Một tháng nay, vợ tôi về quê sinh con. Lúc đầu, chúng tôi định nhờ bà ngoại lên chăm vợ ở cữ. Nhưng bố vợ có bệnh nền mạn tính, bà không nỡ đi đâu xa. Bà ngoại đề nghị tôi cho vợ về quê ở cữ để bà tiện chăm nom, tôi còn phải đi làm, đỡ vất vả. Mẹ tôi đã mất, những chuyện này cũng chỉ có thể nhờ mẹ vợ.
Cưới nhau hơn 1 năm, đây là lần đầu tiên tôi xa vợ lâu như vậy. Vợ tôi hay nói, hay hát nên cô ấy vắng nhà khiến tôi thấy không quen. Không có vợ quản, tôi hệt như con chim sổ lồng. Bạn bè, đồng nghiệp rủ đi nhậu ở đâu tôi cũng không vắng mặt.
Chính vì vậy, căn bệnh dạ dày lâu nay kiêng khem đã ổn, nay vì ăn uống thất thường, rượu bia nhiều nên tái phát.
Một tối, tôi đi uống rượu về muộn, vừa đến cổng, chưa kịp mở khóa thì bụng đau quằn quại. Tôi phải vịn lấy cánh cổng, mồ hôi vã ra như tắm. Đúng lúc đó, cô gái hàng xóm tên Liên đi qua, thấy tôi nôn ra máu liền hốt hoảng gọi taxi đưa tôi đến bệnh viện. Kết quả, tôi phải nằm viện một tuần vì xuất huyết dạ dày.
Biết vợ tôi về quê ở cữ, tôi một mình không người thân thích, mỗi cuối ngày, Liên lại xách một chiếc cặp lồng vào viện cho tôi. Sợ tôi ngại, mỗi lần đến cô ấy đều cười nói: “Cùng cảnh xa quê, em cũng từng ốm đau nên hiểu mà. Anh đừng ngại”.
Hôm đầu tiên, cô ấy mang cho tôi một bát cháo gà, nói rằng gà do mẹ cô ấy nuôi gửi ở quê lên. Cô ấy không muốn mua ngoài vì dạ dày tôi đang yếu, sợ không đảm bảo nên tự tay nấu.
Tôi nghe xong, lòng dâng trào một nỗi xúc động. Hôm đó, tôi vừa ăn cháo, vừa nghe cô ấy kể chuyện. Giọng địa phương của cô ấy nghe hay hay, lạ lạ. Liên mới chỉ 25 tuổi nhưng có lẽ ra đời bon chen sớm nên có vẻ rất khôn lanh.
Lâu nay, tôi cũng biết cô ấy thuê trọ gần nhà mình nhưng gặp nhau chưa từng chào hỏi. Cũng bởi, tính tôi ít nói, ít giao du. Vợ tôi cũng đặc biệt ghét đàn ông có vợ nhưng thấy gái trẻ là nhiệt liệt nói cười. Vậy nên, đối với các cô gái trẻ, tôi cứ lạnh nhạt cho lành.
Lần nào đến viện, Liên cũng ngồi tới tận khuya. Tôi cần gì là cô ấy nhanh nhẹn hỗ trợ. Có lần, chị giường bên cạnh không biết còn khen: “Cậu chắc khéo miệng lắm nên mới lấy được vợ trẻ và xinh thế”. Cả tôi và cô ấy đều cười. Nơi này cũng chẳng quen biết ai, có lẽ cũng không cần phải giải thích.
Một lần, tôi hỏi Liên: “Tối nào cũng vào viện giúp anh, thế người yêu thì bỏ cho ai?” Liên bẽn lẽn nhìn tôi: “Em nào đã có ai yêu, em còn ế chỏng chơ đây này”. Tôi bảo chắc tại do cô ấy kén chọn quá, chứ phụ nữ vừa xinh, vừa khéo léo lại nấu ăn ngon như thế thiếu gì người mơ.
