Chặng 3 cuộc đua xe đạp toàn quốc Cúp truyền hình TP.HCM dài 42,5km với 25 vòng quanh hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội).
Do là ngày chủ nhật, đã có đông đảo người hâm mộ thủ đô lẫn du khách quốc tế ra xem và cổ vũ các tay đua. Ngoài ra, dàn “hot boy bóng chuyền” của đội Công An TP.HCM cũng bất ngờ xuất hiện để cổ vũ các cua rơ của đội đua cùng tên. Điều này càng giúp cho bầu không khí tại hồ Hoàn Kiếm thêm náo nhiệt, sôi động.
Các tay đua cũng để lại một ngày thi đấu ấn tượng bằng những pha bứt phá, cạnh tranh gay cấn suốt 25 vòng.
Tay đua của đội Kenda Đồng Nai là Marchuk Dzianis bùng nổ với 2 lần bung sức ở điểm rút giành giải thưởng dọc đường (sprint). Trong khi đó, đương kim áo vàng Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang) có vẻ thận trọng, không có nhiều pha bung sức.
Những tưởng Dzianis sẽ có thêm một lần nước rút mạnh mẽ ở gần đích để chiếm luôn áo vàng. Tuy nhiên lúc này các tay đua của hai đội Vĩnh Long là 620 Nông Nghiệp Vĩnh Long và 620 Châu Thới Vĩnh Long mới bắt đầu tung chiến thuật.
Nhờ đó cua rơ Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long) bứt phá mạnh mẽ, tung cú nước rút ngoạn mục về nhất chặng đua này. Chiến thắng này còn giúp tay đua người New Zealand giành luôn áo vàng từ tay Kulikov.
Người về nhì ở chặng 3 là Anton Popov (Thanh Hóa) và về ba là Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai).
Đậy là lần đầu ở Cúp truyền hình TP.HCM 2026 không có cua rơ nào của Việt Nam về đích trong top 3. Như vậy, điều này đúng với dự đoán của các chuyên gia khi từ chặng đua quanh hồ Hoàn Kiếm, các ngoại binh mới bắt đầu tung hết khả năng.
Với cá nhân Dzianis, nhờ điểm thưởng ở 2 chặng sprint, anh chính thức giành áo vàng từ Trần Tuấn Kiệt của đội Công An TP.HCM.
Chiếc áo cam dành cho tay đua Việt Nam hay nhất vẫn thuộc về Nguyễn Văn Bình (TP HCM) và áo trắng vẫn trong tay Lâm Gia Hào (Đồng Tháp).
Sau chặng 3, cuộc đua sẽ tiếp tục thi đấu chặng 4 vào ngày 6-4.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng muốn tôi nghỉ việc ở nhà chăm con, nhưng không muốn nuôi vợ

Tôi năm nay 28 tuổi, hiện là trưởng phòng marketing cho một công ty nội thất. Chồng tôi là bạn đại học, đang làm nhân viên truyền thông cho một công ty xây dựng.
Chúng tôi cùng quê, học cùng trường, từng tham gia chung một câu lạc bộ rồi quen nhau, yêu nhau từ những năm tháng sinh viên. Anh và tôi đều là mối tình đầu của nhau. Ra trường, cả hai xây dựng sự nghiệp ổn định rồi kết hôn, chúng tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ luôn êm ấm.
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi tôi sinh con. 6 tháng đầu tôi nghỉ hoàn toàn để chăm con. Đến tháng thứ 7 tôi đi làm lại, hồi đầu tôi nhờ mẹ tôi lên trông con vì bà nội ngày đó còn bận đồng áng. Đến khi con tôi được 2 tuổi, bố tôi ốm nên mẹ phải về chăm.
Tôi bảo chồng để con đi học, rồi tối đến mình đón về hai vợ chồng chăm con cho tiện, nhưng mẹ chồng tôi khi biết chuyện phản đối, kêu con đi học sớm, sẽ hay ốm đau, 3 tuổi mới được đi lớp. Bà nói sẽ lên chăm cháu giúp vợ chồng tôi. Vì không muốn gia đình tranh cãi, tôi đồng ý.
