Trong văn bản trả lời kiến nghị của Công ty TNHH Tập đoàn Sơn Hải, Bộ Xây dựng không đồng tình với nhiều đề xuất liên quan kéo dài thời gian bảo hành công trình, cắm biển công khai tên nhà thầu trên tuyến và cơ chế không giữ tiền hoặc bảo lãnh bảo hành.
Trước đó tháng 4, Tập đoàn Sơn Hải kiến nghị nâng thời gian bảo hành công trình giao thông tối thiểu từ 2 năm lên 10 năm. Doanh nghiệp cho rằng mức bảo hành hiện nay quá ngắn so với tuổi thọ công trình và nếu kéo dài thêm một năm, riêng Cục Đường bộ Việt Nam có thể tiết kiệm hơn 12.500 tỷ đồng chi phí bảo trì mỗi năm. Nếu tăng thêm 8 năm, số tiền tiết kiệm có thể vượt 100.000 tỷ đồng.
Tuy nhiên, Bộ Xây dựng cho rằng cách tính này chưa phản ánh đúng bản chất giữa bảo hành và bảo trì công trình. Khoản kinh phí hơn 12.500 tỷ đồng mà Cục Đường bộ Việt Nam dự kiến sử dụng năm 2025 chủ yếu dành cho quản lý, bảo trì định kỳ, sửa chữa hư hỏng trong quá trình khai thác, khắc phục thiên tai và duy tu hệ thống quốc lộ, không phải toàn bộ là chi phí xử lý lỗi của nhà thầu sau bảo hành.
Cơ quan này nhấn mạnh bảo hành chỉ áp dụng với các khiếm khuyết phát sinh do lỗi thi công của nhà thầu trong một khoảng thời gian nhất định, còn bảo trì là hoạt động diễn ra thường xuyên trong suốt vòng đời công trình. Hiệp hội các nhà đầu tư công trình giao thông đường bộ Việt Nam cũng cho rằng nếu áp dụng cứng thời gian bảo hành 10 năm với mọi dự án giao thông, chi phí bảo lãnh, bảo hiểm, dự phòng rủi ro và giá dự thầu sẽ tăng đáng kể.
Trong bối cảnh doanh nghiệp xây dựng đang chịu áp lực lớn từ giá vật liệu, nhiên liệu, lãi vay và chi phí vận tải, quy định này có thể khiến tổng mức đầu tư dự án tăng cao.
Ngoài ra, Bộ cho rằng thời gian bảo hành 10 năm cũng không phù hợp với chu kỳ sửa chữa công trình giao thông hiện nay. Theo quy trình bảo trì, mặt đường bêtông nhựa thường sửa chữa sau khoảng 5 năm khai thác và sau 2 lần trung tu sẽ thực hiện đại tu. “Việc kéo dài thời gian bảo hành lên 10 năm sẽ không đúng với bản chất của công tác bảo hành công trình”, Bộ Xây dựng nêu.
Cơ quan này cũng cho biết mỗi loại công trình có quy mô, tính chất và đặc điểm kỹ thuật khác nhau nên không thể áp dụng một mức bảo hành cứng cho tất cả dự án. Tại Nhật Bản, thời hạn trách nhiệm hợp đồng với công trình xây dựng thông thường là 2 năm kể từ ngày bàn giao, còn thiết bị, máy móc thường là một năm. Mốc 10 năm chỉ áp dụng đặc thù với nhà ở mới, chủ yếu cho kết cấu chính và chống thấm, không phải chuẩn chung với công trình giao thông.
Không đồng tình cắm biển tên nhà thầu
Ngoài đề xuất kéo dài bảo hành, Tập đoàn Sơn Hải cũng kiến nghị bắt buộc cắm biển công khai tên nhà thầu trên tuyến để người dân giám sát chất lượng công trình. Bộ Xây dựng cho biết pháp luật hiện hành đã yêu cầu chủ đầu tư lắp biển thông tin công trình trong quá trình thi công, trong đó có tên chủ đầu tư, nhà thầu, đơn vị thiết kế và giám sát. Bộ không đồng tình với việc duy trì biển tên nhà thầu sau khi công trình hoàn thành.
Nguyên nhân là việc nâng cao chất lượng công trình cần giải pháp đồng bộ từ hoàn thiện tiêu chuẩn kỹ thuật, siết quản lý thiết kế – thi công, tăng giám sát thực tế đến nâng năng lực nhà thầu, thay vì chỉ nhằm “nâng cao ý thức” qua biển công khai.