Chuyện nằm viện, tôi không cho vợ biết. Vợ tôi vừa mới sinh, tôi không muốn vợ lo lắng. Vả lại, cô ấy mà biết tôi ở một mình, bê tha nhậu nhẹt tới mức xuất huyết dạ dày chắc sẽ lập tức ôm con nhỏ mà ra ngay.
Sau khi tôi xuất viện, suốt một tuần liền sau đó không thấy Liên đâu. Có thể, cô ấy chỉ có lòng tốt giúp tôi khi đau ốm. Nhưng lòng tôi thì lại nhớ nhung. Tôi vào facebook, thấy biểu tượng cô ấy sáng đèn liền nhắn một tin nhắn: “Mấy hôm em đi đâu mất hút thế? Tự nhiên muốn được ăn cháo gà em nấu quá!”.
Thật ra, tôi cũng không hẳn là muốn ăn cháo gà. Chỉ là muốn tìm một lý do để nhắn tin trò chuyện. Cô ấy đọc tin nhắn, chỉ trả lời bằng một cái biểu tượng mặt cười, không nhắn gì thêm. Thái độ hững hờ này thật sự khiến tôi vô cùng khó chịu.
Không ngờ, vào tối hôm sau, lúc tôi vừa tắm rửa xong, lười nấu nướng, định pha gói mì tôm ăn tạm thì Liên sang, tay xách một chiếc cặp lồng. Trông cái dáng vẻ cô ấy thật quen thuộc.
Liên nhìn gói mì tôi đang xé dở liền nói: “Đàn ông các anh hễ không có phụ nữ là ăn uống tạm bợ thế à? Đây, cháo gà của anh. Làm tội em tan làm về còn lúi húi hầm cháo”.
Nói rồi, cô ấy ra đứng cạnh bếp, tự nhiên lấy bát, lấy thìa múc ra cho tôi. Cô ấy đứng gần, mùi hương thảo dược trên tóc tỏa ra dịu dàng, dễ chịu. Tôi không kìm được mà hỏi: “Sao lại tốt với anh thế?”. Cô ấy cũng nhìn tôi, ánh mắt tinh nghịch: “Vì em thích”. “Thích gì?”, tôi lại hỏi. Bất ngờ cô ấy nhón chân lên, đặt lên môi tôi một nụ hôn. Tôi thoáng bất ngờ, thấy mình như tan chảy, lập tức đáp lại.
Khi nụ hôn kết thúc, tôi mở mắt ra, đập vào mắt là bức ảnh cưới treo trên tường nhà. Khoảnh khắc ấy, tôi hệt như một kẻ ăn trộm bị bắt quả tang, tim đập chân run, nỗi sợ hãi bao trùm.
Sau khi Liên về, tôi ngồi thẫn thờ tự kiểm điểm bản thân, nhớ lại chuyện vừa xảy ra của mình, vừa thấy có lỗi với vợ, vừa tự xấu hổ với mình.
Vợ tôi là mối tình đầu của tôi. Và tôi chưa từng nghĩ mình có thể yêu ai khác ngoài vợ. Vậy mà bây giờ, trong lúc vợ vừa chịu đớn đau sinh nở, chỉ vì khoảnh khắc yếu lòng, tôi đã phản bội cô ấy làm ra những chuyện tệ bạc này.
Mấy hôm, tôi tìm cách tránh mặt Liên. Hôm qua, Liên nhắn cho tôi một cái tin thế này: “Ngày anh ra viện, em đã nghĩ mình không có lý do để gặp anh nữa, đã cố giữ khoảng cách. Là anh tự kéo em về phía anh đấy chứ.” Cho đến lúc ấy, tôi mới nhận ra chính mình khởi nguồn cho mọi chuyện.
Tôi nhắn một tin dài, trước hết là cảm ơn cô ấy đã chăm sóc tôi thời gian tôi nằm viện. Lòng tốt của cô ấy tôi xin ghi nhớ trong lòng. Sau nữa là xin lỗi vì đã không giữ khoảng cách, có những hành động không đúng khiến bản thân rất hối hận.
