Bài viết “Nghỉ lễ mà mệt hơn ngày đi làm, đi chơi xong cần thêm ngày nghỉ để hồi sức” trên Tuổi Trẻ Online nhận về nhiều ý kiến của bạn đọc.
Nghỉ lễ về bản chất là để cơ thể và tinh thần được hồi phục, nhưng thực tế với không ít người lại đang bị biến thành một cuộc “chạy KPI trải nghiệm”.
“Nhiều người nghỉ lễ xong mới nhận ra: ở nhà ngủ đủ giấc mới là du lịch hạng sang”, bạn đọc Sơn bình luận một câu nghe tưởng đùa mà đúng với không ít người.
Bạn đọc Trần Quang Dinh chọn một cách rất khác: “Còn tôi và gia đình nghỉ ở nhà cho lành. Đi chơi chỗ này chỗ nọ vừa mất thời gian, tốn kém mà có khi không được như ý. Thôi ở nhà đi chợ mua đồ nấu món ngon cùng quây quần”.
Cái nghịch lý của nghỉ lễ hiện đại được bạn đọc Khánh Lê mô tả rất gọn: “Đi chơi thì đông nghẹt, ở nhà thì sợ phí kỳ nghỉ. Kết quả: làm gì cũng mệt”.
Bạn đọc tên Uyên cùng cảnh ngộ khi từng lên lịch đi chơi trong 4 ngày lễ, sau đó mệt mỏi phải tự hỏi: Mình đã làm gì với cuộc đời 4 ngày qua?
Bạn đọc Hòa nói thẳng: “Đi làm mệt kiểu thể xác, còn nghỉ lễ mệt kiểu đau ví, giao thông kèm nắng nóng. Cả hai đều tiêu hao năng lượng, chỉ khác nhau ở cách tiêu hao”.
Thậm chí có người còn chọn cách cực đoan hơn, như một bạn đọc cho rằng: “Không bao giờ đi du lịch dịp lễ dù có nhiều ngày nghỉ, vừa tốn tiền vừa mất sức. Không phải ai cũng tìm thấy niềm vui trong những chuyến đi đông đúc, vội vã trong những dịp này”.
Trong khi đó bạn đọc Hongha nhắc lại một điều quan trọng: “Nghỉ lễ là thời gian quý báu để phục hồi sức khỏe. Cơ thể con người không phải cỗ máy có thể ‘reset’ bằng việc đổi cảnh. Nếu thiếu ngủ, thiếu thời gian tĩnh lặng, thì dù bạn đang ở resort 5 sao hay nằm trên chính chiếc giường quen thuộc, sự mệt mỏi vẫn bám theo”.
Bạn đọc tran****@gmail.com cũng chốt lại bằng một trải nghiệm rất thật: “Ngủ 1 ngày nghỉ đó còn không đã, đủ nữa là”.
“Nghỉ lễ mà còn phải nghỉ dưỡng sau nghỉ lễ thì chắc mình nghỉ chưa đúng cách rồi”, bạn đọc Giang Trường cho rằng ai cũng biết mình đang tự làm mệt, nhưng vẫn cứ thích đi chơi lễ.
Bạn đọc Việt mô tả rất thật cái cảm giác đó: “Đi chơi mà lịch trình dày đặc như chạy show khiến cơ thể kiệt sức hoàn toàn. Sáng check-in, trưa ăn đặc sản, chiều săn hoàng hôn, tối lại chen chân ở chợ đêm. Lịch trình dày đến mức, nếu thay chữ du lịch bằng công tác, có khi cũng chẳng ai nhận ra khác biệt”.
Nhưng vì sao người ta vẫn chọn cách “tự hành xác” như vậy? Một phần câu trả lời nằm ở chia sẻ của tài khoản nguy****@gmail.com: “Vừa mới có dịp dài ngày để tranh thủ đi chơi đây đó của người lao động, chứ biết khi nào mới có dịp để đi”.
