Sau khi vượt qua Atletico Madrid để vào chung kết Champions League, Arsenal sẽ đối diện thử thách lớn nhất mùa giải, đó là đương kim vô địch PSG – đội vừa loại Bayern tổng tỷ số 6-5 ở bán kết.
PSG được đánh giá nhỉnh hơn nhờ hàng công giàu tốc độ và khả năng tạo đột biến. Nhưng Arsenal vẫn có cơ sở để tin vào chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử, nếu họ phát huy được những điểm mạnh đã đưa đội bóng tới trận đấu cuối cùng tại Budapest ngày 30/5.
Dưới thời Mikel Arteta, Arsenal không còn là tập thể thiên về cảm hứng như nhiều năm trước. Họ được xây dựng dựa trên cấu trúc chiến thuật chặt chẽ, khả năng kiểm soát trận đấu và tính ổn định ở những thời khắc lớn. Để đánh bại PSG, đại diện Anh nhiều khả năng phải thắng theo cách thực dụng hơn là đôi công.
Hàng thủ phải tiếp tục là nền tảng
Điểm tựa lớn nhất của Arsenal mùa này nằm ở hệ thống phòng ngự. Trong 14 trận Champions League, họ mới thủng lưới sáu bàn, thành tích tốt nhất giải.
Arteta xây dựng đội bóng quanh xương sống gồm thủ môn David Raya cùng cặp trung vệ William Saliba – Gabriel Magalhaes. Bộ ba này giúp Arsenal duy trì sự ổn định trong cả hai cách phòng ngự, gồm lùi sâu bảo vệ cấm địa hoặc dâng cao giữ cự ly đội hình.
Một thống kê đáng chú ý là Arsenal chưa thủng lưới từ bóng sống tại Champions League kể từ tháng 4/2024 mỗi khi Saliba và Gabriel cùng hiện diện trên sân. Điều đó phản ánh khả năng tổ chức và bọc lót gần như hoàn hảo của hàng thủ Arsenal ở sân chơi châu Âu.
Trước PSG, áp lực chắc chắn sẽ lớn hơn nhiều. Đội bóng Pháp sở hữu những cầu thủ có thể phá vỡ cấu trúc phòng ngự chỉ bằng vài pha xử lý cá nhân, đặc biệt ở các tình huống chuyển trạng thái. Khvicha Kvaratskhelia là ví dụ tiêu biểu với khả năng rê bóng và tăng tốc liên tục bên cánh trái.
Arsenal vì thế sẽ phải chịu đựng những thời điểm bị ép sân. Nhưng đây cũng là kiểu trận đấu mà họ đã quen thuộc trong hai mùa gần đây. Khả năng giữ cự ly, tranh chấp trong cấm địa và duy trì sự bình tĩnh của Raya, Saliba hay Gabriel sẽ đóng vai trò quyết định.
Nếu trận chung kết biến thành cuộc đối đầu giữa hàng công PSG và hàng thủ Arsenal, đại diện Anh vẫn có lý do để tự tin.
Bóng chết có thể tạo khác biệt
Trong khi PSG nổi bật nhờ kỹ thuật và tốc độ, Arsenal lại sở hữu một thứ vũ khí khác: bóng chết.
Những quả phạt góc và đá phạt đã trở thành thương hiệu của đội bóng Anh dưới thời Arteta. Chuyên gia phụ trách bóng chết Nicolas Jover luôn có hàng loạt phương án dàn xếp được Arsenal sử dụng xuyên suốt mùa giải. Ở khía cạnh này, Arsenal nắm ưu thế rõ ràng nhất trước PSG.
Đội bóng Pháp không sở hữu hàng thủ giàu thể hình và sức mạnh tranh chấp như Arsenal. Ở lượt đi bán kết, Bayern từng khai thác điểm yếu này khi Dayot Upamecano ghi bàn cho đại diện Đức từ bóng cố định.
