Lực lượng đặc nhiệm Alpha là đơn vị chống khủng bố tinh nhuệ nhất Nga, được thành lập ngày 28/7/1974 bởi Chủ tịch Ủy ban An ninh Quốc gia Liên Xô (KGB) Yuri Andropov, sau vụ thảm sát Munich 1972.
Ban đầu thuộc KGB, sau năm 1991, nhóm Alpha chuyển sang Cục An ninh Liên bang Nga (FSB) với khoảng 500-700 thành viên chia thành các đội nhỏ tại Moscow và các chi nhánh ở Khabarovsk, Krasnodar, Yekaterinburg.
Nhóm Alpha chuyên thực hiện các nhiệm vụ đặc biệt theo mệnh lệnh trực tiếp từ những cấp lãnh đạo cao nhất của Nga, bao gồm chống khủng bố, giải cứu con tin, hoạt động bí mật trong và ngoài nước, bảo vệ cơ sở hạt nhân và mục tiêu chiến lược.
Đơn vị này thường được so sánh với đặc nhiệm Delta Force của Mỹ. Nhóm Alpha nổi tiếng với khả năng hoạt động độc lập, sử dụng công nghệ cao và kinh nghiệm thực chiến dày dặn.
Khắt khe về thể lực, tâm lý và “độ tin cậy”
Do đặc thù là đơn vị đặc nhiệm cấp chiến lược, các thông tin về công tác tuyển chọn ứng viên của đặc nhiệm Alpha rất hạn chế. Theo Tạp chí Global Security và các cựu binh đặc nhiệm Nga, tiêu chuẩn tuyển chọn ứng viên cho Nhóm Alpha cực kỳ nghiêm ngặt, nhằm đảm bảo chỉ những cá nhân xuất sắc nhất được tham gia.
Ứng viên phải là sĩ quan FSB hoặc quân đội Nga, độ tuổi từ 22-27, có bằng đại học, sức khỏe hoàn hảo (thể chất và tinh thần), lý lịch trong sạch và ưu tiên có kinh nghiệm từ lực lượng đổ bộ đường không hoặc đặc nhiệm quân đội.
Theo hãng thông tấn TASS, Alpha là một trong số ít lực lượng đặc nhiệm trên thế giới yêu cầu ứng viên phải có bằng đại học như điều kiện tiên quyết. Lý do là các thành viên Alpha thường phải hoạt động độc lập trong môi trường phức tạp. Họ cần khả năng phân tích tình huống, ra quyết định nhanh, cũng như khả năng đối mặt với nhiều nhiệm vụ đòi hỏi kiến thức về luật pháp, ngoại giao và kỹ thuật.
Quy trình tuyển chọn ứng viên bắt đầu bằng kiểm tra hồ sơ, sau đó là phỏng vấn, kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối và đánh giá tâm lý để loại bỏ những người không ổn định.
Ứng viên cần vượt qua các bài kiểm tra thể lực khắc nghiệt, bao gồm yêu cầu chạy 3km dưới 10 phút 30 giây, hít đất 90 lần, kéo xà 25 lần, chống đẩy 90 lần và các bài kiểm tra sức bền như hành quân mang tải trọng nặng.
Ứng viên phải chứng minh tinh thần đạo đức cao, khả năng làm việc nhóm và thích ứng với áp lực. Theo ước tính của hãng tin Interfax, tỷ lệ ứng viên vượt qua toàn bộ quy trình chỉ khoảng 3-5%.
Tạp chí Jane’s Special Forces và các nguồn tin quân sự Nga đánh giá chương trình huấn luyện của nhóm Alpha kéo dài khoảng 5 năm để các ứng viên đạt tới trình độ tác chiến đầy đủ. Giai đoạn đầu kéo dài 3 năm, được coi là một trong những chương trình khắc nghiệt nhất thế giới. Huấn luyện bao gồm đào tạo chiến đấu bộ binh cơ bản, nhảy dù, lặn chiến đấu, bắn tỉa, cận chiến và các yêu cầu chiến đấu đặc thù khác.