Tôi nhấn mạnh rằng, tôi là đàn ông đã có gia đình và thật sự không muốn làm chuyện sai trái để có lỗi với vợ và tổn thương Liên. Cuối cùng, tôi mong cô ấy sớm gặp người tâm đầu ý hợp. Cô ấy là một cô gái tốt, xứng đáng được hạnh phúc. Liên đọc xong, chỉ thả tim vào tin nhắn, không trả lời.
Tôi biết, khi kể ra chuyện này sẽ hứng nhiều chỉ trích cho rằng tôi đáng đời. Tôi cũng giận bản thân nhưng vẫn tự nhủ, làm người ai cũng có những thời điểm mệt mỏi, cô đơn, yếu đuối. Và trong những khoảnh khắc ấy, người ta có thể xao lòng, nhưng quan trọng nhất là biết sai, biết sửa.
Người lớn vẫn dạy trẻ con “làm sai phải biết nhận lỗi”. Vậy người lớn làm sai, biết tự kiểm điểm và sửa sai cũng đáng được tha thứ, phải không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 30 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, công việc ổn định và còn độc thân. Sau khi chồng sắp cưới qua đời vì tai nạn giao thông 4 năm trước, tôi gần như không thể mở lòng với người đàn ông nào khác.
Thời gian qua, tôi ra Hà Nội tham dự một khóa học do cơ quan đề cử. Và đó là dịp để tôi có cơ hội gặp lại Hiền - cô bạn nhà bên thân thiết suốt những năm tháng tuổi thơ.
Bạn tôi không xinh đẹp nhưng học giỏi, chân chất, hiền lành đúng như tên bố mẹ đặt cho. Ngày cô ấy thông báo lấy chồng là một chàng trai Hà Nội, tôi đã hạnh phúc thay cho cô ấy.
Nhà Hiền nghèo, cô ấy vất vả từ bé nhưng luôn nỗ lực học hành để thay đổi tương lai. Chứng kiến những vất vả và nỗ lực của bạn, nhìn bạn học hành thành đạt, lấy chồng có nhà cửa ổn định, tôi thấy ông trời quả đã không phụ lòng người.
Sau khi lập gia đình, bận bịu con nhỏ, Hiền ít về quê. Mỗi lần về quê, chúng tôi cũng chỉ có thể ngồi với nhau một lúc, không đủ thời gian để chia sẻ, tâm sự chuyện gì. Lần này, tôi lên Hà Nội học, tranh thủ những lúc rảnh rỗi, chúng tôi mới có thời gian hẹn hò cà phê.
Bình thường, hai ngày cuối tuần tôi sẽ tranh thủ về nhà. Nhưng cuối tuần hôm ấy Hiền gọi điện tha thiết mời tôi đến nhà và bảo sẽ đến đón tôi. Tôi bảo cô ấy chỉ cần gửi định vị, tôi sẽ tự bắt taxi đến.
Vợ chồng Hiền tiếp đón tôi nồng hậu. Đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện với chồng Hiền nhiều thế. Anh ấy đối với bạn thân của vợ rất cởi mở, thân tình, không hề tỏ ra xa lạ, khoảng cách, như thể chúng tôi cũng rất thân thiết với nhau.
Sau bữa cơm tối thân mật, Hiền rủ tôi ngủ lại. Lâu lắm cả hai mới gặp nhau, có bao nhiêu điều để nói. Cô ấy nhắc lại hồi nhỏ, thỉnh thoảng tôi vẫn sang nhà cô ấy ôn bài thi tới muộn rồi ôm nhau ngủ. Lúc đầu tôi ngại ngần từ chối, nhưng khi Hiền nhắc đến kỷ niệm, lại được chồng cô ấy thêm lời, tôi đã đồng ý ở lại.
