Ở trận ra quân, U.17 nữ Việt Nam bất phân thắng bại với U.17 nữ Thái Lan sau màn rượt đuổi bàn thắng “nghẹt thở” 2-2. Trong khi đó U.17 nữ Trung Quốc khẳng định sức mạnh với thắng lợi 6-0 trước U.17 nữ Myanmar. Vì thế lượt trận thứ 2 tại vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026 rất quan trọng với đội U.17 nữ Việt Nam.
Trước đối thủ rất mạnh, là ứng viên hàng đầu cho danh hiệu vô địch, mục tiêu khả dĩ của U.17 nữ Việt Nam là tìm kiếm trận hòa. Với việc chọn 2 đội xếp nhất, nhì của 3 bảng cùng 2 đội hạng nhì có thành tích tốt vào tứ kết, trong trường hợp để thua chủ nhà Trung Quốc, các học trò HLV Okiyama Masahiko cũng cố gắng hạn chế bàn thua nhằm cạnh tranh suất đi tiếp với các đối thủ còn lại, nhất là kình địch Thái Lan.
Tiền đạo Nguyễn Thị Thanh Lam bày tỏ quyết tâm: “Trung Quốc là đội rất mạnh. Toàn đội đã phân tích băng hình và tập luyện kỹ. Tôi hy vọng sẽ tiếp tục ghi bàn và cùng đội đạt kết quả tốt”. Ở trận đấu với U.17 nữ Thái Lan, Thanh Lam được tung vào sân và có bàn thắng quý giá giúp U.17 nữ Việt Nam cân bằng tỷ số 2-2.
Trong khi đó HLV Okiyama Masahiko cho biết, sau trận đấu đầu tiên căng thẳng, nhiệm vụ quan trọng của ban huấn luyện là giúp các cầu thủ nhanh chóng hồi phục để chuẩn bị cho trận gặp U.17 nữ Trung Quốc. “U.17 nữ Việt Nam sẽ chơi theo cách khác để phù hợp với trình độ của đối thủ ở lượt trận thứ 2. Mong rằng người hâm mộ sẽ tiếp tục ủng hộ cho U.17 nữ Việt Nam”.
Chạm trán với U.17 nữ Trung Quốc mạnh vượt trội, chắc chắn U.17 nữ Việt Nam sẽ phải xây dựng lối chơi phòng ngự chặt chẽ, có chiều sâu. Các học trò HLV Okiyama Masahiko bày tỏ quyết tâm thi đấu lăn xả nhằm có được kết quả khả quan. Với U.17 nữ Trung Quốc việc được thi đấu trên sân nhà cùng sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đội hình mạnh đồng đều nên mục tiêu là đánh bại U.17 nữ Việt Nam để sớm chốt hạ tấm vé đi tiếp ở vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026.
Tin Gốc: Thanh Niên

Sau khi nốc cạn vò rượu, vị "cao thủ túy quyền" bắt đầu lảo đảo, bước chân xiêu vẹo, nhưng quyền pháp cũng trở nên biến hóa khôn lường. Đó là điều khán giả thường xuyên thấy qua những bộ phim võ thuật Trung Quốc.
Từ nhân vật Tô Khất Nhi của Châu Tinh Trì cho đến Thành Long trong Drunken Master. Hay gần gũi hơn nữa là Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm trong Thủy Hử, cho đến cả những giai thoại về Lý Bạch, Bát Tiên..., túy quyền trở thành một biểu tượng của nét lãng tử, sự phóng túng trong võ thuật Trung Hoa.
Nhưng sự thật lịch sử lại khác: túy quyền có thật. Nhưng trong tập luyện nghiêm túc, việc uống rượu gần như là điều cấm kỵ.
Về mặt thuật ngữ, túy quyền (Zui Quan) thường được dịch là “quyền say” hay “drunken boxing”. Đây không phải một môn phái độc lập duy nhất, mà là nhóm kỹ thuật xuất hiện trong nhiều hệ võ cổ truyền Trung Quốc.
Điểm chung là người tập mô phỏng dáng vẻ say xỉn: bước chân xiêu vẹo, thân người nghiêng ngả, nhịp điệu rối loạn, tay co lại như đang cầm chén rượu.
