Sau vòng 34, khoảng cách giữa hai đại diện London vẫn là hai điểm, nhưng cảm giác về cục diện lại chênh rõ rệt. West Ham duy trì đà tiến ổn định, trong khi đó, dù vừa giành chiến thắng hiếm hoi, Tottenham vẫn chưa thoát khỏi trạng thái mong manh.
Diễn biến kịch tính cuối tuần qua phần nào phản ánh đúng áp lực của cuộc chiến sinh tồn. Tottenham hành quân đến sân Wolves và gặp rất nhiều khó khăn trước đối thủ đã chắc chắn xuống hạng. Phải đến phút 83, Joao Palhinha mới ghi bàn giúp đội khách giành ba điểm đầu tiên trong năm 2026. Cùng lúc, West Ham bị Everton gỡ hòa muộn, khiến cục diện bảng điểm tạm thời xoay chiều.
Tuy nhiên, kịch tính chưa dừng lại. Ở những phút bù, Callum Wilson ghi bàn quyết định giúp West Ham giành trọn ba điểm. Kết quả này giúp thầy trò Nuno Espirito Santo vẫn nắm trong tay quyền tự quyết trụ hạng khi mùa giải còn 4 vòng.
Cuộc đua trụ hạng năm nay chứng kiến một nghịch lý hiếm gặp, khi các đội ở nhóm cuối lại đang có phong độ cao. Trong 5 vòng gần nhất, 4 đội gồm Tottenham, West Ham, Nottingham Forest và Leeds chỉ thua tổng cộng ba trận. Ba trong số đó thậm chí đều thắng ở vòng 34.
Trong nhóm này, Nottingham gây ấn tượng mạnh nhất. Họ bất bại 6 trận liên tiếp tại Ngoại hạng Anh, ghi tới chín bàn chỉ trong hai vòng gần đây. Sự trở lại của tiền đạo Chris Wood giúp hàng công đội bóng sắc bén hơn, trong khi Morgan Gibbs-White bùng nổ với 4 bàn trong hai trận. Chuỗi phong độ đó gần như đảm bảo suất trụ hạng cho Forest, bất chấp lịch đấu phía trước không hề dễ dàng.
Leeds cũng cho thấy sự ổn định. Họ chỉ thua hai trong 10 trận gần nhất và đã đạt 40 điểm – cột mốc vốn đủ an toàn trong phần lớn mùa giải Ngoại hạng Anh. Với lịch đấu còn lại tương đối thuận lợi, Leeds gần như đã thoát khỏi vùng nguy hiểm.
Vì thế, cuộc chiến thực sự thu hẹp lại giữa Tottenham và West Ham. Và đây chính là nơi phong độ của West Ham trở thành yếu tố then chốt.
Nếu chỉ tính từ đầu năm 2026, West Ham đã giành 22 điểm, thành tích tương đương nhóm dự Cup châu Âu. Con số này đủ để họ đứng thứ bảy nếu mùa giải bắt đầu từ tháng 1/2026. Sự cải thiện rõ rệt đến sau khi HLV Nuno tiếp quản đội bóng vào cuối tháng 9, với một hệ thống thi đấu cân bằng hơn, ưu tiên nền tảng phòng ngự và tận dụng tốc độ trong các pha phản công.
West Ham cũng trở nên nguy hiểm hơn trong các tình huống cố định, yếu tố giúp họ giành nhiều điểm số quan trọng trong giai đoạn quyết định. Quan trọng hơn, họ duy trì được sự ổn định, điều Tottenham không có.
Dù vừa chấm dứt chuỗi trận thất vọng bằng chiến thắng trước Wolves, Tottenham vẫn đối mặt với bài toán lực lượng nghiêm trọng. Chấn thương dây chằng đầu gối của Xavi Simons khiến cầu thủ này phải nghỉ dài hạn, trong khi tiền đạo Dominic Solanke cũng gặp vấn đề thể lực và nghỉ hết mùa. Những tổn thất đó làm suy giảm đáng kể sức tấn công của đội bóng do Roberto De Zerbi dẫn dắt.
