Theo hồ sơ vụ án, mặc dù Công ty Phú Mỹ không đủ năng lực tài chính, nhưng từ năm 2007, dưới sự chỉ đạo của bà Hứa Thị Phấn (nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị, đã mất) công ty này đã lập hồ sơ vay vốn ngân hàng để đầu tư vào dự án khu dân cư Garden City (khu 13D, huyện Bình Chánh).
Tài sản thế chấp cho các hợp đồng tín dụng là toàn bộ dự án Garden City diện tích 279.269m², mặc dù tại thời điểm đó, dự án chưa đủ điều kiện pháp lý để thế chấp và Công ty Phú Mỹ cũng chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính hay được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
Các bị cáo thuộc nhóm Công ty Phú Mỹ gồm Trần Hoàng Trinh, Hứa Xường (em trai bà Phấn), Hứa Thị Bích Hạnh (cháu bà Phấn), Ngô Nguyễn Đoan Trang và Lâm Kim Dũng đã ký khống các biên bản họp hội đồng quản trị và tài liệu liên quan để giúp bà Phấn hoàn thiện hồ sơ vay vốn.
Các bị cáo Phạm Thị Mai Toan, Trần Thị Bích Ngọ, Đào Thị Thu Hòa, Đặng Thị Thu Hương (cựu cán bộ ngân hàng) đã không thẩm định thực tế năng lực tài chính của khách hàng, không kiểm tra tình trạng pháp lý thực tế của tài sản đảm bảo…
Tính đến ngày 15-8-2024, khoản vay của Công ty Phú Mỹ đã rơi vào nợ xấu nhóm 5. Sau khi trừ đi các giá trị tài sản đảm bảo có thể thu hồi, cơ quan chức năng xác định hành vi của các bị cáo đã gây thiệt hại cho ngân hàng tổng số tiền là 73 tỉ đồng.
Sau đó các bị cáo Trần Hoàng Trinh, Hứa Xường, Hứa Thị Bích Hạnh, Ngô Nguyễn Đoan Trang, Lâm Kim Dũng bị truy tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Các bị cáo Phạm Thị Mai Toan, Trần Thị Bích Ngọ, Đào Thị Thu Hòa, Đặng Thị Thu Hương bị truy tố về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Riêng đối với bà Hứa Thị Phấn, do đã qua đời vào ngày 13-2-2023 nên cơ quan điều tra không xem xét xử lý hình sự. Ông Hứa Xường hiện đang bỏ trốn và đã bị truy nã.
Theo đại diện viện kiểm sát, trong vụ án này bà Hứa Thị Phấn giữ vai trò chủ mưu, cầm đầu, hưởng lợi toàn bộ số tiền chiếm đoạt trong vụ án. Tuy nhiên hiện do bà Phấn đã chết, nên không xử lý hình sự với bà Phấn.
Viện kiểm sát xác định các bị cáo trong vụ án đều là những người có trình độ, nhận thức pháp luật, nhận thức xã hội; có đầy đủ năng lực để nhận thức được những hành vi nào phù hợp với quy định của pháp luật.
Tuy nhiên chỉ vì tư lợi, vì động cơ cá nhân, và cả vì nhận thức pháp luật chưa đầy đủ, các bị cáo đã thực hiện hành vi phạm tội, giúp sức cho bà Hứa Thị Phấn chiếm đoạt số tiền lớn của ngân hàng.
Bị cáo Hứa Xường hiện đang bỏ trốn, bị truy nã, cơ quan tiến hành tố tụng vận động về đầu thú, để hưởng chính sách khoan hồng của pháp luật, nhưng đến nay vẫn chưa trình diện, do đó cũng cần xử lý nghiêm.
Tại phiên tòa, đại diện ngân hàng xác nhận các khoản nợ của Công ty Phú Mỹ đã tất toán, hiện không còn thiệt hại của vụ án.