Bạn đọc L.A.T. nhìn vấn đề ở góc độ gia đình: “Đâu ai muốn đi chơi mà mệt đâu. Nhưng ai cũng hiểu thời gian để mọi người trong gia đình có dịp đi chơi cùng nhau trong năm rất ít do vướng bận công việc, lịch học của con… nên ai cũng ráng đưa gia đình đi chơi ngày lễ, Tết”.
Bạn đọc L.A.T. cũng thẳng thắn nhắc đến chuyện “tăng giá vô tội vạ” ở một số nơi, dịch vụ quá tải… khiến kỳ nghỉ của gia đình trở nên mệt mỏi.
“Quan trọng nhất là chính quyền các điểm du lịch phải kiểm tra xử lý nghiêm các địa điểm tăng giá vô tội vạ, tạo điều kiện tốt nhất cho du khách”, bạn đọc L.A.T. đề xuất.
Ở một góc khác, bạn đọc LEQuang lại kéo câu chuyện về những thói quen quen thuộc khi cho rằng không ít người cứ nghỉ là bày ra ăn nhậu không biết mệt mỏi, vô làm lại uể oải… Với cách như vậy làm sao không mệt mỏi cho được, chứ không phải do kỳ nghỉ dài hay ngắn.
Thế nên câu chuyện không đơn giản là đi hay ở, nó nằm ở khía cạnh “nghỉ kiểu gì”. Nếu một kỳ nghỉ khiến bạn kiệt sức, thì về mặt sinh học, nó không còn là nghỉ nữa. Nó chỉ là một dạng hoạt động khác, với bối cảnh đẹp hơn và hóa đơn dài hơn.
Còn theo bạn đọc Sao Xẹt: “Bao nhiêu người muốn đi du hí mà không có tiền để đi chơi lễ. Có điều kiện thì cứ ‘rực rỡ’ đi”.
Sáng 14/4, chị L.T.H. (trú xã Tân Kỳ, Nghệ An) cho biết đã làm đơn tố cáo hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản của chị H.T.Q. (SN 1991, trú cùng địa phương) đến công an. Chị H. cho biết có tham gia 14 dây phường (dây hụi, họ) do Q. tổ chức, tổng số tiền đã đóng là gần 1 tỷ đồng.
Theo quy định của chủ phường, người tham gia phải đóng “phế” 10% số tiền nộp lần đầu tiên. Người nhận lần đầu chỉ được nhận tiền gốc của các phường viên. Người cuối cùng sẽ nhận được nhiều tiền gốc và lãi nhất.
Chị H. được đưa vào một nhóm khoảng 300 thành viên. Hàng ngày, chủ phường sẽ nhắn tin lên nhóm về việc mở dây phường mới, số tiền tham gia, cách thức tính lãi, thời gian duy trì phường. Ai tham gia dây phường sẽ đăng ký lên nhóm và tiếp tục được đưa vào nhóm nhỏ.
Chị H. là người nhận phường cuối cùng của dây. Tuy nhiên, đến lượt nhận tiền, chị bị chủ phường đưa ra nhiều lý do để trì hoãn việc trả tiền.
Ngày 24/2, chị Q. thông báo trong nhóm tạm dừng hoạt động của phường đến ngày 1/3 do có việc đột xuất. Đến ngày 1/3, chủ phường thông báo dừng hoạt động. Lý do được đưa ra là “quá nhiều người không còn khả năng thanh toán”. Q. cam kết sẽ có trách nhiệm thu hồi số tiền các phường viên đã nộp.
“Tôi gọi điện, Q. vẫn nghe, vẫn hứa hẹn sẽ thu hồi tiền để trả. Đến tận nhà thì thấy khóa trái cửa, cả Q. và gia đình đều không còn ở đấy nữa”, chị H. nói.
Tương tự, bà N.T.H. (trú xã Tân Kỳ) cũng đang đứng trước nguy cơ mất trắng 1,8 tỷ đồng khi tham gia 16 dây phường do Q. tổ chức.
Bên cạnh bị hấp dẫn bởi mức lãi suất cao, điều khiến các phường viên tin tưởng là Q. có kinh tế vững, kinh nghiệm tổ chức phường 7 năm, thường xuyên đăng tải hình ảnh tham gia các hoạt động từ thiện.