Lúc đầu, Hiền bảo tôi ngủ cùng cô ấy, còn chồng sẽ sang ngủ cùng phòng với con gái. Nhưng tôi ngại nên sau khi trò chuyện hồi lâu, thấy Hiền đã buồn ngủ bèn quyết định trả lại không gian riêng tư cho vợ chồng bạn, còn tôi sang phòng con gái nhỏ ngủ.
Có lẽ vì lạ nhà, nên tôi nằm mãi mới dỗ được mình vào giấc. Nhưng khi tôi vừa lơ mơ ngủ, bỗng cảm thấy như có bàn tay chạm vào người mình. Tôi trở mình, tưởng rằng chỉ là giấc mơ, nhưng rồi mọi thứ rõ ràng hơn khi bàn tay lần vào trong áo.
Tôi mở mắt. Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi hoảng hốt nhìn thấy chồng Hiền sát bên cạnh, gương mặt anh ta đã áp thật gần mặt tôi. Theo phản xạ, tôi định hét lên, nhưng anh ấy lại dùng miệng mình bịt miệng tôi lại.
Nụ hôn mạnh bạo, hai cánh tay bị anh ta giữ chặt khiến tôi không thể vùng vẫy chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ, bất lực. Đúng lúc ấy, con gái anh ấy ngủ mơ ngồi dậy. Anh ta dừng lại, dỗ con nằm xuống ngủ tiếp. Sau đó, anh ấy nhìn tôi, không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi khiếp sợ đến mức bật điện trong phòng sáng suốt đêm không dám ngủ. Sau đó có lẽ mệt mà thiếp đi lúc nào không biết.
Tôi tỉnh dậy khi mặt trời đã lên, Hiền chào tôi, nụ cười rạng rỡ, đồ ăn sáng đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Tôi nhìn quanh, không thấy chồng Hiền đâu. Cô ấy hiểu ý, liền nói, sáng chủ nhật nào anh ấy cũng dậy sớm đi đá bóng, sau đó ăn sáng, cà phê với bạn bè tới trưa mới về.
Tôi hỏi Hiền: “Chồng cậu có tốt với cậu không, có yêu thương cậu không?”.
Hiền nhìn tôi, ánh mắt như tối đi một chút, giọng trầm xuống: “Chẳng giấu gì cậu, 2 năm trước, anh ấy từng ngoại tình. Thời gian ấy vợ chồng mình căng thẳng suýt ly hôn. Mình yêu anh ấy nhưng việc tha thứ cho sự phản bội là quá khó. Anh ấy đã quỳ xuống cầu xin mình, hứa chỉ trót sai lầm một lần, xin mình cho anh ấy cơ hội sửa sai.
Mình một phần vì còn yêu, một phần vì thương con nên đã dìm nỗi khổ đau xuống. Từ sau chuyện đó, mình thấy anh ấy quan tâm mình nhiều hơn nên mọi chuyện cũng nguôi ngoai dần. Có lẽ trong đời không ai tránh khỏi sai lầm, quan trọng là biết sai biết sửa, đúng không?”.
Nghe Hiền kể, tôi chỉ ước giá như chuyện tồi tệ xảy ra đêm qua chỉ là một cơn ác mộng do tôi mê ngủ mà nhìn thấy. Hóa ra, thói trai gái là bản chất của anh ta, chưa từng thay đổi. Ngay chính bản thân của vợ mà anh ta còn không tha, còn làm những chuyện xấu hổ ngay chính trong nhà mình. Vậy thì chuyện anh ta ong bướm bên ngoài chắc chắn không thể sửa.
Nghĩ đến đó, tôi vừa căm ghét gã ta, vừa thương cô bạn mình. Cô ấy chắc chắn không chỉ bị dối lừa một lần. Anh ta không xứng đáng được tha thứ, không xứng đáng được bạn tôi tin tưởng và yêu thương như thế. Tôi muốn lột tấm mặt nạ bỉ ổi của gã ta xuống.
