Dương lịch hôm nay là thứ năm, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 133. Theo lịch âm hôm nay 14.5 là ngày 28 tháng 3, theo cách gọi can chi là ngày Mậu Tý, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ. Như vậy, người Việt đang trải qua những ngày cuối cùng của tháng 3 âm lịch.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Ngày Bạch Hổ Túc. Dân gian quan niệm đây không phải là ngày đẹp, không thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn, cho rằng vào ngày này nên “hạn chế đi xa, làm việc gì cũng không thành công, rất xấu trong mọi việc”.
Dưới góc độ tiết khí, người Việt trải qua ngày thứ 10 đón tiết Lập hạ, tiết khí thứ 7 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 5.5 và kết thúc vào ngày 21.5, đánh dấu thời tiết trở nên nóng bức, khó chịu hơn khi vào hè.
Tại Việt Nam, hôm nay được nhiều người quan tâm, chia sẻ vì đánh dấu kỷ niệm 75 năm ngày Truyền thống ngành Công Thương Việt Nam (14.5.1951 – 14.5.2026).
Đây là dịp để mỗi người ôn lại chặng đường xây dựng, phát triển và những đóng góp to lớn của ngành công thương đối với sự nghiệp phát triển kinh tế – xã hội của đất nước suốt hành trình 75 năm qua.
Ngày 14.5.1951, Sắc lệnh số 21/SL của Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được ban hành, đổi tên Bộ Kinh tế thành Bộ Công Thương. Ngày 20.10.2008 Thủ tướng Chính phủ ban hành quyết định số 1418/QĐ-TTg lấy ngày 14.5 hằng năm là ngày Truyền thống ngành công thương Việt Nam.
Trong khi đó ở một số nước phương Tây, ngày 14.5 là một ngày lễ vui vẻ – ngày nhảy múa như gà, theo Timeanddate.com. Ngày lễ vui nhộn này kỷ niệm điệu nhảy ngớ ngẩn đi kèm với bài hát “Chicken Song” hoặc “Chicken Dance Song”.
Bài hát này, đôi khi còn được biết đến với tên gọi “Birdie Song” được sáng tác vào những năm 1950 bởi nhà soạn nhạc người Thụy Sĩ Werner Thomas. Với phần nhạc đệm gồm nhiều đoạn, bài hát nhanh chóng trở nên phổ biến ở phương Tây, đặc biệt là ở Mỹ, nơi nó được trình diễn tại các bữa tiệc và đám cưới. Điệu nhảy này mô phỏng các chuyển động của một con gà, bao gồm việc vẫy tay và lắc lư thân mình.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Người mẹ nghèo quét rác cho con nuôi ăn học ở Cần Thơ, thương hơn máu mủ
Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm ở phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ là nơi bà Tâm và người con nuôi Nguyễn Thị Yên Vân (16 tuổi) nương tựa nhau để sống.
Hơn 15 năm trước, vợ chồng bà Tâm từ xã Cờ Đỏ lên phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ làm thuê sinh sống. Không con cái, hai vợ chồng mong mỏi có một đứa trẻ làm con nuôi để yêu thương, chăm sóc. Một ngày nọ, nghe tin tại một nhà sanh ở TP.Cần Thơ có bé gái sơ sinh cân nặng chỉ 2,2 kg bị mẹ bỏ, bà Tâm liền tìm đến. Ngay giây phút ấy, bà cảm thấy như duyên phận đã gắn kết.
"Bồng lên tay, thấy bé cười khẽ, lòng tôi tan chảy. Tôi đặt tên Yên Vân, nghĩa là đám mây trắng bình yên. Cái tên tôi gửi gắm ước vọng con lớn lên hiền hòa, trong sáng, được sống cuộc đời thanh thản và nhẹ nhàng như mây trời", bà Tâm kể và cho biết từ khi về với mẹ nuôi, Yên Vân lớn lên trong tình thương trọn vẹn của vợ chồng bà.
