Sáng 10-5, Trường tiểu học-THCS-THPT Trương Vĩnh Ký, TP.HCM đã tổ chức lễ trưởng thành và tri ân dành cho học sinh khối 12 năm học 2025 - 2026.
Tại buổi lễ, Đỗ Khánh Ngọc, học sinh lớp 12A1, đã kể về mẹ nuôi của mình:
"Tôi không có một tuổi thơ trọn vẹn như bao người bạn đồng trang lứa khác. Khi tôi ba tuổi, cha mẹ tôi đã chọn tìm những con đường hạnh phúc mới. Mặc dù chưa kịp hiểu hai chữ "ly hôn" là gì nhưng ngày hôm ấy, tôi đã khóc nấc lên vì không thấy ba và mẹ của mình. Trong hoàn cảnh đó, tôi đã may mắn được gặp mẹ Ba (một người bà con bên nội của Khánh Ngọc - PV)".
"Mẹ Ba không sinh ra tôi nhưng đã dang rộng vòng tay đón tôi về nuôi dưỡng bằng tất cả tình yêu thương. Mẹ Ba thức dậy sớm mỗi ngày để lo cho tôi từng bữa ăn, cặm cụi giặt cho tôi từng chiếc áo. Những đêm tôi sốt cao, mẹ Ba đã ở bên cạnh chăm sóc tôi cả một đêm dài.
Những năm tiểu học, mẹ Ba cầm tay tôi rèn chữ, dạy học mỗi đêm. Tuổi thơ của tôi không có những chuyến đi chơi xa, tôi chỉ cùng cha mẹ làm một chiếc diều nhỏ, cứ mỗi buổi chiều gió mát là gia đình tôi cùng nhau đi thả diều. Những kỷ niệm ấy đã đi theo tôi suốt năm tháng sau này, trở thành động lực để tôi không bỏ cuộc trước mọi khó khăn.
Giờ đây, là một học sinh lớp 12 - đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời, tôi mới thấm thía hai chữ "ơn nghĩa". Tôi hiểu được rằng mình không chỉ mang ơn sinh thành mà còn mang ơn dưỡng dục - một ân tình sâu nặng không gì có thể đong đếm. Mẹ Ba không cho tôi một hình hài, nhưng lại mang đến cho tôi một mái ấm, cho tôi biết thế nào là yêu thương, là sự bao dung của một người mẹ.
Tôi muốn nói với mẹ rằng: Con cảm ơn mẹ Ba vì ngày ấy đã nắm lấy đôi tay con trước sóng gió của cuộc đời…".
Ngồi phía dưới sân khấu, không chỉ có bà Đỗ Thị Huệ - mẹ Ba của Khánh Ngọc, mà rất nhiều phụ huynh, học sinh khác đã nghẹn ngào rơi nước mắt. Bà Huệ chia sẻ: "Tôi không ngờ Khánh Ngọc lại sâu sắc như thế! Suốt 12 năm học phổ thông, con luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập, như vậy là vợ chồng tôi vui lắm rồi. Hôm nay nghe con tâm sự những điều ẩn chứa tận đáy lòng, tôi vừa vui vừa xúc động. Con gái đã lớn thật rồi, thực sự trưởng thành rồi".
Cũng tại buổi lễ, câu chuyện của Lê Quỳnh Anh, học sinh 12A12, lại khiến các bạn đồng trang lứa suy ngẫm. Bởi Quỳnh Anh ra đời khi tuổi thai mới hơn 7 tháng khiến cho ba mẹ mình vất vả hơn gấp nhiều lần:
"Có những đêm, cả nhà mất ngủ chỉ vì con tím tái, thở dốc. Ba mẹ bế con chạy vội vào bệnh viện trong ánh đèn vàng vọt. Ba không than mệt. Mẹ không khóc, chỉ nhìn con với ánh mắt đầy lo âu, như thể chỉ cần rời mắt một giây thôi, con sẽ rời khỏi vòng tay ba mẹ.
Những đêm mưa lớn, điện chập chờn, ba phải thức dậy, khoác vội chiếc áo, ra canh ao nuôi tôm… Cũng chính từ cái nghề nuôi tôm vất vả ấy, ba mẹ đã dành dụm từng chút để cho con ăn học.
Và khi con lớn… Nhiều lần con đã bướng bỉnh, cãi lời ba mẹ. Những điều mà khi ấy con nghĩ là cá tính, nhưng sau này con mới hiểu đó là sự non nớt của một đứa trẻ chưa kịp hiểu lòng ba mẹ.
Con xin lỗi ba mẹ vì những lúc chưa đủ thấu hiểu, vì đã từng vô tâm, vì đã lớn lên trong yêu thương nhưng lại có lúc quên đi điều đó".
Phát biểu tại buổi lễ, ông Huỳnh Quốc Nhanh, phụ huynh em Huỳnh Gia Phát, học sinh lớp 12A14, nhấn mạnh: "Trên hành trình lớn lên của các con, có những lúc cha mẹ nghiêm khắc, có những lần la mắng, nhưng đó là những khi không thể nói hết tình yêu thương bằng lời. Sâu thẳm trong tim, tất cả đều chỉ vì một điều giản dị: mong các con trở thành người tốt, sống tử tế và vững vàng trước cuộc đời. Đối với cha mẹ, điều hạnh phúc nhất không phải chỉ là nhìn thấy con đạt điểm cao hay thành công sau này mà là nhìn thấy con trưởng thành hơn mỗi ngày, biết yêu thương, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội".
Một số hình ảnh của buổi lễ trưởng thành tại Trường tiểu học-THCS-THPT Trương Vĩnh Ký:
Tin Gốc: Tuổi Trẻ