Tôi và chồng đều 33 tuổi, kết hôn được hơn bảy năm, có hai con đủ nếp đủ tẻ. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng 24-26 triệu đồng mỗi tháng (chồng 13 triệu và vợ 12 triệu). Chúng tôi sống ở nông thôn miền Bắc. Sau hơn bảy năm chung sống, chúng tôi dư ra một khoản tiết kiệm xấp xỉ 2 tỷ đồng và chưa có nhà, hiện vẫn ở trên đất của bố mẹ chồng.
Điều đáng nói là chồng tôi luôn mặc cảm vì thu nhập của anh thấp nên anh không dám chi tiêu gì cho bản thân, lương hàng tháng anh đưa hết cho vợ và chỉ giữ lại 200 nghìn đồng đổ xăng. Tôi bảo chồng giữ lại nhiều nhiều chút mà chi tiêu cho bản thân thì anh bảo “anh làm ra ít nên không tiêu gì hết”. Mọi chi tiêu trong gia đình, họ hàng, làng xóm anh đều nhắc tôi chi tiêu như mọi người, không hơn không kém.
Tôi nghĩ hoàn cảnh của chúng tôi hiện tại không phải nghèo lắm nhưng chồng vẫn luôn nghĩ mình kém so với anh em trong nhà, kém so với hàng xóm nên anh rất ít giao du bạn bè, chỉ qua lại với họ hàng và hàng xóm. Anh tốt với bố mẹ, vợ con nhưng khắc nghiệt với chính mình. Mọi người có cách gì để giúp chồng tôi sống khác đi được không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, người tôi yêu sâu đậm lại không ở bên cạnh mình mãi. Hai năm trước, tôi được sắp xếp làm chung với anh. Sự lạnh lùng, ít nói của anh lúc đó khiến tôi để ý. Tôi lân la bắt chuyện, tìm hiểu anh nhiều hơn. Anh chia sẻ đơn giản, ngắn gọn, những câu trả lời dứt khoát của anh khiến tôi tò mò, rồi có tình cảm lúc nào không hay.
Tôi tìm cách chinh phục anh, thổ lộ tình cảm của mình cho anh biết, vậy mà anh vẫn không quan tâm. Anh cố tình để cho tôi biết anh đang yêu một người khác rất nhiều, đó là mối tình đầu của anh từ lâu rồi. Khi đó, cô ấy đã có bạn trai nhưng anh không ngừng hy vọng. Tôi vẫn kiên trì theo đuổi anh hơn một năm. Rồi anh cũng đồng ý cho tôi cơ hội tìm hiểu nhưng thẳng thắn rằng vẫn còn nhiều tình cảm dành cho tình đầu. Vì yêu, tôi chấp nhận. Chúng tôi quen nhau, không công khai nhưng đồng nghiệp đều biết. Hơn một năm bên nhau, anh ít nói, khô khan nhưng vẫn quan tâm, chăm sóc tôi.
Vấn đề là mỗi khi có chuyện liên quan đến cô gái đó, tôi lại ghen, dễ cáu gắt, cãi vã ngày càng nhiều. Tôi nghĩ mình không sai, chỉ nóng tính, anh cứ im lặng, chẳng thiết tha việc làm tôi vui và thoải mái. Có lần chúng tôi cãi nhau kéo dài cả tuần. Anh nói ở bên tôi không được là chính mình, lỡ nói gì không đúng ý là tôi lại nổi nóng. Anh đề nghị chia tay. Tôi níu kéo, nhắn tin, gọi điện nhưng anh không trả lời. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày ấy tôi 25 tuổi, đầy hoài bão và cũng đầy sự hiếu thảo. Tôi vẫn nhớ cô gái miền Trung năm đó. Em nghèo, mẹ làm lao công nuôi hai chị em ăn học, còn em vừa làm ở căng tin nhà máy vừa tranh thủ học thêm kế toán buổi tối. Em dịu dàng, tự trọng và sống rất có nghị lực. Ngày ấy tôi từng dắt em đi khu vui chơi - một điều rất nhỏ nhưng là niềm vui lớn với cô gái xa quê lần đầu thấy phố thị rực sáng. Tôi tặng em chiếc điện thoại đầu tiên, trao em nụ hôn vụng về bên bờ biển trong một tối lộng gió. Nhưng rồi tôi lại chùn bước. Một phần vì sự kén chọn non nớt của tuổi trẻ, một phần vì khoảng cách vùng miền và lớn nhất là áp lực gia đình. Má và em gái tôi không thật sự chấp nhận em.
Còn tôi, thay vì đủ can đảm nắm tay người mình yêu để xây dựng mái ấm nhỏ nơi thành phố biển, lại chọn dồn toàn bộ 20 lượng vàng tích cóp được để xây nhà cho ba má ở quê. Ngày đó tôi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn nhất của một người con. Nhiều năm trôi qua, tôi mới hiểu: đôi khi sự hiếu thảo thiếu tỉnh táo có thể khiến một người đánh mất hạnh phúc đời mình. Cô gái năm xưa giờ đã có cuộc sống viên mãn bên người chồng luôn yêu thương và trân trọng em. Thỉnh thoảng nhìn hình ảnh em hạnh phúc, tôi thấy tiếc cho chính mình và cho một đoạn duyên đã lỡ.
