Việt Nam bước vào VCK U17 châu Á 2026 tại Arab Saudi với nhiều nghi ngờ về thể hình khi đặt cạnh các nền bóng đá mạnh của châu lục. Nhưng những con số từ danh sách đăng ký chính thức của 15 đội cho thấy thực tế không quá bi quan. Đoàn quân Cristiano Roland không nằm trong nhóm cuối về chiều cao lẫn cân nặng trung bình, thậm chí vượt qua nhiều đối thủ quen thuộc ở Đông Nam Á và Tây Á.
Theo thống kê từ danh sách 23 cầu thủ mỗi đội, Việt Nam có chiều cao trung bình 1,7343 m. Con số này thấp hơn mức trung bình toàn giải là 1,7597 m, nhưng chỉ đứng thứ 12, ngang Indonesia và cao hơn Yemen 1,7052 m cùng Myanmar 1,6774 m. Khoảng cách giữa Việt Nam với nhóm giữa giải cũng không quá lớn. Đội đứng ngay phía trên là chủ nhà Arab Saudi đạt 1,7387 m, hơn Việt Nam chưa tới nửa centimet.
Ở mặt bằng châu Á, Hàn Quốc dẫn đầu với chiều cao trung bình 1,8170 m, tiếp theo là Uzbekistan 1,8109 m và Trung Quốc 1,8091 m. Chênh lệch khoảng tám centimet so với Hàn Quốc phản ánh khác biệt rõ rệt về thể chất giữa Việt Nam và nhóm đầu châu lục. Tuy nhiên, trong phạm vi Đông Nam Á, Việt Nam không hề lép vế tuyệt đối, khi chỉ thấp hơn Thái Lan (1,7587 m).
Khác biệt thể hiện rõ ở từng vị trí. Việt Nam có ba thủ môn đều cao từ 1,76 m trở lên, gồm Chu Bá Huấn (1,76 m), Nguyễn Tuấn Vũ (1,82 m) và Lý Xuân Hòa (1,84 m). Đây là nhóm sở hữu thể hình khá nếu so với chuẩn trẻ châu Á. Hàng thủ cũng có vài cầu thủ xấp xỉ 1,8 m như Nguyễn Mạnh Cường (1,82 m), Trần Hoàng Việt (1,78 m) hay Quán Thành Công (1,77 m). Nguyễn Văn Dương 1,78 m hay Lê Trọng Đại Nhân 1,8 m là những cầu thủ tấn công có thể hình tốt.
Điểm hạn chế nằm ở các cầu thủ tấn công biên và tiền vệ kỹ thuật. Nhiều gương mặt cao dưới 1,7 m như Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam (1,65 m), Lê Sỹ Bách (1,66 m), Đậu Quang Hưng (1,66 m) hay Trần Mạnh Quân (1,67 m). Điều này khiến chiều cao trung bình của đội bị kéo xuống.
Nếu xét về cân nặng, Việt Nam đạt trung bình 65,65 kg, thấp hơn mức trung bình giải là 68,12 kg. Đội đứng thứ 11, xếp trên Indonesia 64,39, Ấn Độ 64,26, Myanmar 60 và Yemen. Hàn Quốc tiếp tục dẫn đầu với 73,52 kg, trong khi Yemen nhẹ nhất giải với 58,70 kg.
Sự chênh lệch cân nặng phần nào phản ánh phong cách đào tạo bóng đá trẻ giữa các khu vực. Các đội Đông Á như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc chú trọng phát triển sức mạnh cơ bắp từ sớm, còn các đội Đông Nam Á thường thiên về sự nhanh nhẹn và kỹ thuật. Việt Nam vẫn nằm trong xu hướng này, nhưng khoảng cách không còn quá xa như một thập kỷ trở về trước.