PSG cũng từng gặp khó khăn trước khả năng không chiến của Arsenal ở vòng bảng Champions League mùa trước. Những cầu thủ như Gabriel, Saliba hay Viktor Gyokeres đều tạo ra áp lực lớn trong cấm địa đối phương nhờ chiều cao và sức mạnh.
Trong một trận chung kết cân bằng, cơ hội có thể không xuất hiện nhiều, nên bóng chết thường đóng vai trò quyết định. Arsenal hiểu điều đó hơn ai hết. Họ không cần tạo ra quá nhiều pha phối hợp phức tạp nếu vẫn có thể đe dọa PSG từ các tình huống phạt góc hoặc đá phạt.
Arsenal không được chơi đôi công
Một điều quan trọng với Arteta là kiểm soát nhịp trận đấu. PSG càng có nhiều khoảng trống, họ càng nguy hiểm. Đội bóng của Luis Enrique đặc biệt mạnh ở những pha chuyển trạng thái nhanh, khi các cầu thủ tấn công được đối mặt khoảng không phía trước.
Nếu trận đấu trở nên cởi mở với các pha ăn miếng trả miếng liên tục, Arsenal nhiều khả năng sẽ gặp bất lợi. Họ không sở hữu hàng công giàu tốc độ và khả năng rê bóng như PSG.
Bởi vậy, Arteta nhiều khả năng sẽ cố gắng biến trận chung kết thành cuộc đấu thiên về chiến thuật và kiểm soát. Arsenal thường chơi tốt trong các trận đấu có cấu trúc rõ ràng, nơi từng cầu thủ đều giữ đúng vị trí và cự ly đội hình.
Ở bán kết với Atletico Madrid, Arsenal từng làm điều tương tự. Declan Rice thường xuyên lùi sâu để hỗ trợ triển khai bóng, giúp đội nhà giảm nhịp trận đấu và tránh rơi vào trạng thái hỗn loạn. Đó có thể tiếp tục là hướng tiếp cận trước PSG: hạn chế các pha chuyển đổi trạng thái, kéo chậm tốc độ trận đấu và buộc đối thủ phải kiên nhẫn triển khai bóng.
Arteta hiểu rằng Arsenal không cần thắng bằng cách chơi hấp dẫn hơn PSG. Điều họ cần là tạo ra một thế trận phù hợp với điểm mạnh của đội.
Saka là niềm hy vọng lớn nhất trên hàng công
Nếu hàng thủ là nền móng của Arsenal, Bukayo Saka được kỳ vọng mang lại khác biệt ở phần sân đối phương.
Tiền đạo cánh người Anh đã ghi dấu giày vào 21 bàn tại Champions League, gồm 13 bàn thắng và 8 kiến tạo. Anh cũng ghi bàn quyết định ở bán kết trước Atletico Madrid.
Quan trọng hơn, sự trở lại của Saka giúp hàng công Arsenal trở nên sắc bén đáng kể. Sau giai đoạn nghỉ thi đấu vì vấn đề gót chân, anh lập tức tạo ảnh hưởng lớn trong các trận gặp Fulham và Atletico.
Khả năng rê bóng, tạo đột biến và đưa ra quyết định ở tốc độ cao khiến Saka trở thành mũi tấn công nguy hiểm nhất của Arsenal. Khoảng cách chuyên môn giữa anh và phương án dự phòng Noni Madueke được xem là rất lớn.
Dù sở hữu hậu vệ trái hay nhất thế giới Nuno Mendes, PSG vẫn có những điểm yếu ở hai cánh. Trong cặp bán kết, họ từng để Michael Olise và Luis Diaz gây ra nhiều khó khăn. Điều đó cho thấy hàng thủ đội bóng Pháp vẫn dễ bị khai thác khi đối mặt các cầu thủ chạy cánh đẳng cấp.
Vì thế, Arsenal sẽ trông chờ nhiều vào Saka trong các pha phản công hoặc chuyển hướng tấn công nhanh sang cánh phải. Chỉ cần một khoảnh khắc xử lý chính xác của tuyển thủ Anh, cục diện trận đấu có thể thay đổi.
