Vào lúc 4h30 ngày 28/4, Trung úy cảnh sát Dusit Chanmanee, Phó điều tra viên tại Đồn cảnh sát Tha Sala, tỉnh Nakhon Si Thammarat, Thái Lan, nhận được báo cáo về một vụ nổ súng tại đám cưới ở phường Moklan, huyện Tha Sala, khiến nhiều người bị thương.
Ông đã báo cáo vụ việc cho cấp trên và cùng với Đại tá cảnh sát Montsak Srisuwan, Trưởng Đồn cảnh sát Tha Sala; Trung tá cảnh sát Busarin Kireephet, Phó Trưởng phòng tuần tra và Trung tá cảnh sát Somchai Muaydee, Phó Trưởng phòng Điều tra, đã dẫn đầu một nhóm điều tra đến hiện trường.
Khi đến nơi tổ chức lễ cưới trước nhà, họ phát hiện 6 người bị thương nằm trên mặt đất, toàn thân bê bết máu và rên rỉ vì đau đớn. Các cán bộ từ Quỹ Tai Teck Siang Teng ở Tha Sala và các đội cứu hộ gần đó đã nhanh chóng đưa những người bị thương đến Bệnh viện Tha Sala.
Amorntep và Supachet đã bị bắt giữ tại Bệnh viện Maharaj Nakorn Si Thammarat.
Cuộc điều tra cho thấy, trước khi xảy ra vụ việc, bàn ghế và sân khấu âm nhạc tại tiệc cưới đã được dọn dẹp dần. Tuy nhiên, các nhóm họ hàng, bạn bè thân thiết và người quen của gia đình cả hai bên nhà gái và nhà trai vẫn tiếp tục uống rượu cùng nhau.
Ngay sau đó, một cuộc ẩu đả đã nổ ra khi ông Amorntep, một người họ hàng của cô dâu, xô xát với gia đình chú rể.
Khi ông Supachet cố gắng can thiệp, tình hình leo thang thành một cuộc ẩu đả. Cả bên nhà trai và nhà gái đều trang bị súng, một cuộc đấu súng dữ dội đã diễn ra, làm bị thương một số người ngoài cuộc khiến những người có mặt tại hiện trường bàng hoàng.
Trước khi xảy ra vụ việc, ông Amorntep và ông Supachet đã lái xe riêng rời khỏi hiện trường để đến Bệnh viện Maharaj điều trị, nơi họ bị bắt giữ cùng với vũ khí. Các nhà điều tra hiện đang khẩn trương thu thập bằng chứng để truy tố cả hai bên.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Cô gái gây sốt với bộ ảnh được ví giống "mỹ nhân ảnh lịch thập niên 90"

Nhân vật chính trong bức hình là cô gái có mái tóc dài, để xoăn nhẹ và buông xõa tự nhiên.
Cô gái ăn mặc không quá cầu kỳ với gương mặt được trang điểm nhẹ, đôi môi đỏ và má ửng hồng, tạo cảm giác trong veo nhưng vẫn cuốn hút. Đặc biệt, điểm nhấn của bức hình là đôi mắt có chiều sâu, cuốn hút mọi ánh nhìn.
Bộ ảnh mang phong cách cổ điển khiến nhiều người liên tưởng tới ảnh chụp của những mỹ nhân đình đám thập niên 90. Trên nhiều nền tảng mạng xã hội, bộ hình thu hút hàng trăm nghìn lượt tương tác với các ý kiến trái chiều.
Trong đó, phần lớn nhận định cho rằng, nhan sắc của cô gái khiến họ liên tưởng tới các "nữ hoàng ảnh lịch" đình đám của Việt Nam một thời.
Cô gái trong bộ ảnh trên là Đàm Phương Linh, 21 tuổi, đến từ thành phố Hải Phòng. Hiện cô theo học tại trường Đại học Ngoại Thương Hà Nội.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, Linh cho biết đây là bộ ảnh chụp rất ngẫu hứng, không được chuẩn bị kỹ lưỡng. Ngày 31/3, sau khi cùng nhóm bạn uống cà phê ở công viên Thống Nhất, Linh định ra về. Tuy nhiên, thời điểm đó cả nhóm thấy ánh nắng chiều ở công viên rất đẹp nên muốn thử máy ảnh.
Vốn là người mẫu ảnh tự do đồng thời có niềm đam mê chụp ảnh nên Linh tạo dáng nhanh chóng và tự nhiên trước ống kính. Cô chỉ trang điểm nhẹ, mặc trang phục hàng ngày. Tổng thời gian chụp hình khoảng 20 phút.
