Ngày 12/5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Ninh Bình cho biết đã khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can và bắt tạm giam Nguyễn Tư Duy (SN 1987, trú tại phường Thành Vinh, tỉnh Nghệ An) và Lê Thị Lan Anh (SN 1988, trú phường Phù Vân, tỉnh Ninh Bình), về hành vi làm giả tài liệu của cơ quan, tổ chức.
Trước đó, Phòng Cảnh sát kinh tế phát hiện có dấu hiệu làm giả hồ sơ để mua nhà ở xã hội xảy ra tại dự án “Đầu tư xây dựng khu nhà ở xã hội thuộc quy hoạch tổng mặt bằng khu thiết chế công đoàn tại phường Đồng Văn, thị xã Duy Tiên, tỉnh Hà Nam” (nay là phường Đồng Văn, tỉnh Ninh Bình).
Nguyễn Tư Duy là nhân viên môi giới bất động sản trên địa bàn tỉnh Ninh Bình và Lê Thị Lan Anh là kế toán làm việc tại doanh nghiệp trong khu công nghiệp Châu Sơn, tỉnh Ninh Bình.
Kết quả điều tra xác định năm 2025, Duy và Lan Anh đã cấu kết làm giả 8 bộ hồ sơ, nhằm hợp thức hóa điều kiện mua nhà ở xã hội trên địa bàn phường Đồng Văn cho 10 trường hợp không đủ điều kiện, thu lợi bất chính 120 triệu đồng.
Quá trình làm việc, Nguyễn Tư Duy và Lê Thị Lan Anh khai nhận toàn bộ vi phạm.
Cơ quan CSĐT đang mở rộng điều tra vụ án.
Tin Gốc: Dân Trí
Pháp Luật
Bộ Công an đề xuất quy định tịch thu tiền số, tài sản số, giấy tờ có giá, quyền tài sản

Bộ Công an đang lấy ý kiến dự thảo hồ sơ chính sách dự án Bộ luật Hình sự (sửa đổi). Dự thảo sẽ được lấy ý kiến đến hết ngày 7-5, trước khi được trình Quốc hội xem xét tại kỳ họp thứ 3.
Tại dự thảo hồ sơ Bộ Công an đề xuất bổ sung quy định tịch thu đối với tiền số, tài sản số, giấy tờ có giá, quyền tài sản.
Việc bổ sung quy định này nhằm thích ứng với thực tiễn phát triển của nền kinh tế số, đồng thời tăng hiệu quả đấu tranh phòng, chống tội phạm công nghệ cao, rửa tiền và các hành vi che giấu tài sản bất hợp pháp.
Dự thảo báo cáo đánh giá tác động chính sách của dự án Bộ luật Hình sự (sửa đổi) nêu rõ quy định hiện hành tại điều 47 Bộ luật Hình sự mới chủ yếu đề cập đến công cụ, phương tiện phạm tội, vật hoặc tiền, khoản thu lợi bất chính và vật cấm lưu hành.
Trong khi đó thực tiễn phát sinh ngày càng nhiều loại tài sản phi truyền thống tồn tại trên môi trường số như tiền mã hóa, tài sản số, ví điện tử, tài sản ảo, quyền tài sản phát sinh từ nền tảng công nghệ hay các loại chứng chỉ điện tử có giá trị tài chính.
Bộ Công an cho rằng việc chưa quy định rõ các dạng tài sản này khiến quá trình điều tra, kê biên, phong tỏa, truy vết và thu hồi tài sản phạm tội gặp nhiều khó khăn.
Đặc biệt trong các vụ án lừa đảo xuyên biên giới, rửa tiền, chiếm đoạt tài sản qua mạng hoặc sử dụng công nghệ blockchain để che giấu dòng tiền.
Do đó Bộ Công an đề xuất bổ sung quy định để bao quát đầy đủ các dạng tài sản như tiền số, tài sản số, giấy tờ có giá và quyền tài sản để phù hợp với tình hình thực tiễn.
Nội dung này đồng thời được xác định là một trong các chính sách nhằm hoàn thiện những quy định mang tính nguyên tắc của Bộ luật Hình sự, làm cơ sở cho công tác đấu tranh, phòng ngừa tội phạm trong bối cảnh mới.
Báo cáo rà soát các chủ trương, pháp luật hiện hành của Bộ Công an cũng nêu rõ việc đã bắt đầu ghi nhận khái niệm tài sản số.