“Khi xâu chuỗi toàn bộ sự việc, chúng tôi mới nhận ra nhiều điểm bất thường trong việc tổ chức phường của Q.”, bà H. nói.
Theo phân tích của bà H., trong 16 dây phường bà tham gia có chung 9 thành viên. Nếu như mỗi lần bà H. chuyển khoản tiền phường đều bị Q. yêu cầu chụp biên lai gửi vào nhóm thì 9 người này chỉ cần nhắn tin báo đã chuyển hoặc báo đã nhận phường.
Thực tế 9 người này có nộp tiền hay nhận tiền không, bà H. không xác định được. Bà nghi ngờ 9 người này là “chim mồi” hoặc đồng bọn của H. để tạo niềm tin cho phường viên nhằm chiếm đoạt tiền.
Trong khi đó, chị L.T.H. cũng chỉ ra điều bất thường trong việc tổ chức các dây phường của Q.. Trong các dây phường, Q. luôn là người nhận tiền đầu tiên, các vị trí còn lại là 9 người là thành viên chung của các dây. Những nạn nhân như chị hay bà H. đều là người nhận cuối cùng và thực tế, họ đều chưa được nhận tiền.
Ngày 14/4, ông Hoàng Đình Sơn, Chủ tịch UBND xã Tân Kỳ, cho biết sau khi nắm được thông tin về đường dây phường hụi trên địa bàn, Thường trực Đảng ủy xã đã làm việc và giao Công an xã báo cáo Công an tỉnh để sớm làm rõ thông tin, xử lý nghiêm nếu có vi phạm để sớm ổn định tình hình.
Đảng ủy, UBND xã Tân Kỳ cũng đã báo cáo vụ việc đến Ban Tuyên giáo và Dân vận Tỉnh ủy, UBND tỉnh Nghệ An, đồng thời yêu cầu cấp ủy, ban cán sự các khối xóm tuyên truyền để người dân nắm rõ thông tin.
Về số lượng người tham gia và số tiền đã đóng cho chủ phường, ông Sơn chưa thể cung cấp do đang chờ kết quả làm việc của Công an tỉnh.
Tiếp xúc cử tri tỉnh Lào Cai sáng 5/5, Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà nhận được kiến nghị về phụ cấp chức vụ lãnh đạo cấp xã còn thấp, chưa tương xứng với khối lượng công việc, ảnh hưởng đến động lực làm việc. Cử tri đề nghị điều chỉnh theo hướng phù hợp hơn, gắn với phân loại đơn vị hành chính, đồng thời đẩy nhanh cải cách tiền lương và có cơ chế hỗ trợ cán bộ kiêm nhiệm.
Phó thủ tướng cho biết chính sách phụ cấp cấp xã được xây dựng trên cơ sở chức năng, nhiệm vụ và thẩm quyền đã được tăng cường. Tuy nhiên, thực tiễn còn bất cập, cần tiếp tục nghiên cứu, điều chỉnh trong tổng thể chung.
Trước mắt, Chính phủ điều chỉnh lương cơ sở từ ngày 1/7 với mức tăng 8% đối với cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang và những người thuộc diện an sinh xã hội, bảo trợ xã hội, người có công, hưu trí. Bộ Nội vụ sẽ hoàn thiện phương án cải cách tiền lương, báo cáo Bộ Chính trị trong tháng 6 theo hướng cải cách tổng thể, mở rộng quan hệ tiền lương. Trên cơ sở đó, các khoản phụ cấp, trong đó có phụ cấp công vụ và phụ cấp cấp xã, sẽ được xem xét điều chỉnh.
Phó thủ tướng nhấn mạnh cải cách tiền lương là vấn đề lớn, vừa là nguồn lực vừa là động lực phát triển, nhưng phải bảo đảm tương quan chung và khả năng cân đối ngân sách. Việc điều chỉnh cần thực hiện từng bước, phù hợp điều kiện phát triển kinh tế - xã hội.
Về biên chế và vị trí việc làm cấp xã, Phó thủ tướng cho biết Chính phủ đã giao Bộ Nội vụ xây dựng tiêu chí theo phân loại đơn vị hành chính, quy mô dân số, diện tích, quy mô kinh tế để trình Bộ Chính trị xem xét. Nguyên tắc là quản lý biên chế thống nhất trong toàn hệ thống chính trị.