Tuy nhiên, tất cả đều nằm trong kiểm soát. Chuyên trang võ thuật Charming China mô tả cốt lõi của túy quyền là dùng chuyển động thất thường để che giấu ý đồ tấn công, khiến đối thủ khó đoán hướng ra đòn.
Nguồn gốc của túy quyền không có một “ông tổ” duy nhất được giới sử học xác nhận. Nhiều nhánh truyền thừa cho rằng phong cách này chịu ảnh hưởng của Thiếu Lâm Tự, nơi các bài quyền kết hợp thân pháp né tránh, ngã lăn và phản kích được phát triển thành hệ thống.
Một tuyến giai thoại khác gắn túy quyền với truyền thuyết Bát Tiên trong Đạo giáo, khi tám vị tiên mang tám dáng say khác nhau để biểu trưng cho sự tự do và biến hóa.
Trong dân gian Hoa Nam, đặc biệt tại Quảng Đông, túy quyền còn gắn với nhân vật huyền thoại Tô Khất Nhi. Hình tượng ăn mày cao thủ ngoài say trong tỉnh, lấy vẻ nhếch nhác để che giấu công phu thượng thừa.
Tô Khất Nhi khó kiểm chứng hoàn toàn về mặt lịch sử, nhưng ảnh hưởng của nhân vật này với văn hóa võ hiệp là rất lớn. Điện ảnh Hong Kong sau đó đưa hình tượng ấy lên màn bạc, khiến nhiều thế hệ mặc định rằng túy quyền phải đi cùng hồ rượu và men say.
Bước ngoặt lớn nhất đến năm 1978, khi Thành Long đóng vai Hoàng Phi Hồng trong Drunken Master. Bộ phim pha trộn võ thuật, hài slapstick và tinh thần nổi loạn tuổi trẻ, tạo ra hiện tượng toàn châu Á rồi lan ra thế giới.
Từ đây, túy quyền trở thành biểu tượng đại chúng. Tuy nhiên, nhiều nhà nghiên cứu điện ảnh và võ thuật đều chỉ ra rằng yếu tố “uống càng nhiều đánh càng hay” chủ yếu là thủ pháp điện ảnh nhằm tăng tính giải trí.
Sự thật chuyên môn lại khác xa hoàn toàn hình tượng phim ảnh. Rượu làm giảm phản xạ thần kinh, suy yếu khả năng giữ thăng bằng, giảm tốc độ ra quyết định và tăng nguy cơ chấn thương. Với bất kỳ môn đối kháng nào, đó đều là bất lợi.
Hãng tin AFP trong phóng sự về những người luyện túy quyền tại Trung Quốc từng dẫn lời võ sư Lưu Húc Lương: người tập “trông như say nhưng thực ra rất tỉnh táo”, các động tác tưởng hỗn loạn nhưng được kiểm soát chặt chẽ.
Nói cách khác, túy quyền không khuyến khích say thật, mà yêu cầu mức tỉnh táo cao hơn bình thường. Người tập phải giữ trọng tâm trong lúc giả mất trọng tâm, phải nhìn rõ trong khi biểu diễn vẻ lờ đờ, phải tính được khoảng cách dù thân pháp có vẻ ngẫu hứng.
Đây là lý do nhiều võ sư xem túy quyền là một trong những bài khó của kung fu, đòi hỏi lưng hông linh hoạt, cổ chân khỏe, khả năng phối hợp tay mắt tốt và cảm giác cơ thể tinh tế.
Và để so sánh với một số môn võ khác, luyện túy quyền cảng cần phải tỉnh táo, phải vững vàng tuyệt đối. Việc có men rượu là điều cấm kỵ.
Về thực chiến, túy quyền tuy không đến mức là môn võ "chuyển bại thành thắng" vào những lúc khẩn yếu quan đầu, nhưng vẫn có giá trị rõ rệt.
Các kỹ thuật giả sơ hở để nhử đòn, đổi nhịp tấn công, hạ thấp người bất ngờ rồi phản công từ góc lạ đều có thể ứng dụng trong giao đấu.