Luật Công nghiệp công nghệ số quy định tài sản số là tài sản theo quy định của Bộ luật Dân sự được thể hiện dưới dạng dữ liệu số, được tạo lập, phát hành, lưu trữ, chuyển giao và xác thực bởi công nghệ số trên môi trường điện tử.
Gồm tài sản ảo, tài sản mã hóa và các loại tài sản số khác. Việc bổ sung quy định trong Bộ luật Hình sự được xem nhằm bảo đảm tính đồng bộ giữa các luật, tạo cơ sở pháp lý đầy đủ hơn cho xử lý hình sự.
Việc mở rộng phạm vi tài sản có thể bị tịch thu hoặc xử lý hình sự sẽ mang lại nhiều tác động tích cực.
Trong đó Nhà nước sẽ có thêm công cụ pháp lý để nâng cao hiệu quả thu hồi tài sản do phạm tội mà có, hạn chế tình trạng tẩu tán tài sản thông qua nền tảng số hoặc chuyển đổi tài sản thành dạng phi truyền thống nhằm né tránh truy vết.
Trong bối cảnh các loại tội phạm sử dụng công nghệ cao gia tăng mạnh, tiền số và tài sản số đang trở thành phương tiện phổ biến để luân chuyển dòng tiền bất hợp pháp.
Bên cạnh các tác động tích cực, việc bổ sung đòi hỏi hệ thống pháp luật phải sửa đổi, bổ sung đồng bộ, thống nhất, đặc biệt là các luật chuyên ngành, Bộ luật Tố tụng hình sự về khái niệm, cơ chế xác lập, truy vết, phong tỏa, định giá và thi hành án với tài sản số, quyền tài sản.
Nhà nước cũng sẽ phải đầu tư mạnh cho hạ tầng giám định số, truy vết blockchain, phong tỏa tài sản kỹ thuật số, đào tạo điều tra viên, kiểm sát viên, thẩm phán và chấp hành viên có kiến thức về lĩnh vực này.
Đối với doanh nghiệp, đặc biệt doanh nghiệp fintech, trung gian thanh toán, nền tảng số, sàn giao dịch có thể phải gánh thêm chi phí tuân thủ, lưu trữ dữ liệu, phối hợp xác minh và phong tỏa tài sản...
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đây không phải lần đầu xã hội chứng kiến những bi kịch tương tự: cha mẹ "lỡ tay" đánh con bị thương, thậm chí mất mạng, rồi sau đó chìm trong hối hận. Người ta thường lý giải bằng những cụm từ quen thuộc như "nghiêm khắc quá", "nóng tính", "giận quá mất khôn". Nhưng nếu có thể đặt một câu hỏi cho những bậc cha mẹ ấy, có lẽ câu hỏi cần nhất là: Cơn giận đó có thực sự hoàn toàn do con cái gây ra?
Rất nhiều trường hợp cho thấy, câu trả lời là không.
Tại Trung Quốc, Tiến sĩ Châu Nhược Ngu (giảng viên môn Sức khỏe tinh thần của Đại học Sư phạm Vân Nam) từng nghiên cứu hiện tượng cha mẹ bạo hành con thông qua các hồ sơ điều tra của cảnh sát. Một kết luận đáng suy ngẫm được đưa ra: phần lớn những cha mẹ bạo lực đều đang mang trong mình những ức chế lớn từ cuộc sống xã hội.
Cơn giận của họ không thực sự nhắm vào hành vi cụ thể của đứa trẻ, mà là sự tích tụ kéo dài của stress, áp lực, bức bối và bất lực. Họ cố gắng kìm nén những xung động đó mỗi ngày, cho đến khi một lỗi nhỏ của con cái vô tình trở thành chiếc công tắc làm mọi cảm xúc tiêu cực bùng nổ.
Tổ hợp tâm lý "bốc đồng – trút giận – không biết cách giải tỏa cảm xúc tiêu cực" là một thứ vô cùng nguy hiểm. Nó giống như một quả bom nén chặt, chỉ chờ một lý do rất nhỏ để phát nổ.
Vấn đề đáng sợ là trẻ em thường trở thành mục tiêu dễ bị tổn thương nhất.
