Lúc 18 giờ 30 hôm nay 16.5, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01346 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay tối nay là: 08 – 25 – 32 – 36 – 39 – 47 và số cộng thêm là 50.
Trong phiên xổ số tối nay không có người trúng giải độc đắc nào nên số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 62.473.162.800 đồng. Giải Jackpot 2 cũng ghi nhận không có người trúng nên số tiền cộng dồn là 3.641.140.850 đồng.
Trong khi đó, hệ thống ghi nhận có 18 người trúng giải nhất trị giá 40 triệu đồng, có 955 người trúng giải nhì trị giá 500.000 đồng và các giải khác.
Trước đó, vào tối 16.4, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01333 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay này là: 02 – 07 – 15 – 22 – 47 – 52 và số cộng thêm là 55.
Trong phiên xổ số này có một người trúng giải Jackpot 1 với số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 91.889.389.200 đồng. Ngay khi xác định có người trúng nên giải độc đắc quay lại số tiền ban đầu là 30 tỉ đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Cô gái "đốn tim" du khách ấy là Sáo Bun Chặn Niê, 20 tuổi, sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk. Cô gái mang dòng máu Việt - Lào này xuất hiện tại Lễ hội Bunpimay (Tết Lào) vừa diễn ra tại khu du lịch Cầu treo Buôn Đôn - Làng đảo (tỉnh Đắk Lắk).
Chặn Niê là thành viên nhóm múa và tham gia hoạt cảnh tại Lễ hội Bunpimay. Giữa không gian đậm sắc màu văn hóa dân tộc Lào giao thoa cùng văn hóa của các dân tộc anh em của Việt Nam đang sinh sống tại Buôn Đôn, cô gái mang dòng máu Việt - Lào này khiến ai cũng xao xuyến.
Giữa đám đông trong Lễ hội Bunpimay, Sáo Bun Chặn Niê không phải là người ăn mặc cầu kỳ nhất. Cô xuất hiện với trang phục truyền thống Lào giản dị với áo trắng ôm gọn, tấm choàng hoa văn xanh - vàng vắt chéo qua vai, cùng chiếc váy dài màu xanh đậm dệt họa tiết tinh xảo ở phần gấu. Mái tóc đen ngang vai được cài một bông hoa champa trắng nhẹ nhàng, nhưng đủ để làm sáng cả gương mặt cô sinh viên 20 tuổi này.
Điều khiến người ta chú ý không nằm ở sự rực rỡ, mà ở sự hồn nhiên, gần gũi của Chặn Niê. Cô ngồi trên bậc gỗ, chân trần chạm đất, cười thoải mái giữa không gian lễ hội. Nụ cười ấy trong veo, lan sang cả những người xung quanh.
Không ít du khách đã dừng lại chỉ để nhìn cô cười. Có người lặng nhìn, có người giơ máy ảnh lên "bắn" liên hồi, như sợ bỏ lỡ một khoảnh khắc rất "đời" mà lại hiếm gặp. Bởi vẻ đẹp của cô không sắc sảo theo kiểu gây choáng ngợp, mà là kiểu càng nhìn càng thấy dễ chịu, càng nhìn càng thấy có cảm tình.
Chặn Niê kể dòng họ nội là người Lào đã đến Buôn Đôn từ rất lâu để buôn bán, làm rẫy và sau đó định cư luôn ở đây. Bố cô sau đó nên duyên với mẹ, một người phụ nữ Ê Đê bản địa. Từ đó, trong cô gái trẻ mang trong mình sự giao thoa của hai nền văn hóa, không phải trên sách vở, mà hiện diện trong chính cách cô sống, cách cô cười và cách cô bước đi giữa lễ hội.
Có lẽ chính sự hòa trộn giữa hai dòng máu Lào và Ê Đê Việt Nam đã tạo nên nét riêng ấy. Ở cô có sự mềm mại, đằm thắm của cô gái Lào, nhưng cũng có nét khỏe khoắn, phóng khoáng của núi rừng Tây nguyên. Cô sinh viên 20 tuổi này không quá bí ẩn, cũng không quá rực rỡ, nhưng đủ để khiến người khác nhớ.