Linh được nhận xét có gương mặt mang nét đẹp hoài niệm với sống mũi thẳng và bờ môi gợi cảm. Mái tóc buông dài tự nhiên với lớp trang điểm gần như trong suốt, tạo nên tổng thể dịu dàng mà cổ điển.
Sau đó, cô có chia sẻ một số bức hình lên các nền tảng mạng xã hội. Bất ngờ các bài viết đều thu hút lượng xem ngoài sức tưởng tượng.
"Tôi không nghĩ bộ ảnh có sức lan tỏa mạnh mẽ như vậy", Linh nói.
Hiện Linh theo học ngành kinh tế chính trị quốc tế và kinh tế đối ngoại tại trường. Khi có thời gian rảnh rỗi, cô còn làm thêm mẫu ảnh tự do và theo đuổi công việc này gần 2 năm.
Cô gái cho biết luôn ưu tiên việc học, còn công việc người mẫu ảnh chỉ được xem như cách theo đuổi đam mê, hỗ trợ chi trả một phần sinh hoạt phí hàng tháng. Cô chỉ nhận công việc khi không vướng bận lịch học.
Với Linh, việc làm người mẫu ảnh còn là cách giúp cô lưu giữ những nét đẹp tuổi thanh xuân. Cô cho rằng những đường nét trên gương mặt được thừa hưởng từ mẹ của mình. Sở thích chụp ảnh của Linh cũng được truyền cảm hứng từ những bức ảnh thời trẻ của mẹ.
Sau khi bộ ảnh gây sốt trên nhiều nền tảng, Linh cho biết cũng nhận được sự quan tâm của nhiều người. Chia sẻ về chuyện đời tư, cô gái trẻ cho biết hiện vẫn độc thân và muốn để chuyện tình cảm thuận theo tự nhiên.
Gia Đình
Bắt shipper chờ 5 phút, lặp lại 10-15 lần/ngày là thành cả tiếng đồng hồ

Bài viết Mua hàng cho shipper chờ dài cổ: Trễ vài phút thôi hay thiếu tôn trọng? nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc Tuấn Anh nói có mặt ngay hay sau từ 1-3 phút khi người giao hàng gọi điện thoại là trách nhiệm, chứ không phải tôn trọng. Chung quan điểm, bạn đọc Akaly cho rằng khách hàng được đánh giá người giao hàng, thì các ứng dụng cũng cần cho họ đánh giá khách hàng. Những khách hàng kỳ cục sẽ bị hạn chế phục vụ.
Còn bạn đọc Thảo Vy nói trả tiền là cho dịch vụ, không phải để mua quyền làm người khác chờ vô thời hạn.
“Bạn trễ 5 phút có thể kéo theo người khác cũng phải chờ. Không ai nói bạn phải đứng chờ từ sớm, nhưng ít nhất nên canh thời gian một chút”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc Kim Thắm nói nếu đặt mình vào vị trí người giao hàng đứng dưới trời nắng, mưa, hoặc trong áp lực giao hàng khi cuốc nhảy liên tục thì khách hàng sẽ dễ hiểu hơn thời gian quan trọng ra sao.
“Đôi khi đồng cảm không cần những hành động lớn, mà cần ra nhận hàng đúng giờ hoặc báo trước nếu lỡ ra trễ cũng được”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Hoa nói đúng giờ là biểu hiện cao nhất của sự tôn trọng. Trong khi bạn đọc Sang chia sẻ thói quen để điện thoại gần mình khi biết có đơn hàng sắp đến là một cách tôn trọng công sức của shipper.
Bạn đọc Anh nói một vài phút với mình có thể là ít, nhưng với người giao hàng là cả một kế hoạch giao hàng phía sau bị ảnh hưởng.
Đồng tình, bạn đọc Giang bày tỏ nhiều khi shipper phải chạy đua với thời gian để kịp app, nếu ai cũng trễ vài phút thì cả ngày các anh chị mất rất nhiều đơn. Một chút chủ động của mình là sự hỗ trợ rất lớn cho họ rồi.
Bạn đọc Long Vũ Phan chia sẻ hiện nay ứng dụng giao hàng nào cũng có thông báo như sắp tới, còn 2 phút tài xế đã đến nơi.
“Nếu vẫn để người giao hàng đứng gọi mấy cuộc không bắt máy hay mấy chục phút mới ra thì nói là quên hay bận, nói thẳng là hơi thiếu tôn trọng. Quan trọng là cách xử lý cho nhẹ lòng đôi bên kiểu như nhắn tin trước, xin lỗi”, Vũ Phan nói.
