Giá bán trên do đại lý đưa ra khi nhận cọc của khách, đơn vị phân phối là TMT chưa công bố giá.
Wuling Macaron là sản phẩm thay thế mini EV, mẫu xe điện đầu tiên của thương hiệu Trung Quốc bán ở Việt Nam từ 2023. TMT cho biết xe có hai phiên bản: 205 km và 300 km tương ứng số km di chuyển khi đầy pin.
So với mini EV đã ngưng sản xuất, Wuling Macaron sở hữu thiết kế trau chuốt, mềm mại hơn. Về kích thước, Macaron có chiều dài x rộng x cao lần lượt 3.256 x 1.510 x 1.578 mm, trục cơ sở 2.190 mm. Những thông số này đều lớn hơn Wuling mini EV, mẫu xe có kích thước tương ứng 2.920 x 1.493 x1.621 mm, chiều dài cơ sở 1.940 mm.
So với VinFast VF 3 (3.190 x 1.679 x 1.622 mm, trục cơ sở 2.075 mm), mẫu xe của Wuling nhỉnh hơn đôi chút về chiều dài và trục cơ sở nhưng hẹp hơn ở bề rộng và chiều cao.
Còn so với mẫu xe nhỏ hơn VF 3 là VinFast Minio Green (3.090 x 1.496 x 1.625 mm, chiều dài cơ sở 2.065 mm, Macaron nhỉnh hơn tất cả các kích thước, trừ chiều cao thua thiệt đôi chút. Trong dải sản phẩm của Wuling, mẫu Bingo lớn hơn Macaron, giá 399-469 triệu đồng.
Macaron 4 cửa, khoang lái thiết kế đơn giản. Xe không có màn hình giải trí trung tâm. Cần số điện tử ở vị trí “yên ngựa”, phanh tay cơ.
Hiện TMT chưa tiết lộ các trang bị cụ thể như dung lượng pin, công suất môtơ trên Macaron. Hãng nói tốc độ xe tối đa là 100 km/h. Xe có cổng sạc chuẩn CCS2, hỗ trợ sạc nhanh DC. Mẫu mini EV bán trước đây chỉ sạc thường AC.
Tại Trung Quốc, Macaron (tên gọi là Hongguag MiniEV) lắp môtơ ở cầu sau, công suất 40,2 mã lực. Phanh đĩa phía trước và tang trống phía sau.
Nhân viên bán hàng cho biết các mẫu Wuling Macaron trưng bày tại đại lý là xe mẫu cho khách tham khảo, nhập Trung Quốc. Xe thương mại giao khách vào tháng 7 tới là xe lắp ráp trong nước bởi TMT.
Nếu giá 269 triệu đồng được áp dụng thực tế, Wuling Macaron là mẫu điện rẻ nhất của thương hiệu này tại Việt Nam. Xe là một lựa chọn ở phân khúc xe điện mini giá rẻ nhất thị trường, nơi có Bestune Xiaoma (199-205 triệu đồng), VinFast Minio Green (269 triệu đồng), VinFast VF 3 (302 triệu đồng).
Bộ Công an xây dựng dự thảo Nghị định sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 168/2024/NĐ-CP của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính về trật tự, an toàn giao thông trong lĩnh vực giao thông đường bộ; trừ điểm, phục hồi điểm giấy phép lái xe. Bộ Tư pháp đang thẩm định hồ sơ dự thảo Nghị định này.
Trong đó, Bộ Công an (cơ quan soạn thảo) đề xuất bổ sung xử phạt hành vi "chuyển làn đường không bảo đảm khoảng cách an toàn với xe phía trước, xe phía sau, xe hai bên".
Mức phạt tương tự với các hành vi "chuyển làn đường không đúng nơi cho phép hoặc không có tín hiệu báo trước hoặc chuyển làn đường không đúng quy định "mỗi lần chuyển làn đường chỉ được phép chuyển sang một làn đường liền kề"" đã được nêu trong Nghị định số 168/2024/NĐ-CP.
Cụ thể, trên đường bộ, mức xử phạt là 600.000-800.000 đồng, và tăng lên 4-6 triệu đồng đối với đường cao tốc.
Nếu dự thảo được thông qua, việc giữ khoảng cách an toàn khi chuyển làn đường không còn dựa vào cảm tính hay kinh nghiệm của tài xế, mà dựa trên "khoảng cách an toàn giữa hai xe khi tham gia giao thông trên đường bộ" đã được nêu rõ trong Thông tư 38/2024/TT-BGTVT có hiệu lực từ 1/1/2025.
Theo đó, khi điều khiển phương tiện tham gia giao thông trên đường bộ, tài xế phải giữ khoảng cách an toàn đối với xe chạy liền trước cùng làn hoặc cùng phần đường, cùng chiều xe của mình; ở nơi có biển báo "Cự ly tối thiểu giữa hai xe" phải giữ khoảng cách không nhỏ hơn trị số ghi trên biển báo.