Bộ Xây dựng cũng cho rằng việc bổ sung các biển thông tin bảo hành trên tuyến có thể gây nhiễu với người tham gia giao thông vì đây không phải biển phục vụ an toàn đường bộ. Hiện Bộ chưa ghi nhận quốc gia nào bắt buộc nhà thầu phải cắm biển công khai tên sau khi hoàn thành công trình.
Với các dự án có nhiều nhà thầu tham gia, Bộ cho rằng trách nhiệm chất lượng cần được cơ quan chuyên môn đánh giá thay vì để người dân tự xác định. Thay vì cắm biển trên đường, Bộ sẽ nghiên cứu công khai thông tin nhà thầu, chất lượng và thời gian bảo hành công trình trên cơ sở dữ liệu quốc gia về hoạt động xây dựng và các cổng thông tin điện tử.
Tiếp tục giữ tiền hoặc bảo lãnh bảo hành
Một đề xuất khác của Sơn Hải là không giữ lại tiền hoặc bảo lãnh bảo hành tự nguyện của nhà thầu sau thời gian bảo hành theo quy định. Bộ Xây dựng cho biết pháp luật hiện hành quy định mức bảo hành tối thiểu từ 3-5% giá trị hợp đồng tùy cấp công trình. Khoản bảo đảm này có thể bằng tiền hoặc bảo lãnh ngân hàng và chỉ được hoàn trả sau khi hết thời hạn bảo hành.
Theo Bộ, đa số cơ quan quản lý, chủ đầu tư và doanh nghiệp xây dựng lớn đều cho rằng việc giữ tiền hoặc bảo lãnh bảo hành là cần thiết để ràng buộc trách nhiệm nhà thầu và bảo đảm có nguồn kinh phí xử lý khiếm khuyết nếu phát sinh. “Việc không khắc phục kịp thời hư hỏng do lỗi của nhà thầu sẽ gây rủi ro cho chủ đầu tư và người sử dụng công trình, đặc biệt với đường cao tốc”, Bộ Xây dựng nêu.
Tuy nhiên, cơ quan này cho biết nếu nhà thầu tự nguyện cam kết bảo hành dài hơn quy định, chủ đầu tư và nhà thầu có thể thương thảo trong hợp đồng về phạm vi trách nhiệm, cơ chế xử lý và xem xét không tiếp tục giữ tiền hoặc bảo lãnh trong phần thời gian kéo dài thêm.
Ngày 24.4, tại kỳ họp thứ 2, HĐND tỉnh Quảng Ngãi khóa XIV, nhiệm kỳ 2026 - 2031, các đại biểu đã biểu quyết thông qua nghị quyết quy định tiêu chí thành lập đội dân phòng và số lượng thành viên trên địa bàn tỉnh.
Nghị quyết được ban hành nhằm cụ thể hóa quy định của Luật Phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ, đồng thời tạo hành lang pháp lý đồng bộ để xây dựng, củng cố lực lượng dân phòng tại cơ sở, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới.
Theo nghị quyết, mỗi thôn, tổ dân phố sẽ thành lập 1 đội dân phòng, bảo đảm lực lượng thường trực, sẵn sàng xử lý các tình huống cháy, nổ ngay từ ban đầu. Đây được xem là "cánh tay nối dài" của lực lượng phòng cháy, chữa cháy chuyên trách, góp phần giữ vững an ninh, trật tự tại địa bàn dân cư.
Về quy mô, số lượng thành viên đội dân phòng được bố trí linh hoạt theo dân số từng khu vực. Cụ thể, thôn, tổ dân phố dưới 350 hộ có từ 5 - 9 thành viên; từ 350 đến dưới 500 hộ có 10 - 12 thành viên; từ 500 hộ trở lên có 13 - 15 thành viên. Mỗi đội gồm 1 đội trưởng và 1 đội phó.
Theo tính toán, toàn tỉnh sẽ thành lập khoảng 1.710 đội dân phòng với hơn 16.000 thành viên. So với lực lượng hiện có, phương án mới giúp tinh gọn khoảng 121 người, đồng thời hướng đến tổ chức chính quy, hoạt động hiệu quả hơn.
Ông Nguyễn Cao Phúc, Phó chủ tịch Thường trực HĐND tỉnh Quảng Ngãi, cho biết việc tổ chức lại lực lượng dân phòng không chỉ giảm đầu mối mà còn nâng cao tính chuyên nghiệp, đáp ứng tốt hơn yêu cầu thực tiễn.