Trước đây, bà Tâm mưu sinh bằng nghề chạy ghe bán hàng. Khi đường sá mở rộng, bán buôn dưới ghe ế ẩm, bà phải bán ghe, lên bờ tìm kế sinh nhai.
Suốt 15 năm, bà theo chồng làm phụ hồ, quét rác, dọn vệ sinh ở dãy nhà trọ, thu nhập khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài giờ, bà nhặt ve chai, khoảng 20 ngày gom lại bán một lần để có thêm tiền mua gạo. Từ số tiền ít ỏi đó, bà phải trang trải tiền thuê trọ tháng và lo cho việc học hành của Yên Vân.
Cách đây 5 năm, chồng bà Tâm đột ngột qua đời đúng đêm giao thừa. Từ đó, bà trở thành trụ cột duy nhất, một mình quét rác, nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lo cho con.
"Vân tưởng cha mình đang ngủ, nhưng lay hoài mà không thấy dậy. Khi biết cha mất, nó òa khóc như mưa", bà Tâm nghẹn ngào kể.
Lớn lên, Vân biết mình không phải con ruột của bà Tâm. Khoảnh khắc ấy từng khiến em chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng nhường chỗ cho lòng biết ơn. Bởi suốt năm tháng trưởng thành, em chưa từng thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, chưa từng thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con.
Vân hiện là học sinh lớp 11, Trường THPT An Khánh. Mỗi sáng, em chạy xe đạp điện đến trường. Chiếc xe do bà Tâm vay tiền hàng xóm để mua. Bộ quần áo trắng bạc màu theo năm tháng là "gia tài" duy nhất của em.
"Áo trắng cũ, gặp mưa là ướt, đôi giày cũ xài mấy năm nay. Có lúc em khóc vì không kịp giặt khô. Nhưng em thương mẹ cực quá nên không dám đòi thêm", Vân nói.
Nhiều ngày, bữa cơm của hai mẹ con chỉ có cái trứng luộc và mớ rau. Thương mẹ, Vân xin nghỉ học đi làm thêm, nhưng người mẹ nghèo kiên quyết ngăn con: "Nghèo thì chịu, chứ con phải ráng học. Mẹ cực cỡ nào cũng lo cho con tới nơi tới chốn".
Tình thương ấy đã tiếp thêm cho Vân động lực để vượt qua những thiếu thốn. Không xuất sắc, nhưng em vẫn học khá các môn toán và văn, luôn được thầy cô khen ngoan, chịu khó.
Mơ ước của Vân là sau này được làm giáo viên để có thể dạy dỗ và giúp đỡ những học trò có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ngày thường, ngoài giờ học, Vân phụ mẹ nấu cơm, đi quét rác tại khu trọ. Hễ mẹ bệnh, em lại kéo xe rác đi quét dọn một mình. Ai trong xóm trọ hay ở chợ gần đó cũng quý, cũng khen "con bé ngoan, đẹp như thiên thần, trắng như mây".
Dù cuộc sống còn bộn bề lo toan, nhưng hai mẹ con vẫn giữ niềm tin tình thương sẽ không bao giờ để họ gục ngã.
"Tôi không sinh ra nó (Yên Vân - PV) , nhưng thương hơn máu mủ. Chỉ mong sao nó học nên người, có cái nghề, không phải khổ như tôi", bà Tâm rưng rưng.
Hiểu được điều đó, Vân luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Những trang vở được em nâng niu không chỉ là ước mơ về một tương lai đổi thay, mà còn là lời hứa âm thầm, một ngày nào đó, em sẽ đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho mẹ, người đã dành cả cuộc đời lam lũ để đổi lấy cho em một cơ hội được bước tiếp.
Giữa thành phố nhộn nhịp, trong căn phòng trọ cũ kỹ, tình mẫu tử giữa những con người không cùng huyết thống vẫn rực sáng.
