Hồ sơ vụ án và diễn biến tại phiên tòa cho thấy, người chồng là bác sĩ nha khoa, còn bà Ngọc Anh là kỹ sư máy tính. Hai người tổ chức đám cưới vào tháng 10/2001 sau nhiều năm quen biết, tìm hiểu.
Tháng 3/2015, sau 14 năm chung sống, người chồng nộp đơn xin ly hôn tại TAND quận Bình Thạnh (nay là TAND Khu vực 5) với lý do hôn nhân không hạnh phúc, mục đích hôn nhân không đạt được.
Trong các bản khai sau đó, người chồng cho rằng mâu thuẫn phát sinh từ cuối năm 2014 khi ông có quan hệ với người phụ nữ khác, vợ chồng không thể hàn gắn nên đã ly thân. Trong khi đó, bà Ngọc Anh nói vẫn còn tình cảm và mong muốn đoàn tụ. Trường hợp buộc phải ly hôn, bà đề nghị tòa giải quyết luôn việc phân chia tài sản chung.
Hòa giải không thành, người chồng giữ nguyên yêu cầu ly hôn. Đến năm 2016, bà Ngọc Anh có yêu cầu phản tố, đề nghị chia tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân nhưng cho biết chưa thu thập đủ tài liệu liên quan.
Sau nhiều năm xác minh, thu thập chứng cứ, đến năm 2024, người chồng bất ngờ thay đổi yêu cầu khởi kiện, từ ly hôn sang đề nghị hủy hôn nhân trái pháp luật.
Vị bác sĩ cho rằng giấy chứng nhận kết hôn có nhiều dấu hiệu bất thường như vợ chồng ký nhầm vị trí, ký trước khi hoàn tất thông tin giấy tờ tùy thân và chữ ký trong sổ hộ tịch không phải của ông. Theo trình bày, việc ký giấy diễn ra tại nhà do phía gia đình vợ mang về.
Người chồng cũng cho biết sau khi nghi ngờ quan hệ huyết thống với con gái, ông nhiều lần giám định ADN và kết quả xác định ông không phải cha ruột. Từ đó, ông cho rằng mình đã sống trong “cuộc hôn nhân ngoài mong muốn” suốt nhiều năm.
Phía bà Ngọc Anh không đồng ý với yêu cầu hủy hôn nhân. Bà cho rằng quan hệ vợ chồng được xác lập hợp pháp, hoàn toàn tự nguyện và không có chuyện lừa dối.
Theo bà, hai người quen nhau từ năm 1996 khi còn là sinh viên nghèo tại TPHCM và duy trì tình cảm trong nhiều năm dù gia đình hai bên không ủng hộ vì khác biệt quan điểm, hoàn cảnh. Họ từng nhiều lần chia tay rồi quay lại.
Bà thừa nhận trong thời gian chia tay từng xảy ra “sự việc ngoài ý muốn”, song khẳng định người chồng biết rõ việc không cùng huyết thống với con gái nhưng vẫn chấp nhận và đồng ý để cháu mang họ mình.
Hai người sau đó tổ chức lễ cưới tại Bảo Lộc (Lâm Đồng) và TPHCM với sự chứng kiến của gia đình, bạn bè hai bên. Theo bà, việc đăng ký kết hôn muộn là để người chồng có thêm thời gian cân nhắc trước khi quyết định gắn bó lâu dài. Bà khẳng định toàn bộ thủ tục đăng ký kết hôn được thực hiện đúng quy định, có cán bộ tư pháp hướng dẫn.
Bà Ngọc Anh cho biết, thời gian đầu hôn nhân khá hạnh phúc, hai người cùng gây dựng hệ thống nha khoa thẩm mỹ. Tuy nhiên, từ khoảng năm 2010, khi điều kiện kinh tế khá giả hơn thì mâu thuẫn bắt đầu phát sinh.
Theo bà, trong nhiều biên bản làm việc tại tòa từ năm 2015 đến 2024, người chồng đều xác nhận hôn nhân là tự nguyện và vẫn sử dụng giấy chứng nhận kết hôn trong các giao dịch dân sự, gồm cả mua bán nhà đất đứng tên hai vợ chồng.
Bà cho rằng chỉ đến khi bà yêu cầu chia toàn bộ tài sản và đề nghị tòa thu thập chứng cứ liên quan đến 4 người con ngoài giá thú của chồng với người phụ nữ khác thì ông mới chuyển sang yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật.
Tại phiên tòa, người chồng giữ nguyên quan điểm đề nghị hủy hôn nhân và không đồng ý chia tài sản chung vì cho rằng quan hệ hôn nhân không hợp pháp. Tuy nhiên, ông đồng ý chia cho vợ 20% giá trị tài sản và muốn sớm kết thúc vụ việc.