Nhưng đúng lúc tôi còn đang do dự có nên nói ra hay không thì anh ta về. Lúc Hiền rời khỏi đó, anh ta ngồi xuống đối diện tôi, nói rất nhỏ: “Có lẽ em không biết, vợ anh mắc chứng rối loạn lo âu. Thời gian vừa qua cô ấy phải dùng thuốc điều trị. Em là bạn thân, có lẽ không muốn tình trạng cô ấy nặng thêm. Bạn em có thể sống vui vẻ hay không là do em đấy”.
Giọng anh ta ra vẻ vừa nghiêm túc lại vừa bỡn cợt khiến tôi ghê tởm. Anh ta đang lấy tình bạn của chúng tôi để che đậy cho hành vi xấu xa của mình. Nhưng những lời anh ta nói quả thật khiến tôi do dự.
Bạn tôi đã đau khổ một lần, vết thương ấy có lẽ rất khó khăn mới có thể liền sẹo. Nếu tôi phơi bày sự xấu xa của anh ta ra, đó có thể là cú sốc khó lòng chống đỡ. Nhưng nếu im lặng để bạn tôi sống trong sự dối lừa kéo dài ấy, tôi sẽ trở thành đồng lõa của một gã chồng phản bội.
Hơn một tháng trôi qua rồi kể từ khi chuyện đó xảy ra, mỗi cuối tuần Hiền vẫn gọi tôi đến chơi nhưng tôi viện cớ từ chối. Nhưng việc chồng cô ấy sàm sỡ mình một cách trắng trợ khiến tôi ám ảnh. Im lặng và phơi bày sự thật, tôi không biết việc gì mới thật sự là tốt với bạn mình.
“Im lặng là vàng” liệu có đúng trong trường hợp của tôi không?
T. H (Hà Tĩnh)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi vốn độc thân đã lâu, đến mức chẳng còn ai muốn hỏi tôi bao giờ thì lấy vợ nữa. Tôi mở một tiệm ảnh nhỏ, ngày ngày chụp cưới, chụp kỷ niệm, chụp cả những nụ cười mà chính tôi cũng biết là giả.
Làm nghề này, tôi gặp nhiều cô gái. Có người đến một lần rồi đi, có người ở lại lâu hơn một chút, đủ để cùng tôi ăn vài bữa cơm, đi vài chuyến xa, rồi cũng rẽ sang một lối khác. Tôi quen với chuyện yêu đương nhẹ như gió thoảng, không hứa hẹn.
Thực ra, tôi cũng đã từng đắm đuối, si mê một người. Tôi yêu người đó đến mức có thể sẵn sàng hiến cả trái tim mình cho cô ấy. Ngày cô ấy rời đi, linh hồn tôi như đã đi theo cùng khiến bản thân không còn có thể yêu thật lòng một ai khác.
Tôi từng nghĩ, đời mình cứ thế mà trôi, không cần một mái nhà thật sự. Người ta cưới xin, sinh con, còn tôi thì chụp ảnh cho họ, đứng ngoài mà nhìn. Tôi vẫn sống ổn, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm vì không phải gánh vác điều gì lớn lao.
Em trai tôi thì khác. Nó từng đi du học bên Nhật, có công việc ổn định, tính tình lại chững chạc. Nó ít nói về chuyện tình cảm, nên khi nó bảo đã có người yêu, tôi cũng hơi bất ngờ. Nó nói, sắp tới sẽ đưa về ra mắt, nếu thuận thì cưới luôn.
Tôi nghe, chỉ cười. Trong đầu tôi, người con gái ấy chắc phải hiền lành, tử tế, hợp với kiểu sống của nó. Tôi không nghĩ nhiều. Cho đến cái ngày nó đưa cô ấy về, tôi mới hiểu, có những chuyện không nghĩ vẫn cứ xảy ra.