Chiến thắng vừa qua mới chỉ là lần đầu tiên Tottenham giành trọn ba điểm kể từ ngày 28/12/2025. Để trụ hạng, họ cần nhiều hơn thế trong bốn vòng còn lại, nhưng với một đội hình sứt mẻ, nhiệm vụ này trở nên khó khăn.
Yếu tố lịch đấu càng khiến triển vọng của Tottenham thêm u ám. Không có trận nào được xem là dễ thở với họ trong phần còn lại của mùa giải. Ngược lại, Leeds có lịch nhẹ, còn West Ham dù phải gặp các đối thủ mạnh hơn vẫn giữ được quyền tự quyết nhờ khoảng cách hiện tại.
Theo đánh giá của siêu máy tính Opta, Tottenham có nguy cơ xuống hạng cao nhất trong nhóm này với xác suất 58%. West Ham đứng sau với 38%, trong khi Forest và Leeds gần như an toàn với tỷ lệ chỉ khoảng 2% và 1%.
Những con số này phản ánh đúng xu hướng. Tottenham đang bị đẩy vào thế rượt đuổi, còn West Ham vừa có phong độ tốt hơn, vừa nắm lợi thế điểm số. Nếu đội bóng của Nuno tiếp tục duy trì sự ổn định, họ hoàn toàn có thể giữ khoảng cách đến hết mùa.
Khi đó, dù Tottenham có cải thiện, họ vẫn có thể trở thành nạn nhân của một cuộc đua trụ hạng mà đối thủ trực tiếp đơn giản là chơi tốt hơn vào thời điểm quyết định.
Cơn bão chấn thương đang phủ bóng lên kỳ World Cup tổ chức tại Mỹ, Canada và Mexico. Các sao trẻ Lamine Yamal và Estevao Willian đối mặt nguy cơ không đạt thể trạng tốt nhất, trong khi những tên tuổi như Hugo Ekitike hay Serge Gnabry đã chắc chắn lỡ hẹn giải đấu diễn ra vào tháng 6 và 7.
Nguyên nhân chính là sự quá tải thể lực. Mùa giải 2025-2026 chứng kiến mật độ thi đấu dày đặc ngay từ đầu, với cường độ cao kéo dài suốt nhiều tháng. Việc tích lũy số phút thi đấu lớn khiến thể trạng cầu thủ bị bào mòn nghiêm trọng, đẩy nguy cơ chấn thương lên mức báo động khi World Cup đang đến gần.
Chấn thương nặng gia tăng. World Cup 2026 nhiều khả năng sẽ chứng kiến không ít sự vắng mặt đáng tiếc, đặc biệt từ các ca đứt gân gót chân (Achilles) - một trong những chấn thương nặng nhất trong bóng đá.
Khi gân gót bị đứt hoàn toàn, cầu thủ gần như mất khả năng chạy và bật nhảy. Phương án xử lý phổ biến là phẫu thuật nối gân, sau đó bất động chân trong nhiều tuần trước khi bước vào giai đoạn phục hồi chức năng.
Thời gian nghỉ thi đấu thường kéo dài 6 đến 9 tháng, thậm chí lâu hơn tùy cơ địa và mức độ tổn thương. Nguy hiểm hơn, ngay cả khi trở lại, cầu thủ cũng có thể suy giảm tốc độ và sức bật - yếu tố sống còn với các vị trí tấn công.
Trường hợp của Hugo Ekitike là ví dụ. Tiền đạo của Liverpool bị rách gân Achilles phải trong trận gặp PSG ở lượt về tứ kết Champions League và phải nghỉ hết năm 2026.
Nhiều cầu thủ khác như Juan Foyth (Villarreal, tuyển Argentina), Luis Malagón (MX America, tuyển Mexico), Cameron Carter-Vickers (Celtic, tuyển Mỹ) hay Gustav Hans Lundgren (GAIS, tuyển Thụy Điển) cũng gặp vấn đề tương tự và sẽ không thể góp mặt tại World Cup.
