Sáng 6-4, phát biểu tại phiên khai mạc kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI, Tổng Bí thư Tô Lâm nêu rõ đây là kỳ họp kiện toàn tổ chức bộ máy Nhà nước theo Hiến pháp.
Đồng thời là kỳ họp tập trung thể chế hóa nghị quyết Đại hội XIV của Đảng, tạo nền tảng pháp lý, thể chế và động lực chính sách để đất nước bước vào thời kỳ phát triển mới.
Tổng Bí thư chỉ rõ Đại hội XIV của Đảng đã xác định rất rõ mục tiêu phát triển đến 2030, tầm nhìn đến 2045, đồng thời nhấn mạnh yêu cầu đổi mới tư duy phát triển, khơi thông mọi nguồn lực, phát huy cao nhất sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc.
Trong tiến trình đó, Quốc hội phải đổi mới mạnh mẽ hơn, thực chất hơn, hiệu quả hơn để thực hiện đầy đủ, xứng đáng trọng trách Hiến định của mình.
Tổng Bí thư Tô Lâm đề nghị Quốc hội khóa XVI tập trung thực hiện 4 nhiệm vụ lớn.
Trong đó, đổi mới mạnh mẽ công tác lập pháp, xây dựng bằng được một hệ thống pháp luật hiện đại, thống nhất, ổn định, khả thi và kiến tạo phát triển.
Quốc hội phải tập trung nâng cao hơn nữa năng lực thể chế hóa, cụ thể hóa nghị quyết của Đảng thành chính sách và pháp luật; tạo khuôn khổ pháp lý vững chắc để thực hiện thắng lợi các nhiệm vụ phát triển kinh tế – xã hội giai đoạn 2026-2031 và những năm tiếp theo.
Hệ thống pháp luật phải thực sự trở thành nền tảng thể chế của phát triển, là công cụ để bảo vệ quyền con người, quyền công dân, là động lực thúc đẩy đổi mới sáng tạo, giải phóng lực lượng sản xuất, khai mở những không gian phát triển mới cho đất nước.
Trong thời gian qua, theo Tổng Bí thư, mặc dù hệ thống pháp luật đã được hoàn thiện đáng kể, nhưng vẫn còn tình trạng chồng chéo, mâu thuẫn, thiếu liên thông.
Có những quy định chưa rõ, chưa ổn định, chưa theo kịp thực tiễn, làm tăng chi phí tuân thủ, làm chậm cơ hội phát triển, làm khó cho người dân, doanh nghiệp và bộ máy thực thi.
Vì vậy, Quốc hội cần chỉ đạo rà soát tổng thể hệ thống pháp luật, hoàn thiện cấu trúc hệ thống pháp luật quốc gia, kiên quyết khắc phục tình trạng “luật bó”, chồng lấn, đẩy trách nhiệm cho văn bản dưới luật.
Phải làm sao để luật ban hành ra là đi được vào cuộc sống, người dân dễ hiểu, doanh nghiệp dễ thực hiện, cơ quan nhà nước dễ áp dụng.
Đặc biệt, phải đổi mới căn bản tư duy xây dựng pháp luật theo hướng kiến tạo phát triển.
“Pháp luật không chỉ để quản lý cái đã có, mà còn phải mở đường cho cái mới, không chỉ điều chỉnh thực tiễn hiện hữu, mà còn phải kiến tạo tương lai, luật không chỉ mở đường mà còn phải sửa đường”, Tổng Bí thư nêu thêm.
Đối với những vấn đề, lĩnh vực, mô hình, lực lượng sản xuất mới, theo Tổng Bí thư cần có cách tiếp cận phù hợp, mạnh dạn thí điểm, có kiểm soát, tạo dư địa cho đổi mới sáng tạo và nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia.
Quá trình lập pháp phải thật sự khoa học, dân chủ, minh bạch, lắng nghe được tiếng nói của chuyên gia, nhà khoa học, kinh nghiệm quốc tế, doanh nghiệp và nhân dân.