Ứng viên học cách sử dụng mọi loại vũ khí, phương tiện di chuyển và công nghệ tình báo. Huấn luyện nhấn mạnh sức bền tinh thần (sống sót, trốn tránh, kháng cự, thoát hiểm), chống tra tấn và mô phỏng tình huống thực tế như đột kích tòa nhà, máy bay, tàu hỏa.
Sau đó, mỗi ứng viên sẽ theo học chuyên sâu một lĩnh vực cụ thể như bắn tỉa, lặn, tâm lý học, đàm phán con tin, nhưng vẫn phải đảm bảo sự đa năng. Đơn vị thường huấn luyện chung với Vympel và các lực lượng đồng minh, sử dụng UAV và công nghệ hiện đại để nâng cao hiệu quả.
Cấu hình vũ khí đa hệ, ưu tiên cận chiến và tác chiến bí mật
Về trang bị, Nhóm Alpha sử dụng các vũ khí và thiết bị hiện đại nhất của Nga, được tối ưu hóa cho chống khủng bố và hoạt động bí mật. Họ sử dụng đồng phục MultiCam cho tác chiến và mũ nồi đen biểu tượng.
Các thành viên nhóm Alpha sử dụng súng trường AK-12/AK-15 (cỡ đạn 5,45/7,62mm) với ống giảm thanh, súng ngắn Glock 17/19 hoặc MP-443 Grach, súng tiểu liên PP-2000 hoặc SR-2 Veresk (9mm), súng bắn tỉa SV-98 hoặc ORSIS T-5000 và vũ khí chống tăng như RPG-7 hoặc GM-94.
Mỗi chiến đấu viên được trang bị áo giáp nhẹ 6B43, kính nhìn đêm PNV-10T, thiết bị liên lạc mã hóa, UAV trinh sát, camera ngụy trang, công cụ phá cửa và bom mìn. Phương tiện di chuyển bao gồm xe bọc thép GAZ Tigr-M, trực thăng Mi-8/17 và tàu cao tốc. Trang bị được cập nhật liên tục với ngân sách cao để duy trì lợi thế công nghệ.
Vì sao nhóm Alpha xếp thứ 3 trong Top 10 đặc nhiệm?
Nhóm Alpha đã tham gia nhiều hoạt động tác chiến quan trọng, chứng minh khả năng chống khủng bố hàng đầu.
Năm 1979, trong chiến dịch Operation Storm-333, các đơn vị Alpha đã tham chiến ở Afghanistan, mở đầu cuộc chiến của Liên Xô tại quốc gia Nam Á này.
Năm 2002, Alpha phối hợp cùng các đơn vị đặc nhiệm quân đội tham gia giải cứu con tin ở nhà hát Moscow (Dubrovka). Tiếp đó là nhiệm vụ giải cứu con tin tại trường học số 1 ở Beslan năm 2004. Dù con số thương vong vẫn là chủ đề tranh luận, nhưng họ về cơ bản đều hoàn thành các mục tiêu chiến thuật là tiêu diệt khủng bố và giải cứu phần lớn con tin.
Ngoài ra, Nhóm Alpha còn tham gia các chiến dịch khác: Chống phiến quân tại Chechnya (1994-2009), xung đột tại Gruzia (2008), sự kiện Crimea (2014) và các hoạt động tại Ukraine, Syria. Nhóm Alpha thường phối hợp với Vympel, chứng minh hiệu quả trong tác chiến đặc nhiệm.
Theo hãng thông tấn RIA Novosti, nhóm Alpha đang hoạt động tích cực trong các nhiệm vụ chống khủng bố tại Bắc Kavkaz, bắt giữ các phần tử cực đoan và bảo vệ yếu nhân.
Sau hơn nửa thế kỷ hoạt động, Alpha vẫn là lực lượng chống khủng bố nòng cốt của Liên bang Nga. Từ khi thành lập và tác chiến trong hàng ngũ KGB đến vị thế hiện tại thuộc FSB, Nhóm Alpha đã tham gia vào những sự kiện quan trọng và là một trong những nhóm đặc nhiệm có bề dày lịch sử và kinh nghiệm chiến đấu phong phú hàng đầu. Đây cũng là lý do giúp nhóm đặc nhiệm Nga xếp vị trí thứ 3 trong nhóm 10 lực lượng đặc nhiệm hàng đầu thế giới.
