Phát biểu tại Rome trước thềm Italy Mở rộng 2026, Sabalenka nói việc tẩy chay có thể là cách duy nhất để các tay vợt bảo vệ quyền lợi. Nhà vô địch bốn Grand Slam cho rằng giới VĐV, đặc biệt là các tay vợt nữ hiện đoàn kết hơn trong cuộc tranh cãi kéo dài với bốn giải lớn gồm Australian Mở rộng, Roland Garros, Wimbledon và Mỹ Mở rộng.
“Tôi cảm thấy đó có thể là cách duy nhất để đấu tranh cho quyền lợi của chúng tôi”, Sabalenka nói. “Hãy xem mọi thứ tiến triển đến đâu. Nếu cuối cùng cần các tay vợt tẩy chay giải thì sao”.
Tay vợt Belarus cũng cho rằng hệ thống hiện tại chưa công bằng với các tay vợt. “Nếu không có chúng tôi, sẽ không có giải đấu và cũng không có sự giải trí đó. Chúng tôi xứng đáng nhận tỷ lệ doanh thu cao hơn”, cô nói thêm.
Phát biểu của Sabalenka gây chú ý bởi đây là lần đầu một tay vợt số một thế giới công khai nhắc đến khả năng tẩy chay Grand Slam. Dù chưa có kế hoạch cụ thể, lời cảnh báo cho thấy căng thẳng giữa giới VĐV với các giải đấu lớn đang gia tăng.
Mâu thuẫn bùng lên sau khi Pháp Mở rộng (Roland Garros) công bố tăng quỹ thưởng thêm 9,5%, lên khoảng 72 triệu USD. Theo nhóm tay vợt hàng đầu, con số này chỉ tương đương khoảng 15% doanh thu của Roland Garros, thấp hơn nhiều so với tỷ lệ khoảng 22% tại các sự kiện ATP và WTA phối hợp tổ chức.
Nhóm VĐV cho rằng các Grand Slam liên tục lập kỷ lục doanh thu nhờ bản quyền truyền hình, tài trợ và thương mại, nhưng phần chia cho tay vợt không tăng tương xứng. Ngoài tiền thưởng, họ còn yêu cầu được tham vấn trong các quyết định lớn, cũng như có thêm quỹ hỗ trợ sức khỏe và phúc lợi.
Sabalenka không phải tiếng nói duy nhất. Jannik Sinner, Carlos Alcaraz và Coco Gauff đều nằm trong nhóm khoảng 20 tay vợt hàng đầu ký tên vào bức thư phản đối gửi ban tổ chức bốn Grand Slam.
Trong tuyên bố chung, nhóm này bày tỏ sự thất vọng sâu sắc về mức tiền thưởng hiện tại ở Roland Garros. Họ cho rằng giá trị mà các tay vợt tạo ra ngày càng lớn, trong khi phần được chia lại giảm dần theo tỷ lệ doanh thu. “Các Grand Slam vẫn chống lại sự thay đổi, trong khi nhiều môn thể thao lớn khác đã hiện đại hóa cách quản trị và chia sẻ lợi ích”, tuyên bố có đoạn.
Casper Ruud từng đưa ra ví dụ về giải bóng rổ NBA, bóng bầu dục Mỹ NFL hay bóng chày MLB, nơi VĐV thường nhận khoảng 50% doanh thu toàn giải. Tay vợt Na Uy thừa nhận quần vợt khó đạt mức đó, nhưng cho rằng mọi phần trăm tăng thêm đều có ý nghĩa.
Theo truyền thông Anh, các tay vợt hàng đầu đã gửi thư kiến nghị đầu tiên tới Grand Slam từ tháng 3/2025, sau đó tiếp tục gửi thêm một thư khác vào tháng 7 cùng năm. Tuy nhiên, họ cho rằng ban tổ chức chưa phản hồi đủ nghiêm túc về những đề xuất liên quan tới tiền thưởng, phúc lợi và vai trò đại diện của tay vợt.
