Chị Nguyễn Thị Khánh Linh, đại diện BiBi Ha Giang Loop Tours, cho biết kỳ nghỉ bốn ngày dịp 30/4 phù hợp để du khách khám phá Hà Giang. Nếu phân bổ lịch trình hợp lý, khách có thể tham quan gần hết các điểm du lịch nổi tiếng. Theo chị Linh, lượng khách dịp này có thể không đông bằng Tết Nguyên đán, song tình trạng ùn tắc cục bộ tại một số điểm chính vẫn có khả năng xảy ra.
Lịch trình do VnExpress và đơn vị lữ hành gợi ý dựa trên tiêu chí đi đường vòng hoặc lệch giờ so với thói quen của số đông du khách. Phương án này ưu tiên trải nghiệm văn hóa, thiên nhiên bản địa và chọn tham quan các điểm nổi tiếng vào ngày cuối nhằm đảm bảo sức khỏe, chất lượng dịch vụ cho khách.
Ngày 1: Hà Giang – Thuận Hòa – Lùng Tám – Đường Thượng – Du Già (ngủ đêm)
Hầu hết khách du lịch tới Hà Giang thường đi thẳng đến cổng trời Quản Bạ, cửa ngõ vào Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn. Do khu vực này nhỏ, du khách thường phải chờ chụp ảnh lâu và để xe tràn ra đường, gây ùn tắc kéo dài.
Chị Linh gợi ý khách đi theo hướng Thuận Hòa tới hợp tác xã Lùng Tám để xem phụ nữ Mông dệt vải lanh và mua đồ lưu niệm. Sau khoảng 30 phút dừng chân, khách đi đến Du Già qua đường Thượng. Tại đây, du khách nên tắm thác vào buổi chiều, hoạt động được nhiều khách nước ngoài yêu thích.
Khu vực Du Già hiện không có khách sạn, chỉ có các cơ sở lưu trú dạng nhà dân. Khách có thể liên hệ trực tiếp với người địa phương để thuê phòng nghỉ.
Ngày 2: Du Già – Mèo Vạc – Nho Quế – Đồng Văn – Mèo Vạc (ngủ đêm)
Sáng ngày thứ hai, du khách di chuyển từ Du Già tới Mèo Vạc và ăn trưa tại đây. Điểm chính tiếp theo của hành trình là sông Nho Quế, nơi thường xuyên xảy ra tình trạng quá tải khiến khách phải xếp hàng 2-3 giờ chờ mua vé và lên xe trung chuyển xuống bến thuyền.
Chị Linh cho biết khu vực sông Nho Quế thường đông đúc nhất vào hai khung giờ là 8-9h hoặc 15-16h. Theo thói quen, hầu hết khách Việt chọn nghỉ đêm tại Đồng Văn trong ngày đầu, sau đó tham quan Cột cờ Lũng Cú sau đó tới sông Nho Quế ngày tiếp theo. Trên lộ trình này, nhiều người dừng lại chụp ảnh tại đèo Mã Pì Lèng nên mất nhiều thời gian.
Việc điều chỉnh lịch trình ngày thứ hai theo gợi ý của chị Linh, khách có thể tránh được cảnh ùn tắc khi tiếp cận sông Nho Quế vào khung giờ trưa.
Rời sông Nho Quế, du khách có thể ghé thăm Đồng Văn nếu muốn trải nghiệm không khí buổi tối tại đây.
Các hoạt động tại Đồng Văn về đêm không quá đa dạng, nổi bật nhất là chương trình giao lưu văn nghệ do anh Sùng Mạnh Hùng tổ chức. Nếu không, khách có thể bỏ qua điểm dừng này bởi lịch trình ngày thứ ba vẫn quay lại Đồng Văn.
Ngày 3: Mèo Vạc – Đồng Văn – Lũng Cú – Lô Lô Chải (ngủ đêm)
Vào ngày thứ ba, áp lực tại các điểm đến thường giảm rõ rệt do nhiều du khách kết thúc hành trình theo lịch trình 3 ngày 2 đêm hoặc 4 ngày 3 đêm phổ biến. Khách có thể thong thả tham quan phố cổ Đồng Văn, di chuyển sang Cột cờ Lũng Cú.
