Tôi vốn độc thân đã lâu, đến mức chẳng còn ai muốn hỏi tôi bao giờ thì lấy vợ nữa. Tôi mở một tiệm ảnh nhỏ, ngày ngày chụp cưới, chụp kỷ niệm, chụp cả những nụ cười mà chính tôi cũng biết là giả.
Làm nghề này, tôi gặp nhiều cô gái. Có người đến một lần rồi đi, có người ở lại lâu hơn một chút, đủ để cùng tôi ăn vài bữa cơm, đi vài chuyến xa, rồi cũng rẽ sang một lối khác. Tôi quen với chuyện yêu đương nhẹ như gió thoảng, không hứa hẹn.
Thực ra, tôi cũng đã từng đắm đuối, si mê một người. Tôi yêu người đó đến mức có thể sẵn sàng hiến cả trái tim mình cho cô ấy. Ngày cô ấy rời đi, linh hồn tôi như đã đi theo cùng khiến bản thân không còn có thể yêu thật lòng một ai khác.
Tôi từng nghĩ, đời mình cứ thế mà trôi, không cần một mái nhà thật sự. Người ta cưới xin, sinh con, còn tôi thì chụp ảnh cho họ, đứng ngoài mà nhìn. Tôi vẫn sống ổn, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm vì không phải gánh vác điều gì lớn lao.
Em trai tôi thì khác. Nó từng đi du học bên Nhật, có công việc ổn định, tính tình lại chững chạc. Nó ít nói về chuyện tình cảm, nên khi nó bảo đã có người yêu, tôi cũng hơi bất ngờ. Nó nói, sắp tới sẽ đưa về ra mắt, nếu thuận thì cưới luôn.
Tôi nghe, chỉ cười. Trong đầu tôi, người con gái ấy chắc phải hiền lành, tử tế, hợp với kiểu sống của nó. Tôi không nghĩ nhiều. Cho đến cái ngày nó đưa cô ấy về, tôi mới hiểu, có những chuyện không nghĩ vẫn cứ xảy ra.
Cô ấy bước vào nhà tôi, mặc một chiếc váy đơn giản, tóc buộc gọn. Tôi nhận ra ngay, dù 3 năm đã trôi qua. Cái cách cô ấy cúi đầu chào, cái ánh mắt thảng thốt khi nhìn thấy tôi, tất cả khiến tôi thấy lạnh sống lưng. Đó là người yêu cũ của tôi.
Tôi vốn tưởng đời mình đã quen với những chuyện éo le, bởi làm nghề chụp ảnh ở quê, ngày nào cũng nhìn thấy đủ kiểu mặt người, đủ kiểu nỗi buồn giấu sau nụ cười. Thế mà hôm ấy, khi em trai tôi dắt người yêu về, tôi vẫn đứng chết lặng như kẻ lần đầu biết đau.
Ba năm trước, chúng tôi từng cùng nhau đi khắp nơi, từ những con đường bụi bặm đến những bãi biển vắng. Tôi chụp cho cô ấy hàng trăm bức ảnh, có những bức đến giờ tôi vẫn còn giữ.
Chúng tôi từng sống với nhau như vợ chồng, dù không danh phận. Những đêm chật chội, những buổi sáng dậy muộn, những lần cãi vã rồi lại làm hòa. Tất cả không phải là giả. Ít nhất, tôi đã từng nghĩ như vậy.
Thế rồi một ngày, tôi phát hiện trong túi cô ấy có một tờ giấy khám thai. Tôi vui mừng bế cô ấy lên, hỏi dồn dập. Đáp lại, cô ấy chỉ nói lạnh lùng: “Em bỏ thai rồi. Chúng ta chưa phù hợp để có con lúc này”.
Tôi như không tin nổi. Ngày tôi biết mình có một đứa con, cũng là ngày tôi biết mình không còn đứa con ấy nữa. Ai cho cô ấy cái quyền tự quyết định một chuyện lớn như vậy. Tôi lớn tiếng, nhưng cô ấy còn lớn tiếng hơn tôi.
Cô ấy nói, tôi chưa đủ khả năng để lo cho cô ấy, càng chưa đủ khả năng để chăm lo cho một đứa trẻ. Cô ấy không muốn sinh con xong, suốt ngày lo tiền bỉm sữa. Đó không phải là cuộc sống mà cô ấy mơ ước.