Mỗi đạo luật phải xuất phát từ lợi ích quốc gia – dân tộc, từ lợi ích chính đáng của nhân dân, kiên quyết phòng, chống lợi ích nhóm, lợi ích cục bộ, mọi tác động tiêu cực làm méo mó chính sách…
Nâng tầm giám sát tối cao của Quốc hội theo hướng thực chất, sắc bén, đi đến cùng trách nhiệm và kết quả.
Trong đó, giám sát không chỉ để kiểm tra việc đã làm, mà còn phải giúp định hình việc cần làm, nhận diện sớm những bất cập có thể phát sinh và phải đi đến cùng câu hỏi cuối cùng là vấn đề đã được giải quyết hay chưa.
Tổng Bí thư đề nghị Quốc hội nhiệm kỳ này tập trung giám sát những vấn đề lớn, những lĩnh vực then chốt, những điểm nghẽn của điểm nghẽn trong phát triển; những vấn đề bức xúc mà cử tri và nhân dân quan tâm…
Tổng Bí thư nhấn mạnh Quốc hội cần nâng cao bản lĩnh, tầm nhìn khi quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước, quyết định phải đúng, trúng, kịp thời, vì lợi ích lâu dài của quốc gia.
Mỗi quyết sách của Quốc hội phải được đặt trong tổng thể chiến lược phát triển quốc gia, trong bối cảnh quốc tế biến động nhanh chóng, trong yêu cầu bảo đảm độc lập, tự chủ, an ninh, an toàn và phát triển bền vững.
Quốc hội quyết định cho hiện tại, nhưng phải chịu trách nhiệm trước tương lai. Đó là bản lĩnh chính trị, là tầm nhìn chiến lược, là trí tuệ lập pháp và là chiều sâu của một cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất.
Cùng với đó, tiếp tục đổi mới tổ chức và phương thức hoạt động của Quốc hội theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gần dân, sát thực tiễn và phản ứng chính sách nhanh hơn.
Tổng Bí thư cho rằng Quốc hội phải có năng lực thích ứng nhanh hơn, phản ứng chính sách kịp thời hơn, quyết định vấn đề nhanh hơn nhưng vẫn chặt chẽ, đúng đắn.
Trong đó, cần tiếp tục nghiên cứu tăng hợp lý số kỳ họp, đa dạng hóa và linh hoạt hóa các hình thức hoạt động của Quốc hội và các cơ quan của Quốc hội.
Nhất là ứng dụng mạnh mẽ công nghệ số, hình thức trực tuyến và hệ sinh thái số để nâng cao tính kịp thời, chủ động và hiệu quả trong xem xét, quyết định chính sách.
Phải tiếp tục nâng cao chất lượng và hiệu quả hoạt động của từng đại biểu Quốc hội, đặc biệt là đại biểu chuyên trách.
Quốc hội phải gắn bó mật thiết hơn với nhân dân, mở rộng các kênh tiếp nhận, lắng nghe ý kiến của cử tri, nhân dân, cộng đồng doanh nghiệp, đội ngũ trí thức, nhà khoa học, tăng cường công khai, minh bạch trong toàn bộ hoạt động của mình.
“Khi lòng dân được lắng nghe, khi ý dân được phản ánh trung thực, khi quyết sách xuất phát từ thực tiễn đời sống, thì Quốc hội sẽ mạnh hơn, Nhà nước sẽ vững hơn, niềm tin xã hội sẽ lớn hơn”, Tổng Bí thư khẳng định.
Mọi chuyện bắt đầu khi Thái Lan đánh bại Turkmenistan 2-1 ở loạt trận cuối cùng bảng D vòng loại Asian Cup 2027. Chiến thắng này đã giúp Thái Lan "nối gót" tuyển Việt Nam để giành vé tham dự vòng chung kết giải đấu diễn ra tại Saudi Arabia vào đầu năm 2027.