Ban đầu, tôi rất cố gắng chiều chuộng và tạo cảm giác thoải mái cho mẹ chồng, vì hiểu bà phải rời quê lên thành phố là một sự thay đổi lớn. Nhưng dường như bà không quen với nhịp sống nơi đây. Bà thường xuyên cảm thấy buồn, rồi dần dần chuyển sang than mệt vì việc chăm em bé.
Không khí trong nhà vì thế cũng nặng nề hơn. Tôi thương bà, nhưng cũng không thể làm ngơ trước thực tế rằng việc chăm một đứa trẻ nhỏ là rất vất vả, đặc biệt khi chỉ có một mình bà xoay xở cả ngày. Vì vậy, tôi lại bàn với gia đình về việc cho con đi học sớm để bé có môi trường, cũng để giảm bớt áp lực trong nhà.
Nhưng mẹ chồng vẫn không đồng ý, vẫn cứ nói bà trông được. Nhưng cứ tối đến khi chồng đi làm về, bà lại than mệt, kể lể việc trông cháu vất vả ra sao. Không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, như thể tôi là người đẩy hết trách nhiệm cho bà.
Tôi đề nghị thuê giúp việc để san sẻ công việc, vì điều kiện kinh tế hoàn toàn cho phép. Nhưng chồng tôi gạt đi ngay, nói không muốn người lạ trong nhà, lại tốn kém không cần thiết. Mọi phương án tôi đưa ra đều bị bác bỏ, nhưng không có giải pháp nào thay thế. Căng thẳng dồn nén rồi cũng bùng nổ.
Sau một cuộc tranh cãi, chồng tôi đưa ra quyết định mà tôi không ngờ tới, yêu cầu tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con, lo việc nhà và phụng dưỡng mẹ chồng. Tôi đã nghĩ đó là một đề nghị vô lý, nhưng điều khiến tôi thực sự sững sờ lại là phần sau của nó.
Anh không muốn tôi đi làm, nhưng cũng không chấp nhận việc “nuôi” tôi. Tôi được yêu cầu phải tự tìm cách kiếm tiền tại nhà, có thể là bán hàng online hay làm thêm bất cứ thứ gì, miễn là có thu nhập. Đồng thời, tôi vẫn phải chia sẻ chi phí sinh hoạt như trước, vì theo anh, ở nhà không có nghĩa là trở thành gánh nặng.
Anh ta kể về việc vợ của đồng nghiệp vẫn ở nhà chăm con, bán hàng online kiếm tháng 20-30 triệu đồng. Tôi nghe mà thấy buồn cười nhiều hơn là tức giận. Một người phụ nữ đang có công việc ổn định, thu nhập cao, đóng góp phần lớn tài chính trong gia đình, lại bị yêu cầu từ bỏ tất cả để trở thành người ở nhà toàn thời gian, nhưng vẫn phải tự nuôi sống bản thân và chia đôi chi tiêu.
Tôi nhìn lại chặng đường mình đã đi. Những khoản tiền trong gia đình, phần lớn là tôi chi trả. Kể cả ngôi nhà đang ở, hơn nửa tiền là do tôi bỏ ra. Chồng tôi là nhân viên lương tháng 20 triệu đồng, trong khi lương của tôi 40 triệu đồng/tháng. Vậy mà anh ta lại yêu cầu tôi nghỉ, và đi bán hàng online để chăm con, chăm mẹ chồng.
Điều khiến tôi không hiểu nổi không phải là việc phải làm nhiều hơn, mà là sự vô lý trong cách suy nghĩ của chồng tôi, một người có ăn có học. Anh muốn tôi ở nhà để phục vụ gia đình, nhưng lại không chấp nhận giá trị của công việc đó. Anh muốn tôi hy sinh sự nghiệp, nhưng lại không muốn gánh phần trách nhiệm tài chính tương ứng.
