Những ngày này ở hồ Gươm và trên một số tuyến phố của Hà Nội, nhiều cây bằng lăng nở rộ tạo nên khung cảnh thơ mộng. Sắc tím của hoa hòa cùng màu đỏ của phượng vĩ báo hiệu mùa hè đã về.
Bạn Đỗ Thị Thùy Linh (24 tuổi, quê Phú Thọ) cho biết đây là lần đầu tiên được trải nghiệm mùa bằng lăng ở Hà Nội. Theo Linh, màu tím của loài hoa này mang lại cảm giác nhẹ nhàng, lãng mạn.
Cũng trong thời gian này, nhiều bạn trẻ yêu nhiếp ảnh tranh thủ lưu lại vẻ đẹp của mùa hoa bằng lăng. Không chỉ gây ấn tượng bởi sắc tím dịu dàng, loài hoa này còn tượng trưng cho sự thủy chung và tình yêu trong sáng.
Bạn Nguyễn Ngọc Nam (xã Đông Anh, Hà Nội) chia sẻ Hà Nội ở bất kỳ thời điểm nào cũng mang lại cảm hứng để sáng tác những bức ảnh đẹp, nhưng mùa hoa bằng lăng luôn để lại ấn tượng đặc biệt. Khi hoa nở rộ, cả con phố như được phủ một lớp màu tím thơ mộng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cuối năm 2024, Dennis Biesma, hơn 50 tuổi, chuyên gia tư vấn công nghệ thông tin tại Amsterdam dùng thử ChatGPT. Ban đầu, ông dùng thông tin của nhân vật nữ chính trong cuốn sách do ông sáng tác để huấn luyện chatbot, yêu cầu nó nhập vai, lấy tên là Eva. Từ đó, ông dành nhiều thời gian trò chuyện với Eva.
"Vợ đi ngủ, còn tôi nằm trên sofa, đặt điện thoại lên ngực và trò chuyện cùng AI. Nó biết chính xác tôi thích gì và muốn nghe gì", Biesma kể.
Sau vài tuần, Eva thuyết phục được Biesma rằng nền tảng này dần có nhận thức như một con người thật. Khi ông đề xuất một kế hoạch kinh doanh nhằm chiếm lĩnh 10% thị trường công nghệ, chatbot khẳng định ông sẽ đạt được mục tiêu trong thời gian ngắn.
Nhận được sự khích lệ từ Eva, Biesma từ bỏ công việc chuyên môn. Ông rút tiền tiết kiệm, chi khoảng 110.000 USD để thuê lập trình viên phát triển dự án khởi nghiệp do AI gợi ý.
Việc theo đuổi dự án khiến Biesma dần xa rời thực tế. Tại một bữa tiệc của con gái, vợ ông phải dặn chồng không nhắc đến chủ đề AI. Trong sự kiện này, Biesma cho biết ông cảm thấy lạc lõng và không thể giao tiếp với người xung quanh.
Nghiên cứu của Tiến sĩ Hamilton Morrin từ Đại học King's College London chỉ ra rằng, các chatbot hiện nay được tối ưu hóa để tương tác và chiều theo người dùng. Thay vì phản biện, AI thường xác nhận những niềm tin sai lệch của con người sau hàng nghìn lần trao đổi, tạo ra hiện tượng "ảo tưởng cùng công nghệ".
Trong các báo cáo an toàn gần đây, OpenAI thừa nhận rủi ro từ việc người dùng "nhân hóa" AI. Các tính năng như giọng nói truyền cảm hay khả năng ghi nhớ sở thích cá nhân có thể khiến người dùng nảy sinh sự gắn bó cảm xúc không lành mạnh, dẫn đến việc tin tưởng mù quáng vào các phản hồi của AI.
Dù đã thiết lập các rào cản kỹ thuật để AI luôn tự xác nhận mình là một chương trình máy tính, các chuyên gia công nghệ vẫn cảnh báo rằng ranh giới giữa sự hỗ trợ và thao túng tâm lý đang ngày càng mong manh khi các chatbot trở nên quá giống con người.