Trong bối cảnh an ninh toàn cầu ngày càng bất ổn, Alpha vẫn là công cụ không thể thiếu của Điện Kremlin, sẵn sàng cho những nhiệm vụ tưởng như bất khả thi.
AFP ngày 2.5 dẫn thông báo từ Không quân Mỹ cho hay phi cơ “đã chính thức hoàn tất quá trình điều chỉnh và thử nghiệm bay, hiện đang được sơn. Theo kế hoạch, máy bay sẽ ra mắt với màu sơn mới đỏ, trắng và xanh lam vào mùa hè này”.
Người phát ngôn của L3Harris Technologies, nhà thầu chính trong dự án hoán cải máy bay 747-8i được Qatar tặng cho Mỹ, cũng thông báo đã hoàn thành "các sửa đổi chuyên sâu và tích hợp hệ thống thực thi nhiệm vụ" cho máy bay. Nó dự kiến được dùng làm chuyên cơ Không lực Một tạm thời.
"Văn phòng Tổng thống sẽ nhận được một máy bay an toàn và bảo mật được trang bị hệ thống liên lạc mới, cung cấp khả năng kết nối ổn định và an toàn để ứng phó với các sự kiện ở bất cứ đâu trên thế giới mà không bị gián đoạn”, người phát ngôn L3Harris nêu thêm.
Vào tháng 5.2025, Lầu Năm Góc cho biết Qatar đã đề nghị tặng máy bay trên cho Mỹ và Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth đã chấp nhận, khẳng định quyết định này “phù hợp với mọi luật và quy định liên bang”.
Máy bay từ Qatar được ví như “cung điện bay” và có giá khoảng 400 triệu USD. Việc hoán cải thành Không lực Một được thực hiện trong bối cảnh Tập đoàn Boeing đang chậm tiến độ bàn giao 2 chiếc Không lực Một cho chính phủ.
Một số nghị sĩ Dân chủ bày tỏ lo ngại về món quà từ Qatar, viện dẫn các rủi ro an ninh và có thể vi phạm quy định. Hiến pháp Mỹ cấm tổng thống nhận quà từ nước ngoài mà không được quốc hội phê duyệt. Các chuyên gia pháp lý cho rằng việc nhận máy bay còn tạo ra những lo ngại đạo đức. Mỗi khi ông Trump làm việc với phía Qatar trong nhiệm kỳ tổng thống, món quà này sẽ luôn là một phần của cuộc tranh luận công khai.
Tuy nhiên, ông Trump đã phủ nhận việc có bất kỳ vấn đề đạo đức nào liên quan đến việc chấp nhận chiếc máy bay này, cho rằng chỉ “kẻ ngốc” mới không chấp nhận đề nghị từ Qatar.
Phái đoàn Mỹ và Iran cuối tuần qua gặp nhau tại khách sạn Serena ở Islamabad, thủ đô Pakistan để đàm phán về thỏa thuận chấm dứt xung đột. Đây là cuộc gặp trực tiếp cấp cao nhất giữa hai bên kể từ năm 1979.
Tuy nhiên, sau gần 21 giờ đàm phán xuyên đêm, hai phái đoàn rời Pakistan mà không đạt thỏa thuận. Phó tổng thống Mỹ JD Vance cho hay phía Mỹ đã đưa ra "đề nghị cuối cùng và tốt nhất", song Iran đã "chọn không chấp nhận các điều khoản của chúng tôi".
Trong khi đó, hãng thông tấn Tasnim của Iran cho hay các yêu cầu của Mỹ là "quá đáng" khiến các nhà đàm phán nước này không thể chấp nhận. Theo Tasnim, Iran đã đưa ra "những sáng kiến và đề xuất hợp lý", thêm rằng phía Mỹ "tính toán sai về chiến thuật đàm phán", đồng thời cảnh báo hiện trạng ở eo biển Hormuz sẽ không thể thay đổi "trừ phi Mỹ nhất trí với một thỏa thuận hợp lý".
Một quan chức Mỹ giấu tên nói với Washington Post rằng Mỹ và Iran đã không đạt được đồng thuận về nhiều vấn đề do Washington đưa ra. Những yêu cầu này bao gồm Iran phải chấm dứt hoàn toàn việc làm giàu uranium và cho phép Mỹ thu hồi lượng uranium đã được làm giàu ở mức cao, đồng thời tháo dỡ toàn bộ các cơ sở làm giàu hạt nhân chủ chốt.
