Số phận kỳ lạ của con tàu Nga mang tên Ursa Major luôn bị bao phủ trong bức màn bí mật kể từ khi nó chìm vào ngày 23/12/2024 ở vùng biển Địa Trung Hải ngoài khơi Tây Ban Nha. Hàng loạt hoạt động quân sự quanh khu vực tàu đắm gần đây càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn về chuyến hàng cũng như điểm đến của nó.
Dữ liệu chuyến bay công khai cho thấy quân đội Mỹ trong năm nay đã hai lần điều máy bay dò phóng xạ qua vùng biển nơi tàu Ursa Major bị đắm. Theo nguồn tin am hiểu vấn đề từ Tây Ban Nha, không lâu sau khi tàu chìm, một phương tiện bị nghi là tàu Nga cũng đã tiếp cận xác tàu và loạt vụ nổ được ghi nhận sau đó.
Chính phủ Tây Ban Nha khá kín tiếng và chỉ đưa ra thông báo về sự cố tàu chìm vào ngày 23/2, sau khi chịu áp lực từ các nghị sĩ đối lập. Văn bản này xác nhận thuyền trưởng người Nga đã khai với điều tra viên rằng tàu Ursa Major chở “các thành phần của hai lò phản ứng hạt nhân tương tự loại dùng cho tàu ngầm”, đồng thời cho biết ông không chắc liệu chúng đã được nạp nhiên liệu hạt nhân hay chưa.
Chuỗi sự kiện dẫn đến sự cố tàu Ursa Major chìm xuống đáy Địa Trung Hải vẫn còn là một ẩn số. Con tàu bị chìm vào những tuần cuối nhiệm kỳ của tổng thống Mỹ Joe Biden, thời điểm cuộc xung đột tại Ukraine đang nghiêng về phía có lợi cho Nga và phía Washington đang rất mong muốn tránh một cuộc đối đầu trực tiếp với Moskva.
Tàu Ursa Major, còn có tên gọi khác là Sparta 3, từng tham chiến dịch quân sự của Nga tại Syria, được dùng để vận chuyển thiết bị quân sự về nước. Ngày 2/12/2024, tàu cập cảng nhiên liệu Ust-Luga ở vịnh Phần Lan, sau đó chuyển đến một bến container tại cảng St. Petersburg.
Ngày 11/12/2024, con tàu hướng khởi hành, hướng về cảng Vladivostok ở vùng Viễn Đông của Nga, mang theo hai “nắp hố ga” lớn, 129 container rỗng và hai cần cẩu Liebherr khổng lồ, theo bảng kê khai hàng hóa của tàu.
Hai tháng trước đó, chủ sở hữu của con tàu là công ty nhà nước Nga Oboronlogistics ra thông báo cho biết tàu của họ đã được cấp phép vận chuyển vật liệu hạt nhân. Video quá trình bốc dỡ hàng lên tàu Ursa Major tại cảng Ust-Luga do CNN phân tích cho thấy container được xếp vào trong khoang nhưng vẫn để lại một khoảng trống phía dưới, nơi về sau các “nắp hố ga” sẽ được đặt vào.
Theo thông báo từ hải quân Bồ Đào Nha, con tàu di chuyển dọc theo bờ biển Pháp trước khi đi qua vùng biển nước này. Hộ tống con tàu là hai tàu quân sự Nga, Ivan Gren và Aleksandr Otrakovsky.
Khoảng 4 giờ sau, khi tiến vào vùng biển Tây Ban Nha, con tàu đột ngột giảm tốc độ mạnh. Theo cuộc điều tra của chính phủ Tây Ban Nha, lực lượng cứu hộ đã liên lạc qua hệ thống vô tuyến để kiểm tra xem tàu có đang gặp sự cố hay không. Tuy nhiên, thủy thủ đoàn phản hồi rằng mọi việc vẫn ổn.
Nhưng khoảng 24 giờ sau, con tàu bất ngờ chuyển hướng mạnh và đến 11h53 ngày 23/12, tàu phát tín hiệu cầu cứu khẩn cấp. Theo báo cáo điều tra, tàu Ursa Major đã hứng chịu ba vụ nổ bên mạn phải, nhiều khả năng gần buồng máy, khiến hai thành viên thủy thủ đoàn thiệt mạng.