Điểm kết thúc của ngày là làng Lô Lô Chải, địa danh thu hút đông đảo du khách trong khoảng ba năm trở lại đây. “Việc lựa chọn thời điểm này giúp người đi tận hưởng không gian yên bình hơn”, chị Linh nói, đồng thời gợi ý du khách nên nghỉ đêm tại đây để trải nghiệm trọn vẹn văn hóa bản địa.
Ngày 4: Lô Lô Chải – Dinh Nhà Vương – Nhà Pao – Dốc Thẩm Mã – Yên Minh – Cổng trời Quản Bạ – Hà Giang
Vào ngày cuối, khách tham quan Dinh Nhà Vương, nhà của Pao, dốc Thẩm Mã rồi qua Yên Minh về lại cổng trời Quản Bạ.
Thông thường, du khách hay chọn ghé các điểm này ngay ngày đầu tiên nên áp lực tại đây vào chiều về sẽ giảm đáng kể.
Nhờ đó, người đi theo lịch trình này có thể thoải mái trải nghiệm và chụp ảnh mà không phải chịu cảnh chen chúc.
“Việc phân bổ ngược lại so với thói quen của số đông giúp khách tận hưởng không gian thoáng đãng hơn”, chị Linh nói.
Khách đi hành trình 3 ngày 2 đêm nên dậy từ 5h30 và bắt đầu di chuyển lúc 6h để tránh ùn tắc, đảm bảo kịp kế hoạch. Riêng những người theo lịch trình bốn ngày ba đêm có thể thư thả hơn về mặt thời gian.
Vào dịp lễ, du khách không nên ăn tại các khu trung tâm như Đồng Văn vì lượng người đông, chất lượng dịch vụ khó đảm bảo. Thay vào đó, khách có thể chọn các quán cơm dọc đường tới những điểm du lịch để tránh cảnh chen chúc. Nếu đã xác định trước địa điểm, người đi nên đặt bàn sớm và thường xuyên kiểm tra bản đồ để ước tính quãng đường, giúp việc phục vụ nhanh hơn.
Ngoài ra, du khách cần gọi điện kiểm tra lại với phía khách sạn hoặc homestay để chắc chắn không có phát sinh về phòng nghỉ. Trong bối cảnh tình trạng lừa đảo đặt phòng từng xuất hiện tại Hà Giang, việc cẩn trọng khi thực hiện các giao dịch là cần thiết để bảo vệ quyền lợi cá nhân.
“Du khách nên tìm hiểu kỹ thông tin trước khi chuyển tiền đặt cọc”, chị Linh nói.
Những phòng nhà nghỉ cũ kỹ, chen chúc giường tầng, phòng tắm chung ẩm mốc hay căn bếp mất vệ sinh từng được xem là "cái giá phải trả" cho những chuyến đi tiết kiệm. Mô hình này vẫn tồn tại ở một số nơi, nhưng hiện không còn phù hợp với kỳ vọng của thế hệ du khách trẻ.
Trong vài năm gần đây, ngành lưu trú giá rẻ chứng kiến sự chuyển dịch rõ rệt. Gen Z không còn chấp nhận việc mất ngủ vì tiếng ồn hay đánh đổi trải nghiệm để tiết kiệm chi phí. Thay vào đó, họ tìm kiếm không gian thoải mái hơn, riêng tư hơn, nhưng vẫn linh hoạt và có tính kết nối.
Sự thay đổi này gắn liền với sự nổi lên của nhóm "digital nomad" - những người làm việc từ xa cùng xu hướng "bleisure" (kết hợp công việc và nghỉ dưỡng). Các tiêu chí như tính bền vững, sức khỏe, trải nghiệm bản địa, vệ sinh và riêng tư ngày càng được đề cao.
Nhiều nhà nghỉ đã bổ sung phòng riêng, quầy bar trên sân thượng, hồ bơi, quán cà phê và không gian làm việc chung, khiến ranh giới giữa nhà nghỉ và khách sạn dần bị xóa nhòa.