Cô ấy rời đi và nói rằng chúng tôi không hợp, rằng cô ấy cần một tương lai rõ ràng hơn. Tôi cũng không giữ. Chuyện đã như thế, còn gì để níu kéo nữa.
Nhưng tôi không ngờ, cái người từng rời bỏ tôi lại quay trở lại, trong vai trò em dâu tương lai. Cái vòng tròn này khiến tôi thấy mình như bị trêu đùa.
Bữa cơm hôm đó, tôi gần như không nghe rõ em trai mình nói gì. Còn cô ấy, vẫn dịu dàng như trước, nhưng có gì đó khác. Cô ấy ít nói hơn, ánh mắt không còn nghịch ngợm như ngày xưa. Khi vô tình chạm mắt tôi, cô ấy lập tức nhìn đi chỗ khác.
Sau bữa cơm, tôi ra ngoài sân. Tôi cần một khoảng trống để thở. Tôi châm thuốc, rít một hơi dài, nhưng cảm giác nghẹn vẫn không tan. Một lúc sau, cô ấy bước ra.
Cô ấy đứng cách tôi một khoảng, không gần, không xa. “Anh vẫn khỏe chứ?”, câu hỏi ấy nghe quen đến buồn cười. Tôi gật đầu. Tôi không muốn mở đầu một câu chuyện mà tôi biết sẽ chẳng đi đến đâu.
Chúng tôi im lặng. Rồi tôi hỏi: “Em yêu em trai tôi, hay em yêu cái tương lai rõ ràng như em từng nói?”. Tôi không biết mình hỏi với tư cách gì, chỉ biết câu hỏi ấy cứ bật ra. “Em muốn ổn định”, cô ấy nói. Tôi cười, nhưng không vui. Hóa ra, cái tôi không thể cho, em trai tôi lại có.
Những ngày sau đó, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò. Tôi biết, cô ấy là kẻ thực dụng. Cô ấy đến với em trai tôi chỉ vì điều kiện kinh tế. Nhưng em trai lại giống hệt tôi ngày xưa, yêu hết lòng, tin hết dạ.
Có lúc, tôi nghĩ đến việc nói hết quá khứ của mình cho em trai biết. Cái quá khứ mà bạn gái em ấy là nhân vật chính trong đó. Nhưng rồi nhìn em trai hạnh phúc với tình yêu của mình, tôi lại không biết có nên không.
Nếu chuyện cũ có thể ngủ im, có lẽ không nói ra cũng được. Quá khứ là quá khứ, tương lai là tương lai. Nhưng ở đời, có những bí mật bị vùi sâu vẫn sẽ có ngày bị lộ. Và nếu điều đó xảy ra, em trai tôi sẽ đối diện với sự thật thế nào, chấp nhận thế nào?
Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh này. Bạn sẽ nói ra để nhẹ lòng, dù có thể làm tổn thương người thân, hay sẽ im lặng để giữ mọi thứ nguyên vẹn. Và nếu im lặng, liệu có ngày nào đó, chính tôi sẽ phải trả giá cho sự im lặng ấy không?
Vinh Quang (Nghệ An)
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Khi rảnh tôi vẫn hay đọc mục tâm sự trên báo, nhưng chưa từng nghĩ một ngày nào chính mình lại cần tới lời khuyên. Tôi 31 tuổi, ngoại hình khá, kinh tế ổn, năng động, tự tin. Cuộc sống của tôi cũng từng trải qua hỉ nộ ái ố, chứ không phải kiểu người được trải hoa hồng.
Tôi từng yêu rồi bị phản bội thảm hại, từng khởi nghiệp nhưng thất bại cay đắng. Đã có giai đoạn tôi chán đời sa chân vào chơi bời không biết đến ngày mai. Nhưng sau tất cả, may mắn là tôi dừng lại kịp trước khi quá muộn.
Tôi có những người thân tuyệt vời không bỏ mặc tôi. Và đặc biệt biết ơn sự xuất hiện của Khuyên - cô gái bé nhỏ, ngây thơ, luôn tin tưởng tôi, dùng tình yêu thương đơn thuần nhất kéo tôi khỏi kiệt quệ đen tối theo đúng nghĩa đen cả về tình, tiền, năng lượng sống.