Ngược lại, bà Ngọc Anh yêu cầu được ly hôn và chia khối tài sản trị giá hơn 1.294 tỷ đồng, trong đó phần bà đề nghị được nhận hơn 674 tỷ đồng.
Theo phía bà Ngọc Anh, tài sản tranh chấp gồm nhiều bất động sản tại TPHCM và các tỉnh, hàng chục tỷ đồng tiền gửi ngân hàng cùng tiền lãi phát sinh từ năm 2014 đến nay, giá trị doanh nghiệp sở hữu chuỗi nha khoa thẩm mỹ và nhiều tài sản khác mới được truy vết, bổ sung chứng cứ tại tòa.
Sau phần tranh luận, HĐXX thông báo sẽ tuyên án vào ngày 15/5 sau khi đại diện VKS phát biểu quan điểm giải quyết vụ án.
Theo Cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm về môi trường - Bộ Công an, mỗi năm Việt Nam phát sinh khoảng 3,5 triệu tấn rác thải nhựa nhưng chỉ 1,28 triệu tấn (33%) được tái chế. Bình quân mỗi người dân thải ra khoảng 37-41kg nhựa/năm.
65% rác thải nhựa tại Việt Nam có nguy cơ bị rò rỉ ra sông, hồ, kênh, rạch, biển hoặc thải trực tiếp ra môi trường gây ô nhiễm đất, nước, không khí.
Trong nỗ lực thúc đẩy mô hình kinh tế tuần hoàn và bảo vệ môi trường bền vững, Chính phủ ban hành Nghị định 110/2026 quy định về trách nhiệm của nhà sản xuất, nhập khẩu trong việc tái chế sản phẩm, bao bì và trách nhiệm xử lý chất thải.
Cụ thể, các đơn vị này phải tái chế sản phẩm, bao bì do mình đưa ra thị trường theo tỷ lệ và quy cách bắt buộc.
Phạm vi áp dụng bao gồm nhiều nhóm ngành hàng phổ biến từ bao bì giấy, nhựa, kim loại, thủy tinh, săm lốp cho đến các thiết bị điện tử, ắc quy, pin, dầu nhớt.
Trách nhiệm này không chỉ dành cho đơn vị sản xuất trực tiếp mà còn mở rộng đến các bên đặt gia công hoặc các bên được ủy thác nhập khẩu.
Nghị định xác lập tỷ lệ tái chế bắt buộc cho từng loại vật liệu, là tỷ lệ khối lượng sản phẩm, bao bì tối thiểu phải được tái chế, dựa trên tổng khối lượng mà nhà sản xuất, nhập khẩu đưa ra thị trường trong năm đó.
Ví dụ, đối với nhóm bao bì, tỷ lệ dành cho nhôm và nhựa PET cứng là 22%, trong khi bao bì giấy, carton và kim loại sắt là 20%. Nghĩa là nếu một năm doanh nghiệp đưa ra thị trường 100 tấn bao bì nhôm, nhựa PET thì phải tái chế ít nhất 22 tấn.
Đối với các thiết bị điện tử gia dụng, điện thoại di động chịu tỷ lệ cao nhất là 15%, tiếp sau là các loại máy tính, máy in, máy photocopy ở mức 9%... Ắc quy chì, Pin sạc nhiều lần (trừ Pin lithium, Pin Nickel-Metal Hydrid sử dụng cho phương tiện giao thông)... dao động 8-15%.
Các tỷ lệ này không cố định mà sẽ được điều chỉnh tăng theo chu kỳ 3 năm một lần. Lần thay đổi tỷ lệ đầu tiên theo quy định sẽ bắt đầu vào năm 2029.
Doanh nghiệp được chọn: tự tái chế hoặc đóng tiền
Các nhà sản xuất và nhập khẩu có quyền lựa chọn một trong hai hình thức:
Doanh nghiệp có thể tự tái chế nếu đủ năng lực, thuê đơn vị tái chế chuyên nghiệp hoặc ủy quyền cho một tổ chức trung gian tổ chức các hoạt động thu gom và tái chế thay cho mình. Kế hoạch và báo cáo kết quả tái chế phải được nộp trước 1/4 hằng năm qua Hệ thống thông tin quốc gia.
Nếu không tự tổ chức tái chế, doanh nghiệp có thể thực hiện trách nhiệm bằng cách đóng góp tài chính vào Quỹ Bảo vệ môi trường Việt Nam để hỗ trợ các hoạt động tái chế.
Mức đóng góp đã có công thức riêng, được tính toán dựa trên khối lượng sản phẩm đưa ra thị trường, tỷ lệ tái chế bắt buộc và mức chi phí tái chế hợp lý cho mỗi đơn vị sản phẩm. Tiền phải được nộp định kỳ trước 20/4 hằng năm.