Nỗi ám ảnh dây chằng chéo. Bên cạnh gân Achilles, đứt dây chằng chéo trước (ACL) tiếp tục là nỗi ám ảnh lớn nhất với cầu thủ chuyên nghiệp. Đây là bộ phận giữ vai trò ổn định khớp gối; khi bị đứt, đầu gối trở nên mất vững, khiến cầu thủ không thể thực hiện các động tác xoay trở, đổi hướng hoặc tăng tốc.
Phương án điều trị gần như bắt buộc là phẫu thuật tái tạo dây chằng, sau đó là chương trình phục hồi kéo dài và rất khắt khe. Thời gian nghỉ thi đấu thường từ 7 đến 10 tháng, trong đó giai đoạn cuối mới có thể trở lại tập luyện với bóng và thi đấu đối kháng. Nguy cơ lớn nhất là tái phát nếu trở lại quá sớm hoặc không đảm bảo sức mạnh cơ quanh khớp gối. Ngoài yếu tố cường độ thi đấu, mặt sân xuống cấp và va chạm mạnh cũng góp phần làm gia tăng chấn thương này.
Những cái tên như Rodrygo (Real Madrid, tuyển Brazil), Joaquin Panichelli (Strasbourg, tuyển Argentina), Samu Aghehowa (Porto, tuyển Tây Ban Nha), Takumi Minamino (Monaco, Nhật Bản) và Mohammed Salisu (Monaco, tuyển Ghana) nằm trong nhóm chịu ảnh hưởng rõ rệt của xu hướng này.
Rách cơ - hệ quả của quá tải. Ngoài các chấn thương nặng về gân và dây chằng, rách cơ cũng đang trở thành vấn đề phổ biến do lịch thi đấu dày đặc và cường độ vận động cao.
Các nhóm cơ dễ bị tổn thương nhất là cơ đùi sau, cơ đùi trước và cơ bắp chân - những bộ phận chịu tải lớn trong các pha bứt tốc, dừng đột ngột hoặc đổi hướng. Khi bị rách cơ, cầu thủ thường phải nghỉ từ 3 đến 8 tuần với các mức độ khác nhau, nhưng nếu tái phát hoặc rách nặng, thời gian hồi phục có thể kéo dài hơn nhiều.
Serge Gnabry là ví dụ điển hình khi các vấn đề cơ bắp khiến anh không thể góp mặt tại World Cup. Trong khi đó, Lamine Yamal (Barca, tuyển Tây Ban Nha) và Estevao (Chelsea, tuyển Brazil) cũng đang chịu áp lực lớn về thể trạng khi liên tục phải thi đấu ở cường độ cao từ cấp CLB đến đội tuyển. Các trường hợp như Eder Militao (Real, tuyển Brazil) hay Arda Guler (Real, tuyển Thổ Nhĩ Kỳ) tiếp tục cho thấy nguy cơ rách cơ và quá tải vẫn hiện hữu, đặc biệt với những cầu thủ phải thi đấu liên tục trong nhiều đấu trường.
Không chỉ cầu thủ tuyến trên, các thủ môn như Alisson (Liverpool, tuyển Brazil) và Marc-Andre ter Stegen (Barca, tuyển Đức) cũng đang chạy đua với thời gian để kịp hồi phục sau các vấn đề thể trạng kéo dài.
Trong bối cảnh đó, áp lực từ CLB càng khiến tình hình thêm phức tạp. Trường hợp của Cristian Romero tại Tottenham - đội bóng đang phải căng mình trong cuộc đua trụ hạng ở Ngoại hạng Anh - cho thấy cầu thủ đôi khi buộc phải thi đấu khi chưa đạt trạng thái tốt nhất, làm tăng nguy cơ tái phát chấn thương.
Với hàng loạt vấn đề từ đứt gân gót chân, dây chằng chéo trước đến rách cơ, World Cup 2026 đang đứng trước nguy cơ bị ảnh hưởng đáng kể về chất lượng khi nhiều ngôi sao có thể vắng mặt hoặc không đạt phong độ cao nhất.