14 thành viên thủy thủ đoàn còn sống sót đã sơ tán bằng xuồng cứu sinh và sau đó được tàu cứu hộ Salvamar Draco của Tây Ban Nha đón. Đến 19h27, một tàu quân sự Tây Ban Nha có mặt để hỗ trợ.
Tuy nhiên, nửa giờ sau, tàu chiến Ivan Gren của hải quân Nga xuất hiện, yêu cầu các tàu xung quanh giữ khoảng cách 3,7 km, đồng thời yêu cầu bàn giao ngay lập tức những thủy thủ vừa được cứu.
Cơ quan cứu hộ hàng hải Tây Ban Nha kiên quyết thực hiện hoạt động cứu nạn và đã cử một trực thăng đến để tìm kiếm người sống sót. Một nhân viên cứu hộ đã cố gắng vào buồng máy của tàu Ursa Major, nhưng cửa đã bị niêm phong. Người này kiểm tra khu vực sinh hoạt để tìm người sống sót, nhìn vào bên trong các container và thấy hai chiếc chứa đầy rác, lưới đánh cá cùng những thiết bị khác.
Theo nguồn tin nắm rõ cuộc điều tra, tàu Ursa Major lúc đó vẫn ổn định và khó có khả năng chìm ngay. Tuy nhiên, vào lúc 21h50, tàu Ivan Gren đã bắn một loạt pháo sáng lên bầu trời, ngay sau đó là 4 tiếng nổ lớn.
Mạng lưới Địa chấn Quốc gia Tây Ban Nha cho biết cùng thời điểm tại khu vực đó, họ ghi nhận được 4 tín hiệu địa chấn tương tự nhau, giống với các vụ nổ mìn dưới nước hoặc nổ mìn khai thác đá trên mặt đất.
Đến 23h10, tàu Ursa Major chìm.
14 thủy thủ Nga sống sót đã được lực lượng cứu nạn đưa vào bờ tại thành phố cảng Cartagena để cảnh sát và các điều tra viên Tây Ban Nha lấy lời khai. Theo văn bản chính phủ Tây Ban Nha gửi các nghị sĩ đối lập, thuyền trưởng người Nga tỏ ra e ngại, không muốn tiết lộ về số hàng hóa trên tàu vì lo sợ cho an toàn của bản thân.
Thuyền trưởng không thể giải thích rõ về các “nắp hố ga” có tên trong bảng kê khai hàng hóa ban đầu. “Cuối cùng, ông thừa nhận đó thực chất là linh kiện của hai lò phản ứng hạt nhân tương tự loại dùng cho tàu ngầm. Theo lời khai của ông, dù chưa được kiểm chứng, những bộ phận này không chứa nhiên liệu hạt nhân”, văn bản cho biết thêm.
Nguồn tin am hiểu cuộc điều tra cho hay thuyền trưởng người Nga tên Igor Anisimov tin rằng mình sẽ phải chuyển hướng tới cảng Rason của Triều Tiên để bàn giao hai lò phản ứng.
Các điều tra viên Tây Ban Nha cũng nhận thấy điểm bất thường khi một con tàu thực hiện hải trình xa như vậy chỉ để chở hai chiếc cần cẩu, 100 container rỗng và hai chiếc “nắp hố ga” từ cảng này sang cảng khác của Nga, trong khi hệ thống đường sắt xuyên quốc gia Nga vốn rất phát triển. Cuộc điều tra nhận định số cần cẩu trên tàu thực chất nhằm phục vụ việc bốc dỡ lô hàng nhạy cảm ngay khi cập cảng Rason của Triều Tiên.
Vài ngày sau, các thành viên thủy thủ đoàn được đưa về Nga. 4 ngày sau khi tàu Ursa Major chìm, công ty Oboronlogistics, mô tả đây là một “vụ tấn công có mục tiêu” với 3 vụ nổ. Một lỗ hổng có kích thước 50 cm x 50 cm được phát hiện trên thân tàu với phần vỏ kim loại bị biến dạng hướng vào trong, cho thấy tàu bị tấn công từ bên ngoài. Thông báo từ công ty cho biết thêm “mảnh vỡ văng khắp boong tàu”.