Tôi không biết anh ta lấy đâu ra sự tự tin để đưa ra những yêu cầu như vậy, khi thực tế, tôi mới là người đang giữ phần lớn gánh nặng kinh tế.
Buồn cười hơn khi mẹ chồng tôi lại rất nhất trí với việc tôi nghỉ việc ở nhà. Nghe hai mẹ con nhà ấy kẻ tung người hứng tôi không muốn nói gì thêm, tôi bế con về nhà ngoại, hai hôm sau tờ đơn ly hôn của tôi được gửi thẳng vào mail của chồng. Tôi không thể hiểu tại sao một con người có thể thay đổi lớn đến vậy.
Mẹ tôi ở đây chăm con cho tôi từ lúc đỏ hỏn đến 2 tuổi, chưa từng thấy bà than mệt, cũng chưa từng thấy chồng tôi suy nghĩ cho sức khoẻ của mẹ tôi. Nhưng mẹ chồng chỉ lên 1 tháng, anh ta lại thấy bà vất vả, trong khi tôi chưa từng để bà thiếu thốn gì, cũng đã đề nghị thuê người giúp.
Có lẽ cuộc hôn nhân của tôi đã đến hồi kết?
Hồng Anh Đào
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Tôi khó xử không biết cưới ai khi yêu cùng lúc hai người phụ nữ

Khi rảnh tôi vẫn hay đọc mục tâm sự trên báo, nhưng chưa từng nghĩ một ngày nào chính mình lại cần tới lời khuyên. Tôi 31 tuổi, ngoại hình khá, kinh tế ổn, năng động, tự tin. Cuộc sống của tôi cũng từng trải qua hỉ nộ ái ố, chứ không phải kiểu người được trải hoa hồng.
Tôi từng yêu rồi bị phản bội thảm hại, từng khởi nghiệp nhưng thất bại cay đắng. Đã có giai đoạn tôi chán đời sa chân vào chơi bời không biết đến ngày mai. Nhưng sau tất cả, may mắn là tôi dừng lại kịp trước khi quá muộn.
Tôi có những người thân tuyệt vời không bỏ mặc tôi. Và đặc biệt biết ơn sự xuất hiện của Khuyên - cô gái bé nhỏ, ngây thơ, luôn tin tưởng tôi, dùng tình yêu thương đơn thuần nhất kéo tôi khỏi kiệt quệ đen tối theo đúng nghĩa đen cả về tình, tiền, năng lượng sống.
Nhờ Khuyên động viên, khích lệ mà tôi tìm lại được mục tiêu và phấn đấu như hôm nay. Chưa gọi là giàu có nhưng hiện tại tôi đủ điều kiện kinh tế lo cho người thân của mình. Tình yêu của tôi đối với Khuyên là sự chân thành, quý trọng.
Chính tôi chủ động đặt vấn đề cưới Khuyên vào cuối năm nay và được bố mẹ hai bên hoàn toàn ủng hộ. Khuyên nghe theo tôi, dọn về sống chung trước khi cưới để tiện bề chăm sóc nhau vì công việc của tôi khá bận.
Nhưng đúng lúc đó thì tôi gặp chị Ngà - người phụ nữ là nguyên nhân khiến tôi lâm vào khó xử như hiện tại. Trong một lần đi tiếp khách, tôi mời rượu chị. Vì men say, cả hai thiếu kiềm chế, để bản thân đi quá giới hạn. Vấn đề là cả chị và tôi đều không muốn dừng lại ở một đêm sa ngã đó, mà giữa chúng tôi còn phát sinh quan hệ nhiều lần.
Nguyên nhân thực sự khiến chị và tôi không dừng lại được là vì chúng tôi đặc biệt hợp nhau trong chuyện đó.
Chị là mẹ đơn thân, hơn tôi 4 tuổi. Lâu lắm rồi tôi mới có lại cảm giác điên cuồng, nghiện ngập như vậy đối với một người. Ban đầu tôi nghĩ đơn thuần là bản năng giới tính khi tìm thấy cảm giác lạ bên người phụ nữ không lo ràng buộc.