Bởi trẻ nhỏ yếu thế, phụ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ, không có khả năng phản kháng và cũng không thể rời bỏ người đang làm tổn thương mình. Trong những gia đình như vậy, đứa trẻ không bị đánh vì lỗi của mình, mà vì chúng vô tình trở thành nơi người lớn trút hết những bất mãn với cuộc sống.
Nghe phũ phàng, nhưng đó là sự thật.
Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng cha mẹ bạo hành thường chuyển cảm xúc tiêu cực sang con cái vì sự bất ổn trong chính đời sống của họ: thất nghiệp, áp lực kinh tế, đổ vỡ hôn nhân, mâu thuẫn gia đình, áp lực xã hội…
Họ không dám phản ứng với những bất công ngoài kia. Họ phải nhẫn nhịn cấp trên, làm hài lòng đồng nghiệp, chịu đựng mâu thuẫn hôn nhân, áp lực mẹ chồng nàng dâu hay sự thiếu thốn cơm áo gạo tiền. Nhưng khi trở về nhà, cảm xúc bị dồn nén ấy lại tìm đến nơi dễ trút nhất: con cái.
Tôi từng trò chuyện với nhiều phụ huynh từng trừng phạt con quá nặng nề trong cơn nóng giận. Hầu hết đều bắt đầu bằng suy nghĩ rất đơn giản: "Con sai thì phải đánh để dạy".
Nhưng khi bình tĩnh lại và được hướng dẫn nhìn sâu vào cảm xúc của mình, họ mới nhận ra lỗi của con chỉ là giọt nước làm tràn ly.
Thực chất, bản thân họ đã chất chứa quá nhiều uất ức từ trước đó. Khi con phạm lỗi, cơn giận không còn nằm ở hành vi cụ thể nữa mà trở thành sự bùng nổ của tất cả những dồn nén lâu ngày.
Kết quả là mức độ trừng phạt hoàn toàn không tương xứng với lỗi sai của trẻ. Và khi người lớn tỉnh ra, đôi khi mọi thứ đã quá muộn.
Một người mẹ ở Hà Nội có con học cấp 2 từng nhiều lần đánh chửi con rất nặng nề mỗi khi cháu bị điểm kém, đến mức đứa trẻ rơi vào trầm cảm và rối loạn lo âu.
Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ nguyên nhân là vì chị quá coi trọng thành tích học tập. Nhưng khi trò chuyện sâu hơn, vấn đề thật sự lại nằm ở mối quan hệ căng thẳng giữa chị và mẹ chồng.
Chị thường xuyên bị áp lực so sánh con mình với những đứa cháu học giỏi bên họ nội. Mỗi lần con điểm thấp, trong đầu chị lập tức xuất hiện cảm giác: "Nhà chồng sẽ nghĩ mình kém cỏi".
Cơn giận thực chất không đến từ bảng điểm, mà đến từ nỗi bất an và mặc cảm của chính người mẹ.
Đứa trẻ chỉ là nơi gánh chịu.
Một người cha khác từng đánh con đến mức nhập viện sau một ngày làm việc đầy áp lực. Anh trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi, bị cấp trên chèn ép, công việc bế tắc. Nhìn thấy nhà cửa bừa bộn, anh mắng con và đứa trẻ cãi lại.
Chỉ một câu phản ứng nhỏ, anh lập tức lao vào đấm đá và hét lên: "Ngay cả mày cũng không coi tao ra gì à? Tao đi làm vất vả thế nào mày có biết không?"
Câu nói ấy cho thấy rõ bản chất của cơn giận: anh không thực sự giận đứa trẻ vì căn nhà bừa bộn. Anh đang trút lên con toàn bộ cảm giác bị coi thường, bị áp bức và bất lực ở nơi làm việc.
Khi bình tĩnh lại, thứ còn sót lại chỉ là sự ân hận.
Năm 2020, dư luận từng rúng động trước vụ một người cha ở Sóc Trăng trói và đánh con gái 6 tuổi nhập viện vì thấy con lấy gạo đổ vào cát để nghịch.
Người đàn ông ấy ít học, nghèo khó, sống bằng những công việc làm thuê lặt vặt. Vợ đã bỏ đi từ lâu. Cuộc sống của anh bị bao phủ bởi nỗi lo cơm áo, bởi cảm giác thiếu thốn kéo dài ngày này qua ngày khác.