Một tuần sau, theo nguồn thạo tin, tàu nghiên cứu Yantar của hải quân Nga xuất hiện và neo lại ngay phía trên xác tàu Ursa Major trong 5 ngày. Sau đó, người ta ghi nhận thêm 4 vụ nổ nữa dưới đáy biển, có khả năng nhằm phá hủy phần còn lại của xác tàu Ursa Major dưới đáy biển.
Dữ liệu theo dõi hàng hải từ công ty tình báo thương mại Kpler cũng cho thấy tàu Yantar quay lại khu vực này vào tháng 1/2025, cách vị trí cuối cùng của tàu Ursa Major khoảng 20 km.
Những hoài nghi
Sau vụ chìm tàu, báo Nga Kommersant đưa tin tàu Ursa Major lúc đó chở các cần cẩu và nắp đậy lò phản ứng hạt nhân cho một tàu phá băng mới đang được đóng tại Vladivostok.
Trong văn bản gửi các nghị sĩ đối lập, chính phủ Tây Ban Nha cho hay xác tàu Ursa Major nằm ở độ sâu khoảng 2.500 m và việc trục vớt hộp đen “là không khả thi nếu không có nguồn lực kỹ thuật lớn và chấp nhận rủi ro”.
Các chuyên gia đặt câu hỏi tại sao chính phủ lại coi việc này là “quá rủi ro” nếu thực sự không có vật liệu phóng xạ liên quan.
“Hộp đen thường nổi lên mặt nước sau khi tàu chìm, có thiết bị định vị để dễ dàng tìm thấy trong bất kỳ vụ tai nạn nào. Tôi tin rằng đã có bên nắm giữ hộp đen. Tuy nhiên, chúng ta không rõ phía Tây Ban Nha hay Nga đã tìm ra nó”, nghị sĩ Juan Antonio Rojas Manrique, cựu thuyền trưởng tàu thương mại, bày tỏ hoài nghi.
Quân đội Mỹ cũng thể hiện mối quan tâm đến khu vực khi hai lần cử máy bay “đánh hơi hạt nhân” mang tên WC135-R xuất phát từ Nebraska bay qua vùng biển này. Theo dữ liệu bay công khai, các chuyến bay diễn ra vào ngày 28/8 năm ngoái và ngày 6/2 năm nay.
Kris Pierce, người phát ngôn căn cứ Không đoàn 55 tại Offutt, Nebraska, xác nhận vai trò của dòng máy bay WC135-R thường là “hỗ trợ thu thập và phân tích các dấu vết hạt nhân”, song từ chối cung cấp thông tin chi tiết về hai lần bay trên.
Chưa rõ liệu hai chuyến bay tốn kém và hiếm hoi này có phát hiện dấu vết ô nhiễm phóng xạ nào từ xác tàu Ursa Major hay không. Chính phủ Tây Ban Nha không cho thấy họ lo ngại về phóng xạ dọc bờ biển phía nam đất nước, nơi vốn là điểm du lịch nổi tiếng.
Lỗ thủng trên thân tàu
Cuộc điều tra của Tây Ban Nha đã xem xét tác động ban đầu khiến tàu Ursa Major đi chệch lộ trình và bị nghiêng. Thuyền trưởng người Nga khai với các điều tra viên rằng ông không nghe thấy bất kỳ tiếng nổ nào vào ngày 22/12/2024, khi con tàu bất ngờ chạy chậm lại. Phải đến 24 giờ sau, 3 vụ nổ mới liên tiếp xảy ra gần buồng máy, khiến hai thủy thủ thiệt mạng.
Các điều tra viên nhận định lỗ thủng kích thước 50×50 cm trên thân tàu Ursa Major nhiều khả năng do ngư lôi siêu khoang Barracuda gây ra. Hiện nay, chỉ có Mỹ, một số đồng minh NATO, Nga và Iran được cho là sở hữu loại ngư lôi tốc độ cao này.
Cơ chế của nó là đẩy luồng khí ra phía trước để giảm lực cản nước, giúp ngư lôi đạt vận tốc cực lớn đủ sức xuyên thủng vỏ tàu mục tiêu. Vì thế, chúng không cần sử dụng đầu đạn nổ vẫn có thể gây hư hại nghiêm trọng cho tàu mục tiêu.
Nguồn tin am hiểu cuộc điều tra cho biết nhận định này phù hợp với kích thước lỗ thủng trên thân tàu Ursa Major. Ngoài ra, nó có thể đã tạo ra một cú va chạm không gây tiếng động, dẫn đến việc con tàu bất ngờ giảm tốc độ vào ngày 22/12.