Bà Nguyễn Thị Năm (52 tuổi), ở phòng gần bên, chia sẻ: "Tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa thấy ai chịu khó như bà Tâm. Trời nắng hay mưa, sáng nào bà cũng đẩy xe rác đi làm, tối về lại ngồi vá áo cho con nuôi của mình. Nhiều lúc thấy thương quá, tụi tôi góp chút rau, chút gạo cho hai mẹ con đỡ khổ".
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo Space.com, đây là mưa sao băng Eta Aquarids, có nguồn gốc từ sao chổi Halley, được phát hiện từ vào thời cổ đại. Sao chổi Halley (1P/Halley) là sao chổi nổi tiếng nhất và là sao chổi chu kỳ ngắn đầu tiên được xác nhận quay trở lại hệ mặt trời theo chu kỳ.
Sao chổi này được đặt theo tên của nhà thiên văn học người Anh là Edmond Halley. Năm 1705, Halley phát hiện ra rằng 3 sao chổi được báo cáo vào các năm 1531, 1607 và 1682 đều có quỹ đạo tương tự nhau.
Ông đề xuất rằng 3 sao chổi này thực ra là cùng một thiên thể. Cứ khoảng 74 - 76 năm thì sao chổi lại quay trở lại gần mặt trời và được nhìn thấy từ trái đất. Sau đó ông dự đoán rằng nó sẽ lại quay trở lại bầu trời vào năm 1758. Thật không may, Halley đã mất vào năm 1742, trước khi sao chổi này tái xuất hiện.
Trận mưa sao băng Eta Aquarids hoạt động từ khoảng 19.4 đến 28.5.2026 với cực điểm vào đêm 5.5, rạng sáng 6.5 với tần suất có thể lên đến 50 sao băng mỗi giờ trong điều kiện lý tưởng.
Theo Hội Thiên văn Hà Nội (HAS), mỗi khi tháng 5 đến, trái đất lướt qua phần bụi cổ xưa mà sao chổi Halley để lại và bầu trời lập tức "bùng cháy" với mưa sao băng Eta Aquarids.
Dù sao chổi Halley phải đến năm 2061 mới quay lại, dấu vết của nó vẫn thắp sáng bầu trời 2 lần mỗi năm với sự xuất hiện của 2 trận mưa sao băng rực rỡ, gồm Eta Aquarids vào tháng 5 và Orionids vào tháng 10.
HAS khuyến cáo người yêu thiên văn hãy bắt đầu quan sát từ sau 2 giờ sáng ngày 6.5 ở hướng đông khi tâm điểm nằm trong chòm sao Aquarius (Bảo Bình) mọc lên ở hướng này và tiếp tục ngắm ở vùng trời này cho tới trước bình minh.
Trong điều kiện lý tưởng, mưa sao băng này có thể có tới 40 tới 60 vệt sao băng mỗi giờ vào lúc cực điểm, đôi khi xuất hiện "earthgrazer" - những vệt sao dài, lướt sát chân trời cực kỳ ngoạn mục.
Những vệt sao băng này lao vào khí quyển với tốc độ khoảng 66 km/s, cực nhanh, cực sáng và thường để lại vệt sáng kéo dài sau khi biến mất. Tối nay, ánh trăng sáng sẽ làm mờ các sao băng yếu.
Để quan sát tốt nhất, hãy "che" mặt trăng sau cây, đồi hoặc tòa nhà, quay lưng lại phía trăng và quan sát trong khoảng 2 giờ 30 phút - 4 giờ 30 phút sáng (giờ địa phương).
Chuyên gia cho biết không cần kính thiên văn, người quan sát chỉ cần tìm một nơi thật tối, nằm ngửa và nhìn lên bầu trời rộng. Đừng chỉ nhìn chằm chằm vào chòm Aquarius - những sao băng xuất hiện xa điểm tỏa sáng thường để lại vệt dài và đẹp hơn.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Con vẹt biết ghen, voọc trong Sách đỏ nhõng nhẽo như em bé ở Thảo Cầm Viên

Vẹt Gạo sẽ xù lông, đập cánh, kêu lớn khi thấy bác sĩ thú y quay sang chăm con khác. Ở một góc khác, có con voọc Út Cưng cứ thấy người quen là chạy lại ôm, níu áo không buông. Đây là 2 "em bé" nhõng nhẽo và có tính cách đặc biệt trong Thảo Cầm Viên Sài Gòn.