Hậu quả của việc đắm chìm vào thế giới ảo khiến cuộc sống của Biesma đảo lộn. Ông ly hôn, có hành vi bạo lực với người thân và phải nhập viện tâm thần ba lần do "loạn thần hưng cảm". Trong giai đoạn này, ông từng tìm cách kết thúc cuộc đời nhưng được hàng xóm phát hiện. Sự nguy hiểm của hiện tượng này cũng được dự án Human Line (tổ chức hỗ trợ nạn nhân của AI) xác nhận, khi ghi nhận 15 vụ tự tử và 90 trường hợp nhập viện liên quan đến chứng rối loạn tâm thần do AI.
Tiến sĩ tâm lý học lâm sàng Reid Daitzman (Mỹ) nhấn mạnh người dùng cần duy trì sự tỉnh táo khi tương tác với trí tuệ nhân tạo: "Hãy luôn tự nhắc nhở bản thân rằng chatbot thực chất chỉ là một bộ máy dự đoán ngôn ngữ, không có linh hồn hay nhận thức thực sự. Để tránh rơi vào bẫy tâm lý, người dùng nên đặt giới hạn thời gian sử dụng và tuyệt đối không dùng AI làm nguồn thay thế cho các kết nối xã hội hoặc các quyết định quan trọng trong cuộc đời".
Khi tài khoản ngân hàng cạn kiệt và gói thuê bao ChatGPT hết hạn, Biesma mới dừng lại. "Tôi nhìn lại và tự hỏi chuyện gì đã xảy ra. Khoản nợ đóng thuế chồng chất. Giải pháp duy nhất tôi có thể làm là bán ngôi nhà đã gắn bó 17 năm", ông cho biết.
Hiện Biesma sống cùng vợ cũ trong căn nhà đang chờ người mua. Ông dành thời gian trò chuyện với những người có trải nghiệm tương tự. "Tôi tức giận với các ứng dụng trí tuệ nhân tạo. Có lẽ chúng chỉ làm những gì được lập trình, nhưng chúng đã làm quá tốt", Biesma nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Lời tâm sự của cô giáo Tâm: Trao đi chiếc chân giả tốt có thể làm thay đổi một con người

Tôi sinh ra, lớn lên rồi là một cô giáo lành lặn. Thế nhưng, vào đầu năm thứ hai giảng dạy ở Trường THPT Tân Thành (xã Tân Thành A, khu vực huyện Tân Hồng cũ, tỉnh Đồng Tháp) tai nạn giao thông ập đến ngay trên đường tôi đi vận động học sinh ra lớp.
Những ngày đầu tỉnh dậy, tôi hụt hẫng tột cùng khi biết mình mất đi một bên chân. Từ một người đang trong tuổi thanh xuân, mang nhiều hoài bão và đang đầy nhiệt huyết với nghề, tôi bỗng chốc trở thành người khuyết tật.
Tôi còn phải đối mặt với sự phân biệt đối xử. Những lời miệt thị như "con nhỏ cụt giò" hay những sự so sánh thiếu tôn trọng "tao thà lấy Thị Nở chứ không lấy người mất chân như cô Tâm"… thực sự rất đau lòng. Tôi chỉ biết khóc, rồi lại tự nhủ phải mạnh mẽ để đi tiếp.
Tôi sốc, buồn cho số phận, nhưng rồi tôi chọn cách đối mặt để vượt lên chính mình, bắt đầu hành trình "đứng dậy" theo đúng nghĩa đen.
Để có thể đi lại, tôi tập làm quen với các dụng cụ hỗ trợ như nạng, chân giả... Lần đầu tiếp xúc với chiếc chân giả, mọi thứ không hề như tôi tưởng tượng. Để mang được chân, tôi phải quấn nhiều lớp băng thun, lồng phần mỏm cụt vào ổ mỏm cụt (socket) và dùng một sợi dây đai choàng qua người để giữ chân giả bám vào cơ thể.
Mang chân lâu ngày thường bị hầm nóng, bọng nước, vỡ ra đau rát. Mỗi bước đi khi ấy là mỗi lần tôi phải cắn răng, nén nước mắt. Nhưng tôi vẫn cố gắng để đứng lớp, để có thu nhập lo cho mẹ già đau yếu và cuộc sống của hai mẹ con.