Đồng thời đại diện viện kiểm sát đề nghị hội đồng xét xử lưu tâm xem xét các tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự đối với các bị cáo như thành khẩn khai báo, khắc phục hậu quả…
Từ những phân tích trên, đại diện viện kiểm sát đề nghị hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Hứa Xường 16-18 năm tù, Trần Hoàng Trinh từ 15-16 năm tù; Ngô Nguyễn Đoan Trang, Lâm Kim Dũng từ 12-13 năm tù, Hứa Thị Bích Hạnh từ 4-5 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Viện kiểm sát cũng đề nghị hội đồng xét xử phạt bà Trần Thị Bích Ngọ, Phạm Thị Mai Toan từ 6-7 năm tù, Đào Thị Thu Hòa và Đặng Thị Thu Hương từ 5-6 năm tù về tội vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.
Ngày 9/5, Công an tỉnh Cà Mau cho biết đã mời 11 người liên quan đến làm việc, bước đầu xác định 4 người trực tiếp tham gia đánh, chém nạn nhân tại quán cà phê ở ấp 5, xã Tân Lộc.
Theo kết quả điều tra, vụ việc xuất phát từ mâu thuẫn giữa một thiếu niên 16 tuổi ở xã Tân Lộc và nạn nhân 17 tuổi, quê xã Thới Bình.
Trước khi xảy ra vụ án, một người gọi điện báo cho nhóm thanh niên biết nạn nhân đang có mặt tại quán cà phê. Sau đó, nhiều người tụ tập bàn bạc, trong đó có người đi mua dao chuẩn bị gây án.
Khoảng 17h35 ngày 8/5, nhóm này kéo đến quán, xông vào đánh, chém và đâm 4 người đang ngồi bên trong, khiến một thiếu niên tử vong, ba người còn lại bỏ chạy thoát thân.
Khi lực lượng chức năng đến hiện trường, nạn nhân đã tử vong giữa nhiều vết máu.
Cơ quan điều tra đang làm rõ vai trò từng người, củng cố hồ sơ xử lý theo quy định pháp luật.
Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Thanh Hóa, lực lượng chức năng của đơn vị đã phối hợp với Công an tỉnh Hủa Phăn (Lào) đấu tranh triệt phá 2 vụ mua bán trái phép chất ma túy xuyên quốc gia, bắt giữ 4 đối tượng.
Tang vật thu giữ gồm: trên 26.000 viên ma túy tổng hợp, 2,5 bánh heroin, 3,1 kg ma túy tổng hợp dạng "nước vui", 4,5 kg lá Ka-thom có chứa chất ma túy (methamphetamine), 12 kg tiền chất dùng để sản xuất heroin (tổng trọng lượng 23,4 kg) cùng 1 khẩu súng kíp.
Qua đấu tranh, bước đầu các đối tượng khai nhận đã lợi dụng hệ thống vận tải như xe khách, shipper để vận chuyển ma túy từ khu vực Tam giác vàng và thủ đô Viêng Chăn về địa bàn tỉnh Hủa Phăn, sau đó tìm đường đưa vào Việt Nam tiêu thụ.
Quá trình hoạt động, các đối tượng thường xuyên thay đổi phương thức, thủ đoạn nhằm đối phó lực lượng chức năng.
Quá trình thụ lý xem xét kháng cáo của các bên, bà Nguyễn Ngọc Ánh - mẹ cố diễn viên Đức Tiến, nhiều lần có đơn kiến nghị tòa giám định chữ ký của con trai trên bản di chúc ngày 9/8/2023 lập tại Mỹ về việc để lại toàn bộ di sản cho vợ - Nguyễn Bình Phương (Hoa hậu áo dài Dallas Bình Phương).
Ngoài ra, bà Ánh còn đề nghị tòa định giá lại 2 bất động sản tranh chấp là nhà đất tại phường Hiệp Bình, TP HCM và mảnh đất tại Tây Ninh (Long An cũ). Theo bà, việc định giá lại nhằm xác định chính xác giá trị tài sản do chính sách pháp luật thay đổi và biến động thị trường dẫn đế giá theo chứng thư thẩm định tại cấp sơ thẩm không còn phù hợp.