Một điểm đáng chú ý khác là cấu trúc tuổi của U17 Việt Nam. Trong danh sách 23 cầu thủ, chỉ có duy nhất một người sinh năm 2010 là tiền đạo Trần Mạnh Quân. Phần còn lại đều sinh năm 2009. Điều đó cho thấy ban huấn luyện ưu tiên nhóm cầu thủ đúng tuổi tối đa của giải, thay vì sử dụng lực lượng quá trẻ để tích lũy kinh nghiệm.
So với Yemen – đối thủ ra quân của Việt Nam ngày 6/5 – sự khác biệt rất rõ. Yemen có tới 16 cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm cả 4 cầu thủ sinh năm 2011. Đây là đội trẻ nhất giải, đồng thời cũng thấp và nhẹ nhất nhì giải đấu. Việt Nam nhỉnh hơn Yemen ở độ trưởng thành thể chất và kinh nghiệm thi đấu.
Trong khi đó, Hàn Quốc – đối thủ mạnh nhất bảng C – dùng 100% cầu thủ sinh năm 2009, đồng thời đứng đầu cả chiều cao lẫn cân nặng. Đây sẽ là thử thách lớn với Việt Nam ở lượt trận thứ hai ngày 10/5.
UAE, đối thủ còn lại của Việt Nam, cũng đáng chú ý về mặt thể hình. Đội bóng Tây Á cao trung bình 1,7613 m và nặng 69,48 kg, đều vượt mức trung bình của Việt Nam. UAE còn sở hữu 5 cầu thủ đang chơi bóng ở nước ngoài, nhiều nhất giải cùng Trung Quốc. Những cầu thủ này thuộc các học viện và CLB tại Anh, Đức hay Tây Ban Nha, tạo nên tập thể có sự pha trộn giữa kỹ thuật Tây Á và nền tảng thể chất châu Âu.
Ngược lại, Việt Nam là một trong 9 đội không có cầu thủ nào thi đấu ở nước ngoài. Toàn bộ đội hình đến từ các CLB và học viện trong nước như Hà Nội FC, PVF, Thể Công hay SLNA. Hà Nội FC đóng góp đông nhất với 6 cầu thủ, còn PVF có 5 người.
VCK U17 châu Á 2026 diễn ra từ 5/5 đến 22/5 với 15 đội, sau khi Triều Tiên rút lui ở bảng D. Các đội chia làm 4 bảng, mỗi bảng 4 đội, riêng bảng D chỉ còn ba đội. Việt Nam ở bảng C, ra quân gặp Yemen ngày 6/5, sau đó đấu với Hàn Quốc ngày 10/5 và UAE ngày 13/5.
Các đội nhất và nhì mỗi bảng sẽ vào tứ kết và giành suất dự U17 World Cup 2026 tại Qatar. Nếu Qatar cũng vào tứ kết, đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất vòng bảng sẽ được dự U17 World Cup 2026.
Thông báo từ FIFA, mỗi quốc gia đồng đăng cai World Cup 2026 sẽ có một lễ khai mạc riêng diễn ra ngay trước trận đấu đầu tiên của họ tại giải đấu.
Kỳ World Cup lớn nhất trong lịch sử sẽ chính thức khởi tranh vào rạng sáng 12-6 (giờ Việt Nam) tại thủ đô Mexico City (Mexico).
FIFA tiết lộ ban nhạc pop từng đoạt giải Grammy của Mexico là Mana, cùng các nghệ sĩ nổi tiếng như Alejandro Fernandez và Belinda sẽ tham gia biểu diễn tại sự kiện này.
Buổi lễ tại Mexico được kỳ vọng sẽ tôn vinh văn hóa bản địa, với sự góp mặt của các nghệ sĩ dân gian đương đại và truyền thống của đất nước này.
Rạng sáng 13-6 (giờ Việt Nam), lễ khai mạc thứ hai sẽ diễn ra tại Toronto (Canada), ngay trước trận đấu vòng bảng giữa đội tuyển chủ nhà Canada và Bosnia & Herzegovina.
Khán giả sẽ được thưởng thức các tiết mục biểu diễn từ dàn nghệ sĩ Canada đình đám như Alanis Morissette, Michael Buble, Alessia Cara, William Prince cùng Sanjoy.