Nghị định cũng dành những khoảng trống hợp lý để hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ và vừa. Cụ thể, các nhà sản xuất, nhập khẩu có tổng doanh thu từ các sản phẩm, bao bì thuộc diện phải tái chế dưới 30 tỷ đồng mỗi năm sẽ được miễn thực hiện trách nhiệm này. Ngoài ra, các sản phẩm sản xuất để xuất khẩu hoặc tạm nhập tái xuất cũng được miễn.
Không đưa ra những con số nửa vời, Nghị định còn nêu cụ thể quy cách tái chế bắt buộc, nhằm đảm bảo chất lượng của sản phẩm sau tái chế.
Cụ thể, Nghị định yêu cầu việc tái chế không chỉ dừng lại ở khâu thu gom đơn thuần mà phải tạo ra các nguyên liệu hoặc sản phẩm có giá trị sử dụng.
Chẳng hạn, đối với bao bì nhựa, quy cách bắt buộc là phải sản xuất ra hạt nhựa thương phẩm hoặc các sản phẩm cụ thể, chứ không được tính các giải pháp như tạo ra mảnh nhựa hay sử dụng làm nhiên liệu đốt.
Đối với thiết bị điện tử có chứa màn hình hoặc bóng đèn thủy tinh, quy trình phải bao gồm việc tháo dỡ, phân loại và xay nghiền thủy tinh để làm nguyên liệu cho các quá trình sản xuất khác như gạch không nung hoặc bê tông.
Sự chi tiết này giúp ngăn chặn tình trạng tái chế hình thức, kém hiệu quả, gây ô nhiễm thứ cấp.
Gần đây nhất là ông Donald Trump, hôm 25/4, sau khi một tay súng cố gắng đột nhập bữa tiệc gây quỹ của các phóng viên Nhà Trắng. Vụ tấn công xảy ra tại cùng một khách sạn - nơi Tổng thống Ronald Reagan bị bắn trong vụ ám sát năm 1981.
Dưới đây là một số vụ ám sát hụt nhằm vào 7 tổng thống Mỹ gây chấn động.
Ngày 13/7/2024, tại cuộc vận động tranh cử ở Butler, bang Pennsylvania, ông Trump bị bắn trúng tai khi một tay súng nổ súng từ mái nhà gần khu vực diễn ra sự kiện.
Nghi phạm Thomas Matthew Crooks, 20 tuổi, bị một tay súng bắn tỉa của Cơ quan Mật vụ bắn chết. Một cựu trưởng đội cứu hỏa, 50 tuổi, đã thiệt mạng do trúng đạn của Crooks, và hai người khác bị thương nặng.
FBI thông báo Crooks hoạt động một mình.
Vài tháng sau cuộc biểu tình ở Butler, ngày 15/9/2024, một âm mưu ám sát khác đã bị ngăn chặn khi người đàn ông tên Ryan Routh bị các đặc vụ phát hiện đang ẩn nấp trong bụi cây với một khẩu súng trường bên ngoài sân golf ở Florida trong khi ông đang chơi. Routh bị bắt, nhận án tù chung thân.
Trước ông Trump, trong khi đang phát biểu tại bang Georgia vào ngày 10/5/2005, một quả lựu đạn đã được ném về phía Tổng thống George W. Bush, rơi cách vị trí ông cùng đệ nhất phu nhân Laura Bush và các quan chức khác chỉ 61 feet (khoảng 18 mét).
Theo ghi chép của FBI, quả lựu đạn không phát nổ vì chiếc khăn tay được quấn chặt quanh nó "không cho phép chốt kích nổ bung ra đủ nhanh".
Người đàn ông ném lựu đạn đã bỏ chạy nhưng các đặc vụ đã có thể lần ra dấu vết của hắn nhờ ảnh chụp của nhân chứng và truy tìm ADN từ chiếc khăn. Nghi phạm Vladimir Arutyunian bị kết án tù chung thân.
Năm 2008, ông Bush suýt bị tấn công một lần nữa trong cuộc họp báo chung với Thủ tướng Iraq Nouri al-Maliki ở Baghdad. Tổng thống Bush né chiếc giày ném vào ông và nó sau đó trúng vào lá cờ ở phía sau.
Trước ông Bush, ngày 30/3/1981, khi Tổng thống Ronald Reagan vừa nhậm chức và đang rời khỏi phòng khách sạn Hilton ở Washington, DC thì John Warnock Hinckley Jr. bắn sáu phát đạn từ một khẩu súng lục.
Trong đó, tổng thống trúng đạn vào ngực và ba người bị thương gồm: thư ký báo chí, một sĩ quan cảnh sát, một sĩ quan mật vụ.
