Những thói quen ăn uống tưởng như bình thường đôi khi lại tiềm ẩn rủi ro lớn cho sức khỏe, thậm chí có thể dẫn đến các tình huống nguy hiểm nếu kết hợp thực phẩm sai cách. Thực tế đã ghi nhận không ít trường hợp phải nhập viện vì những sai lầm trong chế độ ăn mà nhiều người vẫn vô tình lặp lại hằng ngày, điển hình là một trường hợp ở Trung Quốc khi một người phụ nữ rơi vào tình trạng nguy kịch sau khi ăn sầu riêng rồi uống rượu.
Một buổi tụ tập tưởng chừng bình thường đã biến thành tình huống nguy hiểm khi một người phụ nữ ở Trung Quốc bất ngờ rơi vào suy hô hấp, phải nhập viện cấp cứu sau khi ăn sầu riêng rồi uống rượu trắng.
Được biết người phụ nữ giấu tên ở tỉnh Phúc Kiến đã ăn hai miếng sầu riêng lớn và uống khoảng 200 ml rượu trắng trong lúc gặp gỡ bạn bè. Không lâu sau đó, cơ thể bà bắt đầu xuất hiện các dấu hiệu bất thường như đỏ bừng vùng mặt và cổ, kèm theo nổi mề đay lan rộng khắp người, theo HK01.
Tình trạng nhanh chóng trở nên nghiêm trọng, buộc bà phải được đưa đi cấp cứu khẩn cấp. Khi nhập viện, bệnh nhân trong tình trạng tức ngực, khó thở và có dấu hiệu lú lẫn, độ bão hòa oxy trong máu chỉ còn 78%. Các bác sĩ chẩn đoán đây là trường hợp suy hô hấp do phản ứng kiểu disulfiram. Sau điều trị tích cực, bệnh nhân hiện đã qua cơn nguy hiểm.
Trao đổi với Đài truyền hình Quảng Đông, bác sĩ Gan Juan, công tác tại Bệnh viện trực thuộc số 3 Đại học Y Quảng Châu (cơ sở Bạch Vân), cho biết việc ăn sầu riêng kết hợp uống rượu không đơn thuần gây “nóng trong” hay dị ứng thông thường, mà liên quan đến phản ứng hóa học trong cơ thể.
Theo bác sĩ, sầu riêng chứa nhiều hợp chất lưu huỳnh có thể ức chế enzyme phân giải acetaldehyde tại gan. Khi kết hợp với rượu, quá trình chuyển hóa bị rối loạn, khiến acetaldehyde tích tụ trong cơ thể, gây ra phản ứng giống disulfiram – tương tự như khi uống rượu cùng một số loại thuốc kháng sinh.
Hậu quả có thể bao gồm đỏ bừng mặt, khó thở, rối loạn nhịp tim, co thắt đường hô hấp. Trong trường hợp nặng, tình trạng này có thể dẫn tới suy hô hấp, suy tuần hoàn và đe dọa tính mạng.
Từ trường hợp này bác sĩ Gan Juan khuyến cáo không nên uống rượu trong vòng 24 giờ trước và sau khi ăn sầu riêng. Với những người có nguy cơ cao như người mắc bệnh gan, tim mạch, tiểu đường hoặc cơ địa dị ứng, thời gian kiêng nên kéo dài khoảng ba ngày để đảm bảo an toàn.
Ông cũng lưu ý mức độ phản ứng còn tùy thuộc từng cơ địa, lượng rượu tiêu thụ, độ chín của sầu riêng và số lượng ăn vào.
Ngoài rượu, các chuyên gia cũng khuyến cáo không nên kết hợp sầu riêng với một số thực phẩm như đồ cay nóng (thịt bò, thịt cừu), trái cây tính nóng như vải và nhãn, nước ngọt có ga, sữa và sản phẩm từ sữa, măng cụt khi ăn quá nhiều, cũng như các loại hải sản có tính hàn như cua. Đặc biệt, những sự kết hợp này có thể khiến cơ thể dễ bị đầy bụng, rối loạn tiêu hóa, tăng đường huyết hoặc gây áp lực lên gan và hệ tiêu hóa.
Chuyên gia khuyến cáo, chỉ nên ăn 2-3 múi sầu riêng mỗi lần (tương đương khoảng 150-300 calo) và tối đa 1-2 lần mỗi tuần. Không nên ăn sầu riêng khi đói, trước khi đi ngủ hoặc ngay sau bữa ăn chính. Đặc biệt, nên hạn chế ăn sầu riêng lạnh, cấp đông nếu có hệ tiêu hóa yếu.
