Từ một cử nhân đại học, cô gái trẻ họ Qin ở Quảng Tây (Trung Quốc) đã quyết định rời thành phố, trở về quê nhà để cùng cha gây dựng trang trại nuôi hơn 60.000 con rắn độc một công việc vừa rủi ro cao, vừa mang lại thu nhập lên tới hàng tỷ đồng mỗi năm.
Qin, sinh năm 1995, quê ở Quế Lâm, Quảng Tây, Trung Quốc, đang là cái tên gây chú ý trên mạng xã hội sau khi câu chuyện của cô được lan truyền rộng rãi. Chỉ hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, Qin quyết định trở về làng để hỗ trợ cha trong công việc nuôi rắn.
Hiện tại, cô đang trực tiếp chăm sóc khoảng hơn 60.000 con rắn, trong đó có hơn 50.000 con ngũ bộ xà và gần 10.000 con rắn hổ mang đều là những loài rắn có nọc độc mạnh, đòi hỏi kỹ thuật nuôi dưỡng nghiêm ngặt và sự cẩn trọng gần như tuyệt đối.
Ban đầu, cha của Qin phản đối việc con gái theo nghề nuôi rắn vì mức độ nguy hiểm quá lớn. Tuy nhiên, khi quy mô trang trại ngày càng mở rộng và vượt quá khả năng quản lý của một người, Qin dần thuyết phục được gia đình và bắt đầu tham gia điều hành trực tiếp, theo SCMP đưa tin.
Cô cho biết công việc này không hề đơn giản: người nuôi phải thường xuyên tiếp xúc gần với rắn và luôn đối mặt với nguy cơ bị tấn công. Dù đã quen với loài ngũ bộ xà từ nhỏ bởi cha cô đã nuôi chúng từ trước khi cô chào đời, Qin vẫn thừa nhận đây là nghề tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Dù mạo hiểm, trang trại lại mang giá trị kinh tế rất cao. Các sản phẩm như rắn khô, mật rắn và dầu rắn được sử dụng trong y học cổ truyền, trong khi nọc độc được khai thác phục vụ nghiên cứu y học hiện đại.
Mỗi con ngũ bộ xà có thể được lấy nọc khoảng hai lần mỗi tháng, với giá dao động từ 40 đến 200 nhân dân tệ/gram (khoảng 150.000 – 770.000 đồng), tùy chất lượng.
Thịt rắn cũng đem lại nguồn thu đáng kể, dao động từ 200 đến 300 nhân dân tệ mỗi con, thậm chí những con lớn có thể vượt 1.000 nhân dân tệ.
Sau khi trừ chi phí vận hành và nhân công, trang trại của Qin vẫn mang lại lợi nhuận hơn 1 triệu nhân dân tệ mỗi năm (khoảng 3,8 tỷ đồng).
Nắm bắt thu hướng thị trường Quin không chỉ dừng lại ở mô hình kinh doanh, Qin còn chia sẻ kinh nghiệm nuôi rắn trên mạng xã hội. Cô được cộng đồng mạng biết đến với biệt danh “cô gái thu thập nọc rắn độc”, hiện có hơn 22.000 người theo dõi.
Qin từng chia sẻ rằng nỗi đau do rắn độc gây ra là điều rất khó quên: “Nếu ai đó nói họ không sợ bị cắn, có lẽ họ chưa từng trải qua. Với rắn ngũ bộ xà, cơn đau có thể kéo dài và dữ dội đến mức ám ảnh”.
Cô mô tả thêm rằng vết cắn không chỉ gây đau tại chỗ mà còn có thể lan rộng lên cánh tay, vai, thậm chí nửa cơ thể.
Một người theo dõi từng nói rằng cơn đau khủng khiếp đến mức họ thà chịu mất một phần cơ thể còn hơn trải qua lần thứ hai.