Trận chung kết tại Budapest được dự báo sẽ là màn đối đầu giữa hai trường phái khác biệt. PSG đại diện cho tốc độ, kỹ thuật và sự bùng nổ. Arsenal lại đặt niềm tin vào cấu trúc, kỷ luật và khả năng kiểm soát.
Trong một trận đấu như vậy, khác biệt có thể đến từ những chi tiết nhỏ, như một tình huống bóng chết, một pha cứu thua, hay khoảnh khắc tỏa sáng của Saka.
U.17 Việt Nam có màn ra quân đầy ấn tượng tại VCK U.17 châu Á khi đánh bại U.17 Yemen với tỷ số 1-0. Bàn thắng duy nhất của trận đấu được Đậu Quang Hưng ghi ở phút 77 sau pha xử lý nhanh trong vòng cấm.
Chiến thắng này không chỉ giúp U.17 Việt Nam giành trọn 3 điểm, mà còn chấm dứt chuỗi 10 năm không biết thắng của bóng đá trẻ Việt Nam tại sân chơi U.17 châu Á. Lần gần nhất đội tuyển trẻ Việt Nam hưởng niềm vui chiến thắng ở giải đấu này đã diễn ra từ năm 2016. Khi đó, đội tuyển đánh bại U17 Kyrgyzstan với tỷ số 3-1 ở vòng bảng.
Sau dấu mốc đáng nhớ năm đó, U.17 Việt Nam trải qua quãng thời gian không mấy thành công ở đấu trường châu lục khi liên tiếp dừng bước từ vòng bảng trong các kỳ giải tiếp theo.
Ngay sau tiếng còi mãn cuộc, trong phòng thay đồ, HLV Cristiano Roland đã xúc động ôm từng học trò như lời tri ân dành cho tinh thần thi đấu quả cảm của toàn đội.
Dưới sự dẫn dắt của nhà cầm quân người Brazil, U.17 Việt Nam nhập cuộc tự tin, thi đấu kỷ luật và duy trì sự tập trung trước lối chơi giàu thể lực của U.17 Yemen.
Dù chịu nhiều sức ép trong hiệp 2, các cầu thủ trẻ vẫn đứng vững trước khi tạo nên khoảnh khắc bùng nổ ở cuối trận. Từ đường chuyền chuẩn xác của Chu Ngọc Nguyễn Lực, Quang Hưng băng xuống và dứt điểm tinh tế vào góc thấp, ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu.
Ở trận đấu còn lại của bảng C, U.17 Hàn Quốc hòa U.17 UAE với tỷ số 1-1. Kết quả này giúp U.17 Việt Nam tạm thời dẫn đầu bảng C với 3 điểm và hiệu số +1. U.17 Hàn Quốc và U.17 UAE cùng có 1 điểm, trong khi U.17 Yemen đứng cuối bảng.
Việc tạm vươn lên dẫn đầu bảng C sau lượt trận mở màn được xem là cú hích lớn về tinh thần trước cuộc đối đầu đầy thử thách với U.17 Hàn Quốc ở lượt trận tiếp theo.
Theo lịch thi đấu, U.17 Việt Nam sẽ chạm trán U.17 Hàn Quốc lúc 23 giờ ngày 10.5. Đây được xem là trận đấu mang ý nghĩa quan trọng với thầy trò HLV Cristiano Roland trong cuộc đua giành vé dự U.17 World Cup 2026.
Sau nhiều tuần đàm phán căng thẳng, giải bóng rổ nữ nhà nghề Mỹ (WNBA) đạt được thỏa thuận lao động tập thể (CBA) mới, mở ra bước ngoặt lớn về thu nhập cho các cầu thủ. Những ngôi sao hàng đầu, đặc biệt là Caitlin Clark, chứng kiến mức lương tăng đột biến.