Washington còn muốn Tehran chấp nhận khuôn khổ giảm căng thẳng rộng hơn với sự tham gia của các nước trong khu vực, ngừng tài trợ cho những lực lượng ủy nhiệm như Hamas, Hezbollah và Houthi ở Trung Đông. Điều kiện tiếp theo mà Mỹ đưa ra là Iran phải mở lại hoàn toàn eo biển Hormuz, cho phép tàu thuyền qua lại mà không thu phí.
Phía Mỹ cũng đưa kèm những đề nghị hấp dẫn, gồm dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với Iran, giúp quốc gia này hội nhập hoàn toàn với quốc tế, thậm chí là để ngỏ cơ hội thiết lập quan hệ đối tác, Saeed Shah, nhà bình luận của Time, dẫn các nguồn thạo tin cho biết.
"Washington dường như muốn thử nghiệm xem giới lãnh đạo Iran, sau khi trải qua 6 tuần xung đột và cái chết của lãnh tụ tối cao Ali Khamenei, giờ đây có chịu khuất phục hay không", Shah viết.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baqaei xác nhận bất đồng về "hai hoặc ba vấn đề then chốt" đã ngăn cản Tehran và Washington tiến tới thỏa thuận. Theo ông, hai bên đã đồng thuận về một số vấn đề, nhưng vẫn còn "khoảng cách về quan điểm" trong những chủ đề khác.
Đài truyền hình Press TV của Iran đưa tin rằng trong những điểm bất đồng có vấn đề về quyền đi lại qua eo biển Hormuz và chương trình hạt nhân của Tehran.
Về eo biển Hormuz, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nêu ý tưởng về việc Mỹ và Iran cùng quản lý eo biển này. Tuy nhiên, Tehran bác bỏ ý tưởng đó, nói rằng Hormuz thuộc lãnh hải của Iran và Oman, do đó chỉ có hai nước này mới có quyền quản lý eo biển.
Iran dường như tin rằng việc kiểm soát eo biển Hormuz, huyết mạch vận chuyển 20% nguồn cung dầu thế giới, là lợi thế rõ ràng nhất mà họ đang nắm giữ để làm đòn bẩy mặc cả. "Tehran chưa sẵn sàng cho những gì mà họ xem như là đầu hàng", bình luận viên Shah cho hay.
Hãng tin Fars của Iran dẫn lời một quan chức nước này cho rằng Mỹ đưa ra "yêu sách thái quá" về eo biển Hormuz. "Có vẻ như Mỹ đang muốn thông qua đàm phán để có được những gì họ chưa đạt được trong 40 ngày xung đột", quan chức này nói.
Ngoài eo biển Hormuz, một nhà phân tích thân cận với chính phủ Iran nói với New York Times rằng các cuộc đàm phán tan vỡ do Mỹ yêu cầu Iran ngừng làm giàu uranium trong 20 năm.
Trong văn bản phản hồi, phái đoàn Iran cho biết họ sẵn sàng ngừng làm giàu uranium trong không quá 5 năm. Tổng thống Trump đã bác bỏ đề xuất này.
Hai quan chức cấp cao giấu tên của Mỹ cho hay Washington còn yêu cầu Tehran chuyển hơn 400 kg uranium đã làm giàu cấp độ cao ra khỏi lãnh thổ nước này. Các quan chức Iran từ chối, tuyên bố số uranium đó phải được giữ lại bên trong Iran, nhưng đề xuất pha loãng nồng độ để không thể sử dụng cho mục đích chế tạo vũ khí hạt nhân.
Nhưng phía Mỹ bác bỏ, lo ngại rằng việc để số uranium này tiếp tục nằm trong tay Iran sẽ tạo ra nguy cơ chúng được tái làm giàu trong tương lai để chế tạo bom hạt nhân.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi nói các bên "chỉ còn cách Bản ghi nhớ Islamabad trong gang tấc" thì vấp phải những yêu cầu quá mức và sự thay đổi điều kiện đàm phán từ phái đoàn Mỹ.