Câu chuyện của Qin nhanh chóng lan tỏa trên mạng xã hội Trung Quốc, thu hút sự chú ý lớn từ cộng đồng. Nhiều người không giấu được sự ngưỡng mộ trước lòng dũng cảm và ý chí bền bỉ của cô, đồng thời nhận định rằng đây là một công việc đòi hỏi bản lĩnh mà không phải ai cũng có thể theo đuổi.
Một sinh vật biển khổng lồ nặng khoảng 200kg bất ngờ xuất hiện trong lưới đánh cá ngoài khơi Gia Nghĩa, Đài Loan (Trung Quốc), khiến nhiều ngư dân sửng sốt. Sau khi tiếp cận kiểm tra, lực lượng chức năng xác định đây là rùa da, loài rùa biển lớn nhất thế giới và đang nằm trong danh sách cực kỳ nguy cấp cần được bảo tồn.
Theo Đội tuần tra bờ biển số 4, sự việc xảy ra hôm 11/5 tại vùng biển ngoài khơi Đông Thạch, Gia Nghĩa. Trong lúc đánh bắt, một ngư dân phát hiện sinh vật khổng lồ mắc vào lưới. Do kích thước quá lớn và nghi là động vật quý hiếm, người này nhanh chóng liên hệ lực lượng chức năng để hỗ trợ.
Qua phối hợp kiểm tra cùng cơ quan bảo tồn biển và đội ngũ thú y chuyên trách, giới chuyên môn xác nhận đây là một cá thể rùa da (Leatherback sea turtle) quý hiếm. Con vật nặng khoảng 200kg, sở hữu lớp mai mềm đặc trưng giống da thuộc nhưng có độ bền cao, tạo nên vẻ ngoài đồ sộ như một "thiết giáp hạm" giữa đại dương.
Theo các chuyên gia rùa da thường sinh sống ở các vùng biển sâu xa bờ và hiếm khi xuất hiện tại khu vực ven biển phía tây Đài Loan. Vì vậy, việc cá thể này xuất hiện gần Ngoại Tán Đỉnh Châu đã thu hút sự chú ý của nhiều người dân địa phương và giới nghiên cứu.
Ngay sau đó, lực lượng tuần duyên đã phối hợp với Cơ quan Bảo tồn biển, đội thú y của Bảo tàng Sinh vật biển và cơ quan nông nghiệp địa phương để kiểm tra sức khỏe cho cá thể rùa quý hiếm. Kết quả cho thấy con vật chỉ bị trầy xước nhẹ và đủ điều kiện để thả trở lại tự nhiên.
Dưới sự hỗ trợ của lực lượng chức năng cùng ngư dân địa phương, cá thể rùa da khổng lồ sau đó đã được đưa trở lại biển an toàn.
Đây được xem là ca cứu hộ và thả về tự nhiên đầu tiên đối với loài rùa da cực kỳ nguy cấp kể từ khi Cơ quan Bảo tồn biển được thành lập vào năm 2018, theo đại diện Đội tuần tra bờ biển số 4. Sự việc không chỉ gây chú ý bởi kích thước khổng lồ của cá thể rùa mà còn được xem là tín hiệu tích cực trong nỗ lực bảo tồn sinh vật biển quý hiếm.
Cơ quan chức năng đồng thời kêu gọi ngư dân chủ động thông báo cho lực lượng cứu hộ khi phát hiện động vật biển quý hiếm bị mắc lưới, mắc cạn hoặc gặp thương tích trong quá trình đánh bắt, nhằm kịp thời bảo vệ các loài đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng và gìn giữ hệ sinh thái đại dương.
Theo Cục An toàn thực phẩm (Bộ Y tế), từ ngày 29/4/2026 đến ngày 1/5/2026, trên địa bàn xã Tân Lập, Quảng Trị ghi nhận nhiều người nhập viện cấp cứu nghi do ngộ độc thực phẩm sau khi ăn bánh mì với các triệu chứng như sốt cao, tiêu chảy, nôn mửa, đau bụng… Các bệnh nhân đang được điều trị tại Bệnh viện đa khoa khu vực Hướng Hóa.