Vừa thấy anh Trần Văn Hùng (38 tuổi) bước vào, voọc chà vá chân đen Út Cưng đã từ phía trong chạy lại. Không chần chừ như những con khác thường đứng nhìn từ xa, Út Cưng lao tới, bám vào người anh, hai tay quàng qua cánh tay, có lúc níu cả vạt áo như sợ người trước mặt sẽ rời đi, rồi đứng yên một lúc lâu mới chịu buông ra.
Anh Hùng không vội gỡ, cũng không xua đi, chỉ đứng yên, để mặc Út Cưng bám, rồi khẽ đưa tay vuốt nhẹ, giống cách người ta dỗ một đứa trẻ đang làm nũng. Sau nhiều năm, những cử chỉ đó trở thành quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ.
"Út Cưng cứ thấy mình là chạy lại, có khi mình đi đâu nó cũng níu lại, chưa chịu buông liền đâu. Làm riết rồi mình cũng quen, bước vô là biết nó sẽ chạy tới", anh nói, giọng nửa cười nửa như đang kể về một thói quen đã lặp lại quá lâu.
Út Cưng thuộc loài voọc chà vá chân đen - một loài linh trưởng đặc hữu quý hiếm của Việt Nam và Campuchia, nằm trong nhóm cực kỳ nguy cấp (CR) trong Sách đỏ. Bộ lông của nó pha nhiều màu, nhưng bốn chi lại đen tuyền, nổi bật giữa nền xanh của chuồng nuôi.
Trong tự nhiên, chúng sống trên cây, ăn lá, di chuyển nhanh và rất cảnh giác với con người, nhưng ở đây, có một cá thể lại chọn cách tiến gần, gắn bó với con người theo cách riêng của nó.
Khoảng 3 - 4 năm trước, Út Cưng được nhân viên Thảo Cầm Viên phát hiện trong một chiếc thùng đặt trước cổng Nguyễn Du. Khi bảo vệ xé thùng ra, con vật nhỏ ngồi co ro bên trong, không chạy, không chống cự, chỉ lặng lẽ nhìn. Út Cưng được mang vào chăm sóc, rồi lớn dần trong khu linh trưởng, từ một cá thể nhỏ xíu nay đã nặng khoảng 5 - 7 kg, nhưng cái cách bám người thì gần như không thay đổi.
Một ngày của anh Hùng bắt đầu từ 6 giờ 30, bằng những vòng kiểm tra quen thuộc: khóa chuồng, số lượng, an toàn. Sau đó là quan sát từng con, không cần chạm vào, chỉ nhìn cách tụi nó ngồi, cách quay đầu, ánh mắt có linh hoạt hay không, rồi cúi xuống kiểm tra thức ăn còn lại, phân, nước tiểu - những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua nhưng lại là cách nhanh nhất để biết con vật đang ổn hay có vấn đề.
"Làm lâu rồi, nhìn là biết liền. Có khi chỉ cần thấy nó ngồi một chỗ, ít di chuyển hay ăn ít lại là mình phải để ý, vì nhiều khi nó chưa biểu hiện rõ đâu, nhưng bên trong đã có chuyện rồi", anh nói.
Công việc mỗi ngày vẫn lặp lại: chuẩn bị lá dâu, lá khế, lá bằng lăng… chia theo từng bữa, từng loại, dọn chuồng, theo dõi sức khỏe. Nhưng giữa những việc đó, luôn có một chi tiết không nằm trong quy trình.
Mỗi lần anh bước vào, Út Cưng lại chạy tới. Không phải để ăn, cũng không phải vì sợ. Chỉ để bám, như một thói quen, như một cách nhận ra người quen giữa không gian rộng lớn của khu chuồng nuôi.