Clark, người được Indiana Fever chọn ở vị trí số một kỳ tuyển chọn 2024, nhanh chóng trở thành gương mặt đại diện của giải đấu. Tuy nhiên, trong hai mùa đầu tiên, VĐV người Mỹ chỉ nhận khoảng 85.000 USD mỗi năm - con số bị đánh giá thấp so với giá trị thương mại và sức hút mà cô mang lại.
Phần lớn thu nhập của Clark đến từ các hợp đồng tài trợ bên ngoài sân đấu. Đáng chú ý, cô ký hợp đồng trị giá 28 triệu USD trong 8 năm với Nike.
Theo thỏa thuận mới, mức lương cơ bản của Clark sẽ tăng lên 528.000 USD vào năm 2026, tương đương mức tăng 521% so với năm 2025. Sự thay đổi này đến từ điều khoản đặc biệt mang tên "exceptional performance on initial contract" (thành tích xuất sắc trong hợp đồng tân binh).
Điều khoản này cho phép các cầu thủ tối đa hóa thu nhập ngay trong hợp đồng 4 năm đầu tiên. Đồng thời, nó cũng mở ra khả năng Clark chỉ còn thi đấu thêm một mùa theo hợp đồng tân binh trước khi đủ điều kiện ký gia hạn với mức lương cao hơn.
Những cầu thủ đủ điều kiện áp dụng điều khoản này là người giành danh hiệu cầu thủ hay nhất MVP hoặc được chọn vào đội hình tiêu biểu All-WNBA trong ba mùa đầu sự nghiệp - tiêu chí mà Clark được dự báo sẽ đạt được.
Không chỉ Clark, nhiều cầu thủ WNBA khác cũng hưởng lợi từ thỏa thuận mới. Aliyah Boston tăng lương từ 94.000 USD lên 574.000 USD, Paige Bueckers từ 80.000 USD lên 500.000 USD, còn Angel Reese từ 75.000 USD lên 350.000 USD.
Trong số này, Boston - đồng đội của Clark tại Indiana Fever - dự kiến trở thành cầu thủ hưởng lương cao nhất WNBA năm 2026. Xếp sau là Diamond Miller của Dallas, trong khi Clark đứng thứ ba.
Dù có bước tiến đáng kể, thu nhập của các ngôi sao WNBA vẫn còn cách rất xa so với các đồng nghiệp nam tại NBA. Ở mùa giải 2025-2026, trần lương của NBA lên tới 154,6 triệu USD mỗi đội, với mức lương trung bình khoảng 10,5 triệu USD mỗi cầu thủ và lương tối thiểu tân binh đã đạt 1,27 triệu USD.
Ngôi sao hưởng lương cao nhất giải là Stephen Curry của Golden State Warriors với khoảng 59,6 triệu USD mỗi năm. Xếp sau là Joel Embiid và Nikola Jokic, cùng nhận khoảng 55,2 triệu USD/mùa. Các tên tuổi khác như Giannis Antetokounmpo, Jimmy Butler, Anthony Davis hay Jayson Tatum cũng đều có thu nhập trên 54 triệu USD mỗi năm.
Khoảng cách này cho thấy dù WNBA đã có bước chuyển mình mạnh mẽ, bài toán thu nhập giữa hai giải bóng rổ hàng đầu thế giới vẫn còn rất lớn.
Sau khi Arsenal giành vé vào chơi trận chung kết Champions League nhờ chiến thắng Atletico Madrid với tổng tỷ số 2-1, Aston Villa và Crystal Palace cũng nối gót tại các giải đấu tương ứng.
Sau khi thua 0-1 ở lượt đi bán kết, Villa của HLV Unai Emery đè bẹp đối thủ đồng hương Nottingham Forest 4-0 ở lượt về. Chiến thắng này đưa đội chủ sân Villa Park vào chơi trận chung kết Europa League trước đại diện Bundesliga là Freiburg tại Istanbul vào ngày 21/5. Villa đứng trước cơ hội giành được danh hiệu lớn đầu tiên sau ba thập kỷ và cũng là chiếc cúp châu Âu đầu tiên sau 44 năm – từ sau Cup C1 1982.