Giải bóng đá nhi đồng (U11) toàn quốc 2026 do báo Thiếu Niên Tiền Phong và Nhi Đồng, Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cùng Công ty Nestle Việt Nam tổ chức.
Tại sự kiện, 2 cầu thủ của đội tuyển Việt Nam là Đỗ Duy Mạnh, Phạm Tuấn Hải tham dự với tư cách khách mời, đã giao lưu, ký tặng lên áo đấu, bóng thi đấu của giải. Duy Mạnh, Tuấn Hải cũng gửi lời hỏi thăm, động viên và chúc các cầu thủ nhí của Hà Nội thi đấu tốt tại giải đấu năm nay.
Giải bóng đá U11 toàn quốc 2026 diễn ra từ ngày 2-6 đến 6-8, có sự tham gia của 53 đội đến từ 27 tỉnh/thành.
Vòng loại của giải diễn ra tại 3 địa điểm gồm Đắk Lắk, Hải Phòng và Quảng Ngãi. 24 đội vượt qua vòng loại giành vé dự vòng chung kết diễn ra tại Đắk Lắk từ ngày 21-7 đến 6-8. Tiền thưởng cho đội vô địch là 25 triệu đồng tiền mặt, cộng thêm quà tặng hiện vật.
Việc tăng số lượng từ 16 lên 24 đội dự vòng chung kết được VFF giải thích là nhằm giảm tải áp lực cho các đội ở vòng loại, đồng thời tăng cơ hội thi đấu cho các cầu thủ ở vòng trong.
Giải bóng đá nhi đồng (U11) toàn quốc nằm trong hệ thống thi đấu quốc gia thường niên, trải qua 28 mùa giải, đã khẳng định được vị thế của sân chơi bóng đá trẻ lớn nhất và uy tín nhất cả nước.
Đây chính là cái nôi phát hiện ra hàng loạt ngôi sao đương đại của bóng đá Việt Nam như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Đoàn Văn Hậu, Trần Đình Trọng, Phạm Tuấn Hải...
Đội tuyển Việt Nam đã thắng Malaysia (3-1) bằng hàng phòng ngự kinh nghiệm và ổn định, được "đo ni đóng giày" từ trước ngày HLV Kim Sang-sik đến: bộ ba Đỗ Duy Mạnh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh đá trung vệ, Cao Pendant Quang Vinh chạy cánh trái, còn cánh phải giao cho Trương Tiến Anh.
Nhìn chung, đây là hàng thủ vẫn ở dải tuổi lý tưởng. Duy Mạnh, Quang Vinh mới chạm ngưỡng 29, 30, đang ở độ chín sự nghiệp. Văn Hậu, Việt Anh và Tiến Anh đều sinh năm 1999, năm nay mới 27 tuổi.
Nếu giữ guồng tập luyện chuyên nghiệp và tránh được chấn thương, bộ ba này có thể chơi tốt trong 3-5 năm nữa.
Tuy nhiên, cần nhớ rằng những hậu vệ của HLV Kim Sang-sik thực tế từng lên tuyển từ rất sớm. Duy Mạnh được HLV Toshiya Miura đôn lên tuyển từ năm 2015, khi mới 19 tuổi. Đến năm 23 tuổi, anh trở thành mảnh ghép không thể thiếu của đội tuyển quốc gia. Văn Hậu đá chính ở đội tuyển năm 19 tuổi. Việt Anh có suất năm 22 tuổi. Trễ nhất chỉ có Tiến Anh (24 tuổi). Cao Pendant Quang Vinh lên tuyển muộn, chủ yếu do câu chuyện nhập tịch.
Tức là, nếu thực sự có tiềm năng, các hậu vệ trẻ thuộc lớp kế cận đến lúc này (23 tuổi) phải có suất đá chính, hoặc ít nhất, thuộc diện "thay ra thay vào" hoặc thể hiện triển vọng cạnh tranh với lớp đàn anh.