Nhờ Khuyên động viên, khích lệ mà tôi tìm lại được mục tiêu và phấn đấu như hôm nay. Chưa gọi là giàu có nhưng hiện tại tôi đủ điều kiện kinh tế lo cho người thân của mình. Tình yêu của tôi đối với Khuyên là sự chân thành, quý trọng.
Chính tôi chủ động đặt vấn đề cưới Khuyên vào cuối năm nay và được bố mẹ hai bên hoàn toàn ủng hộ. Khuyên nghe theo tôi, dọn về sống chung trước khi cưới để tiện bề chăm sóc nhau vì công việc của tôi khá bận.
Nhưng đúng lúc đó thì tôi gặp chị Ngà - người phụ nữ là nguyên nhân khiến tôi lâm vào khó xử như hiện tại. Trong một lần đi tiếp khách, tôi mời rượu chị. Vì men say, cả hai thiếu kiềm chế, để bản thân đi quá giới hạn. Vấn đề là cả chị và tôi đều không muốn dừng lại ở một đêm sa ngã đó, mà giữa chúng tôi còn phát sinh quan hệ nhiều lần.
Nguyên nhân thực sự khiến chị và tôi không dừng lại được là vì chúng tôi đặc biệt hợp nhau trong chuyện đó.
Chị là mẹ đơn thân, hơn tôi 4 tuổi. Lâu lắm rồi tôi mới có lại cảm giác điên cuồng, nghiện ngập như vậy đối với một người. Ban đầu tôi nghĩ đơn thuần là bản năng giới tính khi tìm thấy cảm giác lạ bên người phụ nữ không lo ràng buộc.
Nhưng tệ là càng ngày tôi càng dấn sâu hơn trong cảm xúc không dứt ra nổi. Tôi loay hoay tìm cách giấu sự tồn tại của người này với người kia và tạm thời vẫn thành công giữ kín mọi chuyện. Nhưng tôi không thấy vui.
Tôi luôn phải đấu tranh tư tưởng và cảm thấy có lỗi. Cũng có lúc cảm xúc lấn át, tôi mặc kệ tới đâu hay tới đó. Cũng có lúc tôi tự bao biện rằng chúng tôi đều không có ai bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân nào nên chẳng có quy định nào cấm tìm hiểu người này, người kia.
Đó cũng là cách văn minh, cho bản thân cơ hội tìm kiếm và lựa chọn người phù hợp nhất với mình, chứ đợi lúc "ván đóng thuyền", "gạo nấu thành cơm" thì lúc đó chẳng phải sẽ đóng khung tất cả trong hối tiếc hay sao?
Tôi cũng không nghĩ mình là loại lăng nhăng, đa tình. Bình thường công việc của tôi tiếp xúc với phụ nữ rất nhiều nhưng tôi không để mình dễ dãi. Và bây giờ thì rõ ràng tôi đang yêu thực sự. Nhưng cái khó là tôi đang yêu cùng lúc 2 người.
Với Khuyên, tôi trân trọng con người và tính cách cô ấy. Trong tình yêu này bao hàm cả sự biết ơn. Khuyên là kiểu phụ nữ gia đình, cực kỳ xứng đáng làm mẹ những đứa con của tôi.
Nhưng Khuyên có nhược điểm là trong sáng, chuẩn mực quá. Ở cạnh em, tôi chỉ thấy dễ chịu, an toàn hơn là thăng hoa. Cũng dễ hiểu, có lẽ vì tôi là người yêu đầu của Khuyên, là người đàn ông đầu tiên chạm vào em ấy.
Còn với Ngà, đó là người phụ nữ mang thứ năng lượng quyến rũ chết người. Chị ấy tâm lý, hiểu ý người khác, đặc biệt có kỹ năng trong chuyện giường chiếu. Tôi nghiện cảm xúc thăng hoa, hòa hợp chỉ có khi ở bên chị ấy.
Những phút ờ bên chị, tôi đều cảm thấy hạnh phúc đủ đầy, vừa là tri kỷ, vừa là tình nhân, tương sinh tương ái. Tôi tin tôi nói tới đây thì mọi người hiểu, trong một mối quan hệ đàn ông - đàn bà, để xây dựng gia đình cùng nhau thì chuyện hòa hợp chăn gối đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Hạnh phúc viên mãn hay không phụ thuộc nhiều vào chất lượng yêu, từ đó mới phát sinh gắn kết. Người ta có thể yêu nhau, giận nhau, gương vỡ lại lành chính là nhờ vào quan hệ bản năng này nữa.
