Nguyễn Công Tuấn (sinh năm 1995, quê Thái Bình) đang dần khẳng định vị trí của mình tại đấu trường quyền anh chuyên nghiệp với một lộ trình đầy kiên trì. Tháng 1.2026, anh đã có cho mình một chiến thắng đầu tay.
Ít ai biết, phía sau chiến thắng ấy là hành trình dài từ môi trường quân ngũ đến bệnh viện trước khi anh thực sự tìm thấy mình trên võ đài.
Trước khi trở thành một võ sĩ can trường trên sàn đấu chuyên nghiệp và sau đó trở thành HLV tại Agoge, Tuấn đã được tôi luyện trong môi trường quân ngũ. Sau khi ra quân, anh lựa chọn con đường trở thành y sĩ với chuyên ngành y học cổ truyền.
Thế nhưng, sau một thời gian gắn bó với chiếc áo blouse, anh được tiếp xúc với võ thuật và bắt đầu cảm thấy hứng thú trong bộ môn này. “Ngày đầu đi tập, mình được gặp thầy và các anh em trong phòng tập. Môi trường đó hoàn toàn khác so với công việc trước đây, và mình nhận ra nơi này thực sự phù hợp với bản thân”, Tuấn chia sẻ.
Từ sự thích thú với môn thể thao đối kháng này, anh đã xây dựng một kế hoạch cụ thể từ trước năm 25 tuổi về hành trình trở thành một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp.
Vì chuyển từ y sĩ sang võ sĩ là hai ngành nghề thuộc hai lĩnh vực hoàn toàn trái ngược nhau, Tuấn đã xây dựng một lộ trình và đặt ra những mục tiêu rõ ràng cho tương lai của bản thân.
Bước đầu chuyển mình, Tuấn gia nhập CLB Agoge với vai trò HLV. Sau khi tích lũy kinh nghiệm và được nhiều người biết đến hơn, anh theo đuổi con đường thi đấu chuyên nghiệp dưới sự dẫn dắt của HLV Hoài Nam. Từ đó, Tuấn chính thức bước vào guồng tập luyện khắc nghiệt, chuẩn bị cho hành trình thi đấu ở tuổi 30.
Tuấn bắt đầu thi đấu chuyện nghiệp ở độ tuổi mà nhiều người đã bước vào quãng cuối sự nghiệp. Lúc này, thể lực bắt đầu suy giảm khiến cho việc tập luyện của người võ sĩ gốc Thái Bình trở nên khó khăn hơn.
Và bài tập “đạp xe” là một bài tập khiến cho anh Tuấn cảm thấy khó khăn nhất trong quá trình tập luyện. Phải đưa nhịp tim đạt đến ngưỡng 190 nhưng vẫn phải trong trạng thái tỉnh táo. “Mình đưa nhịp tim lên khoảng 180 nhịp là đã hoa mắt, chóng mặt không thể kiểm soát được. Rất mệt”, Tuấn nhớ lại.
Với danh tiếng của Agoge cũng đem đến cho anh áp lực. “Phải thực hiện tốt, hết khả năng của bản thân. Luôn luôn phải là em làm được, không phải em đang cố. Áp lực đó vô hình chung biến thành động lực cho mình” Tuấn nói.
Bên cạnh chuyên môn, Tuấn gần như phải chi trả toàn bộ chi phí cho những hoạt động cũng như chấn thương trong quá trình tập luyện thi đấu.
Sau những bài tập vượt ngưỡng, không ít lần Nguyễn Công Tuấn đổ gục, nằm bất động trên sàn tập. Lúc này, Tuấn đấu tranh nội tâm dữ dội.
Song, anh nhìn lại mục tiêu mà mình đã đánh đổi cả sự nghiệp ổn định để theo đuổi, một con đường không có chỗ cho sự nuối tiếc hay nửa vời. Cùng với bản lĩnh được tôi luyện năm xưa, anh đứng dậy tiếp tục theo đuổi hành trình của mình.
Tại Agoge, hành trình ấy không chỉ tạo nên bởi ý chí cá nhân mà còn được tiếp sức từ sức mạnh tập thể. Đó là ánh mắt kỳ vọng từ các HLV và sự đồng hành của những người đồng đội, cùng tập luyện, cùng sẻ chia và nâng đỡ nhau đi qua những giai đoạn khó khăn.