Trong điều kiện mặt đường khô ráo, không có sương mù, mặt đường không trơn trượt, địa hình bằng phẳng, đường thẳng, tầm nhìn bảo đảm, khoảng cách an toàn ứng với mỗi tốc độ được quy định như sau:
Khi lái xe tốc độ dưới 60 km/h, tài xế phải chủ động giữ khoảng cách an toàn phù hợp với xe chạy liền trước xe của mình. Khoảng cách này tùy thuộc vào mật độ phương tiện, tình hình giao thông thực tế.
Trong điều kiện trời mưa, có sương mù, mặt đường trơn trượt, đường có địa hình quanh co, đèo dốc, tầm nhìn hạn chế, tài xế phải điều chỉnh khoảng cách an toàn lớn hơn trị số ghi trên biển báo hoặc trị số được quy định trong bảng phía trên.
Đại diện các cơ quan của Bộ Xây dựng cho biết như vậy khi trao đổi với báo chí chiều 13-5, liên quan đến việc Công ty TNHH Tập đoàn Sơn Hải (Công ty Sơn Hải) đề xuất quy định bắt buộc bảo hành công trình tối thiểu 10 năm nhưng không giữ tiền bảo hành.
Theo ông Lê Quyết Tiến - Cục trưởng Cục Kinh tế - Quản lý đầu tư xây dựng (Bộ Xây dựng), pháp luật hiện hành đã quy định rõ thời gian và mức tiền bảo hành tối thiểu. Tuy nhiên Bộ Xây dựng khuyến khích các nhà thầu tự nguyện kéo dài thời gian bảo hành nếu có thỏa thuận với chủ đầu tư.
Theo ông Tiến, các quy định hiện nay được xây dựng dựa trên nghiên cứu thực tế và thông lệ quốc tế. Nếu muốn nâng thời gian bảo hành thành quy định bắt buộc thì cần đánh giá kỹ theo từng loại công trình, mức độ ảnh hưởng tới nhà thầu cũng như trách nhiệm giữa cơ quan quản lý và đơn vị thi công.
Ông Ngô Lâm - Phó cục trưởng Cục Đường bộ Việt Nam - cho biết công tác bảo trì được thực hiện ngay khi công trình đưa vào khai thác và thuộc trách nhiệm của đơn vị quản lý vận hành. Đối với đường bộ, việc bảo trì gồm bảo dưỡng thường xuyên, sửa chữa định kỳ và sửa chữa đột xuất theo quy định pháp luật.
Nguồn kinh phí bảo trì do đơn vị quản lý đường chi trả. Với dự án đầu tư công, ngân sách nhà nước bảo đảm kinh phí; với dự án BOT, nhà đầu tư sử dụng nguồn tiền được xác lập trong phương án tài chính dự án để thực hiện.
Trong khi đó tiền bảo hành là khoản chủ đầu tư giữ lại hoặc yêu cầu nhà thầu bảo lãnh ngân hàng nhằm khắc phục các hư hỏng do lỗi thi công trong thời gian bảo hành. Khi hết thời hạn mà công trình không phát sinh sự cố, khoản tiền này sẽ được hoàn trả cho nhà thầu, không được sử dụng cho bảo trì.
Ông Lê Quyết Tiến giải thích thêm không thể sử dụng tiền bảo hành cho bảo trì vì hai khoản này có nguyên tắc chi khác nhau. Khi xảy ra thiên tai làm hỏng đường cũng không được dùng tiền bảo hành để khắc phục, mà dùng tiền bảo trì. Trong thời gian bảo hành vẫn dùng kinh phí bảo trì sửa chữa nhỏ mặt đường, hộ lan, vạch sơn… Cho nên nói kéo dài thời gian bảo hành sẽ giảm tiền bảo trì là không chính xác.
Đối với đề xuất kéo dài bảo hành 10 năm nhưng không giữ tiền bảo hành, ông Tiến cho biết các dự án do Công ty Sơn Hải bảo hành 10 năm thời gian qua vẫn phải thực hiện giữ tiền hoặc bảo lãnh bảo hành theo quy định. Khoản tiền này nhằm bảo đảm xử lý kịp thời các sự cố do lỗi nhà thầu. Nếu nhà thầu không đủ khả năng khắc phục, chủ đầu tư có thể sử dụng nguồn tiền đó thuê đơn vị khác sửa chữa.
Trường hợp nhà thầu tự nguyện kéo dài bảo hành, hai bên có thể nghiên cứu thỏa thuận cụ thể trong hợp đồng về phạm vi và trách nhiệm khắc phục để xem xét giảm hoặc không giữ tiền bảo hành.