Nhưng theo Plunkett, chuyên gia phân tích từ Janes, thủy lôi nam châm là lời giải thích hợp lý hơn cho kích thước và vị trí lỗ thủng. “Nó giống như tác động từ một khối thuốc nổ đã được ai đó hoặc thiết bị nào đó gài trực tiếp lên vỏ tàu”, ông nhận xét.
Công ty Oboronlogistics của Nga, quân đội Nga, Tây Ban Nha không phản hồi yêu cầu bình luận. Lầu Năm Góc cũng từ chối đưa ra ý kiến. Nhiều quan chức tình báo và an ninh phương Tây mô tả sự việc này là “kỳ lạ” hoặc cho rằng một số kết luận trong cuộc điều tra của Tây Ban Nha khá “xa vời thực tế”. Tuy nhiên, họ không đưa ra được lời giải thích thỏa đáng nào khác cho những vụ nổ ban đầu nhắm vào con tàu.
Bí mật về số hàng hóa cùng nguyên nhân khiến tàu Ursa Major chìm vẫn nằm lại dưới đáy biển.
Theo kênh Al Jazeera, Hội đồng An ninh Quốc gia Iran cho biết nước này và Mỹ sẽ tiến hành đàm phán tại thủ đô Islamabad (Pakistan) vào ngày 10-4, cho biết các cuộc thương lượng sẽ dựa trên đề xuất 10 điểm của Tehran, bao gồm kêu gọi kiểm soát eo biển Hormuz và dỡ bỏ toàn bộ các lệnh trừng phạt.
Trước đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố tạm "đình chỉ" các cuộc tấn công vào Iran trong hai tuần, thay vì thực hiện lời đe dọa mạnh tay trước đó.
Theo ông Trump, lệnh ngừng bắn phụ thuộc vào việc Iran chấp thuận mở cửa "hoàn toàn, ngay lập tức và an toàn" eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược vận chuyển khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu.
Phía Mỹ cho biết đã "đạt và vượt" các mục tiêu quân sự, đồng thời nhận định đề xuất 10 điểm của Iran là "cơ sở khả thi" cho đàm phán.
Washington khẳng định hai bên đã thu hẹp phần lớn bất đồng và khoảng thời gian hai tuần sẽ giúp hoàn tất thỏa thuận.
Đáp lại, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi xác nhận nếu các cuộc tấn công dừng lại, lực lượng nước này cũng sẽ chấm dứt các hoạt động phòng vệ.
Ông cho biết việc lưu thông qua eo Hormuz có thể được đảm bảo với sự phối hợp của quân đội Iran, dựa trên việc Mỹ chấp nhận khuôn khổ đề xuất của Tehran.
Về phía Pakistan, Thủ tướng Shehbaz Sharif thông báo các bên đã đồng ý "ngừng bắn ngay lập tức ở mọi nơi", bao gồm cả Lebanon, đồng thời mời phái đoàn Mỹ và Iran đến Islamabad để tiếp tục đàm phán nhằm đạt thỏa thuận cuối cùng.
Theo phía Iran, đề xuất 10 điểm bao gồm việc Tehran kiểm soát eo biển Hormuz, rút toàn bộ lực lượng chiến đấu Mỹ khỏi Trung Đông, chấm dứt các chiến dịch quân sự nhằm vào lực lượng đồng minh của Iran, bồi thường thiệt hại do xung đột và dỡ bỏ toàn bộ lệnh trừng phạt từ Mỹ, Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc và Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA).
Ngoài ra, Iran yêu cầu giải phóng các tài sản bị phong tỏa ở nước ngoài và phê chuẩn thỏa thuận cuối cùng bằng một nghị quyết ràng buộc của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.
Đặc biệt, dù đồng ý đàm phán, Tehran nhấn mạnh vẫn "hoàn toàn không tin tưởng phía Mỹ", đồng thời cảnh báo sẽ đáp trả "bằng toàn lực" nếu xảy ra bất kỳ sai sót nào từ đối phương. Thời hạn hai tuần cho đàm phán có thể được gia hạn nếu các bên thống nhất.
Trong khi đó, Israel ủng hộ quyết định của Mỹ nhưng khẳng định lệnh ngừng bắn không áp dụng đối với các chiến dịch quân sự của nước này tại Lebanon.