Khó khăn chưa dừng lại ở đó. Những khi dây đeo đứt, bàn chân hư, vỏ bọc hỏng hay khớp gối có vấn đề, tôi lại phải khăn gói từ Cao Lãnh lên TP.HCM để chỉnh sửa. Có lần đi đường xa, trời nắng hầm làm chân tuột ra rơi xuống đường - một tình huống dở khóc dở cười, buồn tủi và đau đớn.
Mỗi lần sửa chữa hay thay thế bộ phận là một lần tôi lo lắng về kinh phí. Với đồng lương ít ỏi của nghề giáo, vừa lo cho mẹ già, tôi phải tằn tiện, chắt chiu từng đồng, có những khi không dám ăn, dám mặc.
Sau này, may mắn được nhà hảo tâm hỗ trợ loại chân giả sử dụng kỹ thuật hút chân không với silicon, việc lắp chân trở nên dễ dàng hơn. Từ khi có được chiếc chân giả tốt hơn, cuộc sống của tôi như bước sang một trang mới.
Tôi không chỉ có thể tự tin đứng trên bục giảng mà chân còn giúp tôi đi lại vững vàng hơn, giúp tôi có thể đi đến tận nhà những hoàn cảnh khó khăn, hay tham gia nhiều chuyến thiện nguyện nơi xa.
Tôi thử sức với những điều mà trước đây chưa dám nghĩ tới như tham gia chạy marathon 4 lần, chơi nhiều môn thể thao... Đặc biệt, tôi tham gia các hoạt động xã hội tích cực hơn và sáng lập học bổng dành cho học sinh khó khăn. Có đôi chân tốt, tôi có thể mang niềm tin và nghị lực lan tỏa đến nhiều người hơn nữa.
Nhưng chi phí cho chân giả tốt khá cao. Tôi thường trăn trở về nỗi khổ của những người khuyết tật như mình, thấy thật buồn cho ai không đủ tài chính, cũng không được tặng chân, thì cuộc sống chống nạng sẽ buồn và bất tiện đến mức nào.
Từ trải nghiệm của mình, tôi hiểu rằng dụng cụ hỗ trợ chính là "chìa khóa" đầu tiên để người khuyết tật tự tin hòa nhập. Với một người có công việc ổn định như tôi còn khá lo lắng về chi phí cho các thiết bị này thì thiết nghĩ các bạn đồng cảnh như tôi thậm chí những bạn có thu nhập thấp, chưa có việc làm thì thực sự đây là nỗi trăn trở rất lớn.
Dù Đảng và Nhà nước đã có nhiều chính sách quan tâm, nhưng thực tế đa số người khuyết tật vẫn có cuộc sống khó khăn, kinh tế bấp bênh, nhiều người chưa có việc làm ổn định. Do đó, tôi xin có những đề xuất:
• Chính sách hỗ trợ dụng cụ trợ giúp và bảo trì định kỳ: Mong Nhà nước và các tổ chức xã hội quan tâm tạo quỹ hoặc đưa vào danh mục bảo hiểm y tế để chi trả một phần hoặc toàn bộ chi phí làm chân tay giả, xe lăn...
Đặc biệt ưu tiên cho người trong độ tuổi lao động và học tập. Một dụng cụ đạt chuẩn, chất lượng sẽ giúp người dùng đi lại tự nhiên, giảm thiểu đau đớn và ngăn ngừa các thương tật thứ phát về xương khớp. Những khen thưởng dành cho người khuyết tật tiêu biểu có thể kèm theo các gói hỗ trợ thiết thực này như một sự ghi nhận ý nghĩa.
• Xây dựng các trung tâm tư vấn và lắp đặt chuyên sâu: Để mỗi người khuyết tật đều được tiếp cận thiết bị phù hợp nhất với tình trạng thể chất và vận động của mình.
• Thay đổi tư duy về dụng cụ hỗ trợ: Mong mọi người nhìn nhận các thiết bị này không phải là "quà từ thiện", mà là công cụ đầu tư để người khuyết tật có thể tự lập, giảm bớt gánh nặng cho gia đình và tạo ra giá trị cho xã hội.
Chỉ khi có phương tiện tốt để bước đi, chúng tôi có thể tự tin hòa nhập, cống hiến cho cộng đồng và xã hội chúng ta sẽ thực sự đúng theo tinh thần không để ai bị bỏ lại phía sau.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Thi tay nghề - cơ hội kiểm tra kỹ năng: Đổi mới, nâng chất lượng thí sinh

Không chỉ bám sát yêu cầu đề thi, quá trình ôn luyện được các đơn vị đầu tư theo hướng thực tiễn, giúp thí sinh phát huy tối đa năng lực.