Ở đợt tập trung tháng 3, ông Kim chỉ trao cơ hội cho một hậu vệ U.23 duy nhất, đó là Nguyễn Nhật Minh. Hai trường hợp khác gồm Phạm Lý Đức (treo giò) và Nguyễn Hiểu Minh (chấn thương) vắng mặt bất đắc dĩ. Hai chân chạy cánh Nguyễn Phi Hoàng và Phạm Minh Phúc dù khỏe mạnh nhưng không được ông Kim "chấm".
Sự vắng mặt của Lý Đức và Hiểu Minh để lại nuối tiếc, nhưng dù có mặt, cũng không đảm bảo cả hai được ra sân.
Lý Đức chỉ vào sân từ ghế dự bị duy nhất một trận (gặp Malaysia hồi tháng 6.2025), sau đó không còn lên tuyển. Hiểu Minh chơi tốt hơn, có một trận đá chính với Nepal (tháng 10.2025). Có lẽ, Hiểu Minh là cầu thủ tiệm cận khả năng được dùng nhất, nhưng để cạnh tranh với đàn anh thì... còn xa.
Bởi cũng như nhiều hậu vệ U.23 khác, vốn kinh nghiệm V-League của Hiểu Minh còn rất mỏng. Anh còn chưa chơi được mùa V-League trọn vẹn đầu tiên thì đã chấn thương. Nhật Minh mới đang có mùa thứ hai được tin dùng ở Hải Phòng.
Lý Đức sau mùa 2023 - 2024 bền bỉ cùng HAGL, đã ngồi dự bị ở CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) và phải chuyển sang PVF-CAND mới có cơ hội ra sân. Phi Hoàng (Đà Nẵng) và Minh Phúc (CAHN) đá thường xuyên hơn, song ấn tượng để lại chưa nhiều.
Với dàn hậu vệ U.23 Việt Nam lúc này, việc được gọi lên đội tuyển quốc gia đã là may mắn, chưa nói đến cạnh tranh suất đá chính.
Bởi để được tin dùng, Lý Đức hay Nhật Minh phải vượt qua những "bức tường" đã có tới 8-10 năm chinh chiến đỉnh cao, từng kinh qua AFF Cup, Asian Cup, vòng loại World Cup và khẳng định mình ở đấu trường khốc liệt.
Tấm HCĐ U.23 châu Á 2026 không nói lên nhiều điều, bởi thế hệ hậu vệ đàn anh thậm chí còn từng làm tốt hơn thế: đoạt ngôi á quân U.23 châu Á 2018, vẽ nên kỳ tích Thường Châu đã vực dậy cả nền bóng đá Việt Nam.
8 năm trước, Duy Mạnh, Văn Hậu hay Bùi Tiến Dũng một bước lên tuyển bởi hai lý do: lứa đàn anh khi ấy đã xuống dốc, đồng thời lứa trẻ đủ "chín" để được tin tưởng. Còn lúc này, khi lứa đàn anh vẫn còn "sừng sững" với phong độ ổn định, thế hệ trẻ lại chưa thể cạnh tranh sòng phẳng.
So với các tiền vệ hay tiền đạo, các hậu vệ U.23 đang có ưu thế khi được ra sân thường xuyên hơn, với tối thiểu 10-15 trận từ đầu giải. Tuy nhiên, tình thế hiện tại buộc Lý Đức, Nhật Minh, Phi Hoàng hay Minh Phúc phải kiên nhẫn chờ đợi, tận dụng từng cơ hội có được.
Chính lứa đàn anh năm xưa cũng phải "nếm mật nằm gai" qua những cung đường biến động nhất của bóng đá Việt Nam, rồi mới được trọng dụng.
"Ở đội tuyển Việt Nam, không có sự phân biệt nào giữa cầu thủ trẻ hay già. Tất cả bình đẳng và phải cố gắng như nhau", Nguyễn Quang Hải chia sẻ. Suất đá chính ở đội tuyển Việt Nam là thứ phải giành giật lấy. Sẽ không có bất cứ ưu ái nào.