Cùng ngày, Đại sứ Iran tại Bắc Kinh cảnh báo sẽ đáp trả mạnh mẽ nếu Mỹ vi phạm thỏa thuận ngừng bắn, đồng thời kỳ vọng các cường quốc như Nga, Trung Quốc đóng vai trò bảo đảm an ninh khu vực.
Phát biểu tại Bắc Kinh ngày 8-4, Đại sứ Iran tại Trung Quốc Abdolreza Rahmani Fazli cho biết Tehran mong Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc, Trung Quốc, Nga cùng các nước trung gian như Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ phối hợp nhằm đảm bảo Mỹ không tái khởi động chiến sự.
Đặc biệt, ông Fazli nhấn mạnh Mỹ đã "ba lần thất hứa", khiến Tehran không còn tin tưởng. Ông cảnh báo nếu Washington tiếp tục vi phạm cam kết, Iran sẽ "có hành động mạnh mẽ để đáp trả và khiến Mỹ phải hối hận".
Về tình hình thực địa, đại sứ Iran cho biết hiện có khoảng 3.000 tàu đang chờ đi qua eo biển Hormuz. Tehran sẽ có biện pháp giảm áp lực và cho phép tàu thuyền lưu thông, nhưng việc tuyến hàng hải chiến lược này có thể mở hoàn toàn hay không còn phụ thuộc vào kết quả đàm phán.
Ông Fazli cho rằng rủi ro lớn nhất của tiến trình đàm phán là sự thiếu nhất quán từ phía Mỹ. Iran chỉ kỳ vọng tiến triển nếu Washington chấp nhận đàm phán dựa trên đề xuất 10 điểm mà Tehran đưa ra trước đó. Theo phía Iran, đây là nền tảng nhằm đảm bảo hòa bình lâu dài cho khu vực, bao gồm cả Lebanon.
Victor Hawkins, 20 tuổi, cựu học sinh trường trung học Pauls Valley, xâm nhập khuôn viên trường vào khoảng 14h ngày 7/4 khi các lớp học đang diễn ra, mang theo hai khẩu súng ngắn bán tự động.
Các nhà điều tra cho biết sau khi vào sảnh, Hawkins yêu cầu mọi người nằm xuống và chĩa súng định bắn một học sinh. Ý đồ của anh ta bất thành do khẩu súng bị kẹt. Sau khi khắc phục lỗi này, Hawkins nổ súng vào một học sinh khác và bắn trượt. Hai học sinh van xin tha mạng và tay súng cho phép họ rời đi, những em khác cũng chạy theo.
Lúc này, ông Moore từ văn phòng cạnh bên lao ra xô ngã Hawkins lên hàng ghế cạnh cửa sổ, nằm đè lên và ghì chặt tay phải của anh ta lên thành ghế, buộc nghi phạm thả súng xuống sàn. Khoảng 10 giây sau đó, một nhân viên khác của trường bước ra từ văn phòng của ông Moore, lấy súng của Hawkins và mang vào giấu trong văn phòng. Sau khi bị khống chế, nghi phạm bị bắt tại hiện trường.
Giới chức bang Oklahoma ngày 14/4 công bố video từ camera giám sát tại trường Pauls Valley cho thấy hành động dũng cảm của hiệu trưởng. Cảnh sát cho biết trong lúc giằng co nghi phạm đã nổ nhiều phát súng khiến ông Moore bị thương ở chân. Hiệu trưởng đã trong tình trạng ổn định và không có học sinh nào bị thương.
"Hành động của nhân viên và vị hiệu trưởng, can thiệp ngay khi nhìn thấy nghi phạm mang súng, đã cứu nhiều mạng sống", người phát ngôn Hunter McKee của Cục Điều tra bang Oklahoma nói.
Thống đốc Kevin Stitt cũng ca ngợi ông Moore "đã hành động dũng cảm để bảo vệ tính mạng học sinh", đồng thời cảm ơn lực lượng hành pháp và nhà trường vì phản ứng kịp thời.
Cáo trạng cho biết Hawkins đã trộm hai khẩu súng từ bố và có ý định thực hiện một cuộc tấn công giống vụ án Columbine, khi hai học sinh lớp 12 xả súng khiến 14 nạn nhân thiệt mạng trước khi tự sát. Các điều tra viên cho rằng Hawkins có ý định nhắm tới ông Moore trong kế hoạch ban đầu.