Cùng ngày 13-6, sự kiện khai mạc thứ ba sẽ được tổ chức tại Los Angeles (Mỹ), diễn ra trước trận đấu mở màn của đội tuyển Mỹ gặp Paraguay. Nữ ca sĩ Katy Perry sẽ là giọng ca hát chính của sự kiện. Bên cạnh đó là màn trình diễn của ngôi sao nhạc rap Future (Nayvadius Wilburn).
Đặc biệt, sân khấu tại Mỹ sẽ quy tụ hàng loạt ngôi sao âm nhạc quốc tế đang rất được yêu thích hiện nay như Anitta, Lisa, Rema và Tyla. FIFA cho biết buổi lễ tại Mỹ được thiết kế để mang đến một "buổi trình diễn bùng nổ năng lượng, phản ánh quy mô, tham vọng và sức mạnh văn hóa của chính giải đấu".
Giải đấu năm nay đánh dấu lần thứ hai trong lịch sử ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh được đồng đăng cai bởi nhiều quốc gia. Trước đó, World Cup 2002 do Hàn Quốc và Nhật Bản phối hợp tổ chức, tuy nhiên kỳ đại hội năm đó chỉ có lễ khai mạc duy nhất diễn ra tại Hàn Quốc.
Việc tổ chức tới 3 buổi lễ khai mạc riêng biệt cho thấy sự đổi mới và quy mô khổng lồ chưa từng có của World Cup 2026.
Mục tiêu trước mắt đội tuyển Thái Lan nói riêng và các đội bóng ở Đông Nam Á nói chung sẽ là AFF Cup 2026 (từ ngày 24/7 đến 26/8), FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến từ ngày 21/9 đến 6/10) và vòng chung kết (VCK) Asian Cup 2027 (từ ngày 7/1/2027 đến 5/2/2027).
Riêng tại AFF Cup 2026 và FIFA ASEAN Cup 2026, đội tuyển Thái Lan muốn cạnh tranh ngôi vô địch với đội tuyển Việt Nam.
Để cạnh tranh thành tích ở các giải đấu này, HLV Anthony Hudson của đội tuyển Thái Lan hé lộ kế hoạch bổ sung nhân sự, trong đó đáng chú ý nhất là việc tăng cường các cầu thủ nhập tịch có dòng máu Thái Lan, đang chơi bóng ở nước ngoài.
Trả lời một kênh truyền thông Thái Lan, HLV Anthony Hudson nói: “Tôi muốn nói về cơ hội khoác áo đội tuyển quốc gia của 4 cầu thủ “Thái kiều” sau đây. Cái tên đầu tiên mà tôi muốn nhắc đến là hậu vệ Eric Kahl (mang hai dòng máu Thái Lan và Thụy Điển”.
“Cậu ấy đang khoác áo đội bóng Đan Mạch AGF Aarhus. Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Thái Lan (FAT) Madam Pang sẽ hỗ trợ các thủ tục cần thiết để cậu ấy khoác áo đội tuyển quốc gia. Tôi dự kiến sẽ làm việc với Eric Kahl vào tuần tới.
Người tiếp theo là hậu vệ Kenneth Dougal, người mang hai dòng máu Thái Lan và Australia. Tôi thích phong cách thi đấu của cậu ấy, nhưng nói thật cầu thủ này rất khó có cơ hội khoác áo đội tuyển Thái Lan trong thời gian trước mắt”, HLV Anthony Hudson nói thêm.
Vị HLV người Anh tiếp tục nói về khả năng khoác áo đội tuyển quốc gia của các cầu thủ “Thái kiều” tiếp theo: “Nhân vật nữa mà tôi muốn nhắc đến là tiền đạo Achitpol Kiriram, người Thái Lan lai Đức. Cầu thủ này đang khoác áo đội bóng nước Đức SchwaBen Augsburg”.
