ải” mùa cũ, nên chưa kịp lấy lại cảm giác tối ưu.
Do đó, đội tuyển Việt Nam cần có kế hoạch để cầu thủ lấy lại sức nóng cơ bắp và cường độ thi đấu sau quãng nghỉ mùa giải. Việc tính toán điểm rơi phong độ, thể lực là cần thiết, trong bối cảnh lối chơi trực diện, cơ bắp mà ông Kim theo đuổi luôn đòi hỏi cầu thủ phải cháy với “nhiệt lượng” cao nhất.
HLV Kim Sang-sik từng biến đội bóng rệu rã trong 5 tháng đầu tiên (từ tháng 6 đến tháng 11.2024) với vỏn vẹn 1 chiến thắng sau 5 trận, trở thành quân đoàn bách chiến bách thắng tại AFF Cup 2024, nhờ bước chuyển mình quyết định mang tên chuyến tập huấn Hàn Quốc (diễn ra cuối tháng 11, đầu tháng 12 cùng năm).
Trong 10 ngày huấn luyện cường độ cao tại xứ sở kim chi, HLV Kim đã mang đến cho học trò thứ bóng đá “chuẩn Hàn”: những bài thể lực, sức bền theo tiêu chuẩn K-League, cường độ buổi tập được đẩy lên cao độ, tính chất cạnh tranh quyết liệt. Ông Kim sẵn sàng loại bỏ cầu thủ không còn đáp ứng yêu cầu như Đỗ Hùng Dũng, Quế Ngọc Hải, chỉ tin dùng các học trò đủ khỏe, lì lợm và quyết tâm.
Chính đợt hội quân dài hạn hiếm hoi dưới thời HLV Kim Sang-sik đã giúp ông “lột xác” hoàn toàn tập thể bị trĩu nặng bởi sức ì. Từ sau trận thua Thái Lan hồi tháng 9.2024, đội tuyển Việt Nam đã không còn biết đến mùi thất bại.
Nhiều năm trước, đội tuyển Việt Nam từng theo đuổi chiến lược tập trung dài hạn, để HLV trưởng có thời gian rèn thể lực, truyền thụ triết lý và xây dựng sự gắn kết. Theo thời gian, các đợt tập trung dài hạn vơi dần, để nhường chỗ cho tập trung ngắn hạn theo đúng lịch FIFA Days.
Đơn cử, trong năm 2025, đội tuyển Việt Nam chỉ hội quân vào tháng 3, 6, 9, 10, 11, đá tổng cộng 6 trận, với thời gian tập trung mỗi đợt khoảng 10 ngày. Điều này giúp cầu thủ không phải “hy sinh” thời gian ở CLB để dồn sức cho đội tuyển.
Đồng thời, chất lượng huấn luyện ở V-League đã khác xưa rất xa. Nhờ những HLV giỏi như Alexandre Polking, Velizar Popov, Harry Kewell, cùng giáo án thể lực tốt tại CLB, các cầu thủ không còn rơi vào cảnh phải tập lại từ đầu khi bước lên tuyển. Ông Kim chỉ thuần túy đặt ra tiêu chí chung, còn cụ thể từng bước thế nào, phần nhiều được giao cho học trò tự do lựa chọn.
Dù vậy, bài học năm 2024 chỉ ra rằng những chuyến tập huấn dài hạn vẫn còn nguyên giá trị, miễn được dùng đúng lúc, đúng chỗ. Các đợt tập luyện dài, tập trung và liên tục giúp ông Kim nhìn ra bức tranh tổng thể về chất lượng cầu thủ, có thời gian đẩy thể lực, tốc độ và tăng cường cơ bắp học trò, nhằm hun đúc điểm rơi lý tưởng cho giải đấu ngắn ngày vốn đòi hỏi sự chuẩn bị rốt ráo như AFF Cup.
Khi mục tiêu quan trọng nhất sắp đến gần, đội tuyển Việt Nam cần “thần dược” của thầy Kim một lần nữa, để thênh thang trên hành trình bảo vệ vinh quang.
Trận đấu này lẽ ra được tổ chức trên sân nhà của Svay Rieng hồi tháng 1 năm nay. Tuy nhiên do lo ngại vấn đề an ninh trong bối cảnh hai nước Campuchia và Thái Lan có xung đột, phía CLB Bangkok United từ chối sang thi đấu.
Liên đoàn Bóng đá Đông Nam Á (AFF) đã phải ra quyết định mượn sân Hàng Đẫy của Việt Nam làm sân trung lập để đăng cai tổ chức trận đấu.
Cả CLB Svay Rieng lẫn Bangkok United đều đã bị loại, nhưng trận đấu vẫn phải diễn ra theo thủ tục.
Trong buổi họp báo chiều 21-4 tại sân Hàng Đẫy (Hà Nội), HLV trưởng Totchtawan Sripan của Bangkok United chia sẻ: "Kết quả trận tới sẽ không thay đổi sự thật rằng cả hai đội không còn cơ hội đi tiếp. Lúc này, sự an toàn là điều quan trọng nhất. Việc thi đấu ở một nước trung lập như Việt Nam là rất hợp lý và công bằng".