Rượu, cà phê. Kết hợp sầu riêng với rượu có thể gây sốc nhiệt, rối loạn tim mạch. Uống cà phê sau khi ăn sầu riêng có thể gây ngộ độc do tương tác giữa các hợp chất sulfur và caffeine.
Thịt đỏ, hải sản, thực phẩm cay nóng. Các thực phẩm này khi ăn cùng với sầu riêng làm tăng nguy cơ đầy hơi, nóng trong, tăng cholesterol xấu và gây khó tiêu.
Người thừa cân, béo phì: Sầu riêng chứa nhiều calo, dễ gây tăng cân nếu ăn thường xuyên hoặc ăn nhiều, nên cần hạn chế.
Người mắc bệnh thận, tim mạch, huyết áp cao: Hàm lượng kali cao trong sầu riêng có thể gây rối loạn nhịp tim nếu tích tụ trong cơ thể, đặc biệt nguy hiểm với người suy thận.
Phụ nữ mang thai và người cao tuổi: Dù chứa một số dưỡng chất có lợi, sầu riêng có tính nóng, dễ gây đầy bụng, khó tiêu, vì vậy nên ăn hạn chế, đặc biệt với người già hệ tiêu hóa yếu.
Người đang bị nóng trong, viêm nhiễm hoặc bệnh da liễu: Những trường hợp như mụn nhọt, sốt, ho khan, viêm họng, táo bón… nên kiêng hoặc hạn chế ăn sầu riêng để tránh làm tình trạng nặng hơn.gười đang bị mụn nhọt, cảm sốt, ho khan, viêm thanh quản, táo bón, trĩ… nên kiêng ăn.
Ngày 2-5, thông tin từ Bộ đội biên phòng tỉnh An Giang cho biết lúc 17h30 ngày 1-5, trong quá trình tuần tra tại lộ nông thôn thuộc tổ 8, ấp Tân Bình, xã Khánh Bình, tổ công tác Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình có nhặt được 3 chỉ vàng (vàng 24K, với tổng trị giá hơn 45 triệu đồng).
Đơn vị sau đó phối hợp đơn vị liên quan ở xã Khánh Bình phát trên loa truyền thanh tìm người đánh rơi số vàng trên để trả lại.
Đến 20h15 cùng ngày, anh Sa Liêm (26 tuổi) cùng chị Rô Mi (vợ anh Liêm, ở xã Châu Phong, An Giang) đến Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình nhận lại số vàng trên.
Sau khi xác minh, đối chiếu và đặc điểm tài sản là đúng, thiếu úy Nguyễn Anh Kiệt (người nhặt được 3 chỉ vàng trên) - Đội trưởng vũ trang Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình - đã tiến hành trao trả cho vợ chồng anh Liêm.
Vợ chồng anh Liêm gửi lời cảm ơn đến lực lượng Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình.
Việc làm của thiếu úy Kiệt là hành động đẹp và mang ý nghĩa thiết thực, kịp thời trả lại vàng cho người mất của.
"Họ không cho tôi thuê khách sạn mà nói về ở cùng để tiện chăm sóc. Điều này thật kỳ lạ với người Mỹ", ông Timothy, 63 tuổi, nói. Ông không ngờ chuyến đi lại khiến bản thân nghĩ đến việc bán tài sản ở Mỹ và sang Việt Nam nghỉ hưu.
Timothy là chủ doanh nghiệp sửa chữa máy móc tại bang Georgia. Sau khi vợ qua đời, ông sống cùng con trai út Nicholas, 28 tuổi. Năm 2023, Nicholas sang Việt Nam định cư và kết hôn với chị Vũ Thị Hương, 25 tuổi, quê Bắc Ninh. Vì muốn tìm hiểu cuộc sống của các con, Timothy bay sang Việt Nam.
Ông Vũ Đình Tư (bố ruột Hương) dọn dẹp nhà cửa ở xã Hiệp Hòa, Bắc Ninh để tiếp đón thông gia. "Người ta ở xa tới thăm mình, theo tục lệ quê tôi, để khách ra khách sạn ở là thiếu tình cảm", ông nói.
