Theo thông báo từ Bảo tàng Hồ Chí Minh – chi nhánh TP.HCM, nơi đây bắt đầu dự án cải tạo, chỉnh trang bảo tàng từ ngày 7.5 nên bảo tàng sẽ tạm ngưng phục vụ khách tham quan cho đến tháng 9.
Bảo tàng Hồ Chí Minh sẽ tiếp tục phục vụ khách tham quan sau khi hoàn thành dự án. Thời gian mở cửa trở lại sẽ được bảo tàng thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Trước đó, ngày 29.4, UBND TP.HCM tổ chức lễ khởi công các dự án, công trình quy mô lớn, ý nghĩa quan trọng chào mừng kỷ niệm 51 năm đất nước thống nhất (30.4.1975 – 30.4.2026). Dự án cải tạo, chỉnh trang Bảo tàng Hồ Chí Minh – chi nhánh TP.HCM được xây dựng tại khu vực Bến Nhà Rồng với quy mô khoảng 1,4 ha, thuộc phạm vi khu vực trọng điểm khoảng 9 ha thuộc giai đoạn 1 dự án Công viên văn hóa Bến Nhà Rồng – Khánh Hội và cây xanh công cộng ven sông Sài Gòn.
Dự án dự kiến thực hiện theo hình thức đối tác công tư và hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán, với 100% vốn do nhà đầu tư tự thu xếp, thực hiện từ tháng 4 – 8. Sau đó, hoàn thành nghiệm thu và đưa vào sử dụng vào tháng 9 năm nay.
Công trình này không chỉ đóng góp thực hiện quy hoạch khu vực Bến Nhà Rồng – Khánh Hội và mở rộng không gian di tích Bảo tàng Hồ Chí Minh, mà đây còn là khu vực có giá trị đặc biệt về lịch sử, văn hóa, gắn liền với hành trình ra đi tìm đường cứu nước của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Cùng với các công trình di sản quan trọng ven sông Sài Gòn, việc cải tạo, chỉnh trang Bảo tàng Hồ Chí Minh – Chi nhánh TP.HCM không chỉ góp phần bảo tồn, phát huy giá trị lịch sử, văn hóa của di tích mà còn tạo diện mạo mới cho không gian cộng đồng ven sông Sài Gòn, kết nối hài hòa với Bến Nhà Rồng – Khánh Hội. Đó là không gian văn hóa, cảnh quan và sinh hoạt cộng đồng tiêu biểu của TPHCM.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Phía sau chuồng hổ Thảo Cầm Viên: Người chăm nhìn cả… phân để hiểu thú

13 giờ 30, nắng trưa vẫn còn hắt xuống gắt gỏng qua những tán cây già của Thảo Cầm Viên Sài Gòn, phủ lên lớp kính dày một lớp ánh sáng nhạt. Phía sau đó, cặp hổ Mi và Xám bước qua bước lại, thân mình lượn theo một nhịp quen thuộc, không vội vàng nhưng cũng không hề dừng lại. Không có tiếng gầm, không có sự dữ dội, chỉ là những vòng đi lặp lại, như một thói quen đã ăn sâu vào từng bước chân.
Bên ngoài, anh Huỳnh Thế Hùng (47 tuổi) đứng chờ, không cần gọi lớn, chỉ khẽ lên tiếng. Hai con hổ lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn, rồi quay vào chuồng ép phía sau - nơi mỗi ngày chúng vào để chờ bữa ăn. Với anh, đó không phải là phản xạ bản năng, mà là kết quả của một quá trình dài, đủ lâu để một con thú dữ nhận ra giọng nói của một con người.
"Có khi mình chưa tới gần, nó đã quay lại nhìn rồi", anh nói, giọng đều đều, như kể về một chuyện đã quá quen. Ở đây, một bữa ăn không bắt đầu bằng thịt, mà bắt đầu từ sự tin tưởng, thứ phải tích lũy qua từng ngày, từng lần gọi, từng bước tiến rồi lùi giữa người và thú.