Chiến lược gia người Thái Lan cũng nói thêm rằng đây sẽ là cơ hội để các cầu thủ trẻ thể hiện và tỏa sáng.
Bên phía Svay Rieng, HLV trưởng Matthew McConkey thừa nhận việc không được thi đấu trên sân nhà và bị đổi lịch là bất lợi với ông và học trò.
"Tôi không muốn nhắc đến chính trị hay lý do vì sao phải đổi sân. Tôi chỉ muốn nói Svay Rieng có quá ít thời gian để chuẩn bị cho trận đấu này vì kế hoạch đảo lộn và lịch trình dày đặc. Ban tổ chức lẽ ra phải chốt từ tháng 1 chứ không phải bây giờ, và nó làm ảnh hưởng đến cả các giải đấu khác mà chúng thôi tham dự, ảnh hưởng đến cả các CLB khác của Campuchia", HLV McConkey nói.
"Đây là dịp để chúng tôi khẳng định trình độ với đội bóng mạnh như Bangkok. Chúng tôi từng suýt thắng Johor Darul Ta'zim hay có những màn trình diễn hay tại Myanmar và Singapore. Tôi muốn nói các CLB Campuchia có thể thi đấu sòng phẳng với khu vực", cầu thủ Yudai Ogawa cho biết.
U17 Việt Nam thiết lập kỷ lục với 4 lần vô địch Giải U17 Đông Nam Á, qua đó vượt Úc và Thái Lan (cùng 3 lần vô địch) để thống trị sân chơi khu vực cấp độ U17.
Chức vô địch lần này của tuyển U17 Việt Nam tiếp tục cho thấy hiệu quả đào tạo trẻ của các CLB trong nước. Đội hình U17 Việt Nam có 6 cầu thủ đến từ Trung tâm PVF, 5 cầu thủ của trẻ Hà Nội, 5 của Thể Công - Viettel, 3 của TP.HCM, 3 của Sông Lam Nghệ An. Thanh Hóa, Đà Nẵng, Ninh Bình và Huế mỗi đơn vị đóng góp 1 cầu thủ.
Hầu hết cầu thủ trong danh sách đều có đóng góp quan trọng vào thành công của U17 Việt Nam. Nổi bật là nhóm cầu thủ của Trung tâm PVF, Hà Nội và Thể Công - Viettel.
Trong hành trình tại Giải U17 Đông Nam Á 2026, tiền đạo Nguyễn Văn Dương (PVF) đã ghi 6 bàn. Anh là cầu thủ ghi nhiều bàn nhất cho U17 Việt Nam. Anh chỉ xếp sau Vua phá lưới Georgio Hassarati (U17 Úc) với 11 bàn. Tiền vệ Chu Ngọc Nguyễn Lực (Hà Nội) ghi 4 bàn và là cầu thủ xuất sắc nhất giải. Lý Xuân Hòa (PVF) là thủ môn xuất sắc nhất giải.
Như vậy các lò đào tạo trẻ trong nước đã sản sinh và đóng góp thế hệ cầu thủ giàu triển vọng, hứa hẹn mang lại nhiều thành tích cho đội tuyển Việt Nam trong tương lai.
Thành tựu của U17 Việt Nam lần này một lần nữa cho thấy sự đầu tư đúng đắn của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF). Trước mỗi giải đấu, VFF đều tạo điều kiện cho các đội tuyển trẻ tập trung ở trong nước rồi đi tập huấn quốc tế. Đồng thời đội được thi đấu cọ xát với các đối thủ mạnh để cầu thủ tích lũy kinh nghiệm, giúp ban huấn luyện có cơ sở tối ưu đội hình và chiến thuật.
Bên cạnh đó còn là sự phối hợp và hợp tác ăn ý giữa VFF và các CLB. Cụ thể là trường hợp của HLV Cristiano Roland.
Ông Roland vốn thuộc biên chế trẻ Hà Nội. Được VFF tin tưởng giao nhiệm vụ dẫn dắt U17 Việt Nam, ông Roland đã kết hợp lối chơi mình xây dựng cho U17 Hà Nội lên đội tuyển. Theo đó, nòng cốt là các học trò quen thuộc theo trục xương sống của đội hình, gồm Trần Hoàng Việt, Đào Quý Vương và Chu Ngọc Nguyễn Lực.
Đó là lý do lối chơi của U17 Việt Nam mang hơi hướm của các đội trẻ Hà Nội, từ sơ đồ 4-1-4-1, từ cách tiếp cận trận đấu đến phương án giải quyết khủng hoảng (khi bị dẫn trước).
Dù ở hoàn cảnh nào, U17 Việt Nam của HLV Roland luôn bình tĩnh giữ cấu trúc đội hình, kiểm soát bóng và kiên nhẫn chờ thời cơ ghi bàn.
Nhìn rộng hơn, Cristiano Roland khi còn là cầu thủ cũng đã thành danh ở CLB Hà Nội, và giờ ông tiếp tục được trao cơ hội và niềm tin xây dựng lớp kế cận.