Tết 2024, ngay khi bước vào nhà, Timothy thấy ông thông gia Việt đã chuẩn bị sẵn khăn tắm, trải ga giường, máy sấy tóc và cả bộ dao nĩa riêng. "Sự tỉ mỉ này khiến tôi cảm giác như họ đang đón một người thân", ông nói.
Những ngày sau đó, Timothy được kéo vào các hoạt động chuẩn bị Tết. Ông học cách thắp hương, sắp mâm ngũ quả. Người đàn ông Mỹ còn được chỉ mẹo cắt bánh chưng. Thay vì dùng dao, Timothy tước lạt tre thành sợi mảnh, đan chéo trên mặt bánh. Khi lật bánh và kéo từng sợi lạt, khối nếp tách ra thành những phần đều nhau, mặt bánh phẳng và không dính tay.
Không khí quây quần của Tết Việt gợi Timothy nhớ về nước Mỹ thập niên 1970, thời điểm gia đình ông còn tụ họp tại nhà bà nội vào mỗi sáng. Sau khi bà qua đời, các mối liên hệ dần thưa vắng, anh chị em chỉ còn nghe tiếng nhau qua những cuộc gọi rời rạc. "Tôi như tìm lại được không khí gia đình đã mất từ lâu", ông nói.
Tháng 5/2024, Timothy đặt vé quay lại Việt Nam dự đám cưới chị gái Hương. Ông thấy đám cưới ở làng quê không chỉ là ngày vui của cô dâu, chú rể mà là việc chung của cả cộng đồng. Hàng xóm, họ hàng tự phân công công việc, người làm gà, người nấu cỗ, người trang trí, cắm hoa. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, không cần đến các dịch vụ chuyên nghiệp.
Hai tuần ở Việt Nam, Timothy dậy sớm phụ dọn dẹp khiến Vũ Đình Tư thường xuyên phải can ngăn vì sợ khách mệt. Nhà thông gia cũng từ chối mọi khoản chi phí ông đề nghị đóng góp.
Từ trải nghiệm đó, ông nhận thấy sự khác biệt về cách sống. Người Mỹ đề cao tự do cá nhân nhưng dễ bị cuốn vào vòng xoáy công việc, hóa đơn. Ngược lại, người Việt coi trọng sự san sẻ trong cộng đồng.
Đầu năm 2025, Timothy trở lại Việt Nam lần thứ ba. Lần này ông tự xách vali về thẳng nhà thông gia, không cần con trai, con dâu đi cùng. Trở ngại lớn nhất của chuyến này là người cháu nội của ông Tư - người duy nhất nói được tiếng Anh - lại vắng nhà. Dẫu vậy, câu chuyện của hai ông thông gia vẫn tiếp diễn nhờ Google dịch.
Ông Tư kể có lần giải thích về món lòng lợn, ông phải thao tác trên điện thoại bốn lần để thông gia hiểu rõ nguyên liệu. "Ông ấy thử tất cả món được mời, kể cả mắm tôm. Ông cũng không nề hà việc gì, từ dọn dẹp đến phụ giúp việc nhà. Sự giản dị đó khiến chúng tôi thấy gần gũi", ông Tư nói.
Chị Vũ Thị Hương, con dâu ông Timothy, nói bất ngờ khi thấy bố chồng hòa nhập với cuộc sống ở Việt Nam rất nhanh. Khi Nicholas đến Việt Nam, anh từng chia sẻ với bố về sự thân thiện của người Việt, cách mọi người sẵn sàng giúp nhau không cần lý do. "Lúc đó bố chưa hình dung được, nhưng khi ông sang và sống cùng, ông tin điều đó", chị nói.
Mỗi sáng, hai người đàn ông dậy sớm uống trà mạn rồi đi bộ. Timothy quan sát vợ chồng thông gia tập thể dục nhịp điệu, đôi khi bật cười trước những động tác của ông Tư. Trên đường tản bộ, ông làm quen với hàng xóm. Một cụ bà quét sân thường mỉm cười vẫy tay. Không cần người phiên dịch, Timothy đáp lại "Xin chào". Thi thoảng, bà còn giúi cho ông gói bánh.
Buổi chiều, ông cùng thông gia đi đón cháu gái. Ở cổng trường, sự xuất hiện của Timothy khiến đám trẻ tò mò chạy lại vây quanh. Lúc rảnh, ông đứng lặng nhìn lũ trẻ đá bóng trên bãi đất trống đối diện trường.