Mỗi buổi sáng, công việc của anh không phải là cho ăn ngay, mà là đi một vòng quan sát. Anh nhìn cách con hổ bước đi, xem bước chân có đều không, có chệch nhịp hay không, rồi nhìn ánh mắt, xem còn linh hoạt hay đã lờ đờ hơn hôm qua.
Sau đó, anh cúi xuống nền chuồng, nơi để lại những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua. "Có khi phải nhìn cả phân, coi màu sắc, hình dạng là biết sức khỏe ra sao", anh nói, như thể đó là điều hiển nhiên. Làm riết thành quen, chỉ cần một cái nhìn thoáng qua, anh cũng có thể nhận ra điều gì đó không ổn, ngay cả khi con hổ vẫn đứng đó, không biểu hiện rõ ràng.
Ở đây, con hổ không nói được, nên mọi thứ đều phải "đọc" bằng mắt. Chỉ cần ăn ít đi, phản ứng chậm lại, hay đứng lâu hơn một chỗ, những thay đổi nhỏ đó đủ để người chăm phải để ý, bởi đôi khi đó là dấu hiệu đầu tiên của một vấn đề lớn hơn.
Mỗi con hổ ăn khoảng 5 - 6 kg thịt mỗi ngày, chia làm hai bữa, con số nghe qua tưởng chừng đơn giản nhưng phía sau là cả một quy trình tính toán. Thịt được cân sẵn, chuyển từ khu chế biến sang, không dư cũng không thiếu, để giữ cho con vật một thể trạng gần với tự nhiên nhất có thể.
"Không thể cho ước chừng được, mỗi con đều có định mức rõ ràng", anh Hùng nói. Nếu cho ăn nhiều hơn, con hổ sẽ dễ béo, mà béo thì không tốt trong môi trường nuôi nhốt, nơi mọi vận động đều đã bị giới hạn.
Buổi sáng, chúng còn được "tập thể dục", không phải bằng những bài tập rõ ràng, mà bằng cách người chăm đi qua lại, gọi, ra hiệu để chúng chạy theo. Buổi chiều, thức ăn không đặt dưới đất mà treo lên cao, buộc con hổ phải vươn người, phải trèo, phải vận động để lấy được phần ăn của mình, như một cách giữ lại phần nào bản năng săn mồi vốn có.
Những người chăm hổ đều nói, mỗi con là một tính cách, không con nào giống con nào, và cũng không có cách chăm nào giống nhau hoàn toàn. Khi nhắc đến Ngộ Không, giọng anh Hùng chậm lại, như thể câu chuyện đó chưa bao giờ thực sự khép lại.
"Nó phá lắm, nghịch lắm nhưng nghe lời", anh nói, ánh mắt thoáng chút cười. Ngộ Không từng là một con hổ hoạt bát, thích vận động, thường đứng chồm lên hai chân sau để lấy thức ăn treo cao, để lại dấu móng khắp những thân cây trong chuồng.
Anh Hùng và hổ Ngộ Không
Để cuộc sống của nó không nhàm chán, người chăm tạo ra những thử thách nhỏ, buộc nó phải leo, phải kéo, phải vận động liên tục. Những người từng đến vào giờ ăn có thể đã nhìn thấy một con hổ mạnh mẽ, linh hoạt, nhưng ít ai biết phía sau đó là sự theo dõi tỉ mỉ từng ngày.
Rồi một ngày, Ngộ Không bắt đầu bỏ ăn.
Ban đầu chỉ là ăn ít lại, rồi dần dần từ chối tất cả. Tiêu hóa khó khăn hơn, nhưng mỗi ngày, nó vẫn ra sân, vẫn đi lại như bình thường, như thể không có gì xảy ra, như một cách trấn an những người đang nhìn nó.