Lãnh đạo các ban quản lý dự án thuộc Bộ Xây dựng cho biết dù Công ty Sơn Hải tự nguyện bảo hành một số đoạn cao tốc 10 năm, nhưng chủ đầu tư vẫn phải giữ lại 3% giá trị hợp đồng theo quy định. Nguyên nhân là công trình giao thông sau khoảng 10 năm khai thác thường phải trùng tu, nguy cơ hư hỏng ở giai đoạn cuối càng lớn. Nếu không giữ tiền bảo hành, việc chậm khắc phục sự cố có thể gây ảnh hưởng lớn tới khai thác công trình.
Các đơn vị này cũng cho rằng công trình đường bộ gồm nhiều hạng mục với tuổi thọ khác nhau như bê tông xi măng, bê tông nhựa, sơn kẻ đường hay dải phân cách. Nếu áp dụng cứng quy định bảo hành 10 năm cho toàn bộ công trình thì hồ sơ dự toán phải tách riêng thời hạn bảo hành từng hạng mục, gây phức tạp trong tính toán và đấu thầu. Hiện hồ sơ mời thầu phổ biến quy định bảo hành 2 năm; nếu nâng lên 10 năm có thể khiến ít nhà thầu tham gia, làm giảm tính cạnh tranh.
Đại diện Tổng công ty 319 cũng cho rằng trong một gói thầu có nhiều hạng mục với tuổi thọ khác nhau. Một số hạng mục như dải phân cách chỉ có tuổi thọ khoảng 2 năm, nên nếu phải bảo hành 10 năm sẽ khiến chi phí dự toán đấu thầu tăng mạnh và phức tạp hơn. Ngoài ra, chi phí bảo đảm hoặc bảo lãnh ngân hàng đều do nhà thầu chi trả, nên nhiều doanh nghiệp mong muốn thực hiện theo đúng quy định hiện hành, thay vì kéo dài thời gian bảo hành.
Ở các thành phố lớn như TP.HCM hay Hà Nội, việc đặt biển báo cấm đỗ xe ở những đoạn đường hẹp, nhiều phương tiện qua lại là giải pháp cần thiết để tránh ùn tắc giao thông. Đa số người "ôm" vô-lăng ô tô đều quen thuộc với biển P.131a (vòng tròn xanh, viền đỏ, một gạch chéo).
Tuy nhiên, khi gặp biển báo tương tự nhưng có thêm một hoặc hai gạch trắng ở giữa, không ít tài xế tỏ ra bối rối và áp dụng theo thói quen cảm tính.
Thậm chí, nhiều người nghĩ biển một gạch trắng (P.131b) tượng trưng cho cấm đỗ ngày lẻ trong tuần như thứ 3, thứ 5, thứ 7. Tương tự, biển có hai gạch trắng (P.131c) lại bị hiểu nhầm là chỉ áp dụng lệnh cấm vào thứ 2, thứ 4 và thứ 6. Đây là sai lầm tai hại do không nắm rõ các quy định về biển báo, có thể bị xử phạt theo Nghị định 168/2024/NĐ-CP (Nghị định 168).
Để phân biệt chính xác, người lái cần căn cứ vào quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về báo hiệu đường bộ. Cụ thể, tại mục B.31 Phụ lục B của QCVN 41:2024/BGTVT, ý nghĩa của nhóm biển này đã được quy định rõ ràng. Biển số P.131b (một gạch trắng) có hiệu lực cấm các loại xe cơ giới đỗ ở phía đường đặt biển vào những ngày lẻ trong tháng (ngày 1, 3, 5... đến ngày 31).
Trong khi đó, biển số P.131c (hai gạch trắng) có hiệu lực cấm đỗ vào những ngày chẵn (ngày 2, 4, 6... đến ngày 30). Như vậy, hiệu lệnh của biển hoàn toàn dựa trên con số ngày dương lịch thực tế, không liên quan đến các "thứ" trong tuần.
Căn cứ theo điểm e, khoản 3, điều 6, Nghị định 168, hành vi đỗ xe tại nơi có biển "Cấm đỗ xe" bị phạt tiền từ 800.000 đồng đến 1 triệu đồng và không bị trừ điểm Giấy phép lái xe. Tuy nhiên, nếu hành vi này gây tai nạn giao thông, mức phạt tăng lên 20 - 22 triệu đồng theo điểm a, khoản 10, điều 6 và bị trừ 10 điểm bằng lái theo điểm d, khoản 16, điều 6, Nghị định 168.
Thực tế, ranh giới giữa việc tuân thủ pháp luật và vi phạm đôi khi chỉ nằm ở một vạch trắng trên biển báo. Do đó, đã ngồi sau vô-lăng, tài xế cần phải nắm rõ các quy định, ý nghĩa của biển báo giao thông, kiểm tra lịch trên điện thoại và xác định ngày chẵn, lẻ để giúp đảm bảo đỗ xe đúng nơi quy định.