Trong hoàn cảnh đó, việc nhìn thấy đứa trẻ "phí phạm" đồ ăn đã khiến cơn giận bùng phát dữ dội. Thứ anh trút lên con không chỉ là sự tức giận trước một trò nghịch dại, mà là nỗi uất ức của cái nghèo.
Đó là bi kịch đau lòng nhất: khi người lớn không đánh con vì ghét con, mà vì họ đang tuyệt vọng với chính cuộc đời mình.
Tất nhiên, trẻ em mắc lỗi thì cần được giáo dục để trưởng thành đúng đắn và lành mạnh. Nhưng sai lầm của trẻ không nên trở thành công tắc kích hoạt toàn bộ cảm xúc tiêu cực của cha mẹ.
Điều cần dạy không chỉ là hành vi của con, mà còn là khả năng kiểm soát cảm xúc của chính người lớn.
Khi cảm thấy bản thân bắt đầu nổi giận với các dấu hiệu như tim đập nhanh, khó thở, giọng nói lớn hơn bình thường, phụ huynh cần chủ động ngắt mạch cảm xúc tiêu cực trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trước hết, hãy rời khỏi tình huống trong vài phút. Có thể nói với con: "Cha/mẹ cần bình tĩnh lại và sẽ quay lại sau". Chỉ cần 3 phút rời đi, hít thở sâu bằng phương pháp 4-7-8 (hít vào 4 giây, giữ 7 giây, thở ra 8 giây) cũng có thể giúp hệ thần kinh hạ nhiệt đáng kể.
Ngoài ra, những hành động đơn giản như rửa mặt bằng nước lạnh, cầm đá lạnh, bóp bóng cao su hay hít tinh dầu cam quýt cũng có thể giúp giảm nhanh cường độ cảm xúc.
Quan trọng hơn cả là tự nhắc bản thân: "Đây không phải tình huống khẩn cấp", "Đứa trẻ vẫn có thể dạy dỗ được", "Mình cần bình tĩnh để chọn cách tốt hơn".
Sự tự nhắc nhở ấy giúp chuyển sự chú ý từ lỗi của con sang khả năng kiểm soát của chính mình.
Bên cạnh đó, cha mẹ cũng cần thành thật với bản thân: điều gì mới thực sự khiến mình mất kiểm soát?
Là áp lực tiền bạc? Mâu thuẫn vợ chồng? Sự so sánh từ gia đình hai bên? Công việc bế tắc? Hay cảm giác thất bại của chính mình?
Những vấn đề đó là câu chuyện của người lớn, không phải lỗi của con trẻ.
Hãy tìm cách giải quyết tận gốc những áp lực ấy, hoặc học cách buông bỏ để bản thân nhẹ lòng hơn, thay vì để đứa trẻ phải gánh chịu hậu quả.
Bởi một cơn giận chỉ kéo dài vài phút, nhưng hậu quả của nó có thể đi theo con suốt cả cuộc đời.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Pháp Luật
Đang bốc xếp 260kg pháo và 7.600 gói thuốc lá lên xe tải thì bị bắt quả tang

Ngày 16-5, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Quảng Trị cho hay đơn vị vừa triệt phá vụ vận chuyển hàng cấm quy mô lớn, thu giữ khoảng 260kg pháo hoa nổ cùng hàng nghìn bao thuốc lá nhập lậu.
Trước đó, lúc 4h30 ngày 11-5, tại thôn An Mỹ, xã Hiếu Giang, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu, môi trường Công an tỉnh Quảng Trị bắt quả tang Phạm Thế Nam (41 tuổi, trú tại xã Hoàng An, tỉnh Phú Thọ) đang bốc xếp hàng cấm lên xe ô tô biển kiểm soát 29H-753.xx.
Kiểm tra xe, lực lượng chức năng phát hiện 153 hộp pháo hoa nổ loại 49 ống, tổng khối lượng khoảng 260kg, do nước ngoài sản xuất, cùng 7.600 bao thuốc lá nhập lậu các loại.
Mở rộng điều tra, công an bắt giữ thêm Trần Thị Minh Hương (41 tuổi, trú tại thôn Phú Hậu, xã Hiếu Giang, tỉnh Quảng Trị) và Trần Công Trịnh (43 tuổi, trú tại phường Vĩnh Yên, tỉnh Phú Thọ) về hành vi buôn bán hàng cấm liên quan đến số pháo trên.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