"Đây là sự chuyển đổi tất yếu", Paul McGrath, CEO Hiệp hội hostel YHA (hệ thống nhà nghỉ giá rẻ) Australia, nói. Theo ông, xu hướng này đã manh nha từ trước Covid-19, khi khách bắt đầu có kỳ vọng cao hơn.
"Họ vẫn muốn du lịch giá rẻ, nhưng không còn chấp nhận ngủ trong phòng tập thể đông đúc. Trước đây, họ đến để tiệc tùng, còn bây giờ là để làm việc và trải nghiệm", Paul McGrath cho biết.
Tại Australia và nhiều nơi trên thế giới, không ít nhà nghỉ đã đóng cửa, chuyển đổi công năng hoặc được cải tạo. Sunny’s Adelaide Backpackers Hostel là một trong số đó.
Chủ cơ sở John Dwyer, cho rằng ngoài áp lực chi phí sinh hoạt, sự thay đổi trong thị hiếu khách hàng là yếu tố quan trọng. "Giới trẻ thích Airbnb hơn. Họ không còn muốn ở phòng dorm", ông nói.
Theo đại diện John Dwyer, nhiều du khách trẻ hiện không thoải mái với việc chia sẻ không gian với người lạ như trước.
Trong khi số lượng nhà nghỉ thuộc hệ thống YHA tại Australia đã giảm còn một nửa, chỉ còn 18 cơ sở, các dịch vụ lại được mở rộng. Ẩm thực và đồ uống trở thành nguồn doanh thu mới, cùng với các tiện ích như quán cà phê, bar trên sân thượng hay khu sinh hoạt chung.
"Chúng tôi đang làm mờ ranh giới giữa khách sạn và nhà nghỉ nhưng vẫn giữ yếu tố cộng đồng - điều cốt lõi của mô hình này", ông McGrath nói.
Frazer Graham, 26 tuổi, du khách đến từ Anh, cho biết từng trải nghiệm nhiều nhà nghỉ với điều kiện kém tiện nghi: phòng đông, thiếu riêng tư, ít tiện ích.
"Điều tệ nhất là hàng chục chiếc báo thức mỗi sáng và tiếng động liên tục. Một số nơi chỉ đơn giản là nhồi càng nhiều giường càng tốt", Frazer Graham nói.
Theo Graham, các nhà nghỉ cần cân bằng giữa nhu cầu giao lưu, tiệc tùng và sự riêng tư của khách. Sau này, anh lựa chọn ở lại một nhà nghỉ thuộc YHA và tham gia tổ chức các hoạt động trải nghiệm cho du khách.
Xu hướng chuyển dịch cũng diễn ra tại nhiều quốc gia. Năm 2023, hệ thống YHA tại Anh và xứ Wales thông báo bán 20/150 cơ sở. Các yếu tố như đại dịch, lạm phát, chi phí sinh hoạt và Brexit (Anh rời liên minh châu Âu) được cho là nguyên nhân chính.
Tại New Zealand, YHA đóng cửa năm 2021 và tuyên bố phá sản vào 2024.
Dù vậy, thị trường không vì thế mà thu hẹp. Các mô hình mới đang xuất hiện để đáp ứng nhu cầu thay đổi của du khách trẻ. Những chuỗi nhà nghỉ hiện đại với giường dạng capsule, không gian thiết kế đẹp, ánh sáng dịu và tiện ích chăm sóc sức khỏe đang dần thay thế mô hình cũ.
Số liệu từ Tourism Australia cho thấy lượng visa lao động kết hợp du lịch đã vượt mức trước đại dịch, phản ánh nhu cầu trải nghiệm dài ngày của thế hệ trẻ.
Theo báo cáo, Gen Z tìm kiếm những hành trình sâu sắc hơn, muốn sống như người bản địa, trải nghiệm đời sống thường nhật và hiểu rõ văn hóa điểm đến thay vì chỉ dừng lại ở những chuyến đi ngắn hạn, tiết kiệm đơn thuần.