Nhưng tệ là càng ngày tôi càng dấn sâu hơn trong cảm xúc không dứt ra nổi. Tôi loay hoay tìm cách giấu sự tồn tại của người này với người kia và tạm thời vẫn thành công giữ kín mọi chuyện. Nhưng tôi không thấy vui.
Tôi luôn phải đấu tranh tư tưởng và cảm thấy có lỗi. Cũng có lúc cảm xúc lấn át, tôi mặc kệ tới đâu hay tới đó. Cũng có lúc tôi tự bao biện rằng chúng tôi đều không có ai bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân nào nên chẳng có quy định nào cấm tìm hiểu người này, người kia.
Đó cũng là cách văn minh, cho bản thân cơ hội tìm kiếm và lựa chọn người phù hợp nhất với mình, chứ đợi lúc "ván đóng thuyền", "gạo nấu thành cơm" thì lúc đó chẳng phải sẽ đóng khung tất cả trong hối tiếc hay sao?
Tôi cũng không nghĩ mình là loại lăng nhăng, đa tình. Bình thường công việc của tôi tiếp xúc với phụ nữ rất nhiều nhưng tôi không để mình dễ dãi. Và bây giờ thì rõ ràng tôi đang yêu thực sự. Nhưng cái khó là tôi đang yêu cùng lúc 2 người.
Với Khuyên, tôi trân trọng con người và tính cách cô ấy. Trong tình yêu này bao hàm cả sự biết ơn. Khuyên là kiểu phụ nữ gia đình, cực kỳ xứng đáng làm mẹ những đứa con của tôi.
Nhưng Khuyên có nhược điểm là trong sáng, chuẩn mực quá. Ở cạnh em, tôi chỉ thấy dễ chịu, an toàn hơn là thăng hoa. Cũng dễ hiểu, có lẽ vì tôi là người yêu đầu của Khuyên, là người đàn ông đầu tiên chạm vào em ấy.
Còn với Ngà, đó là người phụ nữ mang thứ năng lượng quyến rũ chết người. Chị ấy tâm lý, hiểu ý người khác, đặc biệt có kỹ năng trong chuyện giường chiếu. Tôi nghiện cảm xúc thăng hoa, hòa hợp chỉ có khi ở bên chị ấy.
Những phút ờ bên chị, tôi đều cảm thấy hạnh phúc đủ đầy, vừa là tri kỷ, vừa là tình nhân, tương sinh tương ái. Tôi tin tôi nói tới đây thì mọi người hiểu, trong một mối quan hệ đàn ông - đàn bà, để xây dựng gia đình cùng nhau thì chuyện hòa hợp chăn gối đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Hạnh phúc viên mãn hay không phụ thuộc nhiều vào chất lượng yêu, từ đó mới phát sinh gắn kết. Người ta có thể yêu nhau, giận nhau, gương vỡ lại lành chính là nhờ vào quan hệ bản năng này nữa.
Cho nên sự khô cứng, ngại ngùng, thụ động, thiếu kỹ năng của Khuyên trở thành vấn đề trở ngại khiến tôi lo lắng cho hạnh phúc sau này của cả hai. Tôi không muốn tới một lúc nào đó lại phải nói với nhau những lời khó nghe kiểu: "Em rất tốt nhưng tôi rất tiếc".
Đằng nào cũng phải đưa ra lựa chọn, sớm chừng nào bớt tổn thương chừng ấy. Tôi không thể mãi ở trong vòng luẩn quẩn, duy trì tình trạng lén lút như hiện tại. Người phụ nữ nào cũng xứng đáng có danh phận rõ ràng.
Nếu tôi cứ lúng túng với mớ bòng bong yêu ai, lấy ai, thì mỗi ngày tôi đều sống trong bộ dạng của thằng đàn ông tồi tệ mà xã hội hay lên án là tham lam, ích kỷ, chẳng biết yêu ai ngoài bản thân mình.