Cho nên sự khô cứng, ngại ngùng, thụ động, thiếu kỹ năng của Khuyên trở thành vấn đề trở ngại khiến tôi lo lắng cho hạnh phúc sau này của cả hai. Tôi không muốn tới một lúc nào đó lại phải nói với nhau những lời khó nghe kiểu: "Em rất tốt nhưng tôi rất tiếc".
Đằng nào cũng phải đưa ra lựa chọn, sớm chừng nào bớt tổn thương chừng ấy. Tôi không thể mãi ở trong vòng luẩn quẩn, duy trì tình trạng lén lút như hiện tại. Người phụ nữ nào cũng xứng đáng có danh phận rõ ràng.
Nếu tôi cứ lúng túng với mớ bòng bong yêu ai, lấy ai, thì mỗi ngày tôi đều sống trong bộ dạng của thằng đàn ông tồi tệ mà xã hội hay lên án là tham lam, ích kỷ, chẳng biết yêu ai ngoài bản thân mình.
Tôi không nghĩ mình ích kỷ, vô tâm đến vậy đâu. Tôi đang rất khó xử, đau lòng. Việc yêu cùng lúc hai người khiến tôi căng thẳng, mệt mỏi. Tôi đấu tranh, mâu thuẫn, bên người này thấy có lỗi với người kia, không biết làm sao để xử lý.
Mạo muộn xin chuyên gia và mọi người tư vấn giúp, bây giờ tôi nên lựa chọn thế nào mới đúng?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
"Cờ tướng Việt Nam thực sự đã vươn lên đẳng cấp hàng đầu thế giới từ phong trào chơi cờ vỉa hè, nơi đã tạo ra hàng triệu kỳ thủ", báo Thể thao trí tuệ Hàng Châu nhận định.
Một bài viết trên Zhuanlan Zhihu cũng đồng ý với quan điểm này khi bình luận: "Cờ tướng được du nhập vào Việt Nam trong giai đoạn cuối triều Minh - đầu triều Thanh, rồi bén rễ sâu rộng qua nhiều thế kỷ.
Ở Việt Nam, chúng ta luôn có thể thấy nhiều người chơi cờ ở các quán trà, quán cà phê, thậm chí cả ngoài đồng ruộng. Đây được gọi là văn hóa cờ tướng vỉa hè.
Chính văn hóa này đã sản sinh nên rất nhiều kỳ thủ huyền thoại Việt Nam, từ thế hệ Trềnh A Sáng, Mai Thanh Minh cho đến Lại Lý Huynh, Nguyễn Thành Bảo sau này. Việt Nam đã vươn lên vị trí số 2 thế giới từ văn hóa cờ tướng vỉa hè".
Chính văn hóa chơi cờ tướng vỉa hè, hay giải cờ thế vỉa hè ở Việt Nam cũng từng được đặc cấp đại sư Vương Bân của Trung Quốc khen ngợi hết lời khi ông sang giao lưu.
Văn hóa cờ tướng vỉa hè thật ra tồn tại song song ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam. Nhưng trong nhiều năm trở lại đây, văn hóa này lại mai một ở làng cờ đại lục vì tệ nạn lừa đảo, cụ thể là ở phong trào giải cờ thế.
Kịch bản phổ biến là bày ra một thế cờ có vẻ “cửa thắng”, cho vài người trong nhóm đóng vai “cao thủ” thắng vài ván đầu để tạo niềm tin, sau đó khuyến dụ người qua lại đặt cược.
Khi các nạn nhân cầm chắc việc thắng cược, họ bị dẫn vào bẫy và thua sạch. Trong 1 năm qua, báo chí lẫn cơ quan chức năng Trung Quốc liên tục cảnh báo và đưa tin về các vụ bịp bợm kiểu này.
Các thủ pháp này ngày càng tinh vi và tổ chức có hệ thống. Nổi bật nhất là vụ ở thành phố Chiêu Thông (Zhaotong), tỉnh Vân Nam, nơi cảnh sát triệt phá một đường dây gia đình chuyên bày “cờ thế” để lừa trong giai đoạn 2020-2024.