Việc không chỉ đào tạo cầu thủ mà còn phát triển HLV cho thấy một tư duy dài hạn của bóng đá trẻ Hà Nội. Thành công của ông Roland đã phản ánh hiệu quả mô hình đào tạo đồng bộ từ triết lý đến con người.
Sau 2 năm dẫn dắt U17 Việt Nam, HLV Cristiano Roland đã có danh hiệu vô địch Đông Nam Á. Sự hợp tác với VFF lần này càng cho thấy tầm quan trọng của Hà Nội với các đội tuyển quốc gia.
Trên sân Chi Lăng, Thể Công Viettel có khởi đầu tương đối khó khăn khi bị dẫn trước ngay từ phút đầu tiên bởi bàn thắng của ngoại binh CLB Đà Nẵng là Brandon Lopez. Tuy nhiên, với bản lĩnh của một ứng cử viên vô địch, các học trò HLV Velizar Popov vẫn chơi điềm tĩnh, tự tin, gây được sức ép lớn về phía khung thành đối phương. Nhờ đó, Lucao ghi liền 2 bàn thắng trong hiệp 1 để giúp đội khách vươn lên dẫn bàn, với 1 cú sút xa trái phá và 1 tình huống di chuyển khôn ngoan rồi dứt điểm gọn gàng. Đến cuối hiệp 1, thủ môn Văn Việt của Thể Công Viettel ra vào thiếu quyết đoán, tạo điều kiện cho Milan Makaric đánh đầu ghi bàn, gỡ hòa 2-2 cho CLB Đà Nẵng.
Sang hiệp 2, Thể Công Viettel tiếp tục duy trì thế trận áp đảo, liên tục tạo ra các cơ hội nguy hiểm về phía khung thành thủ môn Văn Toản. Nhưng phải đến phút 74, Thể Công Viettel mới có bàn nâng tỷ số lên 3-2 sau cú sút gọn gàng của Viết Tú. Nhưng cũng thật trớ trêu, chính Viết Tú phạm lỗi trong vòng cấm, khiến Thể Công Viettel chịu quả phạt đền ở phút 90. Từ khoảng cách 11 m, Lopez tung cú sút quyết đoán, giúp CLB Đà Nẵng gỡ hòa 3-3, giữ lại 1 điểm quý giá. Nhờ đó, đội bóng sông Hàn tạm thoát khỏi vị trí cuối bảng (cùng có 13 điểm như PVF-CAND nhưng xếp trên nhờ hiệu số bàn thắng - bại).
Với Thể Công Viettel, trận hòa hôm qua chẳng khác nào một thất bại, bởi ở trận đấu muộn nhất vòng, CLB Công an Hà Nội (CAHN) dễ dàng đánh bại SLNA 4-2 để nới rộng khoảng cách với đội nhì bảng lên thành 9 điểm (51 so với 42). Cú hat-trick của Đình Bắc cùng 1 bàn của Minh Phúc giúp CLB CAHN giành trọn 3 điểm. SLNA cũng chơi nỗ lực, ghi được 2 bàn nhờ công Olaha. Đáng chú ý, Đình Bắc đang có phong độ cực cao khi ghi 7 bàn trong 4 trận gần nhất và được kỳ vọng tiếp tục thăng hoa cùng CLB CAHN.
Trong bối cảnh V-League mùa này chỉ còn 6 vòng đấu nữa là kết thúc và phong độ CLB CAHN cũng rất ấn tượng (thắng 4, hòa 1 trong 5 trận gần nhất), thầy trò HLV Polking đang ở rất gần chức vô địch. Nếu không có "cơn địa chấn" nào xảy ra, CLB CAHN sẽ nâng cúp vào cuối mùa, đồng nghĩa với việc HLV Polking sẽ có chức vô địch quốc gia đầu tiên trong sự nghiệp. Ông từng 2 lần vô địch AFF Cup cùng đội tuyển Thái Lan, đoạt Cúp quốc gia, Siêu cúp quốc gia với CLB CAHN nhưng chưa một lần được chạm tay vào ngôi vương ở giải đấu có thể thức league. Trước đó, ông có 2 lần về nhì ở Thai League khi còn dẫn dắt CLB Bangkok United.
Ở trận đấu còn lại trong ngày 26.4, CLB Công an TP.HCM chấm dứt chuỗi 3 trận thua liên tiếp bằng chiến thắng nghẹt thở 1-0 trước đội Hà Tĩnh. Dấu ấn thuộc về HLV Lê Huỳnh Đức khi ông cho Tiến Linh dự bị, để chân sút Williams Lee sắm vai tiền đạo mũi nhọn. Chính cầu thủ Việt kiều Anh này đã tỏa sáng bằng tình huống chạy chỗ thông minh rồi đánh đầu ghi bàn duy nhất của trận đấu sau đường chuyền của Quốc Cường. Ngoài ra, các cầu thủ phòng ngự của CLB Công an TP.HCM như thủ môn Lê Giang Patrik, trung vệ Gia Bảo, Matheus… cũng xứng đáng nhận lời khen khi chơi tập trung, kiên cường để giúp CLB Công an TP.HCM bảo toàn chiến thắng.