Phó tổng thống Vance cho hay phái đoàn Mỹ quyết định rời bàn đàm phán vào sáng 12/4, sau khi xác định rằng các đại diện từ Iran không có đủ thẩm quyền để chốt thỏa thuận.
"Họ phải quay về Tehran, xin ý kiến từ Lãnh tụ Tối cao hoặc ai đó khác, để thực sự được phê chuẩn các điều khoản", ông Vance nói. "Các cuộc đàm phán có tiếp diễn hay có đạt được thỏa thuận hay không tùy thuộc vào Iran, vì chúng tôi đã đưa ra rất nhiều đề xuất".
Kamran Bokhari, chuyên gia cao cấp tại Hội đồng Chính sách Trung Đông ở Washington, nhận định các yêu cầu của Mỹ về vấn đề hạt nhân không để lại lối thoát để phía Iran có thể giữ thể diện, khi Tehran vốn coi chương trình hạt nhân là vấn đề tự tôn dân tộc. Ông coi việc phái đoàn Mỹ rời đi là "chiêu thức bỏ ngang kinh điển" trong sách lược đàm phán của Tổng thống Trump.
"Người Iran không muốn mình trông như thể đã đầu hàng. Uy tín của chính quyền ở trong nước và nước ngoài đang bị đe dọa", Bokhari nói.
Mohammad Javad Zarif, người từng là ngoại trưởng Iran khi quốc gia này đạt được thỏa thuận hạt nhân với Mỹ năm 2015, cho biết trên mạng xã hội rằng chính những bình luận của ông Vance trước khi rời Pakistan đã phản ánh lý do vòng đàm phán mới nhất thất bại.
"Mỹ phải học được rằng các vị không thể áp đặt điều khoản lên Iran", ông nói và thêm rằng "vẫn chưa quá muộn để học điều đó".
Nhiều nhà quan sát cũng tỏ ra lạc quan về triển vọng hai bên nối lại đàm phán. Muhammad Saeed, tướng về hưu của Pakistan, cho hay Islamabad sẽ tiếp tục đóng vai trò trung gian chuyển thông điệp giữa Mỹ và Iran. Ông nói thêm Iran có thể sẽ đưa ra đề xuất hồi đáp Mỹ sau khi tham khảo ý kiến các lãnh đạo trong nước, đồng thời hướng tới việc sắp xếp một cuộc gặp tiếp theo.
"Không ai ở cả hai phía nói quá trình đàm phán đã chấm dứt", ông Saeed cho hay.
Ngay cả việc hai bên ngồi xuống đàm phán với nhau cũng đã được xem là bước đột phá của xung đột, theo Saeed Shah, nhà bình luận của Time.
Baqaei, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran, cho rằng sau cuộc chiến hơn 6 tuần và nhiều năm nghi kỵ lẫn nhau, một vòng đàm phán duy nhất không bao giờ có thể giải quyết được tất cả những khác biệt giữa Mỹ với Iran. Trong khi đó, đại sứ Iran tại Pakistan Reza Amiri Moghadam cho hay cuộc đối thoại giữa hai bên đã diễn ra trong không khí trang trọng và ôn hòa.
"Các cuộc đàm phán tại Islamabad đã đặt nền móng cho một tiến trình ngoại giao. Nếu lòng tin và thiện chí được củng cố, tiến trình có thể tạo ra khuôn khổ bền vững vì lợi ích của tất cả các bên", ông nói.
Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian tuyên bố trên mạng xã hội rằng một thỏa thuận có thể đạt được nếu Washington "từ bỏ cách tiếp cận tối đa hóa yêu sách và tôn trọng quyền lợi của nhân dân Iran". Ông Vance cũng nói Tổng thống Trump sẵn sàng hướng tới một mối quan hệ bình thường hơn với Iran, nếu các điều kiện then chốt được đáp ứng.
Sina Toossi, chuyên gia cao cấp tại Trung tâm Chính sách Quốc tế ở Washington, cho biết cả hai bên đều có động lực để tiếp tục đàm phán. "Cái giá nếu chiến tranh bùng phát trở lại sẽ rất lớn đối với cả hai bên", Toossi cảnh báo.