Một số động tác lắc vai, đổi trục, ngả người né đòn cũng tương đồng với nguyên lý đánh lừa nhịp trong boxing hay sanda hiện đại. Dĩ nhiên, phần nhào lộn, ngã lăn cầu kỳ thường phù hợp biểu diễn hơn là thi đấu đối kháng.
Ngày nay, túy quyền tồn tại chủ yếu trong wushu biểu diễn, các trường võ cổ truyền và điện ảnh. Số võ sinh không nhiều như Thái Cực quyền hay Vịnh Xuân quyền, nhưng sức ảnh hưởng văn hóa lại vượt xa quy mô cộng đồng tập luyện.
Túy quyền vì thế là nghịch lý thú vị của võ học Trung Hoa. Đây là trường phái võ thuật có thật, có bề dày lịch sử và kỹ thuật hẳn hòi. Nhưng điều nổi tiếng nhất về túy quyền - càng uống rượu càng biến hóa, mạnh mẽ - lại chỉ mãi mãi là giai thoại.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đoàn quân của HLV Pep Guardiola hành quân đến sân của Everton với mục tiêu buộc phải thắng. Mọi chuyện ngỡ như đã đi đúng quỹ đạo khi Jeremy Doku mở tỉ số ở phút 43 sau một hiệp đấu kiểm soát hoàn toàn thế trận. Thế nhưng, hiệp hai lại là một câu chuyện hoàn toàn khác khi đội chủ nhà Everton đã vùng lên mạnh mẽ.
Chỉ trong vòng 14 phút (từ phút 68 - 81), lưới của Man City đã phải rung lên tới 3 lần. Cầu thủ dự bị Thierno Barry trở thành ác mộng của hàng thủ đội khách với một cú đúp, xen giữa là pha đánh đầu dũng mãnh của Jake O'Brien.
Dù tiền đạo chủ lực Erling Haaland sớm rút ngắn cách biệt xuống 2-3 và Jeremy Doku hoàn tất cú đúp với một siêu phẩm ở phút bù giờ để giữ lại 1 điểm, nhưng bấy nhiêu đó là không đủ để làm hài lòng HLV Pep Guardiola.
Phát biểu sau trận đấu trên kênh Sky Sports, chiến lược gia người Tây Ban Nha không giấu nổi sự thất vọng về cục diện bảng xếp hạng:
"Trước trận đấu này, quyền tự quyết nằm trong tay cả chúng tôi lẫn Arsenal, nhưng giờ thì Man City không còn nữa. Mọi thứ hiện tại phụ thuộc hoàn toàn vào đối thủ. Chúng tôi chỉ còn biết chiến đấu đến cùng và chờ xem điều gì sẽ xảy ra".
Ông Pep cũng không quên dành lời khen cho sự lỳ lợm của Everton: "Họ đã tạo nên một trận cầu theo phong cách Anh thực thụ với lối chơi áp sát cực kỳ quyết liệt. Chúng tôi đã mất đi sự chủ động sau sai lầm dẫn đến bàn thua đầu tiên. Dù sao có 1 điểm vẫn tốt hơn là trắng tay".
Với kết quả hòa này, Man City hiện đã kém Arsenal 5 điểm (dù vẫn còn một trận chưa đấu trong tay). Tuy nhiên lợi thế lúc này hoàn toàn thuộc về "pháo thủ". Nếu Arsenal giành chiến thắng trong cả 3 vòng đấu còn lại, họ sẽ chính thức đăng quang mà không cần quan tâm đến kết quả của thầy trò Guardiola.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cộng đồng golf luôn mong mỏi tên tuổi Tiger Woods chỉ gắn liền với những cú putt thần sầu, kỷ lục vô tiền khoáng hậu hay sự trở lại bền bỉ trên các thảm cỏ xanh. Nhưng suốt 15 năm qua, "hiệu ứng boomerang" luôn đeo bám Woods, khiến anh xuất hiện trên các chuyên mục kiểu "tin tức pháp luật" nhiều hơn những bản tin thể thao thuần túy.