Hawkins bị cáo buộc các tội danh gồm chĩa súng đe dọa người khác, nổ súng với ý định giết người và mang vũ khí tới nơi công cộng. Hawkins dự kiến ra tòa vào ngày 8/5.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm 3/4 thông báo bắn rơi một tiêm kích tàng hình F-35 ở miền trung nước này bằng "hệ thống phòng không tiên tiến". Tuy nhiên, dựa vào hình ảnh các mảnh vỡ do Tehran công bố, giới quan sát xác định máy bay bị hạ là tiêm kích F-15E Mỹ đồn trú tại căn cứ không quân Lakenheath ở Anh, không phải F-35.
Truyền thông Mỹ sau đó dẫn lời các quan chức giấu tên nước này xác nhận một tiêm kích F-15E đã bị Iran bắn rơi, hai phi công phải nhảy dù trên lãnh thổ đối phương. Quân đội Mỹ đã mở chiến dịch tìm kiếm và giải cứu thành công một phi công, song chưa tìm thấy người còn lại.
IRGC cho biết đang lùng sục ở khu vực gần nơi tiêm kích Mỹ rơi xuống ở tây nam Iran. Thống đốc vùng này cam kết khen thưởng cho ai bắt hoặc hạ được "lực lượng của kẻ thù". Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Bagher Ghalibaf mỉa mai rằng chiến dịch của Mỹ - Israel đã bị hạ cấp từ nhằm mục đích "thay đổi chế độ" xuống thành tìm kiếm phi công.
Adam Smith, thành viên cấp cao của đảng Dân chủ trong Ủy ban Quân vụ Hạ viện Mỹ, cho rằng cục diện trên bàn đàm phán sẽ thay đổi hoàn toàn nếu Iran tìm thấy phi công F-15E đang mất tích. Nếu bắt được tù binh là phi công, Iran hoàn toàn có thể đưa ra những điều kiện đàm phán bất lợi với phía Mỹ.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn tiếp tục khiến Mỹ hứng chịu tổn thất về khí tài.
Trong quá trình bay thấp để sẵn sàng yểm trợ hỏa lực cho lực lượng tìm kiếm phi công chiếc F-15E, một cường kích A-10 Mỹ đã bị trúng đạn ở vùng trời phía nam Iran, NBC News dẫn lời một quan chức Mỹ cho biết. Phi công đã cố gắng điều khiển máy bay rời khỏi không phận Iran, bay về phía nam qua eo biển Hormuz để vào vùng trời Kuwait trước khi phóng ghế thoát hiểm và hiện an toàn.
Hai quan chức Mỹ còn nói với Reuters rằng hai trực thăng thuộc đội tìm kiếm đã trúng hỏa lực Iran, song đã rời khỏi không phận nước này thành công. Một quan chức cho biết những người có mặt trên hai máy bay vẫn an toàn, nhưng ít nhất một quân nhân đã bị thương.
Theo dữ liệu từ trang theo dõi hàng không FlightRadar24, một tiêm kích F-16CJ Mỹ đã bật mã phát đáp "7700", được dùng trong trường hợp khẩn nguy trên không, khi rời không phận Iran và Iraq.
Một máy bay tiếp dầu KC-135R Mỹ cũng phát tín hiệu khẩn nguy không lâu sau khi cất cánh khỏi thành phố Tel Aviv ở Israel. Chưa rõ nguyên nhân đến hai tình huống trên và tình trạng hiện tại của hai máy bay.
IRGC cùng ngày 3/4 còn tuyên bố bắn rơi thêm hai máy bay không người lái (UAV) MQ-9 Reaper trên bầu trời tỉnh Isfahan. Mỗi chiếc MQ-9 có giá xuất xưởng khoảng 30 triệu USD. Đài CBS tuần trước cho biết Mỹ đã mất ít nhất 16 phi cơ này kể từ đầu xung đột.
Những tổn thất này hoàn toàn trái ngược với tuyên bố trước đó của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng năng lực quân sự của Iran gần như đã bị xóa sổ và Mỹ sắp hoàn thành các mục tiêu chiến lược của cuộc chiến.