Sau lần bỏ lỡ ấy, cuộc hôn nhân của tôi không như mong đợi. Suốt 16 năm, tôi gần như chỉ biết lao vào kiếm tiền, cố gắng lo đầy đủ vật chất cho gia đình. Nhưng càng về sau, khoảng cách giữa vợ chồng càng lớn. Những khác biệt về suy nghĩ, cách sống và cách đối xử với nhau khiến mái nhà dần trở thành nơi ngột ngạt. Có lúc tôi từng nghĩ: mình đã cố gắng rất nhiều nhưng rốt cuộc điều mình thiếu lại là một người thật sự đồng hành và thấu hiểu. Căn nhà năm xưa xây cho ba má cuối cùng cũng không còn là nơi tôi có thể trở về với cảm giác thuộc về. Những thứ vật chất từng cố gắng có được rồi cũng qua đi nhưng cảm giác cô đơn trong chính cuộc đời mình mới là điều ám ảnh nhất.
Giờ ở tuổi 47, tôi sống nơi đất khách cùng con trai. Mỗi sáng dậy sớm chuẩn bị cơm nước cho con đi học, tối về tự giặt giũ, dọn dẹp. Cuộc sống có nhiều vất vả, nhưng đây lại là giai đoạn tôi tỉnh táo nhất. Tôi nhận ra tình thân không phải lúc nào cũng như mình kỳ vọng. Và chữ hiếu, nếu thiếu ranh giới và sự cân bằng, đôi khi có thể trở thành gánh nặng cho chính cuộc đời mình.
Nếu được nhắn gửi điều gì với những người đàn ông đang ở tuổi thanh xuân, tôi chỉ muốn nói: hãy hiếu thảo nhưng cũng đừng quên hạnh phúc của chính mình. Đừng dành cả tuổi trẻ để sống cho kỳ vọng của người khác mà quên mất người sẵn sàng cùng mình đi qua những tháng năm khó khăn nhất. Bởi có những điều khi đánh mất rồi, cả đời cũng không thể quay lại. Phía trước tôi vẫn còn nhiều năm tháng vất vả để nuôi con trưởng thành nhưng ít nhất bây giờ, tôi không còn sống để làm hài lòng tất cả nữa. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi trở về quê hương, mình có thể thật sự sống cuộc đời do chính mình lựa chọn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy vợ hơn 4 năm, trước đó quen nhau tình cờ trong một chuyến công tác của tôi đến địa phương em. Sau khi hoàn thành công việc, tôi mời bạn bè đi ăn chiều rồi gặp em. Một thời gian sau tôi đã xin chuyển công tác về địa phương em, sau đó kết hôn, có con trai hơn ba tuổi. Thu nhập của tôi hạn hẹp khiến nhiều lúc thấy buồn. Tôi luôn lo lắng, tính toán làm sao cho đủ ăn, có tiền mua sữa cho con. Lúc cưới nhau, hai đứa phải vay một khoản tiền để lo đám cưới, hàng tháng phải trả lãi ngân hàng, sau 3 năm đã trả hết nợ. Rồi chúng tôi lại tiếp tục vay tiền mua đất, trả lãi ngân hàng với số tiền lớn hơn rất nhiều. Chúng tôi đang ở nhà trọ, có đất rồi tôi tính vay mượn làm cái nhà nho nhỏ để ở, khỏi tốn tiền thuê trọ, ngoài ra còn chăn nuôi, trồng trọt thêm để cải thiện.
Vợ tôi vốn là công chức nhà nước, tốt nghiệp đại học kinh tế, thích giao lưu bạn bè, thích mua sắm, tiệc tùng, ăn nhậu..., đó là những vấn đề bình thường, theo suy nghĩ của người trong cuộc. Khổ nỗi vợ hay ỷ lại, kể công, cho rằng những gì có được đều là do công của mình. Vợ luôn nghĩ tôi được chuyển công tác đến địa phương là nhờ công của cô ấy, công việc của tôi hiện tại rất tốt so với lúc trước cũng do cô ấy can thiệp (trước đây tôi làm ở một viện nghiên cứu). Một điều nữa: hễ vợ chồng cãi nhau là vợ đòi ly dị. Tôi góp ý những tật xấu của vợ thì cô ấy lại bảo: "Tôi là như vậy đó, giỏi thì đi kiếm con khác về cho nó...". Vì cuộc sống, tôi cố gắng làm mọi việc để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Vợ lại không chịu lắng nghe, thường xuyên nói những câu khiêu khích đến mức có thể gọi là "hỗn", sự kìm nén trong tôi không chịu được.
Tôi không bao giờ đánh vợ nên những lúc bực tức quá mức chỉ biết bỏ lên cơ quan làm việc (tất nhiên là ngoài giờ làm việc), đấm vào tường, ném vỡ mũ bảo hiểm và cả điện thoại. Cô ấy không phải dạng vừa, bảo cứ đập hết đi, rồi chửi tôi là "đầu đường xó chợ" khiến tôi rất buồn (vì bản thân xa quê, phải ở nhà trọ). Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng lý trí không cho phép. Tôi không thể xa con, rất thương con và cả thương vợ nữa. Cô ấy tỏ ra mạnh mẽ nhưng tôi biết trong lòng vợ rất yếu đuối. Cô ấy mất bình tĩnh và phụ thuộc quá nhiều vào người thân. Vợ tôi lại sợ ma, luôn tin vào những lời đồn đại thiếu căn cứ, trong đó có cả mê tín và nhiều điều khác nữa.
Có một lần vợ chồng mâu thuẫn, vợ nói một tràng đinh tai nhức óc, kèm theo những câu nói "xương xẩu", "ly dị", khiến tôi hết bình tĩnh. Một chiếc mũ bảo hiểm rơi xuống đất vỡ, tôi bỏ đi. Ngày thứ hai liên tiếp tôi nấu cơm trưa xong mà không được ăn. Bây giờ tôi rất buồn, cũng không biết làm gì để giữ được gia đình. Mong nhận được sự tư vấn của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