Cùng thời điểm, Palace cũng tiếp nối kết quả 3-1 cách đây một tuần trước Shakhtar Donetsk bằng trận thắng 2-1 ở lượt về tại Selhurst Park. Thầy trò Oliver Glasner sẽ đối đầu Rayo Vallecano của La Liga trong trận chung kết Conference League vào ngày 28/5. Conference League mới chỉ được đưa vào hệ thống các giải của UEFA từ 5 năm trước, trở thành sân chơi hạng ba của bóng đá châu Âu từ sau khi Cup C2 cũ (Cup Winners' Cup) bị khai tử vào năm 1999.
Mùa trước, bóng đá Anh từng suýt có ba đại diện góp mặt trong các trận chung kết của ba đấu trường châu Âu. Bấy giờ, Chelsea vô địch Conference League và Tottenham đánh bại Man Utd trong trận chung kết Europa League toàn Anh. Tuy nhiên, đại diện cuối cùng của Ngoại hạng Anh tại Champions League năm ngoái là Arsenal lại phải dừng bước trước PSG ở bán kết.
Trong quá khứ, giải đấu cao nhất của Anh từng có ba đội hiện diện trong các trận chung kết Champions League và Europa League ở ba dịp. Gần nhất là 2021, Kai Havertz ghi bàn duy nhất giúp Chelsea hạ Man City ở chung kết Champions League, trong khi Man Utd thua Villarreal trên loạt luân lưu ở chung kết Europa League.
Trước đó, năm 2019, Liverpool vượt qua Tottenham để lên ngôi Champions League, cùng tuần lễ Chelsea đánh bại Arsenal trong trận chung kết Europa League. Trong khi năm 2006 lại là một năm buồn của bóng đá Anh khi họ thua cả hai trận chung kết: Arsenal gục ngã trước Barca ở Champions League, còn Middlesbrough bị Sevilla đè bẹp 4-0 ở UEFA Cup.
Phải quay về cách đây hơn 40 năm, bóng đá châu Âu mới chứng kiến một mùa giải mà các CLB Anh vô địch hai trong số ba đấu trường hiện hành. Năm 1984, Liverpool giành Cup C1 sau khi đánh bại AS Roma, còn Tottenham vượt qua Anderlecht để đăng quang Cup UEFA. Trước đó, vào 1981, Liverpool cũng vô địch Cup C1 tại Paris khi thắng Real Madrid 1-), còn Ipswich Town của huyền thoại Bobby Robson hạ AZ Alkmaar để giành Cup UEFA.
Đến nay, Italy là quốc gia từng nhiều lần có đại diện góp mặt ở mọi trận chung kết thuộc UEFA, gần nhất là năm 2023. Tuy nhiên, đó là một kỷ niệm đáng quên khi các CLB Serie A thua "sạch" cả ba trận: Inter Milan ở Champions League, Roma ở Europa League và Fiorentina ở Conference League.
Vào thời hoàng kim, các đại diện Serie A từng thắng hai trong ba trận chung kết vào mùa 1993-1994: AC Milan vô địch Champions League, Inter giành Cup UEFA, chỉ có Parma thua Arsenal ở Cup Winners' Cup. Họ cũng lặp lại thành tích này vào các mùa 1992-1993 và 1988-1989.
Đỉnh cao chói lọi của bóng đá Italy là mùa 1989-1990, khi các CLB Serie A thâu tóm toàn bộ ba danh hiệu châu Âu: Milan vô địch Cup C1, Juventus đánh bại Fiorentina ở Cup UEFA và Sampdoria đăng quang Cup Winners' Cup.
Bóng đá Tây Ban Nha cũng từng tiến sát kỳ tích này vào mùa 1985-1986. Khi đó, Real vô địch Cup UEFA, nhưng Barca thất bại trong trận chung kết Cup C1 và Atletico Madrid chỉ về nhì tại Cup Winners' Cup.