Cô ấy bước vào nhà tôi, mặc một chiếc váy đơn giản, tóc buộc gọn. Tôi nhận ra ngay, dù 3 năm đã trôi qua. Cái cách cô ấy cúi đầu chào, cái ánh mắt thảng thốt khi nhìn thấy tôi, tất cả khiến tôi thấy lạnh sống lưng. Đó là người yêu cũ của tôi.
Tôi vốn tưởng đời mình đã quen với những chuyện éo le, bởi làm nghề chụp ảnh ở quê, ngày nào cũng nhìn thấy đủ kiểu mặt người, đủ kiểu nỗi buồn giấu sau nụ cười. Thế mà hôm ấy, khi em trai tôi dắt người yêu về, tôi vẫn đứng chết lặng như kẻ lần đầu biết đau.
Ba năm trước, chúng tôi từng cùng nhau đi khắp nơi, từ những con đường bụi bặm đến những bãi biển vắng. Tôi chụp cho cô ấy hàng trăm bức ảnh, có những bức đến giờ tôi vẫn còn giữ.
Chúng tôi từng sống với nhau như vợ chồng, dù không danh phận. Những đêm chật chội, những buổi sáng dậy muộn, những lần cãi vã rồi lại làm hòa. Tất cả không phải là giả. Ít nhất, tôi đã từng nghĩ như vậy.
Thế rồi một ngày, tôi phát hiện trong túi cô ấy có một tờ giấy khám thai. Tôi vui mừng bế cô ấy lên, hỏi dồn dập. Đáp lại, cô ấy chỉ nói lạnh lùng: “Em bỏ thai rồi. Chúng ta chưa phù hợp để có con lúc này”.
Tôi như không tin nổi. Ngày tôi biết mình có một đứa con, cũng là ngày tôi biết mình không còn đứa con ấy nữa. Ai cho cô ấy cái quyền tự quyết định một chuyện lớn như vậy. Tôi lớn tiếng, nhưng cô ấy còn lớn tiếng hơn tôi.
Cô ấy nói, tôi chưa đủ khả năng để lo cho cô ấy, càng chưa đủ khả năng để chăm lo cho một đứa trẻ. Cô ấy không muốn sinh con xong, suốt ngày lo tiền bỉm sữa. Đó không phải là cuộc sống mà cô ấy mơ ước.
Cô ấy rời đi và nói rằng chúng tôi không hợp, rằng cô ấy cần một tương lai rõ ràng hơn. Tôi cũng không giữ. Chuyện đã như thế, còn gì để níu kéo nữa.
Nhưng tôi không ngờ, cái người từng rời bỏ tôi lại quay trở lại, trong vai trò em dâu tương lai. Cái vòng tròn này khiến tôi thấy mình như bị trêu đùa.
Bữa cơm hôm đó, tôi gần như không nghe rõ em trai mình nói gì. Còn cô ấy, vẫn dịu dàng như trước, nhưng có gì đó khác. Cô ấy ít nói hơn, ánh mắt không còn nghịch ngợm như ngày xưa. Khi vô tình chạm mắt tôi, cô ấy lập tức nhìn đi chỗ khác.
Sau bữa cơm, tôi ra ngoài sân. Tôi cần một khoảng trống để thở. Tôi châm thuốc, rít một hơi dài, nhưng cảm giác nghẹn vẫn không tan. Một lúc sau, cô ấy bước ra.
Cô ấy đứng cách tôi một khoảng, không gần, không xa. “Anh vẫn khỏe chứ?”, câu hỏi ấy nghe quen đến buồn cười. Tôi gật đầu. Tôi không muốn mở đầu một câu chuyện mà tôi biết sẽ chẳng đi đến đâu.
Chúng tôi im lặng. Rồi tôi hỏi: “Em yêu em trai tôi, hay em yêu cái tương lai rõ ràng như em từng nói?”. Tôi không biết mình hỏi với tư cách gì, chỉ biết câu hỏi ấy cứ bật ra. “Em muốn ổn định”, cô ấy nói. Tôi cười, nhưng không vui. Hóa ra, cái tôi không thể cho, em trai tôi lại có.