Tuần trước, golfer 50 tuổi người Mỹ lại gây ra một vụ tai nạn giao thông tại đảo Jupiter, Florida, Mỹ. Woods chạy quá tốc độ giới hạn 40 km/h trên con đường hẹp và ngoằn ngoèo của khu dân cư siêu giàu nơi anh sinh sống. Chiếc Land Rover mất lái, va chạm mạnh với một chiếc xe tải đầu kéo trong lúc cố vượt và bị lật về phía ghế lái. Anh thoát ra ngoài qua cửa sổ phụ, và gọi điện thoại chờ cảnh sát đến. Dù kết quả kiểm tra nồng độ cồn là âm tính, cảnh sát nhận định Woods lái xe trong tình trạng "chịu ảnh hưởng của chất kích thích" và có "dấu hiệu suy giảm nhận thức rõ rệt".
Mặt "sáng" – "tối" của Woods
Từ những tín đồ của golf cho đến những người không biết gì về gậy và bóng, sức ảnh hưởng của Woods là rất lớn, không chỉ ở Mỹ mà trên toàn thế giới. Anh là golfer duy nhất có danh tiếng vượt ra ngoài biên giới hạn hẹp của môn thể thao này, người đã cách mạng hóa golf theo cách chưa từng có trong lịch sử thể thao.
Woods đã chinh phục 82 danh hiệu PGA Tour, 15 giải major, giữ vị trí số một thế giới trong 683 tuần – tức là hơn 13 năm, trong đó có 281 tuần liên tiếp từ tháng 6/2005 đến tháng 10/2010.
Là con trai của một người đàn ông da đen và một phụ nữ châu Á, Woods đã phá vỡ những rào cản sắc tộc trong một môn thể thao vốn mang nặng tính bảo thủ của người da trắng. Người ta thậm chí đã đúc kết một từ riêng để nói về anh, là "Cablinasian" – sự kết hợp giữa Caucasian (da trắng), Black (da đen), American Indian (da đỏ) và Asian (châu Á). Có lẽ khát vọng thống trị và trở nên độc nhất của anh bắt nguồn chính từ dòng máu ấy.
Cha của Woods, một cựu đặc nhiệm "Mũ nồi xanh", đã hướng con trai đến với golf khi mới vài tháng tuổi bằng cách đặt cậu lên xe đẩy để quan sát những cú swing. Khi còn nhỏ, Woods không có bạn bè cùng trang lứa vì thường dành thời gian với những người bạn chơi golf và bạn nhậu của cha – tất cả đều là cựu quân nhân.
Từ cha, Woods thừa hưởng một thái độ làm việc cuồng nhiệt đến mức cực đoan. Ở thời đỉnh cao, anh tập luyện 60-80 tiếng mỗi tuần, thường là 10-14 tiếng mỗi ngày và 6 ngày một tuần. Lịch trình khắc nghiệt đó gồm nhiều buổi tập bổ trợ và hàng giờ trên sân tập bắt đầu từ 6h sáng. Và hiện tại, ở tuổi 50, Woods vẫn sở hữu một bờ vai rộng, tấm lưng lực lưỡng và bắp tay cuồn cuộn. Anh luôn ám ảnh với việc giữ gìn vóc dáng, thậm chí từng tập luyện cùng biệt kích Navy Seals.
Tuy nhiên, Woods có một đời sống cá nhân thiếu lành mạnh. Sau lưng anh là một cuộc hôn nhân đổ vỡ với người mẫu Thụy Điển Elin Nordegren - người từng cầm gậy golf đuổi theo Woods ra tận cửa, vì không thể chịu đựng nổi hàng loạt vụ ngoại tình của chồng.
Cùng Nordegren, Woods có hai con. Cậu con trai Charlie đang nối nghiệp cha, và cô con gái Sam vốn yêu thích điền kinh hơn.
Trên cương vị một người cha, Woods không phải nhận những lời chỉ trích. Nhưng phần còn lại thì... khó nói. Danh sách 14 nhân tình từng được liệt kê, từ những tên tuổi lớn cho đến những người thuộc thế giới phù hoa của các hộp đêm và cả ngành phim người lớn, từ những mối quan hệ dài hạn hay chóng vánh. Woods thậm chí đã phải công khai xin lỗi về chứng nghiện tình dục trước mặt mẹ mình, đánh dấu điểm khởi đầu cho hành trình xuống dốc, khi hình ảnh bị rạn nứt vĩnh viễn trong mắt công chúng.