Người bị di chứng nặng nhất sau vụ nổ súng này là thư ký báo chí khi nói ngọng và gặp vấn đề về trí nhớ, bị liệt một phần cơ thể, phải sử dụng xe lăn toàn thời gian sau vụ nổ súng.
Sự việc này cuối cùng đã khiến ông Reagan kêu gọi Quốc hội ban hành các biện pháp kiểm soát súng nghiêm ngặt hơn. Năm 1991, một thập kỷ sau vụ xả súng, ông Reagan đã viết một bài báo trên tờ New York Times ủng hộ dự luật Brady- đặt theo họ của người thư ký báo chí nói trên. Đây là một đạo luật thiết lập việc kiểm tra lý lịch liên bang với việc mua súng và tạo ra thời gian chờ đợi năm ngày.
Vụ ám sát bất thành là một phần trong nỗ lực của John Warnock Hinckley Jr. nhằm gây ấn tượng với nữ diễn viên Jodie Foster - minh tinh hắn không quen biết nhưng lại bị ám ảnh.
Sau phán quyết không phạm tội vì bị bệnh tâm thần và 34 năm điều trị tại bệnh viện, John Warnock Hinckley Jr. rời Bệnh viện Tâm thần Saint Elizabeths vào năm 2016 - một sự phóng thích có điều kiện toàn thời gian mà gia đình Reagan kịch liệt phản đối. Các điều kiện bao gồm liệu pháp bắt buộc và điều trị bởi các bác sĩ chịu trách nhiệm quản lý và theo dõi thuốc điều trị tâm thần. Ngoài ra, ông ta còn không được phép liên lạc với các con của Reagan, các nạn nhân khác, gia đình của họ, hoặc Foster, cùng với một số hạn chế khác.
Năm 2022, khi John Warnock Hinckley Jr. 67 tuổi, các điều kiện phóng thích đã được dỡ bỏ, chuyển thành phóng thích vô điều kiện, do "đã khỏe mạnh và không còn bất kỳ vấn đề sức khỏe tâm thần nào". Ông ta cũng được xác nhận không có bất kỳ hành vi bạo lực hay hứng thú nào với vũ khí.
Trước ông Reagan, Tổng thống thứ 38 của Mỹ Gerald Ford là mục tiêu âm mưu ám sát của Lynette Fromme, một thành viên của giáo phái gia đình Manson. Sự việc xảy ra trước Tòa nhà Quốc hội bang California ở Sacramento, ngày 5/9/1975.
Lynette Fromme có bốn viên đạn trong băng đạn của khẩu súng lục nhưng không có viên nào trong buồng đạn, vì vậy súng không nổ.
Hai tuần sau tại San Francisco, Sara Jane Moore, một cựu tình báo viên của FBI, đã bắn một phát súng lục từ khoảng cách 40 feet (khoảng 12 mét) về phía Tổng thống Gerald Ford và suýt trúng.
Cả hai nữ thủ phạm bị kết tội Âm mưu ám sát và nhận án tù chung thân. Riêng Sara Jane Moore, năm 1979 đã trốn thoát khỏi nơi giam giữ nhưng bị bắt lại vài giờ sau đó. Năm 2007, ở tuổi 77, bà được trả tự do khỏi nhà tù theo diện tạm tha sau khi thụ án 32 năm tù chung thân và qua đời tháng 9 năm ngoái ở tuổi 95.
Lynette Fromme được phóng thích có điều kiện vào năm 2009 và xuất bản một cuốn hồi ký về cuộc đời mình vào năm 2018.
Họ là hai nghi phạm phụ nữ duy nhất được biết đến từng âm mưu ám sát một tổng thống Mỹ trong lịch sử Mỹ.
Theo đó, qua quá trình điều tra, Công an tỉnh An Giang xác định Vũ Thị Hương - một giáo viên ở phường Tô Châu (tỉnh An Giang) - có hành vi: dù vụ việc khiếu nại, tố cáo không liên quan nhưng Hương vẫn lợi dụng quyền tự do ngôn luận gửi đơn đến nhiều cơ quan ở trung ương và địa phương.
Dù các cơ quan chức năng có thẩm quyền giải quyết theo đúng quy định pháp luật nhưng Hương vẫn không đồng tình mà yêu cầu các cơ quan phải xử lý theo yêu cầu của Hương.
Tuy nhiên khi yêu cầu không được đáp ứng, Hương tiếp tục khiếu nại, tố cáo với nội dung xuyên tạc, vu khống, bôi nhọ, xúc phạm các tổ chức, cá nhân. Qua đó làm suy giảm uy tín của nhiều cơ quan, tổ chức, cá nhân, gây ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh trật tự tại địa phương.
Công an tỉnh An Giang tiếp tục điều tra, xác minh xử lý nghiêm theo quy định pháp luật.