Người mẹ bắt đầu chuyển dạ trên chuyến bay BW005 của hãng hàng không Caribbean Airlines vào ngày 4 tháng 4 vừa qua. Gần cuối chuyến bay, từ Kingston đến thành phố New York, Mỹ, em bé đã chào đời.
Mặc dù không có tình trạng khẩn cấp nào được tuyên bố trong suốt chuyến bay, nhưng sau khi hạ cánh, cả hai đều được chăm sóc y tế một cách chu đáo.
Caribbean Airlines cho biết, theo Sky News: "Hãng hàng không đánh giá cao sự chuyên nghiệp và phản ứng bình tĩnh của phi hành đoàn, những người đã xử lý tình huống theo đúng quy trình đã thiết lập, đảm bảo an toàn và thoải mái cho tất cả mọi người trên máy bay".
Trong đoạn ghi âm được chia sẻ, nhân viên kiểm soát không lưu đề nghị đặt tên cho em bé là "Kennedy" - vì máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế John F. Kennedy. Vì em bé được sinh ra giữa không trung, quốc tịch của em vẫn chưa rõ ràng, gây tranh luận trên mạng.
Luật sư về nhập cư Brad Bernstein nói: "Một em bé được sinh ra trên máy bay đến thành phố New York đặt ra một câu hỏi pháp lý lớn, liệu đứa trẻ đó có tự động trở thành công dân Mỹ hay không?
Câu trả lời phụ thuộc vào vị trí của máy bay vào chính xác thời điểm đứa trẻ chào đời. Không phải hãng hàng không. Không phải điểm đến. Và trong một số trường hợp hiếm hoi, đứa trẻ sinh ra giữa chuyến bay thậm chí có thể trở thành người không quốc tịch", và giải thích rằng, giấy khai sinh có thể sẽ được cấp tại nơi hạ cánh.
Theo đó, không phận nơi đứa trẻ nói trên được sinh ra sẽ là yếu tố quan trọng nhất - mặc dù quốc tịch và quyền công dân vẫn chưa được tiết lộ.
Nhiều người đã đưa ra quan điểm của họ: "Tôi nghĩ trong trường hợp này thì rõ ràng, việc sinh nở xảy ra ngay trước khi hạ cánh, điều đó có nghĩa là máy bay đã ở trong không phận Mỹ. Vì vậy, đứa trẻ tự động trở thành công dân Mỹ".
Trong khi đó, kênh Law by Mike đã chia sẻ trên YouTube một cái nhìn tổng quan về quốc tịch của trẻ sơ sinh được sinh ra trên máy bay, cho rằng có thể phụ thuộc vào không phận hoặc quốc tịch của cha mẹ, tùy thuộc vào quốc gia.
Theo quy định, phụ nữ mang thai không được phép đi trên máy bay của hãng Caribbean Airlines sau tuần thứ 35 của thai kỳ. Trang web của hãng hàng không giải thích: "Phụ nữ mang thai sẽ được chấp nhận đi du lịch mà không cần giấy chứng nhận y tế cho đến hết tuần thứ 32 của thai kỳ".
Tuy nhiên, hãng khuyên người mẹ nên có giấy xác nhận của bác sĩ về ngày dự sinh để tránh trường hợp bị nhân viên làm thủ tục từ chối lên máy bay hoặc bị cấm nhập cảnh vào nước đến. Từ tuần thứ 32 đến tuần thứ 35, việc xác nhận sức khỏe là bắt buộc.
Mặc dù sinh con trên máy bay là hiếm gặp, nhưng đây không phải là trường hợp đầu tiên. Năm ngoái, một phụ nữ đã chuyển dạ trên chuyến bay của hãng Brussels Airlines cất cánh từ Dakar ở Tây Phi.
Người phụ nữ bắt đầu than phiền về cơn đau ngay sau khi máy bay cất cánh, và một thành viên phi hành đoàn nhận ra đó không phải là đau bụng mà là các cơn co thắt. Hành khách đã báo cho nhân viên rằng mình đang mang thai và phi công đã quyết định quay đầu máy bay trở lại Dakar - tuy nhiên, em bé không thể chờ đợi, đã chào đời trên máy bay. May mắn thay, trên máy bay có các chuyên gia y tế, những người đã đảm bảo em bé được sinh ra an toàn.