Trước tình hình trên, Cục An toàn thực phẩm đã có văn bản đề nghị Sở Y tế tỉnh Quảng Trị khẩn trương triển khai các biện pháp điều tra, xử lý vụ nghi ngờ ngộ độc thực phẩm xảy ra trên địa bàn xã Tân Lập.
Theo đó, Cục An toàn thực phẩm đề nghị Sở Y tế tỉnh Quảng Trị chỉ đạo các cơ sở khám, chữa bệnh có bệnh nhân đang điều trị tập trung nguồn lực tích cực điều trị cho bệnh nhân nghi ngộ độc thực phẩm, không để ảnh hưởng đến sức khỏe và tính mạng.
Sở Y tế tỉnh Quảng Trị chỉ đạo tổ chức điều tra, truy xuất nguồn gốc thực phẩm để xác định rõ nguồn cung cấp nguyên liệu, thực phẩm nghi ngờ gây ngộ độc; lấy mẫu thực phẩm, bệnh phẩm để xét nghiệm tìm nguyên nhân; điều tra và xử lý nghiêm các vi phạm quy định về an toàn thực phẩm (nếu có), công khai kết quả để kịp thời cảnh báo cho cộng đồng.
Cùng với đó, tăng cường các biện pháp bảo đảm an toàn thực phẩm, phòng ngừa ngộ độc thực phẩm, nâng cao vai trò, trách nhiệm của người quản lý, người sản xuất, kinh doanh, tiêu dùng của Ban Chỉ đạo liên ngành Trung ương về an toàn thực phẩm về triển khai Tháng hành động vì an toàn thực phẩm với chủ đề "Bảo đảm an toàn thực phẩm, phòng ngừa ngộ độc thực phẩm trong dịch vụ ăn uống và thức ăn đường phố".
Tăng cường tuyên truyền, hướng dẫn kiến thức bảo đảm an toàn thực phẩm trong sản xuất, kinh doanh và tiêu dùng, tập trung truyền thông vào nhóm cơ sở sản xuất, chế biến, kinh doanh sản phẩm thực phẩm liên quan đến thức ăn đường phố.
Sở Y tế tỉnh Quảng Trị theo dõi, cập nhật diễn biến tình hình vụ ngộ độc thực phẩm; thực hiện báo cáo nhanh theo hướng dẫn; chủ động truyền thông thông tin vụ việc và sớm công khai kết quả điều tra ngộ độc thực phẩm, đồng thời báo cáo về Cục An toàn thực phẩm theo quy định.
Trước đó, như đã đưa tin, Bệnh viện Đa khoa khu vực Hướng Hóa - tỉnh Quảng Trị cho biết đơn vị hiện đang điều trị 64 bệnh nhân nghi ngộ độc thực phẩm sau ân bạn mì tại xã Tân Lập.
Các bệnh nhân chủ yếu từ 11 đến 15 tuổi (nhỏ nhất 28 tháng, lớn tuổi nhất là 87 tuổi) được bố trí điều trị ở Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực và Chống độc, Khoa Truyền nhiễm theo triệu chứng, tình trạng.
Hiện sức khỏe các bệnh nhân tạm ổn định, đa số còn sốt cao, đau bụng từng cơn, đại tiện phân lỏng nhiều lần, mệt mỏi. Chưa ghi nhận bệnh nhân nặng cần chuyển lên tuyến trên.
Theo UBND xã Tân Lập, khai thác thông tin từ người nhà, các ca bệnh đều có chung nguồn thức ăn là bánh mì tại một cơ sở tại thôn Tân Sơn, xã Tân Lập trong khoảng thời gian từ ngày 28/4 – 29/4.