Trong lúc diễu hành cảm ơn người hâm mộ sau trận đấu, Chanathip đã được người hâm mộ tặng một quả pháo sáng và anh đã đốt nó trên sân.
Hành động này của Chanathip là phạm luật và Liên đoàn Bóng đá Thái Lan có thể phải đối mặt với khoản tiền phạt hàng trăm nghìn baht từ Ủy ban kỷ luật của Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC).
Sau trận đấu đăng tải trên mạng xã hội với lời nói đùa rằng: "Tôi có thể phải nộp phạt. Xin hỏi có ai có thể giúp tôi nộp phạt không? Mỗi người 100 baht".
Từ câu nói đùa của Chanathip, mà trên mạng xã hội đã xuất hiện rất nhiều tin nhắn giả danh gửi đến người hâm mộ Thái Lan với yêu cầu "quyên góp" để giúp tiền vệ này đóng phạt.
Những tin nhắn này có nội dung như sau: "Xin chào, tôi là Chanathip. Hiện tại tôi đang gây quỹ để trả tiền phạt vì đốt pháo hoa. Bạn có thể giúp tôi 300 baht được không? Tôi sẽ trả lại sau".
Mới đây Chanathip phải lên tiếng cảnh báo mọi người và khẳng định tất cả những lời kêu gọi "quyên góp" đều là lừa đảo.
Chặng 3 cuộc đua xe đạp toàn quốc Cúp truyền hình TP.HCM dài 42,5km với 25 vòng quanh hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội).
Do là ngày chủ nhật, đã có đông đảo người hâm mộ thủ đô lẫn du khách quốc tế ra xem và cổ vũ các tay đua. Ngoài ra, dàn "hot boy bóng chuyền" của đội Công An TP.HCM cũng bất ngờ xuất hiện để cổ vũ các cua rơ của đội đua cùng tên. Điều này càng giúp cho bầu không khí tại hồ Hoàn Kiếm thêm náo nhiệt, sôi động.
Các tay đua cũng để lại một ngày thi đấu ấn tượng bằng những pha bứt phá, cạnh tranh gay cấn suốt 25 vòng.
Tay đua của đội Kenda Đồng Nai là Marchuk Dzianis bùng nổ với 2 lần bung sức ở điểm rút giành giải thưởng dọc đường (sprint). Trong khi đó, đương kim áo vàng Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang) có vẻ thận trọng, không có nhiều pha bung sức.
Những tưởng Dzianis sẽ có thêm một lần nước rút mạnh mẽ ở gần đích để chiếm luôn áo vàng. Tuy nhiên lúc này các tay đua của hai đội Vĩnh Long là 620 Nông Nghiệp Vĩnh Long và 620 Châu Thới Vĩnh Long mới bắt đầu tung chiến thuật.
Nhờ đó cua rơ Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long) bứt phá mạnh mẽ, tung cú nước rút ngoạn mục về nhất chặng đua này. Chiến thắng này còn giúp tay đua người New Zealand giành luôn áo vàng từ tay Kulikov.
Người về nhì ở chặng 3 là Anton Popov (Thanh Hóa) và về ba là Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai).
Đậy là lần đầu ở Cúp truyền hình TP.HCM 2026 không có cua rơ nào của Việt Nam về đích trong top 3. Như vậy, điều này đúng với dự đoán của các chuyên gia khi từ chặng đua quanh hồ Hoàn Kiếm, các ngoại binh mới bắt đầu tung hết khả năng.
Với cá nhân Dzianis, nhờ điểm thưởng ở 2 chặng sprint, anh chính thức giành áo vàng từ Trần Tuấn Kiệt của đội Công An TP.HCM.
Chiếc áo cam dành cho tay đua Việt Nam hay nhất vẫn thuộc về Nguyễn Văn Bình (TP HCM) và áo trắng vẫn trong tay Lâm Gia Hào (Đồng Tháp).
Sau chặng 3, cuộc đua sẽ tiếp tục thi đấu chặng 4 vào ngày 6-4.
Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.