Hồi tháng 5/2024, Đức Tiến qua đời ở tuổi 44 tại Mỹ. Sau đó, vợ anh xuất trình di chúc thể hiện chồng để lại toàn bộ tài sản cho mình. Bà Ánh (mẹ Đức Tiến) cho rằng di chúc "không hợp pháp", hai bên phát sinh tranh chấp. Không thỏa thuận được, tháng 3 năm ngoái Bình Phương khởi kiện yêu cầu chia di sản.
Ngày 28/10, TAND TP HCM xử sơ thẩm, xác định di chúc lập tại Mỹ hợp pháp và đã được hợp pháp hóa lãnh sự. Di sản của Đức Tiến gồm nhà đất tại phường Linh Đông, TP Thủ Đức (nay là Hiệp Bình), trị giá 6,2 tỷ đồng và một thửa đất ở Long An (nay là Tây Ninh), trị giá khoảng một tỷ đồng.
Quá trình giải quyết vụ kiện và tại tòa sơ thẩm, bà Ánh đề nghị HĐXX không công nhận di chúc lập tại Mỹ (Đức Tiến để lại toàn bộ tài sản cho vợ) là hợp pháp tại Việt Nam. Bà cho rằng căn nhà ở Thủ Đức là tài sản chung của bà và con trai, nên đề nghị chia đôi và bà được nhận hiện vật là căn nhà. Còn thửa đất ở Long An, bà cho rằng đó là tài sản riêng của Đức Tiến, đề nghị chia đều theo pháp luật cho bà, con dâu và cháu nội.
Tòa không chấp nhận quan điểm của Bình Phương cho rằng toàn bộ tài sản là hình thành trong thời kỳ hôn nhân, bởi căn nhà được mua trước khi kết hôn và thửa đất đã thanh toán 70% trước thời điểm đăng ký kết hôn. Với tư cách giám hộ hợp pháp của con gái, Bình Phương được hưởng và quản lý hơn 70% tổng giá trị di sản; tòa giao cô nhận phần hiện vật và hoàn trả lại tiền tương ứng cho bà Ánh.
Sau phán quyết của tòa sơ thẩm, Bình Phương kháng cáo một phần bản án sơ thẩm. Cô đề nghị cấp phúc thẩm xem xét lại và công nhận cô sở hữu 50% giá trị nhà đất tại phường Hiệp Bình (trước đây là phường Linh Đông, TP Thủ Đức) và một thửa đất tại Long An, nay là tỉnh Tây Ninh.
Ngoài ra, Bình Phương không đồng ý việc bà Ánh được hưởng 10% giá trị nhà đất tại phường Hiệp Bình vì "không có đóng góp về tài chính" trong việc hình thành khối tài sản này. Bởi Điều 33 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014 xác định tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân là tài sản chung của vợ chồng, trừ khi chứng minh được là tài sản riêng.
Bình Phương cũng phản đối việc tòa sơ thẩm cho rằng bà Ánh "có công quản lý, tôn tạo tài sản" vì bà trông coi nhà chỉ là thỏa thuận tạm thời, không làm tăng giá trị tài sản. Nguyên đơn đề nghị tòa xác định di sản Đức Tiến để lại là phần tài sản sau khi trừ chi phí chữa bệnh và mai táng hợp lý tại Mỹ.
Còn bà Ánh kháng cáo toàn bộ bản án sơ thẩm, cho rằng tòa chưa xem xét đánh giá toàn diện, đầy đủ các chứng cứ trong hồ sơ; có sự nhầm lẫn trong áp dụng pháp luật dẫn tới việc ban hành bản án không khách quan cũng như đảm bảo quyền lợi ích hợp pháp của mình. Bà đề nghị tòa cấp phúc thẩm sửa bản án theo hướng chấp nhận toàn bộ yêu cầu phản tố của mình, được sở hữu nhà con trai để lại.