ThS Chung Trần Thế Vinh, Trưởng khoa cơ khí Trường CĐ Lý Tự Trọng TP.HCM, nói đã giúp thí sinh ôn luyện kỹ, nhất là vận hành trên máy và kiểm tra chất lượng sản phẩm. Với nghề tiện, sinh viên thực hành trải nghiệm quy trình làm việc như một thợ kỹ thuật, phân tích bản vẽ chi tiết, xây dựng quy trình công nghệ, xác định yêu cầu kỹ thuật, lựa chọn phôi, chọn dao và thiết lập chế độ cắt phù hợp, trực tiếp gia công trên máy.
Sản phẩm hoàn thành được kiểm tra các thông số kỹ thuật, đánh giá các tiêu chí và giảng viên nhận xét, chỉ ra sai số, hướng dẫn cách khắc phục.
"Lấy thực hành làm trọng tâm, sinh viên được giao những bài tập gia công trên máy tiện vạn năng từ cơ bản đến nâng cao, phù hợp với năng lực thực tế", thầy Vinh nói.
Còn ThS Võ Thị Thùy An, Trưởng bộ môn nhà hàng Trường trung cấp Du lịch và Khách sạn Saigontourist, cho biết hướng dẫn thí sinh thao tác, vị trí đứng, cách di chuyển và thứ tự ưu tiên trong bàn ăn theo quy chuẩn chung.
Các bạn được lưu ý từng chi tiết tỉ mỉ như bước thế nào khi phục vụ khách, bưng dĩa có thức ăn đi theo chiều kim đồng hồ, gắp bằng muỗng nĩa phải di chuyển ngược chiều kim đồng hồ.
"Chúng tôi luyện tập tạo cho các bạn tác phong tự tin, thẳng lưng, biết đặt tay đúng cách khi chào khách, gương mặt phải cho thấy sự chân thành, lúc nào cũng cần biết cười trong quá trình phục vụ", cô An nói.
Trong khi đó tại Trường CĐ Kinh tế đối ngoại, khi ôn luyện nghề hướng dẫn viên du lịch, phục vụ nhà hàng, phục vụ phòng..., ThS Nguyễn Tấn Danh, Trưởng môn quản trị - khách sạn - du lịch, nói luôn kết hợp hệ thống hóa kiến thức và thực hành chuyên sâu cho các bạn. Các kiến thức đều có trong chương trình nên giảng viên chỉ rà soát, hệ thống lại kiến thức và chuẩn hóa theo yêu cầu hội thi.
Thầy Thế Vinh thông tin khi ôn luyện cho thí sinh, trường chú trọng việc cá thể hóa theo năng lực từng bạn. Mỗi thí sinh được theo dõi sát lộ trình ôn tập riêng, tập trung bồi dưỡng chỗ còn hạn chế. Trường còn quan tâm rèn tác phong công nghiệp song song với chuẩn bị tâm lý để các bạn vững vàng hơn trong suốt quá trình thi đấu.
Tương tự, với những thí sinh thi ngành nghề liên quan đến nhà hàng, khách sạn, cô Thùy An cho biết các thầy cô giáo hướng dẫn các bạn biết nhấn nhá một chút về hình thức trình bày. Chẳng hạn khi phục vụ rượu vang đỏ, giáo viên chỉ cách gấp khăn hình mũi thuyền để giấu đi dụng cụ khui rượu, vỏ nhựa bọc đầu chai rượu cắt ra khi mở chai. Mỗi chi tiết dù nhỏ đều không được bỏ qua.
Hay thầy Tấn Danh nói trường quan tâm chuẩn hóa kiến thức và kỹ năng nghề theo các tiêu chí của tiêu chuẩn kỹ năng nghề quốc gia. Đồng thời luôn khuyến khích sự sáng tạo và cá nhân hóa năng lực trong suốt thời gian ôn luyện sao cho phát huy thế mạnh riêng, nâng cao khả năng thích ứng và bản sắc nghề nghiệp của từng bạn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