Sau khi tấm ảnh hồ sơ tội phạm của Woods hôm 27/3 được đăng tải, nhiều người có cảm giác "déjà vu" (thứ gì đó quen thuộc lặp lại). Đó là hành vi thiếu ý thức của một người không có trách nhiệm và không nghĩ cho người khác. Đây đã là lần thứ tư một sự cố giao thông làm rúng động câu chuyện đời tư của anh, cứ như thể, sự kết hợp giữa Woods và những chiếc ô tô luôn là một điềm xấu.
Năm 2009, sau khi bị vợ cũ Nordegren phát hiện ngoại tình và đuổi đánh, Woods lái chiếc Cadillac đâm sầm vào trụ nước cứu hỏa gần Orlando, trước khi đâm sầm vào một gốc cây.
Năm 2017, Woods bị phát hiện trong tình trạng mất phương hướng, ngất lịm sau tay lái giữa đêm khi đang di chuyển trên trục đường chính ở Palm Beach Gardens. Chiếc Mercedes của anh lao ra khỏi lòng đường và hư hại nặng nề. Anh bị bắt lần đầu tiên, thoát tội bằng cách thừa nhận lái xe thiếu thận trọng và phải nộp phạt 250 USD.
Video từ camera cảnh sát cho thấy một Woods mắt lờ đờ, quầng thâm sâu hoắm như một "hố cát", gương mặt sưng húp và không thể đi thẳng hàng. Đó cũng là lần đầu anh công khai sự lệ thuộc vào thuốc giảm đau để chống chọi với những cơn đau lưng, đặc biệt là ca mổ thoát vị đĩa đệm năm 2014.
Năm 2021, Woods suýt mất mạng. Chiếc SUV Genesis do anh cầm lái băng qua hai làn đường ngược chiều, lật nhiều vòng lao xuống vực và húc đổ một gốc cây ở ngoại ô Los Angeles khi chạy với tốc độ gấp đôi mức cho phép. Anh được cứu ra từ đống sắt vụn với chân phải nát tươm, khiến các bác sĩ từng nghiêm túc cân nhắc việc cắt bỏ chi này.
Trích xuất từ hộp đen cho thấy không hề có vết phanh và bàn đạp ga bị nhấn tới 99% cho đến giây cuối cùng, loại trừ khả năng anh ngủ quên hay xao nhãng vì điện thoại. Chi tiết ấy ám chỉ rằng đó không hẳn là tai nạn mà là một sự lựa chọn chủ đích, dù không một ai từng đề cập đến từ "tự sát".
Toàn bộ sự nghiệp của Woods là một chuỗi dài các chấn thương và phẫu thuật, chúng thực sự đã quật ngã một gã khổng lồ. Ở tuổi 50, ngay cả việc đi bộ cũng là một thử thách với Woods. Tháng 10/2025, anh đã phải trải qua ca phẫu thuật lưng lần thứ 7, bên cạnh hàng loạt ca mổ đầu gối trước đó. Cách đây một năm, gân Achilles bên phải của anh cũng bị đứt, hệ quả trực tiếp từ vụ tai nạn năm 2021. Cuộc sống của Woods vì thế không thể duy trì bình thường nếu thiếu đi thuốc giảm đau hàng ngày.
Báo cáo độc học năm 2017 tìm thấy 5 loại chất trong cơ thể Woods, đó là Ambien, Vicodin, Dilaudid, Xanax và THC (cần sa). Chúng như một ly "cocktail" gồm thuốc ngủ, thuốc giảm đau và chất gây nghiện. Việc anh từ chối xét nghiệm hôm 27/3 giống như một lời thừa nhận ngầm rằng bản thân vẫn chưa thể lật sang trang mới trong cuộc chiến với những cơn nghiện thuốc giảm đau. Báo Mỹ US Today thì bình luận rằng Woods cần sự giúp đỡ và nên "đi cai nghiện cho đến khi vượt qua được sự phụ thuộc của mình".