Với Tuấn, mỗi lần gục ngã trên sàn tập là một lần ý chí, bản lĩnh được tôi luyện để từng bước chạm tay vào giấc mơ võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp. Ở tuổi 30, anh hiểu rằng: “Để trở thành một nhà vô địch, trước hết phải học cách đứng dậy sau mỗi lần gục ngã”.
Hiện tại, Nguyễn Công Tuấn dồn toàn bộ tâm trí và quỹ thời gian cho võ đài chuyên nghiệp. Trước đây, bố anh từng không ủng hộ vì lo lắng cho sự nghiệp và sức khỏe của con trai, nhưng kết quả tại Trigger Boxing chính là câu trả lời đanh thép nhất cho lựa chọn của anh.
“Mệt, nhưng mà vui” – câu nói giản đơn ấy của võ sĩ quê Thái Bình có lẽ chính là định nghĩa chính xác nhất về hạnh phúc của một con người dám sống cuộc đời theo cách mà mình đã chọn: Theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn.
U.17 Việt Nam sẽ chạm trán U.17 Úc ở bán kết giải U.17 Đông Nam Á 2026 vào lúc 19 giờ 30 phút ngày 22.4.2026 trên sân Gelora Delta (Sidoarjo, Indonesia). Trận đấu được trực tiếp trên TV360 và được xem là thử thách lớn nhất của thầy trò HLV Cristiano Roland từ đầu giải.
U.17 Úc bước vào bán kết với thành tích rất ấn tượng khi toàn thắng 3 trận vòng bảng, ghi 15 bàn và chưa để thủng lưới. Đội bóng này cho thấy sự vượt trội rõ rệt về thể hình, thể lực cũng như khả năng tranh chấp.
Lối chơi của U.17 Úc thiên về tốc độ, sức mạnh và tận dụng tốt các tình huống bóng bổng. Đây là điểm mạnh có thể tạo ra khác biệt, đặc biệt trong các pha cố định hoặc tranh chấp tay đôi - yếu tố mà U.17 Việt Nam cần đặc biệt lưu ý.
Dù bị đánh giá thấp hơn, U.17 Việt Nam vẫn có những cơ sở để kỳ vọng. Đội bóng của HLV Cristiano Roland đã thể hiện sự ổn định khi đứng đầu bảng A, trong đó có những trận đấu không dễ dàng trước U.17 Malaysia và U.17 Indonesia.
Điểm mạnh của U.17 Việt Nam nằm ở lối chơi phối hợp ngắn, khả năng kiểm soát bóng và tổ chức đội hình chặt chẽ. Sự gắn kết trong lối chơi cùng tinh thần thi đấu tự tin giúp đội duy trì thế trận và hạn chế sai sót.
Trận bán kết được dự báo là cuộc đối đầu giữa hai phong cách khác biệt: sức mạnh và tốc độ của U.17 Úc đối đầu với kỹ thuật và kiểm soát của U.17 Việt Nam. Nếu duy trì sự tập trung và tận dụng tốt cơ hội, thầy trò HLV Cristiano Roland hoàn toàn có thể tạo ra bất ngờ để giành vé vào chung kết.
Sau trận Al Nassr thắng Al Ahli 2-0 tại Saudi Pro League, các CĐV đội khách chế giễu Ronaldo bằng thành tích hai lần đăng quang AFC Champions League Elite. Đáp lại, đội trưởng Al Nassr chỉ mỉm cười, giơ bàn tay với 5 ngón và đáp trả: "Tôi có 5 Champions League", khoe thành tích của anh ở giải đấu số một châu Âu.
Màn đối đáp này là cao trào của chuỗi căng thẳng kéo dài giữa hai đội. Trước đó, trung vệ Merih Demiral đã nhiều lần khiêu khích Al Nassr bằng cách khoe thành tích châu Á của Al Ahli. Ngay trong trận, anh giơ hai ngón tay tượng trưng cho hai danh hiệu AFC Champions League, đồng thời tạo hình số không để ám chỉ đối thủ chưa có danh hiệu tương xứng.
Demiral là đồng đội của Ronaldo tại Juventus thời 2019-2021, nhưng họ đang là đối thủ. Trong khi siêu sao Bồ Đào Nha từng vô địch Champions League vào các năm 2008, 2014, 2016, 2017 và 2018, trung vệ Thổ Nhĩ Kỳ chưa làm được điều tương tự.
Không dừng lại trên sân, Demiral tiếp tục gây căng thẳng sau trận. Anh cầm một huy chương Champions League châu Á, giơ về phía khán đài Al Nassr, rồi đăng tải hình ảnh này lên mạng xã hội kèm thông điệp: "Lần đầu tiên có huy chương Champions League trong sân vận động của họ".