Năm 2023, chúng tôi leo núi Kilimanjaro, cao nhất châu Phi. Tuy nhiên, trên đường đi, Max không tìm được loại kem chống nắng nào bảo vệ da cho mình mà không gây kích ứng. Vì thế, khi trở về Mỹ, chúng tôi bắt đầu lên ý tưởng cho một loại kem chống nắng làm từ mỡ động vật, đồng thời quyết định đi du lịch vòng quanh thế giới.
Đầu tiên, chúng tôi tới Hawaii, ở đó một tháng trong một vài căn Airbnb khác nhau và duy trì lịch làm việc trong những quán cà phê kết hợp tham quan. Chúng tôi sống bằng tiền tiết kiệm, nhưng cũng bắt đầu bán kem chống nắng cho thị trường Mỹ trước khi tới điểm đến kế tiếp. Sản phẩm có tên Sky và Sol ngay lập tức tạo ra doanh thu - khoảng 7 triệu đô la trong năm 2024 khi chúng tôi vẫn đang đi du lịch.
Một công ty hậu cần bên thứ ba đã vận chuyển sản phẩm cho khách hàng, và khi cần, chúng tôi gửi các mẫu sản phẩm đến nhà của gia đình. Chúng tôi không thể xem các mẫu đó, nhưng có thể hỏi gia đình về chúng và nhận ảnh.
Sau đó, chúng tôi đặt một chuyến du thuyền xuyên Đại Tây Dương từ Miami đến Anh. Vào thời điểm ấy, tôi tập trung vào việc xây dựng các chương trình liên kết, có nghĩa là liên hệ với những người có ảnh hưởng, hướng dẫn họ và xử lý việc thanh toán cho các đối tác liên kết. Max đảm nhiệm chiến lược quảng cáo trả phí và làm việc với các cố vấn kinh doanh để giúp mở rộng quy mô nhanh chóng.
Sau khi khám phá nước Anh, chúng tôi bay đến Tokyo, ở lại khoảng hai tuần. Việc đi du lịch ở châu Âu và châu Á đã cho chúng tôi cơ hội thử nghiệm các loại kem chống nắng mà chúng tôi không thể tiếp cận ở Mỹ. Chúng tôi thường mua tất cả các loại kem chống nắng có thể tìm thấy trong cửa hàng, nghiên cứu về hình thức và cảm giác khi sử dụng.
Nhiều loại kem chống nắng của Nhật Bản và Hàn Quốc không được bán ở Mỹ, vì vậy việc tiếp cận chúng đã giúp chúng tôi phát triển một sản phẩm tốt hơn. Sau đó, chúng tôi đến Singapore và ở lại trong ba tháng. Thay vì ở Airbnb, chúng tôi đã chọn một không gian sống chung để kết nối với cộng đồng khởi nghiệp của thành phố, thảo luận về chiến lược và sự phát triển với những người nước ngoài đến từ khắp nơi trên thế giới và học hỏi được rất nhiều về lĩnh vực thương mại điện tử.
Tiếp theo, chúng tôi đến Pháp và đi du lịch khắp châu Âu, bao gồm Iceland, Thụy Sĩ và Bồ Đào Nha. Đây là một cơ hội khác để tìm hiểu về các sản phẩm chăm sóc da ở các quốc gia khác nhau: ví dụ, ở Iceland, người ta gói xà phòng của họ trong len để tẩy tế bào chết hiệu quả hơn. Chúng tôi cũng học được về sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống và những gì chúng tôi mong muốn.
Chúng tôi kết thúc chuyến đi của mình bằng một năm 2025 ở Puerto Rico. Chúng tôi chọn hòn đảo này vì những lợi thế về thuế. Bây giờ, chúng tôi đã trở lại Mỹ. Thật tuyệt khi có một nơi để ổn định cuộc sống và nạp lại năng lượng. Tôi sẽ không đi du lịch cả năm trời lần nữa, vì rất mệt và hơn hết là muốn tập trung vào các kế hoạch dài hạn của công ty.