Năm 2023, Zhang Yu, 26 tuổi, rời thành phố Vô Tích về quê nhà ở thị trấn Mã Lăng Sơn, tỉnh Giang Tô. Trước đó, anh giao hàng tại thành phố Túc Thiên lân cận nhưng bỏ việc do áp lực thời gian.
Thị trấn Mã Lăng Sơn có diện tích 95 km2 với hơn 51.000 dân. Tại đây có một khu vực bán đồ ăn với khoảng 30 cửa hàng và hơn 50 sạp hàng. Zhang nhận thấy các cơ sở kinh doanh này không có dịch vụ giao nhận nên bắt đầu dùng xe máy điện để giao đồ ăn.
Phạm vi hoạt động của anh nằm trong khu vực dài 5 km và rộng 3 km. Người gọi đồ ăn tại thị trấn chủ yếu gồm tiểu thương và người lao động xa quê đặt hàng cho gia đình. Nhiều người lớn tuổi và trẻ em trong thị trấn nhận đồ uống, bánh kem do người thân gửi về qua dịch vụ của anh.
Tại quê nhà, Zhang không phải chạy đua với thời gian hay chờ đèn giao thông. Anh vừa làm việc vừa quan sát thời tiết và nhận đồ uống từ khách quen. "Ở đây, khách hàng thường cảm thông, chờ đợi khi đơn hàng đến chậm", Zhang nói.
Khó khăn lớn nhất tại nông thôn là nhà không có số. Zhang tìm địa chỉ dựa theo mô tả của khách kiểu: Hẻm cạnh quán thịt nướng, đi về phía nam đến cuối đường, rẽ về phía đông 10 m, để đồ trên nắp giếng thứ ba.
Khi các nền tảng giao nhận đồ ăn như Meituan, JD mở rộng về vùng nông thôn, Zhang thầu quyền đại lý khu vực. Một mình anh đóng ba vai trò gồm nhà thầu, trạm trưởng và người giao hàng. Hiện anh duy trì khoảng 50 đơn mỗi ngày và thuyết phục được 70% số quán ăn tham gia ứng dụng. Một số quán không hợp tác do chủ không biết chữ, hoặc do thanh niên trong làng ngại gọi đồ ăn sẵn vì sợ gia đình đánh giá.
Tuy nhiên, mật độ dân cư thưa thớt khiến việc mở rộng mạng lưới gặp khó. Zhang cho biết, nếu thuê người, thu nhập 10.000 tệ (38 triệu đồng) một tháng của anh sẽ phải chia đôi, trong khi thù lao giao hàng tại làng xã chưa tới 20 tệ (80.000 đồng) mỗi giờ.
Zhang làm việc liên tục không nghỉ phép. Anh giải thích, nếu khách hàng đặt đơn không thành công nhiều lần, họ sẽ xóa ứng dụng và ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu. Trong tương lai, anh lên kế hoạch kết hợp việc giao hàng với dịch vụ mua hộ hàng hóa và sửa chữa điện nước cơ bản cho người dân.
Zhang Yu không phải shipper "cô đơn" nhất Trung Quốc. Tại huyện Mặc Thoát (Tây Tạng), Huang Kaihong một mình phục vụ gần 15.000 dân. Từ năm 2024, mỗi ngày anh xử lý 200 đơn hàng giữa địa hình hiểm trở dưới chân dãy Himalaya.
Chàng trai 24 tuổi quê Tứ Xuyên từng làm công nhân tại Tô Châu nhưng sớm bỏ việc do không chịu nổi sự gò bó của nhà máy. "Tính tôi không thể ngồi yên một chỗ", Huang nói về quyết định tìm về vùng núi rừng. Tháng 7/2024, anh chất xe máy cùng nhu yếu phẩm lên xe tải nhỏ, vượt 8 tiếng đường đèo đến Mặc Thoát khởi nghiệp ngay khi biết nơi này cần người xây dựng hệ thống giao nhận.