Những ngày sau đó, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò. Tôi biết, cô ấy là kẻ thực dụng. Cô ấy đến với em trai tôi chỉ vì điều kiện kinh tế. Nhưng em trai lại giống hệt tôi ngày xưa, yêu hết lòng, tin hết dạ.
Có lúc, tôi nghĩ đến việc nói hết quá khứ của mình cho em trai biết. Cái quá khứ mà bạn gái em ấy là nhân vật chính trong đó. Nhưng rồi nhìn em trai hạnh phúc với tình yêu của mình, tôi lại không biết có nên không.
Nếu chuyện cũ có thể ngủ im, có lẽ không nói ra cũng được. Quá khứ là quá khứ, tương lai là tương lai. Nhưng ở đời, có những bí mật bị vùi sâu vẫn sẽ có ngày bị lộ. Và nếu điều đó xảy ra, em trai tôi sẽ đối diện với sự thật thế nào, chấp nhận thế nào?
Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh này. Bạn sẽ nói ra để nhẹ lòng, dù có thể làm tổn thương người thân, hay sẽ im lặng để giữ mọi thứ nguyên vẹn. Và nếu im lặng, liệu có ngày nào đó, chính tôi sẽ phải trả giá cho sự im lặng ấy không?
Vinh Quang (Nghệ An)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nhiều năm qua, tôi từng nghĩ tình yêu và hôn nhân là hai điểm đến nối liền nhau. Yêu đủ lâu sẽ cưới. Không cưới đồng nghĩa là tình yêu ấy chưa đủ lớn. Song mãi về sau tôi nhận ra, dù vẫn yêu, thậm chí rất sâu đậm nhưng không ai trong hai người muốn bước vào hôn nhân. Và chính tôi đang ở trong một mối quan hệ như vậy.
Tôi và anh quen nhau 4 năm. Chúng tôi đến với nhau không ồn ào, không khoe ảnh, không đăng trạng thái lên mạng xã hội, càng hiếm khi nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác. Cuối tuần chúng tôi đi ăn, xem phim, đôi khi chỉ là ngồi quán cà phê, mỗi người làm việc riêng.
Những lúc tôi ốm, anh quan tâm, chăm sóc. Khi anh áp lực công việc, tôi sẵn sàng ở đó nghe anh trút bỏ mọi mệt mỏi. Tôi nhận thấy, tình cảm của cả hai không mãnh liệt như phim ảnh nhưng đủ ấm áp.
Vậy nhưng, suốt 4 năm yêu nhau, việc kết hôn gần như chưa bao giờ được nhắc đến một cách nghiêm túc. Không phải vì cả hai không yêu nhau. Mỗi lần ai đó hỏi “bao giờ cưới?”, tôi đều thấy lúng túng vì thực sự không có kế hoạch nào cả. Nhưng nếu đáp rằng “chưa nghĩ tới”, thì tôi lại thấy như phủ nhận mối quan hệ mình đang trân trọng.
Lúc đầu, tôi nghĩ có thể do cả hai còn bận sự nghiệp. Nhưng một năm, hai năm trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn, chuyện cưới xin vẫn bỏ ngỏ. Không ai thúc giục, cũng không ai chủ động.
Có lần, tôi chủ động hỏi: “Anh có nghĩ đến việc làm đám cưới không?”. Anh im lặng một lúc rồi trả lời: “Anh thấy mình như hiện tại cũng ổn. Không phải anh không muốn cưới, chỉ là chưa thấy cần thiết”.
Nghe xong câu trả lời, tôi nhìn lại mình và cũng thấy có cảm giác tương tự.
Tôi thích cuộc sống hiện tại, có không gian riêng, kế hoạch riêng, không phải lo lắng về việc làm dâu, về trách nhiệm với hai bên gia đình, về cuộc sống sau kết hôn. Khi ở một mình tôi có thể quyết định mọi thứ trong cuộc sống mà không phải cân nhắc quá nhiều.