Ở một góc khác, tiếng kêu bật lên ngay khi bác sĩ thú y Nguyễn Quỳnh Thiện Hảo (27 tuổi) quay sang chăm một con vật khác. Không lớn, nhưng kéo dài, gắt và có chủ ý, đủ để người đang làm việc phải ngoái lại. Vẹt Gạo đang giận.
Con vẹt trắng đứng trên cành, xù lông, đập cánh, kêu liên tục, rồi cúi đầu xuống, phát ra những âm thanh quen thuộc giống như đòi ăn. Khi bác sĩ Hảo vẫn chưa quay lại, vẹt Gạo bắt đầu cắn cành cây, tạo ra những tiếng lách tách dồn dập, như một cách gây chú ý mà Gạo đã học được từ rất sớm.
Nữ bác sĩ bước lại gần, đưa tay gãi nhẹ phần cổ, giọng hạ xuống, nói vài câu quen. Gạo lập tức im lại, nghiêng đầu, nhắm mắt, như thể mọi bực dọc vừa rồi chưa từng xảy ra.
"Vẹt Gạo đặc biệt lắm, mấy con khác thì thích leo trèo, đi chơi, còn Gạo thì thích được vuốt ve, được nói chuyện. Nhiều lúc mình thấy vẹt Gạo giống như một đứa nhỏ hơn là một con vẹt", bác sĩ Hảo nói, vừa quan sát phản ứng của Gạo.
Sinh vào tháng 4 năm ngoái, vẹt Gạo là loài cockatoo - không phải loài bản địa của Việt Nam. Vẹt Gạo được nuôi từ những ngày đầu bằng bột, bơm qua ống như em bé. Khi mới nở, vẹt Gạo chỉ khoảng 25 gr, nằm gọn trong lòng bàn tay, phải chăm từng bữa, từng cữ. Giờ đây, vẹt Gạo đã gần nửa ký, đứng vững trên cành, nhưng thói quen đòi ăn bột vẫn còn và giai đoạn khó nhất chính là lúc phải tập cho Gạo từ bỏ thói quen đó.
Vẹt Gạo được bác sĩ thú y nuôi bộ cho đến khi trưởng thành
"Lúc cai bột là khó nhất. Vẹt Gạo kêu dữ lắm, mỗi lần thấy mình là cúi đầu xuống, kêu, đòi ăn. Nghe giống như em bé khóc vậy đó, nên nhiều khi cũng khó dứt ra, cứ phải dỗ rồi mới chịu", bác sĩ Hảo kể. Càng nhõng nhẽo, vẹt Gạo lại càng được dỗ và rồi thành quen.
Không chỉ giận, Gạo còn biết ghen. Chỉ cần thấy bác sĩ Hảo quay sang chăm con khác, vẹt Gạo sẽ lập tức phản ứng: xù lông, đập cánh, kêu, cắn cành cây, tất cả diễn ra rất nhanh, như một cách kéo sự chú ý về phía mình.
Có những lúc vẹt Gạo "giận thật", không lại gần, không tương tác, đứng im một chỗ như làm lơ. Nhưng chỉ một thời gian sau, hoặc sau vài cái vuốt nhẹ, mọi thứ lại trở về bình thường, giống cách một đứa trẻ hết dỗi.
Chỉ khi Thảo Cầm Viên có thêm vẹt em tên Cám, Gạo mới bớt nhõng nhẽo một chút. Không còn phản ứng mạnh như trước, nhưng thói quen đòi được quan tâm vẫn còn đó.
Với nữ bác sĩ Hảo, việc chăm Gạo không chỉ là cho ăn hay điều trị, mà còn là cách nói chuyện, cách giữ giọng, cách tiếp cận. "Có thể vẹt Gạo không hiểu hết mình nói gì, nhưng bạn ấy cảm nhận được giọng của người chăm. Mình nói nhẹ thì Gạo yên tâm hơn, quen người hơn, nên nhiều khi tôi nói chuyện với Gạo như nói với một đứa nhỏ vậy", nữ bác sĩ Hảo bày tỏ.
Tin Gốc: Thanh Niên