Những ngày đó, người chăm và bác sĩ theo sát từng bước đi, từng hơi thở, từng phản ứng nhỏ. Có lúc tưởng như đã ổn hơn, rồi một đêm, tình trạng trở nặng rất nhanh, không kịp để ai chuẩn bị. "Sáng hôm đó tôi vào sớm hơn bình thường, có cảm giác gì đó không ổn", anh Hùng kể. Khi anh gọi, Ngộ Không bình tâm lại, hơi thở nhẹ hơn, rồi lặng đi vào sáng sớm hôm đó, khi vừa tròn 10 tuổi.
"Lúc nó mất, tôi thấy giống như mất một người thân", anh nói, giọng trầm xuống, không cần thêm một lời giải thích nào khác.
Ở khu chuồng bên cạnh, ông Nguyễn Văn Hùng (62 tuổi), người đã gắn bó gần 40 năm với việc chăm thú dữ đứng quan sát từ xa. Ông không cần lại gần, chỉ cần nhìn cách con hổ di chuyển cũng có thể nhận ra điều bất thường.
"Làm lâu rồi, nhìn là biết liền", ông nói, như thể đó là một kỹ năng tự nhiên hình thành sau nhiều năm. Với ông, việc cho ăn chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là quy trình an toàn, thứ không được phép sai dù chỉ một lần.
Chuồng luôn có hai lớp, mỗi lần vào đều phải kiểm tra kỹ từng cửa, từng khóa. Dù quen đến đâu, cũng không có chuyện tiếp xúc trực tiếp, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ, cái giá phải trả có thể rất lớn.
"Làm nghề này không được sai, sai một bước là nguy hiểm có thể đánh đổi bằng cả tính mạng", ông nói, giọng không cao, nhưng đủ để người nghe hiểu mức độ nghiêm trọng của công việc tưởng như rất quen thuộc này.
Ở một góc khác, một con hổ Bengal đã 16 tuổi bước chậm hơn những con còn lại. Không còn những cú vồ mạnh, không còn bước chạy nhanh, mọi thứ trở nên chậm rãi, dè dặt hơn theo thời gian.
Nhưng khẩu phần ăn vẫn giữ đều mỗi ngày, không thay đổi. Người ngoài có thể nghĩ nó yếu đi, nhưng với người chăm, đó chỉ là một giai đoạn khác trong vòng đời, nơi mọi thứ dần chậm lại, nhưng vẫn tiếp tục theo cách riêng của nó.
Sau tất cả những quy trình, những con số, những lần quan sát và theo dõi, điều người chăm chờ không phải là một kết quả cụ thể nào đó. Không phải xét nghiệm, không phải con số, mà là một khoảnh khắc rất nhỏ, đến mức nếu không để ý sẽ dễ dàng bỏ qua. Đó là khi con hổ quay lại ăn.
Khi những con hổ cúi đầu xuống phần thịt quen thuộc, mọi lo lắng dường như lặng đi, không cần thêm bất kỳ dấu hiệu nào khác. Với những người đứng phía sau lớp kính, đó là cách đơn giản nhất để biết rằng một ngày nữa đã trôi qua, bình yên, theo đúng nhịp quen thuộc của nơi này.
Tin Gốc: Thanh Niên

Những ngày gần đây, thay vì tìm đến các khu chuồng thú quen thuộc, nhiều người ghé Thảo Cầm Viên Sài Gòn lại hào hứng "săn tìm" những bức tượng thú đặt trong khuôn viên để chụp ảnh. Trào lưu này được cho là bùng lên sau khi ca sĩ Sơn Tùng M-TP đăng tải hình chụp cùng các tượng thú ngộ nghĩnh tại khu hồ sen từ tháng 10 năm ngoái. Những tượng ếch, ngựa vằn, hươu cao cổ, hà mã, khủng long hay cây nấm vốn đã hiện diện ở đây nhiều năm nay nay bất ngờ trở thành điểm check-in hút khách.
Xu hướng này lan rộng nhờ loạt video trên mạng xã hội, ghi lại hình ảnh các bạn trẻ tạo dáng ngộ nghĩnh, sáng tạo bên những tượng thú ở Thảo Cầm Viên, thu hút hàng trăm nghìn lượt xem và chia sẻ. Không ít bạn trẻ di chuyển quãng đường xa, dậy từ sớm để "bắt" trend. Dù là đầu tuần, nhiều bạn trẻ vẫn đổ về đây để ghi lại những khoảnh khắc đáng yêu bên các bức tượng quen thuộc.