Điều quan trọng là tình yêu của chúng tôi vẫn tồn tại, không ràng buộc bởi những áp đặt xung quanh.
Có lúc tôi tự vấn bản thân, liệu như vậy có ích kỷ quá không? Song rồi tôi lại nghĩ, hôn nhân không phải đích đến bắt buộc của mọi tình yêu. Có những cặp đôi cưới nhau vì áp lực tuổi tác, vì gia đình, vì “đến lúc phải cưới”, nhưng sau đó lại thấy mình không hạnh phúc. Tôi sợ điều đó hơn việc duy trì một mối quan hệ chưa có ràng buộc.
Vậy nhưng, điều khiến cả hai suy nghĩ nhiều nhất lại là những ánh nhìn từ bên ngoài. Đám bạn quanh tôi bắt đầu lập gia đình. Trong những buổi tụ họp, câu chuyện xoay quanh con cái, nhà cửa, vay ngân hàng... Tôi chỉ nghe và mỉm cười song cảm thấy mình như ở một thế giới khác.
Có đứa bạn hỏi thẳng: “Yêu lâu vậy mà không cưới à? Cẩn thận mất nhau đấy”. Có người lại khuyên: “Con gái có thì, có lứa, đừng chờ lâu”. Những câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ. Tôi không còn ở tuổi hai mươi để thoải mái nói “cứ yêu thôi, chưa cần nghĩ xa”. Tôi cũng không chắc nếu tiếp tục như vậy thêm vài năm nữa, mình có hối hận không.
Có đêm, tôi nằm nghĩ, nếu một ngày anh muốn cưới người khác thì sao? Chúng tôi không có ràng buộc pháp lý, không có kế hoạch chung dài hạn, mối quan hệ này có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đó, tôi thấy chông chênh. Nhưng rồi, sáng hôm sau, anh lại nhắn tin quan tâm. Cuối tuần, chúng tôi lại đi dạo, nói chuyện vui vẻ.
Một lần khác, tôi thử lòng anh bằng câu hỏi: “Nếu sau này em muốn cưới thì sao?”. Anh nhìn tôi và nói: “Nếu em thực sự muốn, anh sẽ nghĩ nghiêm túc. Nhưng anh không muốn cưới chỉ vì sợ mất nhau”.
Câu nói ấy khiến tôi nhẹ lòng. Tôi nhận ra, chúng tôi không phải đang né tránh hôn nhân, mà chỉ không muốn bước vào khi cả hai chưa sẵn sàng. Chúng tôi chọn giữ tình yêu ở trạng thái thoải mái nhất, thay vì ép nó phải đi theo một lộ trình giống như những cặp đôi ngoài kia.
Tôi biết lựa chọn này không phải ai cũng ủng hộ. Có người nói yêu mà không cưới là lãng phí thời gian. Có người lại cho rằng đó là dấu hiệu của sự thiếu cam kết. Nhưng với tôi, cam kết không chỉ nằm ở việc cưới nhau, mà nằm ở việc vẫn chọn ở bên nhau mỗi ngày.
Tôi không dám chắc tương lai sẽ thế nào. Có thể một ngày chúng tôi sẽ cưới, cũng có thể không. Nhưng ở thời điểm này, tôi thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi vẫn được yêu, vẫn được quan tâm, vẫn có một người đồng hành trong cuộc sống.
Có lẽ, không phải tình yêu nào cũng cần cái kết giống nhau. Có những mối quan hệ trưởng thành theo cách riêng, không ồn ào, không vội vã. Đôi khi, yêu nhưng chưa muốn cưới không phải vì thiếu tình cảm, mà vì cả hai đang trân trọng hiện tại, hơn là vội vàng chạy đến một đích đến mà mình chưa thực sự sẵn sàng.
Tuệ San
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.