Nhóm tay vợt thậm chí từ chối một cuộc gặp với đại diện Wimbledon, Roland Garros và Mỹ Mở rộng tại Indian Wells hồi tháng 3/2026, vì cho rằng các Grand Slam chưa đưa ra giải pháp thực chất.
Dù vậy, không phải mọi tay vợt đều sẵn sàng ủng hộ ý tưởng tẩy chay. Cựu số một nữ Iga Swiatek từng bốn lần vô địch Roland Garros, nói cô chưa nghe về kế hoạch tẩy chay cụ thể. Tuy nhiên, Swiatek vẫn đồng tình rằng các tay vợt cần được lắng nghe nhiều hơn trong các quyết định của hệ thống Grand Slam.
Ben Shelton cũng tỏ ra thận trọng. Tay vợt Mỹ cho biết anh chưa biết chi tiết về khả năng tẩy chay, nhưng ủng hộ việc tiếp tục đàm phán nhằm cải thiện điều kiện cho người chơi.
Trong khi đó, ngôi sao Novak Djokovic đứng về phía nhóm đòi cải tổ hệ thống chia doanh thu. Tay vợt Serbia từ lâu nhiều lần lên tiếng về việc các VĐV, đặc biệt là nhóm ngoài top đầu, gặp khó khăn tài chính dù thi đấu ở cấp độ chuyên nghiệp.
Một lập luận được nhắc nhiều là không phải mọi tay vợt đều giàu có như Sabalenka hay Sinner. Nhiều người xếp ngoài Top 100 phải tự chi trả vé máy bay, khách sạn, HLV và đội ngũ hỗ trợ, khiến thu nhập thực tế không cao như hình dung của công chúng.
Liên đoàn Quần vợt Pháp phản bác rằng Roland Garros là tổ chức phi lợi nhuận, và phần lớn doanh thu được tái đầu tư vào cơ sở hạ tầng cũng như phát triển quần vợt trẻ. Họ cho biết đã chi hơn 468 triệu USD để nâng cấp tổ hợp Roland Garros trong những năm gần đây, bao gồm cải thiện điều kiện cho tay vợt.
Theo hãng tin Mizan ngày 13/4, quyết định được đưa ra bởi cơ quan tư pháp Iran sau khi xem xét lại hành vi của cầu thủ. "Tài sản của Zahra Ghanbari, vốn đã bị tịch thu, được trả lại theo phán quyết của tòa án", thông báo có đoạn. "Cô được tuyên bố vô tội sau khi thay đổi hành vi".
Động thái này đảo ngược quyết định trước đó, khi Ghanbari bị đưa vào danh sách cá nhân bị coi là phản bội, với tài sản bị phong tỏa theo lệnh tòa án.
Vụ việc của Ghanbari bắt nguồn từ vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tại Australia. Khi đó, cô thuộc nhóm 6 cầu thủ cùng một thành viên ban huấn luyện Iran xin tị nạn sau khi kết thúc giải.
Quyết định này gây chấn động với giới chức hai nước. Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke xác nhận chính phủ đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm cầu thủ và nhân viên, do lo ngại họ có thể đối mặt với án phạt khi trở về nước.
Tuy nhiên, chỉ ít ngày sau, tình thế thay đổi. 5 trong số 7 người, bao gồm Ghanbari, quyết định rút đơn xin tị nạn và trở về Iran cùng toàn đội. Hôm 19/3, họ được chào đón tại Tehran bằng một buổi lễ trang trọng, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ nước này.
Dù vậy, những diễn biến hậu trường lại phức tạp hơn. Hai ngày trước khi thông tin trả lại tài sản được công bố, truyền thông Iran đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Tài sản của cô đã bị phong tỏa từ trước, dù thời điểm cụ thể không được xác nhận.
Những gì diễn ra với Ghanbari phản ánh áp lực mà các cầu thủ Iran phải đối mặt trong giai đoạn nhạy cảm. Đầu tháng 4/2026, tiền vệ Mona Hamoudi, một trong những người cũng rút đơn xin tị nạn, tiết lộ với Al Jazeera về trạng thái căng thẳng cô trải qua.