Chị Huỳnh Như (21 tuổi) chia sẻ: "Từ nhà mình chạy lên đây khoảng 1 tiếng nên mình phải dậy sớm để chuẩn bị, vì sợ muộn quá trời nắng gắt thì chụp hình không còn đẹp nữa". Trong số đó, tượng ếch ngồi thiền tại hồ sen là điểm check-in nổi bật nhất. Nhiều bạn chấp nhận đứng dưới nắng, xếp hàng chờ đến lượt chụp.
Với những nhóm đông người, các thành viên thường thay phiên nhau giữ chỗ để tiết kiệm thời gian. Chị Minh Thư (21 tuổi) cho biết được bạn bè rủ đến đây chụp ảnh, nhóm của chị còn chuẩn bị đồng phục để có những bức hình đồng nhất, ấn tượng hơn.
Nhóm của chị Minh Thư sau khi xem các video trên mạng xã hội, cả nhóm đã rủ nhau đi "đu" trend để lưu lại kỷ niệm cùng nhau. Những bức tượng vốn quen thuộc từ lâu bỗng trở thành "hiện tượng mạng" cũng khiến nhiều người bất ngờ.
Chị Minh Tuyền (21 tuổi) chia sẻ, trước đây khi đến đây, người lớn thường chụp hình cùng các tượng này như một kỷ niệm tuổi thơ. "Bây giờ quay lại chụp, mình thấy như được sống lại những ký ức cũ", chị nói. Đi cùng với chị Minh Tuyền, chị Kim Ngân (21 tuổi) cũng cho rằng trào lưu này không chỉ mang lại niềm vui cá nhân mà còn góp phần thu hút thêm du khách đến với Thảo Cầm Viên.
Trước đó, tại Thảo Cầm Viên cũng xuất hiện tình trạng nhiều du khách leo trèo khiến tượng hươu cao cổ bị gãy sừng, xuất hiện nhiều vết nứt. Tình trạng du khách leo trèo chụp ảnh không chỉ xảy ra với tượng hươu cao cổ mà còn ở nhiều tượng khác tại nơi này.

Nhà thờ Phước Hảo tọa lạc tại ấp Phước Hảo, xã Hưng Mỹ, tỉnh Vĩnh Long (trước đây thuộc ấp Hòa Hảo, xã Phước Hảo, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh) là một trong những nhà thờ lâu đời đã trải qua 2 thế kỷ gắn bó cùng vùng đất Tây Nam bộ. Còn giáo xứ Phước Hảo là một trong những giáo xứ có bề dày lịch sử lâu đời thuộc giáo phận Vĩnh Long.
Trao đổi với PV Thanh Niên, linh mục Phêrô Huỳnh Văn Quang chia sẻ, lịch sử nhà thờ gắn liền với thuở sơ khai mở cõi, khai khẩn đất đai của những nhóm dân cư đầu tiên. Ban đầu, vùng đất này chỉ ngập tràn cỏ năng và cây tràm. Khi đó, 4 người tiên phong gồm các ông Nguyễn Văn Nhân, Nguyễn Văn Triều, Trương Văn Vầy và Huỳnh Văn Binh đã đến đây, chọn một dải đất cao (giồng) để định cư.
"Dải giồng này vốn thuộc về một người Khmer tên là Krùm, do đó khu vực này ban đầu mang tên là Giồng ông Krùm hay gọi tắt là Giồng Rùm. Hiện nay, tổng diện tích toàn nhà thờ rộng hơn 3,3 ha", linh mục Phêrô Huỳnh Văn Quang cho biết thêm.
Vào khoảng năm 1856, giữa bối cảnh thời cuộc nhiều biến động, cộng đồng giáo dân tại đây từng phải tản mác khắp nơi để mưu sinh. Vượt qua những thăng trầm, người dân dần quy tụ lại.