Thực tế thời gian qua cho thấy, lực lượng dân phòng đã phát huy vai trò nòng cốt trong công tác phòng cháy, chữa cháy tại cơ sở. Từ năm 2024 đến nay, toàn tỉnh xảy ra 153 vụ cháy; trong đó, nhiều vụ được lực lượng tại chỗ, gồm dân phòng và người dân, kịp thời xử lý ngay từ khi mới phát sinh, hạn chế thiệt hại.
Trong bối cảnh địa bàn rộng, lực lượng chuyên trách còn mỏng, việc thành lập đội dân phòng tại tất cả thôn, tổ dân phố được đánh giá là giải pháp quan trọng, góp phần nâng cao năng lực ứng phó theo phương châm "4 tại chỗ", giảm nguy cơ cháy lớn, cháy lan.
Phát biểu tại kỳ họp, ông Nguyễn Đức Tuy, Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Ngãi, cho biết HĐND tỉnh đã thông qua 22 nghị quyết quan trọng, đồng thời xem xét, xử lý 44 nghị quyết quy phạm pháp luật chịu tác động từ việc sắp xếp đơn vị hành chính các cấp.
HĐND tỉnh đề nghị UBND tỉnh khẩn trương cụ thể hóa các nghị quyết bằng kế hoạch triển khai đồng bộ, tăng cường tuyên truyền để các cấp, ngành và người dân cùng tham gia, đưa nghị quyết sớm đi vào cuộc sống.
Ban Chỉ đạo gồm 13 thành viên, do ông Nguyễn Hồ Hải - Bí thư Tỉnh ủy Cà Mau - làm trưởng ban.
Theo quyết định, Ban Chỉ đạo có nhiệm vụ rà soát, phân loại các dự án tồn đọng, kéo dài đang gặp khó khăn, vướng mắc; xác định nguyên nhân của từng dự án để đề xuất giải pháp xử lý phù hợp, kịp thời.
Mục tiêu nhằm sớm đưa các dự án vào hoạt động, khơi thông và phát huy hiệu quả các nguồn lực, đặc biệt nguồn lực đất đai, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh.
Theo quyết định, Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo, có trách nhiệm tham mưu, tổ chức triển khai các nhiệm vụ theo quy định. Kinh phí hoạt động của Ban Chỉ đạo do ngân sách tỉnh bảo đảm theo quy định.
Ban Chỉ đạo cũng được thành lập tổ giúp việc nhằm tham mưu tháo gỡ khó khăn cho các dự án, công trình trọng điểm; trực tiếp theo dõi, thực hiện các nhiệm vụ được phân công.
Ngày 30-4, phóng viên có mặt tại khu vực bãi nuôi ngao thôn Mai Lâm (xã Mai Phụ, Hà Tĩnh) dọc cửa biển ghi nhận một số người dân “gác lễ” để thu hoạch ngao nuôi và phân loại ngao chết bất thường để tránh ô nhiễm môi trường.
Những ngày cuối tháng 4-2026, tại các khu vực bãi nuôi ngao thôn Mai Lâm bất ngờ ghi nhận ngao nuôi chết hàng loạt và bất thường gây tâm lý lo lắng cũng như ảnh hưởng lớn đến kinh tế cho người dân.
Một trong số hộ nuôi ngao tại thôn Mai Lâm có diện tích bị ảnh hưởng khá lớn là hộ ông Nguyễn Văn Anh (60 tuổi), với ước tính thiệt hại lên tới hơn 1 tỉ đồng.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online vào sáng 30-4, ông Anh cho biết những ngày qua khá nóng ruột khi chứng kiến ngao nuôi của gia đình bị chết bất thường trắng bãi nuôi, tỉ lệ ngao bị chết dao động từ 30 - 40%.
Đây cũng là lần đầu tiên ghi nhận tỉ lệ ngao chết lớn nhất trong suốt 22 năm gia đình ông hành nghề nuôi loài nhuyễn thể này.
Theo ông Anh, tháng 4-2025, gia đình ông chi hàng trăm triệu đồng mua 40 tấn giống ngao về thả trên hai bãi nuôi với diện tích 3,7ha. Dự kiến sau một năm sẽ cho thu hoạch với năng suất 35 tấn/ha ngao thương phẩm, tổng ngao nuôi thu hoạch được trên diện tích 3,7ha đạt gần 130 tấn.