"Đây là ngày đen tối với không quân Mỹ", Press TV, kênh truyền thông bằng tiếng Anh của truyền hình nhà nước Iran, tuyên bố.
Không quân Mỹ trước đó từng mất 3 tiêm kích F-15E trong một ngày, song là vì bị đồng minh Kuwait bắn nhầm chứ không phải do Iran hạ. Sự việc hôm 3/4 được cho là lần đầu tiên máy bay có người lái của Mỹ bị bắn rơi trên vùng trời Iran kể từ khi xung đột bùng phát.
Theo thống kê của CNN, Mỹ đã mất ít nhất 7 máy bay có người lái kể từ đầu xung đột. Ngoài số phi cơ nêu trên, một máy bay tiếp dầu KC-135 đã bị rơi tại Iraq và một phi cơ cảnh báo sớm E-3 Sentry bị phá hủy tại căn cứ không quân ở Arab Saudi.
Lầu Năm Góc và Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, chưa đưa ra bình luận.
Giới quan sát trước đó nhận định không quân Mỹ sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn sau khi bắt đầu thâm nhập sâu vào miền đông Iran, nơi tập trung nhiều hệ thống phòng không di động vốn "thoắt ẩn, thoắt hiện" và khó bị tiêu diệt.
"Các tổ hợp phòng không di động sở hữu khả năng xuất hiện ở gần như mọi nơi và khiến tổ bay có rất ít thời gian phản ứng. Những hệ thống này có thể ẩn mình rất kỹ và sẽ tiếp tục hiện diện trên chiến trường rất lâu sau khi những trận địa phòng không cố định bị phá hủy hoàn toàn", bình luận viên Tyler Rogoway của chuyên trang quân sự War Zone cho hay.
Trước khi tiêm kích F-15E và cường kích A-10 bị bắn rơi, một tiêm kích F-35A Mỹ cũng đã phải hạ cánh khẩn cấp sau khi thực hiện nhiệm vụ chiến đấu trên bầu trời Iran, nghi do trúng hỏa lực của đối phương. Video do IRGC công bố cho thấy cảm biến hồng ngoại bám bắt chiếc F-35A, trước khi tên lửa phòng không phát nổ ở khoảng cách gần và khiến nó bị hư hại.
Theo Behnam Ben Taleblu, giám đốc cấp cao về chương trình Iran tại Quỹ Phòng vệ Dân chủ (FDD), chiến đấu cơ Mỹ hiện làm nhiệm vụ ở độ cao thấp hơn nên dễ bị tên lửa Iran nhắm mục tiêu. Taleblu cho rằng tiêm kích F-15E có thể đã bị xe phòng không của Iran nhắm bắn, song khả năng lớn hơn là Tehran đã sử dụng tên lửa phòng không vác vai.
Vũ khí này khó bị phát hiện hơn và là minh chứng cho thấy phòng không Iran vẫn "rất nguy hiểm", dù đã suy yếu nhiều sau các cuộc tập kích liên tục của Mỹ - Israel. "Đây là chính quyền đang phải chiến đấu để tồn tại", Taleblu cho hay.
Tướng Alireza Elhami, chỉ huy Căn cứ Phòng không Liên quân Iran, cho hay lực lượng nước này đang "săn lùng" máy bay Mỹ bằng "khí tài và phương pháp mới", nhưng không nêu cụ thể. "Điều này đã khiến kẻ thù bối rối và hoang mang", tướng Elhami nói.
Tuy nhiên, Mark Cancian, cố vấn cấp cao tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), cho rằng chiến dịch của không quân Mỹ tới nay vẫn có thể coi là thành công về mặt quân sự, bất chấp những tổn thất trong ngày 3/4.
Ông cho biết tỷ lệ máy bay chiến đấu Mỹ bị bắn rơi trên bầu trời Đức trong Thế chiến II từng có thời điểm là 3%, tương đương khoảng 350 phi cơ trong cuộc chiến hiện nay tại Trung Đông. Tỷ lệ này được coi là "chấp nhận được" trong các cuộc giao tranh khốc liệt.
"Nhưng vẫn còn yếu tố chính trị, do người dân Mỹ đã quen với những cuộc chiến hầu như không có thương vong, chưa kể một bộ phận lớn dư luận không ủng hộ chiến dịch. Đối với họ, bất kỳ tổn thất nào cũng đều là không thể chấp nhận", Cancian cho hay.