Đến giai đoạn 1955 - 1960, dưới thời cha sở Phêrô Nguyễn Cang Thường, Tòa giám mục Vĩnh Long chính thức nâng Giồng Rùm lên thành họ đạo và đổi tên thành họ đạo Phước Hảo lấy theo tên đơn vị hành chính của xã thời bấy giờ.
Công trình nhà thờ Phước Hảo mang dáng dấp khang trang, kiên cố như hiện tại được đặt nền móng và xây dựng chủ yếu vào năm 1933 dưới thời linh mục Giuse Nguyễn Văn Bạch. Trải qua hơn 90 năm với nhiều đợt trùng tu, nhà thờ vẫn giữ trọn vẹn nét kiến trúc cổ điển với vòm trần cao vút.
Điểm nhấn trong quy hoạch cảnh quan là sự kết hợp hài hòa giữa không gian hành lễ và các công trình phụ trợ. Trong đó, khu vực Đất Thánh (nghĩa trang) với tuyến đường đưa tang được tổ chức quy cũ ngay trong khuôn viên rộng lớn. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, những âm thanh dương cầm trong trẻo thường ngân lên từ các buổi tập thánh ca, tạo nên một nét sinh hoạt văn hóa thanh bình, đặc trưng giữa vùng quê.
Từ khoảng 1.200 người vào năm 1933, đến nay, giáo xứ Phước Hảo đã phát triển mạnh mẽ với hơn 5.000 giáo dân (gồm hơn 900 hộ gia đình). Họ đạo nhận Chúa Kitô Vua vũ trụ làm bổn mạng và có sự tổ chức cộng đồng bài bản, chặt chẽ.
Cơ cấu quản lý truyền thống của họ đạo (được gọi là Ban quới chức) thể hiện rõ tính tự quản và tinh thần đoàn kết. Ban bao gồm 1 ông Trùm, 4 ông Câu và 30 ông Biện, được chia thành 10 Sở biện. Mỗi Sở biện đều có Biện sở và Biện phó trực tiếp chăm lo đời sống tinh thần cho các hộ dân. Đặc biệt, mỗi Sở biện đều được xây dựng một tượng đài riêng, trở thành nơi quy tụ sinh hoạt tín ngưỡng tại các xóm ấp nhỏ, qua đó thắt chặt thêm tình làng nghĩa xóm.
Ông Trương Quyền (45 tuổi, ngụ xã Tân Hòa) chia sẻ, có thời gian rảnh là ông đến nhà thờ để phụ giúp các công việc lớn nhỏ. Với ông, việc đóng góp chút công sức cho giáo xứ không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm vui, là cách để tìm thấy sự bình yên.
Chị Vũ Thị Huyền (36 tuổi, trưởng đoàn mục vụ đang tu học tại TP.HCM) cho biết: "Chúng tôi thường xuyên tổ chức các buổi sinh hoạt cho thiếu nhi vào dịp cuối tuần. Mục đích lớn nhất là giúp các em tìm hiểu sâu hơn về các dòng tu, từ đó hướng các em đến lối sống tốt đời đẹp đạo, biết yêu thương, chia sẻ và đặc biệt là phải luôn hiếu thảo với cha mẹ".
Nhà thờ Phước Hảo không đóng khung trong các hoạt động mà có sự tương tác, hòa nhịp rất mạnh mẽ với xã hội bên ngoài. Trải qua nhiều thế hệ, các đời linh mục quản xứ luôn chú trọng việc kết hợp tinh thần tôn giáo với văn hóa bản địa.
Nơi đây đã thực sự trở thành một "mái nhà chung" gìn giữ các giá trị đạo đức, đồng thời không ngừng lan tỏa các hoạt động thiện nguyện, sẵn sàng dang tay chia sẻ khó khăn với người dân địa phương, thắt chặt tinh thần đoàn kết lương - giáo bền vững theo thời gian.
Tin Gốc: Thanh Niên