Thế nhưng, gần đến kỳ thu hoạch, số ngao nuôi trong hai bãi bồi của gia đình ông Anh bất ngờ bị chết hàng loạt. Lúc đầu, tỉ lệ ngao chết chỉ lác đác vài điểm nhưng sau đó lan rộng ra cả bãi nuôi.
“Trong khoảng một tuần ngao chết mở vỏ, ruột thối, trắng cả bãi nuôi. Tỉ lệ ngao chết lên đến 30 - 40% bãi, ước tính khoảng 60 tấn, gây thiệt hại cho gia đình trên 1 tỉ đồng” - ông Anh cho hay.
Theo ông Anh, kinh nghiệm nuôi ngao của bản thân ông cho thấy ngao nuôi thường bị chết dao động từ khoảng tháng 12 âm lịch năm trước đến tháng giêng âm lịch năm sau, số lượng ngao chết nhiều nhất khoảng 20% bãi nuôi.
Thời điểm này sương muối nhiều, ngao rất dễ tổn thương và chết. Đợt này đã bước vào tháng 3 âm lịch và ngao chết với tỉ lệ lớn nên khá bất thường.
Ông Nguyễn Xuân Bắc - Phó chủ tịch UBND xã Mai Phụ - cho biết ngay khi xuất hiện tình trạng ngao nuôi bị chết, chính quyền địa phương đã phối hợp với Chi cục Thủy sản tỉnh Hà Tĩnh đến hiện trường kiểm tra, làm rõ nguyên nhân.
Bước đầu ghi nhận từ ngày 19 đến ngày 25-4, tại vùng nuôi ngao thôn Mai Lâm xuất hiện ngao chết bất thường tại các bãi nuôi ngao của 24/40 hộ nuôi; diện tích bị thiệt hại 47/80ha, tỉ lệ ngao chết từ 30 - 70%, ước tính sản lượng thiệt hại khoảng 250 tấn, ngao chết có kích cỡ từ 100 - 200 con/kg.
Ngành chức năng đã lấy mẫu bùn, nước, ngao để kiểm tra, xác định nguyên nhân ngao chết. Đồng thời hướng dẫn các hộ nuôi tích cực thu gom ngao chết tại các bãi nuôi, phơi ở những khu đất cao thích hợp để sử dụng đốt vôi, tuyệt đối không đổ vỏ ngao chết ra vùng cửa sông.
Tiến hành cày xới, phơi bãi, bón vôi khử trùng bãi nuôi đặc biệt các vùng đất trũng nhiều bùn đen. Không thả giống trong thời điểm ngao chết nhiều.
Sau mỗi vụ nuôi phải cải tạo bãi đúng quy trình kỹ thuật để chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Chọn giống đảm bảo chất lượng, rõ nguồn gốc và có giấy chứng nhận kiểm dịch của cơ quan chức năng.
Trước khi thả giống cần kiểm tra và loại bỏ những con yếu, chết. Không thả giống với mật độ quá cao.
Đến thời điểm hiện tại, Trung tâm Nghiên cứu môi trường và bệnh thủy sản miền Bắc đã có báo cáo sơ bộ kết quả phân tích mẫu đột xuất ngao nuôi tại thôn Mai Lâm, xã Mai Phụ.
Kết quả phân tích cho thấy hiện tượng ngao chết hàng loạt tại xã Mai phụ không liên quan đến các tác nhân gây bệnh đã được phân tích (mẫu ngao âm tính với tác nhân vi khuẩn gây bệnh, Perkinsus olseni và Perkinsus marinus).
Không phát hiện tảo độc trong môi trường nước. Các chỉ tiêu chất lượng nước có dấu hiệu ô nhiễm hữu cơ (hàm lượng N-NH4+ vượt ngưỡng), song chưa đạt ngưỡng gây chết cấp tính đối với ngao nuôi.
Trên cơ sở tổng hợp thông tin hiện trường và kết quả phân tích, nguyên nhân chính được nhận định có thể là tổ hợp các yếu tố bất lợi từ quản lý nuôi và điều kiện thời tiết như mật độ nuôi quá cao (800 - 1.000 con/m2, gấp 3 - 7 lần khuyến cáo) dẫn đến cạnh tranh gay gắt về thức ăn, oxy và không gian sống.
Bãi nuôi được sử dụng lâu năm, không có thời gian gián đoạn cải tạo giữa các vụ, làm suy giảm chất lượng nền đáy. Biến động thời tiết cực đoan trong giai đoạn giao mùa tạo áp lực cộng hưởng, làm ngao suy yếu và chết hàng loạt.