Tôi không nghĩ mình ích kỷ, vô tâm đến vậy đâu. Tôi đang rất khó xử, đau lòng. Việc yêu cùng lúc hai người khiến tôi căng thẳng, mệt mỏi. Tôi đấu tranh, mâu thuẫn, bên người này thấy có lỗi với người kia, không biết làm sao để xử lý.
Mạo muộn xin chuyên gia và mọi người tư vấn giúp, bây giờ tôi nên lựa chọn thế nào mới đúng?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Ngày 4-4, Trường cao đẳng Viễn Đông nhận quyết định công nhận trường cao đẳng chất lượng cao từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
GS.TS Lê Quân - Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, chia sẻ việc đánh giá trường cao đẳng chất lượng cao hiện đang được thực hiện dựa trên bộ tiêu chí ban hành theo thông tư của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội trước đây.
Bộ tiêu chí bao gồm quy mô đào tạo, chuẩn đầu ra, mức độ hợp tác với doanh nghiệp, chất lượng việc làm, tỉ lệ sinh viên có việc làm sau tốt nghiệp, mức độ thực hành trong chương trình, chuyển đổi số, chất lượng đội ngũ giảng viên cũng như điều kiện cơ sở vật chất và bảo đảm chất lượng.
Các tiêu chí đều được thẩm định kỹ lưỡng và trong đợt thí điểm có 10 cơ sở giáo dục nghề nghiệp đầu tiên đạt chuẩn.
Theo GS.TS Lê Quân, việc đánh giá, công nhận sẽ tiếp tục được mở rộng trong thời gian tới. Bộ Giáo dục và Đào tạo đang chủ trì xây dựng và trình Thủ tướng đề án phát triển các trường cao đẳng chất lượng cao trong giai đoạn tới.
Điểm mới là hệ quy chuẩn sắp ban hành sẽ được thiết kế theo hướng mở, giảm bớt các tiêu chí mang tính hình thức, thay vào đó trọng tâm nằm ở chất lượng chương trình đào tạo.
Cụ thể, một chương trình được coi là chất lượng cao khi có chuẩn đầu ra rõ ràng, điều kiện đảm bảo chất lượng đầy đủ và các chỉ tiêu gắn trực tiếp với người học, đặc biệt là khả năng việc làm sau tốt nghiệp.
Đáng chú ý, việc công nhận chương trình đào tạo chất lượng cao sẽ thuộc thẩm quyền của nhà trường, trên cơ sở tuân thủ các quy chuẩn do bộ ban hành.
Theo tiêu chuẩn nói trên, một trường cao đẳng có đạt chuẩn chất lượng cao hay không sẽ dựa vào tỉ lệ các chương trình đào tạo chất lượng cao mà trường triển khai.
Chẳng hạn cơ sở có khoảng 50% chương trình đạt chuẩn có thể được xếp vào nhóm trường chất lượng cao ở nhóm 2, những trường đạt khoảng 70% sẽ ở nhóm 1.
Cách tiếp cận mới cũng giúp giảm đáng kể các thủ tục hành chính trong việc công nhận, đánh giá, đồng thời tạo ra một không gian phát triển thực chất hơn cho các chương trình đào tạo.
Với các trường công lập, đây sẽ là căn cứ để đánh giá và phân bổ nguồn lực đầu tư. Còn với khu vực tư thục, đây là cơ sở để cùng tham gia vào hệ thống bảo đảm chất lượng và cạnh tranh lành mạnh.
Ngoài ra, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng không đặt nặng khái niệm "chuẩn quốc tế", mà khuyến khích các cơ sở tham gia kiểm định quốc tế như một hình thức xác nhận khách quan về chất lượng.
"Dù theo bất kỳ chuẩn nào, thước đo quan trọng nhất vẫn là năng lực thực tế của người học sau khi tốt nghiệp. Khi người học có thể làm việc, đáp ứng yêu cầu của thị trường lao động, đó mới là minh chứng rõ ràng nhất cho chất lượng của giáo dục nghề nghiệp", ông Quân nói.
Nguồn: https://tuoitre.vn/se-co-chuan-moi-ve-truong-cao-dang-chat-luong-cao-20260404161004213.htm