Bạn đọc Hoa Hồng cho rằng với người giao hàng, 5 phút lặp lại 10-15 lần/ngày là thành cả tiếng đồng hồ. Họ chạy từng đơn, khách lại vô tình trở thành áp lực.
“Nhiều người vẫn có suy nghĩ kiểu: “Shipper mà, đợi tí có sao đâu", nhưng thật ra đó cũng là người đi làm, có KPI, có áp lực, có ngày mệt như bất kỳ ai. Không ai thích bị chờ lâu cả, đừng làm khó nhau”, bạn đọc này thẳng thắn.
Tương tự bạn đọc Bình bày tỏ nghề shipper dầm mưa dãi nắng, thu nhập tính trên từng đơn hàng nên thời gian với các anh là vàng bạc. Bạn đọc này cũng cố gắng chuẩn bị sẵn sàng để các anh không phải chờ đợi quá lâu.
Tương tự, bạn đọc Vy nói mỗi nghề nghiệp đều xứng đáng được trân trọng. “Nếu biết mình bận không xuống ngay được, mình thường nhắn tin nhờ shipper gửi bảo vệ hoặc để ở vị trí an toàn rồi chuyển khoản. Như vậy cả hai bên đều thoải mái và tiết kiệm thời gian”, Vy nói.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chuyến bay không bị hủy. Không đổi ngày. Vẫn đúng hãng, đúng hành trình. Nếu nhìn trên hệ thống, đó chỉ là một thay đổi nhỏ: Thời gian transit từ 4 tiếng bị kéo thành 13 tiếng. Nhưng làm du lịch đủ lâu, tôi hiểu có những chuyến đi không đổ vì một biến cố lớn. Nó đổ vì một chi tiết tưởng như kỹ thuật, nhưng đánh trúng đúng chỗ mệt nhất của khách.
Đó là đoàn khách Ấn Độ mà tôi theo sát từ đầu. Họ không phải kiểu khách thấy giá hợp là đặt ngay. Họ đã chủ động tìm hiểu, đã chuẩn bị tinh thần bay xa, đã sẵn sàng cho một hành trình gắn với Đức Phật. Họ đi với một tâm thế khác. Không chỉ là một chuyến du lịch, mà là một chuyến đi có ý nghĩa riêng, có niềm tin riêng, có cảm giác phải thực hiện ít nhất một lần trong đời.
Nhưng ngay cả với một đoàn khách như vậy, chỉ một thay đổi ở thời gian nối chuyến cũng đủ làm cả đoàn chao đảo.
Với khách du lịch, nhất là khách lớn tuổi, 13 tiếng trong sân bay không còn là di chuyển. Nó là một cuộc chịu đựng. Chưa tới nơi mà người đã mỏi. Chưa bắt đầu hành trình mà nhịp ăn, nhịp ngủ đã xô lệch. Trên giấy chuyến đi vẫn thế. Nhưng trong đầu khách, nó đã thành một thứ khác.
Lựa chọn đặt ra cho cả đoàn rất rõ: Hoặc đi trong mệt mỏi, hoặc dừng lại.
Cuối cùng, từ gần 60 khách, chỉ còn khoảng 20 người chấp nhận lên đường. Họ đi không phải vì hành trình còn thuận tiện, mà vì đây là chuyến đi gắn với yếu tố tâm linh, nên họ chấp nhận bỏ qua những bất tiện. Nhưng cũng chính điều đó cho tôi một kết luận rõ ràng hơn: Nếu đây chỉ là một tour thông thường, một chuyến nghỉ dưỡng hay tham quan, con số giữ lại có thể bằng 0.
Sau câu chuyện ấy, tôi nghĩ khác về lý do khách rời tour.
Lâu nay, chúng ta thường nói khách bỏ đi vì giá tăng. Điều đó không sai. Nhưng cái làm khách đổi ý nhanh hơn nhiều lại là cảm giác họ không còn biết chắc chuyến đi mình mua sẽ diễn ra theo cách nào. Giá chỉ là phần dễ nhìn thấy. Sự bất định mới là phần làm người ta chùn lại.
Câu chuyện cũng không dừng ở 9 tiếng chờ thêm trong sân bay. Gần ngày khởi hành, khách mới hoàn tất thanh toán và giá vé lúc ấy lại được tính theo phụ thu nhiên liệu tại thời điểm xuất vé. Nghĩa là một tour đã chốt từ trước vẫn có thể nhúc nhích vào phút cuối. Mức tăng có thể không quá lớn nếu chỉ nhìn vào con số, nhưng điều làm khách ngại không hẳn là vài triệu đồng tăng thêm. Điều làm họ chùn lại là đến rất sát giờ, họ vẫn chưa biết chính xác số tiền cuối cùng mình phải trả.