"Tôi cảm thấy bất kỳ sai lầm nào cũng có thể trở thành vấn đề lớn. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ", Hamoudi nói. "Quyết định ở lại hay trở về là 'tiến thoái lưỡng nan'. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ quả với bản thân, gia đình và sự nghiệp".
Những chia sẻ này phần nào lý giải việc nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Theo các tổ chức nhân quyền, VĐV Iran thi đấu ở nước ngoài thường chịu sức ép, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị coi là chống đối.
Ở chiều ngược lại, giới chức Iran cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ chính trị.
Căng thẳng bắt đầu ngay trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và đồng đội, cũng như ban huấn luyện đã không hát quốc ca. Hành động này lập tức gây tranh cãi. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB gọi họ là "những kẻ phản bội thời chiến". Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện chỉ có hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia, và tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
Sinh năm 1977 tại thành phố Đà Nẵng, Mai Công Hiếu được xem là một trong những tay đua xuất sắc nhất của xe đạp đường trường Việt Nam. Anh từng giành 2 huy chương vàng SEA Games, 1 huy chương bạc châu Á và giữ kỷ lục 13 năm liên tiếp vô địch quốc gia, thành tích hiếm có trong làng thể thao nước nhà.
Đằng sau những vinh quang ấy là hành trình không ít gian khó. Từ chiếc xe đạp cũ do 2 cha con tự cải tạo, đến quyết định rời quê nhà Đà Nẵng khi chưa tròn 16 tuổi để vào Đồng Tháp theo đuổi đam mê, anh Hiếu đã từng bước khẳng định mình bằng ý chí và nghị lực.
"Có lúc vừa tập luyện vừa phải đi dạy thêm để trang trải cuộc sống nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ từ bỏ. Xe đạp là đam mê, là cuộc đời của tôi…", Mai Công Hiếu kể với PV Thanh Niên.
Trong 2 ngày 18 - 19.4, Ngày hội đạp xe Vì hòa bình 2026 sẽ diễn ra tại Quảng Trị, quy tụ khoảng 1.000 VĐV trong nước và quốc tế. Sự xuất hiện của VĐV Mai Công Hiếu với vai trò khách mời truyền cảm hứng được xem là điểm nhấn đặc biệt của chương trình.
Chia sẻ trước thềm sự kiện, Mai Công Hiếu cho biết, anh rất vinh dự khi nhận lời mời tham dự một chương trình mang nhiều ý nghĩa lịch sử và nhân văn. "Tôi rất vui và tự hào khi được trở lại Quảng Trị - mảnh đất thiêng liêng của dân tộc. Được tham gia với vai trò khách mời, truyền cảm hứng là điều khiến tôi càng trân trọng hơn hành trình của mình với xe đạp", anh Hiếu nói.
Theo cựu tuyển thủ, niềm đam mê xe đạp đã kết nối con người, lan tỏa tinh thần sống tích cực và hướng đến những giá trị bền vững. Anh Hiếu kỳ vọng, thông qua ngày hội, niềm đam mê xe đạp sẽ tiếp tục được lan tỏa mạnh mẽ, đặc biệt trong giới trẻ.
Dù đã nhiều lần đạp xe qua vùng "đất lửa" Quảng Trị nhưng mỗi lần trở lại, với Mai Công Hiếu cảm xúc vẫn luôn dâng trào như lần đầu.
"Tôi đã nhiều lần đạp xe qua những cung đường lịch sử nơi đây nhưng lần nào cũng vậy, cảm giác tự hào và xúc động vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi vòng quay như đưa mình chạm vào ký ức của dân tộc," anh Hiếu xúc động.
Đặc biệt, tại Ngày hội đạp xe Vì hòa bình năm 2026, hành trình năm nay sẽ đưa các VĐV đi qua cầu Hiền Lương, biểu tượng lịch sử từng chia cắt 2 miền đất nước và hành trình còn mang giá trị tri ân khi các VĐV sẽ đạp xe qua nhiều "tọa độ lửa", trong đó có nghĩa trang liệt sĩ Vĩnh Linh là nơi an nghỉ của hàng ngàn anh hùng liệt sĩ.