13 nghi phạm bị bắt, với tiền án tổng cộng 34 vụ, chiếm đoạt hơn 1,5 triệu nhân dân tệ (khoảng 5,5 tỉ đồng).
1 năm trước đó, lực lượng trị an Trung Quốc đã bắt giữ các đối tượng lừa đảo ở Thanh Đảo, Lỗ Châu và những nơi khác, với thủ đoạn “làm lồng, làm mồi” (tổ chức kịch bản, dùng người đóng vai) để dụ người qua đường cá cược.
Truyền thông Trung Quốc thừa nhận rằng đây mới chỉ là một phần của thực trạng lừa đảo qua việc chơi cờ tướng vỉa hè.
Cũng vì vậy, văn hóa cờ tướng vỉa hè ở Trung Quốc bị hoen ố đáng kể, phần nào ảnh hưởng lớn đến việc duy trì truyền thống chơi cờ tướng của người đại lục.
Trong các bài viết trên Baijiahao, làng cờ tướng Trung Quốc từng nhiều lần tranh luận rằng chính vì sợ xu thế lừa đảo, nhiều gia đình đã cho con em học chơi cờ vua trong những trung tâm bài bản.
Đó cũng là lý do quan trọng khi kỳ đàn đại lục "chạnh lòng" khi thấy văn hóa cờ tướng vỉa hè vẫn được duy trì và nở rộ ở Việt Nam, góp phần đáng kể vào việc tạo ra những cao thủ quốc tế như Lại Lý Huynh.
Chung kết Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026 diễn ra tối 5-4 tại Nhà hát Hồ Gươm với sự tranh tài tranh sắc của 20 cô gái. Đây cũng là lần đầu tiên nhà hát có hệ thống âm thanh lẫn kiến trúc hiện đại bậc nhất Việt Nam này trở thành sân khấu cho một cuộc thi hoa hậu.
Vượt qua 19 thí sinh trong đêm thi quyết định, Nguyễn Trần Hà Linh đến từ Ninh Bình đã chính thức đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Nguyễn Trần Hà Linh sinh tháng 8-2008, cao 1m76, hiện là học sinh Trường THPT Khoa học Giáo dục thuộc Đại học Giáo dục - Đại học Quốc gia Hà Nội.
Cô chưa đủ 18 tuổi khi thi Hoa hậu Văn hóa Việt Năm 2026. Ban tổ chức đã xin thay đổi độ tuổi tham gia từ 18 xuống 17 tuổi và được Sở Văn hóa - Thể thao Hà Nội là đơn vị cấp phép cho cuộc thi hoa hậu này chấp thuận.
Dù là thí sinh nhỏ tuổi nhất, ngay từ những vòng thi đầu tiên, Nguyễn Trần Hà Linh đã gây ấn tượng với ban giám khảo bởi sự tự tin, bản lĩnh cùng nền tảng tri thức nổi bật.
Trong phần thi ứng xử - phần thi cuối cùng để tìm ra hoa hậu, Hà Linh nhận được câu hỏi từ ban giám khảo: "Trong thời đại công nghệ và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, làm thế nào để người trẻ vẫn trân trọng và gìn giữ văn hoá truyền thống?".
Cô trả lời không thật trôi chảy nhưng đầy đủ ý tứ, thể hiện tư duy tốt. Được biết cô có bảng thành tích học tập khá ấn tượng.
Hà Linh từng đạt học bổng "Người tiên phong" của Swinburne University of Technology, giải ba học sinh giỏi cấp trường môn Ngữ Văn năm học 2025-2026, giải Nhì cuộc thi "Lắng đọng HOLA" năm học 2024-2025, cùng nhiều thành tích nổi bật trong các cuộc thi Olympic ngữ văn, toán trên mạng…
Cô còn là cán bộ lớp xuất sắc, năng nổ hoạt động cộng đồng. Trước khi giành vương miện Hoa hậu Văn Hoá Việt Nam 2026, Nguyễn Trần Hà Linh cũng từng giành danh hiệu Hoa khôi HES's Beauty 2025 - Vẻ đẹp tri thức, một hoạt động ngoại khóa do trường cấp ba của cô tổ chức.