Woods đã không thi đấu một giải chính thức nào kể từ British Open 2024, nhưng chỉ vài ngày nữa giải Masters 2026 sẽ khởi tranh ở Georgia, Mỹ. Anh vẫn có tên trong danh sách đăng ký với tư cách là cựu vương từng 5 lần đăng quang (1997, 2001, 2002, 2005 và 2019), dù việc tham dự giờ đây như thể một giấc mộng xa vời, một nỗ lực tuyệt vọng của kẻ không muốn chấp nhận thực tại.
Ngay cả khi không ai tin Woods có thể ra sân tại Augusta, mọi người vẫn chắc chắn anh sẽ hiện diện tại "Bữa tiệc của các nhà vô địch", nơi quy tụ những huyền thoại từng khoác lên mình chiếc Green Jacket.
Hôm 17/3, Woods vẫn còn tái xuất trước công chúng, với vẻ ngoài thư thái và đầy ngẫu hứng tại vòng chung kết TGL – giải golf giả lập trong nhà do ông và Rory McIlroy sáng lập đang rất thành công tại Mỹ. Anh tung ra những cú đánh biểu diễn đầy uy lực mà không hề nhăn nhó vì đau, nhen nhóm hy vọng về việc tham dự giải Major đầu tiên trong năm.
"Cơ thể này không còn hồi phục như thời 24, 25 tuổi nữa", Woods chia sẻ đầy xót xa. "Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không cố gắng. Tôi đã nỗ lực suốt thời gian qua. Những chấn thương nghiêm trọng buộc tôi phải mất nhiều thời gian để vượt qua. Tôi vẫn muốn thi đấu. Tôi yêu giải đấu này và đã gắn bó với nó từ năm 19 tuổi. Dù thế nào tôi cũng sẽ có mặt tại đó".
Nhưng rồi, Woods lại một lần nữa lao khỏi "đường biên" cuộc đời. Cái giá phải trả sẽ đắt hơn nhiều so với chịu "phạt gậy". "Tôi rất tiếc cho cậu ấy. Woods là một người bạn thân thiết, một con người phi thường, một người đàn ông vĩ đại, nhưng đang trải qua giai đoạn khó khăn", Tổng thống Mỹ Donald Trump phản ứng về tai nạn gần nhất của golfer sinh năm 1975. Mối liên hệ giữa họ không chỉ là tình bạn, khi bạn gái hiện tại Vanessa Trump của Woods chính là vợ cũ của con trai cả vị Tổng thống.
Đầu tuần này, sân golf công cộng 9 hố The Loop at the Patch mà Augusta National vừa mua lại và Woods góp công thiết kế, sẽ được khánh thành. Đã có người mơ về việc thấy anh đứng đó, giữa đám đông.
Nhưng bây giờ, Woods sẽ làm gì? Liệu anh có đến dự bữa tiệc đó không? Woods sẽ nói gì với những người đồng đội, với Jack Nicklaus hay Rory McIlroy? Liệu anh có đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt họ và đọc thấy những câu hỏi mà có lẽ chính anh cũng chưa có lời giải: Anh thực sự là ai, Woods? Và liệu anh sẽ còn tự hủy hoại chính mình đến mức nào?
Nhiều tài liệu cho thấy Woods đã trở nên điềm đạm và ấm áp hơn trong những năm gần đây khi phải vật lộn với cơ thể đau yếu và cố gắng viết nốt chương cuối cho sự nghiệp thi đấu lẫy lừng. Từ bỏ đỉnh cao là điều khó khăn với bất kỳ VĐV ưu tú nào, chưa nói đến một người có khao khát và danh hiệu đồ sộ như vậy.
Nếu như trên cương vị một VĐV, Woods đã lái thẳng tới đỉnh Olympus, thì với tư cách một con người, anh dường như đang đạp lút ga trên con đường cao tốc dẫn xuống vực thẳm.
Hoàng Thông tổng hợp
Tin Gốc: https://vnexpress.net/goc-khuat-cua-tiger-woods-5056553.html