Nếu nụ cười, gương mặt, ánh mắt "biết nói" khiến người ta chú ý, thì điệu múa của Chặn Niê càng làm cho du khách mê hoặc. Khi âm nhạc vang lên, Sáo Bun Chặn Niê bước vào vòng múa không ồn ào, không phô diễn. Đôi tay cô nâng lên chậm rãi, các ngón tay uốn cong mềm mại, giữ độ mở vừa phải rất đặc trưng của múa Lào. Không có những động tác mạnh mẽ, tất cả đều chậm, đều và liền mạch.
Ánh mắt cô thường đi theo bàn tay, hoặc hơi chếch lên phía trước, tạo nên cảm giác e ấp nhưng đầy chiều sâu. Mỗi lần xoay cổ tay, mỗi bước chân đều nhẹ mà chắc, khiến tổng thể điệu múa Lăm Vông trôi đi như dòng nước.
Trong những khung hình có nhiều người cùng múa, cô không cố gắng nổi bật. Nhưng chính sự mềm mại và nhịp điệu ổn định ấy lại khiến mọi ánh nhìn đều dừng lại nơi cô. Chặn Niê không phải là người múa giỏi nhất theo nghĩa kỹ thuật, nhưng lại là người có "hồn" nhất trong từng động tác.
"Em học múa từ nhỏ, chủ yếu là từ người thân và trong các dịp lễ. Múa không chỉ là biểu diễn, mà là cách để em giữ lại một phần văn hóa của gia đình mình", Chặn Niê chia sẻ.
Có lẽ vì vậy, điệu múa của cô không mang cảm giác trình diễn. Nó giống như một cách kể chuyện chậm rãi, không vội vàng, nhưng đủ để người xem hiểu rằng đằng sau mỗi động tác là một ký ức, một truyền thống, một phần cội nguồn.
Không chỉ xuất hiện trong lễ hội, cuộc sống thường ngày của Sáo Bun Chặn Niê cũng giản dị như chính con người cô. Là sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng tại Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk, cô đang theo đuổi ước mơ trở thành nhân viên y tế, với định hướng sẽ liên thông lên đại học trong tương lai.
Những ngày cuối tuần hoặc khi không có lịch học, Chặn Niê trở về Buôn Đôn, phụ giúp gia đình bán hàng tại khu du lịch. Khi cần, cô cũng đi rẫy cùng bố mẹ làm những công việc quen thuộc của người con vùng đất này. "Em muốn học tốt để sau này có thể giúp đỡ gia đình, nhưng cũng muốn giữ lại những gì thuộc về văn hóa của dân tộc mình", cô nói.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện của Sáo Bun Chặn Niê lại mang đến một cảm giác khác. Nó không ồn ào, không khẩu hiệu, mà là sự gìn giữ rất tự nhiên. Một nụ cười, một điệu múa, và một câu chuyện về cội nguồn, đôi khi chỉ cần vậy thôi, cũng đủ để lại dấu ấn, theo một cách rất lặng lẽ nhưng bền lâu.
Tin Gốc: Thanh Niên

Anh Tấn Anh, hiện sống tại đặc khu Phú Quý (tỉnh Lâm Đồng), thường xuyên chia sẻ và cập nhật hành trình hướng dẫn mẹ học lặn tự do (freediving) lên mạng xã hội suốt 2 năm qua. Mới đây, mẹ anh là bà Nguyễn Thị Thúy Phượng (63 tuổi) đã có thể thoải mái lặn biển ở độ sâu 6 - 8 m và nín thở gần 1 phút.