Sự đối lập về danh hiệu phản ánh rõ bối cảnh mùa giải. Al Ahli vừa vô địch châu Á hai năm liên tiếp, nhưng lại hụt hơi trong cuộc đua quốc nội. Ngược lại, Al Nassr tiến gần chức vô địch Saudi Pro League, danh hiệu chính thức đầu tiên của Ronaldo kể từ khi sang Trung Đông. Chính sự trái ngược này tạo ra những lời công kích qua lại, từ sân cỏ đến khán đài.
Al Ahli cũng nhiều lần công khai chỉ trích công tác trọng tài, thậm chí ám chỉ có sự ưu ái nhằm giúp Al Nassr và Ronaldo chạm tay vào chức vô địch. Những nghi ngờ này càng bùng lên khi trận đấu xuất hiện một loạt tình huống gây tranh cãi, đặc biệt là các pha bóng chạm tay trong cấm địa mà đội khách không được hưởng phạt đền.
Căng thẳng còn bị đẩy lên cao bởi những va chạm quyết liệt cuối trận. Demiral trở thành mục tiêu khiêu khích của CĐV chủ nhà, trong khi chính anh cũng liên tục đáp trả. Một pha phạm lỗi nặng khiến trung vệ Thổ Nhĩ Kỳ nổi giận, sau đó dẫn tới tình huống xô xát giữa cầu thủ hai bên ở phút bù.
Sau trận, Demiral chỉ vào những vết trầy xước trên chân và đặt câu hỏi về hình ảnh của giải đấu. Anh cho rằng đối thủ nhận được sự hỗ trợ để đạt mục tiêu, đồng thời khẳng định Al Ahli luôn chiến thắng mà không cần sự giúp đỡ.
Phút 79 trận đấu trên sân Empower Field at Mile High ngày 18/4, Messi đi bóng bên cánh phải, xâm nhập vòng cấm của chủ nhà Colorado. Sau khi tìm thấy khoảng trống giữa hai hậu vệ, anh cứa lòng chân trái đưa bóng vào góc cao, ấn định tỷ số 3-2 cho Inter Miami.
Với bảy bàn từ đầu mùa MLS 2026, Messi đang cùng Petar Musa (Dallas) và Sam Surridge (Nashville) dẫn đầu cuộc đua Vua phá lưới. Đội trưởng Inter Miami cũng nâng thành tích sự nghiệp lên 905 bàn, xếp sau Cristiano Ronaldo với kỷ lục 968 bàn.
Cả hai đội bước vào trận đấu với phong độ khá tương đồng. Trong 10 trận gần nhất, Colorado thắng 6, còn Inter Miami bất bại 9 trận. Trên sân nhà, Colorado thắng 6, hòa 2 và thua 2, trong khi Inter Miami thắng 5, hòa 3 và thua 2 trong 10 trận sân khách gần nhất.
Và thực tế, trận đấu cũng diễn ra khá cân bằng. Dù Colorado gấp đôi về số lần dứt điểm (10 so với 5), Inter Miami luôn ở trong thế dẫn trước dù đây là trận đầu tiên từ khi HLV Javier Mascherano từ chức.
Phút 18, sau khi Yannick Bright bị phạm lỗi dẫn đến phạt đền, Messi đã lĩnh trách nhiệm thực hiện, mở tỷ số cho đội ĐKVĐ. Với ưu thế tinh thần, đội khách tiếp tục chơi tốt, và nhân đôi cách biệt từ cú đánh đầu của German Berterame ở phút 45+5. Messi chính là người chuyền bóng kiến tạo trong tình huống này.
Việc dẫn trước hai bàn dường như khiến một số vị trí của Inter Miami lỏng chân, nhất là hàng thủ. Phút 58, họ để Rafael Navarro đi bóng, rồi ghi bàn rút ngắn tỷ số xuống 1-2 cho Colorado. Bốn phút sau đó, cầu thủ vào sân thay người Darren Yapi thoát xuống sút đối mặt thủ môn của Inter Miami, gỡ hòa 2-2.
Inter Miami phải chờ Messi tỏa sáng để giành lại ba điểm, dù cuối trận rơi vào thế 10 chống 11 do Bright nhận thẻ đỏ ở phút 87. Kết quả này giúp Inter Miami leo lên xếp thứ hai bảng miền đông MLS với 15 điểm sau 8 trận, kém một điểm và chơi hơn một trận so với Nashville.