Sự kiện có sự tham dự của Tổng thống Mỹ Donald Trump, Đệ nhất phu nhân Mỹ Melania Trump cùng hàng nghìn khách mời cấp cao khác.
Nhà chức trách xác định nghi phạm là Cole Allen, cư trú tại thành phố Torrance, bang California.
Đài CNN dẫn hồ sơ công khai cho thấy Allen làm giáo viên bán thời gian tại C2 Education - công ty chuyên luyện thi và gia sư tại Mỹ.
Người này từng được công ty vinh danh "giáo viên của tháng" vào tháng 12-2024, song đại diện công ty chưa đưa ra phản hồi chính thức sau vụ việc.
Allen tốt nghiệp Viện Công nghệ California (Caltech) năm 2017 với bằng cử nhân kỹ thuật cơ khí, sau đó nhận thêm bằng thạc sĩ khoa học máy tính vào năm 2025.
Khi còn là sinh viên, Allen từng xuất hiện trên một bản tin địa phương nhờ phát triển nguyên mẫu hệ thống phanh khẩn cấp cho xe lăn - dự án hỗ trợ người khuyết tật.
Không chỉ hoạt động trong lĩnh vực giáo dục, Allen còn tự nhận là nhà phát triển trò chơi điện tử.
Theo hồ sơ trên mạng xã hội LinkedIn, người này đã phát hành game độc lập "Bohrdom" trên Steam với giá 1,99 USD và đăng ký nhãn hiệu cho sản phẩm từ năm 2018, đồng thời đang phát triển dự án thứ hai mang tên tạm thời là "First Law".
Dữ liệu từ Ủy ban Bầu cử Liên bang Mỹ cho thấy Allen từng quyên góp 25 USD cho chiến dịch tranh cử tổng thống của bà Kamala Harris vào tháng 10-2024.
Tại cuộc họp báo ở Nhà Trắng sau vụ việc, công tố viên liên bang tại Washington DC Jeanine Pirro xác nhận Allen bị truy tố với hai tội danh: sử dụng súng thực hiện hành vi bạo lực và tấn công sĩ quan liên bang bằng vũ khí nguy hiểm. Bà cho biết có thể sẽ có thêm các cáo buộc bổ sung.
Theo thông tin ban đầu, Allen mang theo súng hoa cải, súng ngắn và nhiều con dao khi xông qua chốt kiểm soát an ninh của Mật vụ Mỹ.
Vụ nổ súng xảy ra khoảng sau 20h30 (giờ địa phương), gần khu vực kiểm tra bên trong - đúng lúc bữa tiệc đang diễn ra với khoảng 2.500 người tham dự.
Các nhân chứng cho biết Allen lao nhanh về phía phòng tiệc chính, nơi ông Trump và nhiều quan chức cấp cao đang có mặt.
Ngay khi tiếng súng vang lên, Mật vụ lập tức đưa ông Trump và Đệ nhất phu nhân rời khỏi khu vực.
Nhiều khách mời hoảng loạn, chui xuống gầm bàn trong khi các đặc vụ vũ trang khẩn cấp kiểm soát tình hình. Một số người bị thương nhẹ trong quá trình sơ tán.
Phó tổng thống JD Vance và Tổng thống Trump ngay lập tức được bảo vệ khi tiếng súng vang lên - Video: X/@MSNOWNews
Quyền cảnh sát trưởng Sở Cảnh sát Thủ đô Washington Jeffery W. Carroll cho biết bước đầu điều tra xác định đây là hành động tấn công đơn độc, chưa phát hiện dấu hiệu liên quan đến tổ chức hay mối đe dọa nào rộng hơn.
Mật vụ Mỹ cho biết Allen không bị trúng đạn, đã bị khống chế tại hiện trường và được đưa đến bệnh viện địa phương.
Thông tin ban đầu cho thấy Allen có thể đã lấy vũ khí từ một khu vực tạm gần lối vào khách sạn - nơi được cho là chưa được kiểm soát an ninh chặt chẽ.
Giới chức đang điều tra cách thức số vũ khí này được đưa vào khuôn viên sự kiện, đồng thời tiến hành khám xét nơi ở của nghi phạm tại California và tiếp tục thẩm vấn để làm rõ động cơ.