"Lặn tự do là hình thức lặn không dùng bình khí, chỉ dựa vào một hơi thở duy nhất để lặn xuống nước. Đây là bộ môn kết hợp giữa sinh lý, kỹ thuật và khả năng kiểm soát tâm lý. Dù được xem là môn thể thao mạo hiểm nhưng lặn tự do cũng mang lại nhiều lợi ích như nâng cao sức khỏe, giảm căng thẳng và giúp con người kết nối với thiên nhiên theo cách rất tĩnh", anh Tấn Anh chia sẻ.
Trước đây, bà Phượng làm nội trợ và ít có cơ hội đi du lịch hay trải nghiệm những điều mới mẻ. Khi còn làm công việc văn phòng, anh Tấn Anh thường tranh thủ đưa mẹ theo trong các chuyến công tác, rồi dành thêm vài ngày để cùng mẹ đi chơi. Vài năm gần đây, anh chuyển ra đảo Phú Quý sinh sống. Khoảng 2 tháng một lần, bà Phượng lại từ TP.HCM ra đảo để cùng con luyện tập lặn tự do.
Hai mẹ con biết đến bộ môn này vào năm 2024 trong một chuyến du lịch đến Phú Quý. Biển nơi đây rất trong xanh, có hệ sinh thái đa dạng và phù hợp cho các hoạt động trải nghiệm dưới nước. Trong đó, lặn tự do là hoạt động thu hút nhiều du khách tham gia. "Lần đầu học lặn, tôi được hướng dẫn kỹ thuật và ngụp dưới nước gần 3 tiếng. Mẹ ngồi trên bờ chờ và rất tò mò không biết tôi đang làm gì dưới đó", anh Tấn Anh kể.
Sau chuyến đi ấy, anh dần "phải lòng" môn lặn tự do. Anh quyết định rời công việc văn phòng để chuyển ra đảo sinh sống, theo đuổi đam mê bằng cách luyện tập, thi lấy chứng chỉ lặn quốc tế và đồng hành cùng mẹ trong những trải nghiệm mới.
Bà Phượng là người miền Tây, biết bơi và có thể lực khá tốt. Tuy nhiên, lặn tự do đòi hỏi nhiều hơn thế. Ở tuổi ngoài 60, xương khớp không còn dẻo dai, trong khi việc lặn cần dùng nhiều lực ở chân để đạp chân vịt liên tục dưới nước. Ban đầu, bà chỉ có thể ngụp đầu xuống nước, nín thở khoảng 15 giây để quan sát xung quanh. Nhờ con trai kiên trì hướng dẫn, bà dần lặn được sâu và lâu hơn.
Từ kỹ thuật thở bụng, thư giãn trước khi lặn cho đến động tác "duck dive" - gập người từ tư thế nổi sang cắm toàn thân xuống nước để bắt đầu lặn hay kỹ thuật cân bằng áp suất để tránh đau tai khi lặn sâu…, tất cả đều được anh Tấn Anh hướng dẫn tỉ mỉ cho mẹ. Anh còn chỉ mẹ cách tạo dáng dưới nước để lưu lại những bức ảnh kỷ niệm.
Dù tham gia một môn thể thao được xem là mạo hiểm, bà Phượng cho biết bà luôn cảm thấy an tâm vì có con trai ở bên. "Chỉ cần lúc lặn xuống nước mà cảm nhận được bàn tay của con đặt trên lưng mình là tôi thấy yên tâm rồi", bà chia sẻ.
Theo anh Tấn Anh, người lớn tuổi cũng cần vận động phù hợp để duy trì sức khỏe và sự dẻo dai. Trước đây, anh từng đưa mẹ đi du lịch miền Bắc và trải nghiệm dù lượn. Khi đó, bà Phượng vẫn có thể ngồi xe máy nhiều giờ để cùng con rong ruổi qua những cung đường đèo Tây Bắc mà không thấy mệt. "Bây giờ mẹ không còn ngồi xe máy đường dài được nữa nên tôi càng thấy quyết định đưa mẹ đi chơi từ trước là điều đúng đắn", anh nói. Bà Phượng cũng cười: "Cũng may lúc đó quyết định đi, chứ giờ chắc không còn đủ sức nữa".