Trong những lần xuống phố, ông được chỉ cách "sống sót" giữa giao thông Việt Nam. Quy tắc là bước xuống đường thì không ngập ngừng, nhìn thẳng và tiến về phía trước. "Cuộc sống ở Việt Nam thú vị tới mức tôi nghĩ mình chắc chắn thuộc về nơi này", ông nói.
Trở về Mỹ, Timothy quay lại cảnh sống một mình, mỗi ngày đi làm và ra chăm sóc mảnh vườn. Ông thấy nhớ không khí ở căn nhà gỗ ở Bắc Ninh luôn có người ra vào.
Tháng 2/2026, ông Timothy sang Việt Nam lần thứ tư và nhận mình đã "hòa tan" với cuộc sống ở đây. Lần này ông đã có thể làm được mọi thứ, xắn tay vào rửa chén, lau nhà, cắt bánh chưng và chuẩn bị tiền lì xì cho các cháu dịp năm mới.
"Tôi đang cân nhắc bán hết tài sản ở Mỹ để sang Việt Nam sống lâu dài", ông nói.
Hu Yingrong, 46 tuổi, chuyển đến đảo Cù Sơn, huyện Chu Sơn, tỉnh Chiết Giang theo chồng. Hòn đảo có 55.000 dân cư, nằm cách đất liền hai giờ đi phà. Nam giới tại đây chủ yếu đi biển hoặc khai thác đá, trong khi phụ nữ làm nội trợ và đan lưới thuê với thù lao thấp.
Trước đây, Hu là công nhân xưởng lưới đánh cá. Tiền công đan 10 mét lưới của bà chỉ được một tệ (0,14 USD). Trung bình mỗi giờ đan lưới, cô kiếm được 5-8 tệ.
Khi dịch vụ giao đồ ăn xuất hiện tại địa phương, Hu chuyển sang công việc này. Thời gian đầu, cô gặp khó khăn trong việc nhớ đường và xử lý lượng đơn liên tục. Để giao đơn kịp giờ, Hu thường phải vượt qua sương mù, gió biển mạnh khiến xe chao đảo hay lội qua những vũng nước đọng sau cơn mưa. "Nhưng mệt nhất là phải chạy bộ lên những khu nhà cao tầng không có thang máy, hay luồn lách xe qua các con hẻm nhỏ hẹp chật cứng xe đẩy bán rau của người già", cô nói.
"Phần thưởng lớn nhất khi làm nghề là tự chủ thời gian. Lái xe và cảm nhận gió trên đảo mang lại cảm giác tự do", bà Hu nói.
Hu là một trong những người dẫn đầu về doanh số trên đảo với kỷ lục 189 đơn hàng mỗi ngày. Thu nhập hàng tháng của bà khoảng 8.000 tệ (khoảng 1.100 USD).
Một năm trở lại đây, các nữ tài xế giao đồ ăn với độ tuổi trung bình khoảng 40 đã thay đổi diện mạo lao động trên đảo. Từ những người xa lạ, nói giọng vùng miền khác nhau, họ tạo thành một cộng đồng 14 người. Họ chia sẻ đơn hàng, hướng dẫn tài xế mới và duy trì thói quen tụ họp vào ngày nhận lương.
Chen Lirong, 29 tuổi, trưởng nhóm cho biết khi đi xin việc tại các xưởng đóng tàu, cô bị từ chối do "phụ nữ khó tập trung làm việc vì phải chăm sóc con cái trong khi chồng đi vắng". "Giao đồ ăn có giờ làm linh hoạt, giúp tôi cân bằng được việc gia đình", Chen kể.
Để hỗ trợ đồng nghiệp, cô thường sắp xếp ca làm ngày cho những người có con nhỏ, còn bản thân nhận các đơn giao xuyên đêm.
Nghề này trở thành điểm tựa kinh tế cho những phụ nữ có hoàn cảnh đặc biệt. Sau khi ly hôn, Wang Jinrong, 44 tuổi, một mình nuôi bốn người con. Trong nhóm giao hàng, Wang nhận được sự hỗ trợ từ đồng nghiệp thông qua việc đổi ca để có thêm thời gian cho gia đình.
Trên mạng xã hội, câu chuyện của nhóm tài xế nhận được nhiều phản hồi tích cực. Một người bình luận: "Họ không chỉ giao đồ ăn, họ đang tự giải thoát bản thân khỏi sự phụ thuộc kinh tế".