“Achitpol Kiriram từng khoác áo đội tuyển U23 Thái Lan. Việc cậu ấy khoác áo đội tuyển quốc gia xứ sở chùa vàng là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Người còn lại là tiền đạo Erawan Garnier (sinh ra tại Pháp), hiện đang khoác áo CLB Lens (Pháp).
Giống như Achitpol Kiriram, Erawan Garnier từng khoác áo đội tuyển U23 Thái Lan, nên cậu ấy có nhiều cơ hội ở đội tuyển quốc gia. Tôi từng nhiều lần nói chuyện với Erawan Garnier. Chúng tôi sẽ tiếp tục nói chuyện vào thứ bảy tới đây”, vẫn là lời của HLV Anthony Hudson.
Ngoài những cầu thủ trên, đội bóng xứ sở chùa vàng đã có sẵn một số tuyển thủ "Thái kiều", như trung vệ Elias Dolah (người Thái lai Thụy Điển), Manuel Tom Bihr (Đức), Jonathan Khemdee (Đan Mạch), hậu vệ cánh Nicholas Mickelson (Na Uy), tiền đạo Jude Bell (Anh)…
Với dàn cầu thủ này, đội tuyển Thái Lan tin rằng họ sẽ khác hẳn ở các giải đấu quốc tế sắp tới. Trước mắt, đội bóng xứ sở chùa vàng không giấu giếm tham vọng giành lại ngôi vô địch AFF Cup 2026 từ tay đội tuyển Việt Nam.
Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM lần thứ 38 năm 2026 diễn ra dịp kỷ niệm 51 năm ngày đất nước thống nhất (30.4.1975-30.4.2026), hướng tới kỷ niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2.7.1976 - 2.7.2026). Giải đấu đang diễn ra những chặng cuối đầy hấp dẫn và kịch tính.
Ở chặng 24 cũng là chặng đua áp chót Cúp truyền hình TP.HCM diễn ra hôm nay từ phường Đạo Thạnh (Đồng Tháp) đến Tây Ninh, cự ly thi đấu 146 km chứng kiến thành công của tay đua người Belarus Marchuk Dzianis. Trong ngày thi đấu năng nổ, Marchuk Dzianis có mặt trong tốp đầu và giành chiến thắng ở giải thưởng dọc đường đầu tiên.
Ở lần tấn công tiếp theo sau khi tốp đông bắt kịp 3 tay đua rất mạnh là áo vàng Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group), áo chấm đỏ Mugisha Moise (TP.HCM Vinama), Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang), Marchuk Dzianis tiếp tục tham gia. Anh cùng với Ilia Shchegolkov (Nhựa Bình Minh TP.HCM), Pawel Szostka (Quân khu 7), Đặng Văn Bảo Anh (620 Châu Thới Vĩnh Long) thay nhau làm đầu máy kéo và về đích thành công.
Với khả năng nước rút tốt nhất trong 4 tay đua đi tốp đầu, Marchuk Dzianis không khó đánh bại các đối thủ, cán đích đầu tiên, giành chiến thắng tại Tây Ninh. Đây là chiến thắng chặng lần thứ sáu của tay đua người Belarus ở Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026, giúp anh giữ vững danh hiệu áo xanh - vua nước rút.
Các danh hiệu sau 24 chặng không thay đổi khi Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) giữ áo vàng dành cho VĐV có tổng thời gian thi đấu ít nhất. Tay đua Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) giữ áo cam - tay đua Việt Nam xuất sắc. Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) giữ áo trắng - tay đua trẻ xuất sắc. Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) giữ danh hiệu áo xanh - vua nước rút. TP.HCM Vinama dẫn đầu danh hiệu đồng đội.
Ngày mai (30.4), các tay đua tranh tài chặng 25 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026 cũng là chặng cuối từ Tây Ninh về trước Hội trường Thống nhất (TP.HCM), cự ly thi đấu 133 km. Đây là chặng đua các đội sẽ dồn toàn lực bảo vệ thành quả cũng là cơ hội cuối để các tay đua đánh chiếm danh hiệu. Trong đó Marchuk Dzianis tham vọng nối dài mạch thắng chặng.