Biển Phú Quý đẹp nhất vào khoảng tháng 4 đến tháng 9 hằng năm, khi trời trong và biển êm. Những ngày thời tiết thuận lợi, anh Tấn Anh lại nhắn mẹ chuẩn bị hành lý để ra đảo. Sau mỗi chuyến đi, người phụ nữ U.70 luôn tủm tỉm cười khi xem lại những khoảnh khắc do con trai ghi lại: lúc mình thư giãn giữa đàn cá hay thả người cạnh những rạn san hô.
"Thành công lớn nhất của tôi trong vài năm qua không phải là kiếm được bao nhiêu tiền hay có thêm trải nghiệm mới, mà là biết cách cân bằng giữa công việc và thời gian dành cho mẹ", anh Tấn Anh bộc bạch.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Nguồn gốc ngày Quốc tế lao động 1.5 từ đâu? Lịch âm hôm nay có gì lưu ý?

Dương lịch hôm nay là thứ sáu, ngày Quốc tế lao động 1.5, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 120. Theo lịch âm hôm nay 1.5 là ngày 15 tháng 3, theo cách gọi can chi là ngày Ất Hợi, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Ngày Quốc tế lao động cũng đánh dấu tháng 5.2026 chính thức bắt đầu. Tháng này có 31 ngày, bắt đầu từ hôm nay và kết thúc vào ngày 31.5.2026, tức rằm tháng 4 âm lịch, còn gọi là ngày Ất Tỵ, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ.
Lịch âm hôm nay được nhiều người Việt quan tâm vì đây là ngày rằm tháng 3. Vào ngày này, nhiều người thường đi chùa thắp hương cầu an, chọn ăn chay hoặc làm việc thiện.
Theo lịch vạn niên, hôm nay cũng là ngày Thanh Long Kiếp. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để khởi sự, xuất hành khi "xuất hành 4 phương, 8 hướng đều tốt, trăm sự được như ý". Dưới góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 11 người Việt đón tiết Cốc vũ 2026, tiết khí thứ 6 trong 24 tiết khí trong năm.
Theo Timeanddate.com, ngày Quốc tế lao động được tổ chức hằng năm vào ngày 1.5. Vào ngày này, người dân ở nhiều quốc gia trên thế giới được nghỉ học và hầu hết các trường học cũng như doanh nghiệp đều đóng cửa.
Ngày Quốc tế lao động có nguồn gốc sâu xa từ gần 140 năm trước của phong trào công đoàn và những nỗ lực cải thiện điều kiện làm việc của người lao động trên toàn thế giới. Một số người cho rằng ngày này vẫn còn rất quan trọng để nêu bật những thách thức mà người lao động vẫn đang phải đối mặt.
Nói về nguồn gốc ngày này, Timeanddate.com thông tin thêm, cùng với sự phát triển của cách mạng công nghiệp, các công đoàn lao động và thương mại cũng tăng lên. Khoảng những năm 1850, khắp thế giới xuất hiện nhiều phong trào nhằm mục đích giảm ngày làm việc từ 10 giờ xuống 8 giờ.
Tại đại hội đầu tiên vào năm 1886, Liên đoàn Lao động Mỹ đã kêu gọi một cuộc tổng đình công vào ngày 1.5 để đòi hỏi ngày làm việc 8 giờ, đỉnh điểm là sự kiện được biết đến ngày nay gọi là cuộc bạo loạn Haymarket.
Từ năm 1889, ngày 1.5 được chọn là ngày Quốc tế lao động. Cho đến ngày nay, ngày 1.5 đã trở thành biểu tượng cho quyền của người lao động trên toàn thế giới. Hiện nay, có hơn 160 quốc gia và vùng lãnh thổ kỷ niệm ngày Quốc tế lao động 1.5.
Tin Gốc: Thanh Niên