Ban Tổ chức Trung ương đang hoàn thiện tiêu chí giao biên chế cho địa phương. Trên cơ sở đó, các địa phương chủ động đào tạo, bồi dưỡng, tuyển dụng, cơ cấu lại đội ngũ cán bộ, nâng cao chất lượng, nhất là cấp xã.
Về vị trí việc làm, Chính phủ đã ban hành nghị định cuối năm 2025, quy định 45 vị trí việc làm ở cấp xã, gồm 8 chức danh lãnh đạo, 3 vị trí hỗ trợ và các vị trí chuyên môn, nghiệp vụ. Các bộ, ngành không còn ban hành hướng dẫn chi tiết riêng lẻ, thay vào đó thực hiện theo khung chung và phân cấp cho địa phương chủ động xây dựng phù hợp thực tiễn.
Đối với cán bộ không chuyên trách cấp xã, lực lượng này chấm dứt hoạt động từ ngày 31/5. Chính phủ cho phép tuyển dụng thẳng vào công chức cấp xã, không qua thi tuyển nếu đáp ứng đủ tiêu chuẩn. Sau khi sắp xếp đơn vị hành chính, số lượng cán bộ không chuyên trách giảm từ khoảng 100.000-120.000 xuống còn khoảng 60.000.
Với số còn lại, Chính phủ định hướng 3 phương án gồm tuyển dụng vào công chức cấp xã nếu đủ điều kiện; bố trí đảm nhiệm chức danh không chuyên trách ở thôn, tổ dân phố khi có sự đồng thuận; hoặc giải quyết theo chính sách hiện hành.
Nghị quyết 27/2018 của Trung ương đặt mục tiêu áp dụng chế độ tiền lương mới từ năm 2021, nhưng lộ trình phải điều chỉnh do tác động của đại dịch Covid-19. Quốc hội sau đó quyết định trả lương theo vị trí việc làm từ 1/7/2024, song quá trình triển khai còn vướng mắc nên chưa thể bãi bỏ hoàn toàn cơ chế lương cơ sở và hệ số.
Chính phủ đã điều chỉnh lương cơ sở từ 1,8 lên 2,34 triệu đồng/tháng từ 1/7/2024. Dự kiến từ 1/7/2026, mức này tiếp tục tăng lên 2,53 triệu đồng/tháng, kéo theo các khoản lương hưu và trợ cấp được điều chỉnh tương ứng.
Ngày 29.4, Phòng Cảnh sát sát hình sự Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết đã ra lệnh bắt người bị giữ trong trường hợp khẩn cấp đối với Trần Trung Nghĩa (23 tuổi, ở xã Nhân Thắng, Bắc Ninh) để điều tra hành vi trộm cắp tài sản của em gái người yêu.
Theo điều tra ban đầu, tháng 11.2022, thông qua mạng xã hội, Nghĩa quen biết và nảy sinh tình cảm yêu đương với chị N. (38 tuổi, ở Đắk Lắk).
Đầu năm 2026, Nghĩa từ tỉnh Bắc Ninh chuyển đến sinh sống cùng chị N. và em gái ruột của chị N. tại phường Ea Kao, tỉnh Đắk Lắk.
Trong quá trình sinh sống, Nghĩa biết em gái chị N. có nhiều trang sức bằng vàng nên nảy sinh ý định trộm cắp.
Lợi dụng sơ hở, từ ngày 26.3 - 21.4, Nghĩa đã 6 lần lén lút trộm cắp 5 cây vàng của em gái chị N. và đem bán được gần 800 triệu đồng để lấy tiền tiêu xài.
Sau khi tiếp nhận tin báo của bị hại, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Đắk Lắk đã nhanh chóng phối hợp với Công an phường Ea Kao khẩn trương vào cuộc điều tra và bắt giữ Nghĩa.
Hiện vụ án trộm vàng đang được cơ quan chức năng điều tra mở rộng để xử lý theo quy định của pháp luật.