"Mỗi cung đường là một lời nhắc nhở về sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước, để chúng ta biết trân quý hơn cuộc sống hôm nay", anh Hiếu bày tỏ.
Anh Hiếu kỳ vọng, sự kiện năm nay sẽ có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn khi có sự góp mặt của nhiều vận động viên quốc tế. "Tôi mong rằng chương trình sẽ gửi đi thông điệp rõ ràng về tình yêu hòa bình. Khi các VĐV từ nhiều quốc gia cùng đạp xe trên một cung đường, đó chính là hình ảnh đẹp của sự kết nối, của tinh thần thể thao không biên giới", anh Hiếu nói.
Ngày hội đạp xe Vì hòa bình năm 2026 do Báo Thanh Niên phối hợp Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Trị tổ chức, đánh dấu lần thứ 2 sự kiện trở lại vùng đất giàu giá trị lịch sử này. Trong hành trình kéo dài 2 ngày (18-19.4), các VĐV ngoài tham gia thi đấu còn có dịp khám phá những địa danh lịch sử, cảm nhận sự hồi sinh mạnh mẽ của một vùng đất từng chịu nhiều đau thương do chiến tranh.
"Đây là dịp để mỗi người nhìn lại quá khứ, trân trọng hiện tại và hướng đến tương lai. Tôi tin rằng, từ Quảng Trị, thông điệp hòa bình sẽ được lan tỏa mạnh mẽ, vượt qua mọi khoảng cách", anh Mai Công Hiếu chia sẻ.
Đây là hai đội bóng từng đối đầu nhau tại chung kết Cúp Hùng Vương năm ngoái. Khi đó họ đã tạo ra một trận đấu kịch tính, nảy lửa với những diễn biến hấp dẫn.
Thậm chí đã có cả những tranh cãi nổ ra. Cuối cùng, Biên Phòng giành chiến thắng sau 5 set căng thẳng. Đó là lần thứ 3 liên tiếp đội bóng áo lính vô địch Cúp Hùng Vương. Lần này, một kịch bản tương tự hoàn toàn có thể lặp lại.
Chỉ mới lên hạng từ năm ngoái, Công An TP.HCM đã lập tức bổ sung lực lượng. Ngoài các nội binh thì hợp đồng với các ngoại binh mới là thứ gây hấp dẫn người xem.
Công An TP.HCM liên tục mang về các ngôi sao đẳng cấp cao, thậm chí từng vô địch thế giới như Michal Kubiak của Ba Lan. Năm nay, đồng hành với họ là những tay đập sở hữu khả năng tấn công tốt Martin Licek (CH Czech), Ali Haghparast (Iran).
Tại vòng 1 Giải bóng chuyền vô địch quốc gia, bộ đôi này cho thấy sự hòa nhập tốt, tạo ra những chiến thắng vang dội. Tuy nhiên Công An TP.HCM lại vẫn chưa thể đánh bại được Biên Phòng.
Và nguyên nhân chính đến từ dàn nội binh của hai đội. Biên Phòng không sở hữu các ngoại binh mạnh mẽ, nhưng lại có dàn VĐV trong nước chất lượng. Nói thẳng ra thì trình độ của họ vượt trội so với nội binh của các đội bóng còn lại.
Những cái tên ngôi sao như Ngọc Thuân, Thế Khải, Duy Tuyến, Văn Hiệp, Văn Duy… thường xuyên xuất hiện ở tuyển bóng chuyền nam quốc gia.
Lần tái đấu này, có thể sẽ lại là một trận đấu 5 set, và thậm chí không thiếu những tranh cãi. Đó là điều rất đáng chờ đợi ở chung kết nam Cúp Hùng Vương năm nay.
Lịch thi đấu, thời điểm bắt đầu trận đấu có thể thay đổi tùy vào ban tổ chức.