Người làm nghề hiểu đó là cách thị trường vận hành. Nhưng khách không nhìn chuyến đi bằng ngôn ngữ kỹ thuật. Họ không nghĩ theo kiểu phụ thu nhiên liệu, thời điểm xuất vé hay biên độ giá. Họ chỉ cảm nhận một điều đơn giản hơn: tại sao một thứ đã chốt rồi mà vẫn có thể đổi.
Ngoài thị trường, tình hình còn thô hơn thế.
Có những đoàn buổi sáng còn chốt phương án bay, buổi chiều đã phải gọi lại xin lỗi vì giờ nối chuyến thay đổi, kéo dài thêm vài tiếng, buộc phải sửa toàn bộ lịch trình. Có những booking đã giữ chỗ, nhưng đến ngày xuất vé thì giá bật lên theo phụ thu nhiên liệu. Doanh nghiệp hoặc phải bù tiền để giữ khách, hoặc chấp nhận để khách rời đi. Không ít lần, người làm du lịch phải ngồi trước mặt khách không phải để bán tour, mà để giải thích vì sao một thứ đã chốt rồi vẫn có thể thay đổi.
Cái khó vì thế không nằm ở việc tăng vài triệu đồng.
Cái khó là không ai dám chắc lần thay đổi đó đã là lần cuối hay chưa.
Một lần đổi giờ nối chuyến, khách còn cố hiểu. Một lần giá vé nhúc nhích, khách còn cố thông cảm. Nhưng khi những thay đổi ấy lặp lại, hoặc luôn treo lơ lửng như một khả năng có thể xảy ra bất cứ lúc nào, thì thứ bị xói mòn không còn là ví tiền trước tiên, mà là niềm tin.
Mà niềm tin trong du lịch lại là thứ mất đi rất nhanh.
Ngành này vốn bán cảm xúc từ trước khi bán dịch vụ. Người ta xuống tiền không chỉ để mua vé máy bay, phòng khách sạn, xe đưa đón hay bữa ăn. Họ bỏ tiền để mua cảm giác yên tâm rằng chuyến đi của mình đã có người tính toán, sắp xếp, giữ nhịp. Họ mua sự háo hức được chuẩn bị từ sớm. Họ mua niềm tin rằng lịch trình nhận về hôm nay sẽ không biến thành một thứ khác vào ngày mai.
Bởi vậy, khi sự không chắc chắn trở thành trạng thái bình thường, quyết định "không đi nữa" bắt đầu trở nên dễ hiểu.
Hiệu ứng domino vì thế lan rất nhanh.
Khách giữ tiền lâu hơn, chậm quyết định hơn, thậm chí không quyết định. Các hội chợ du lịch, chương trình kích cầu vẫn đông người đến. Người ta vẫn hỏi giá, xin chương trình, so sánh đường bay, cân nhắc khách sạn. Nhưng lượng chốt tour giảm rõ. Họ xem, họ hỏi, rồi để đó. Không phải vì không muốn đi, mà vì sự yên tâm để ra quyết định đã mỏng đi.
Doanh nghiệp lữ hành vì thế đứng giữa và trở thành bên gánh rủi ro nhiều nhất. Một bên là chi phí đầu vào biến động liên tục. Một bên là khách hàng ngày càng dè dặt. Giữ giá thì lỗ. Tăng giá thì mất khách. Nhưng khó nhất vẫn là giữ niềm tin, khi chính mình cũng không thể cam kết chắc chắn về những yếu tố quan trọng nhất của chuyến đi.
Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ đây là câu chuyện quản trị chi phí. Người trong nghề hiểu rõ hơn: Đây là bài kiểm tra về uy tín.
Trong những giai đoạn bình thường, uy tín có thể được hiểu khá đơn giản. Nói đúng, làm đúng, giao đúng những gì đã hứa. Nhưng trong giai đoạn biến động, uy tín không còn chỉ nằm ở chỗ mọi thứ có diễn ra đúng kế hoạch hay không. Bởi kế hoạch bây giờ có thể xô lệch bất cứ lúc nào. Uy tín lúc này nằm ở việc khi hành trình bắt đầu nhiễu, doanh nghiệp có đủ nhanh để cập nhật, đủ rõ để giải thích, đủ thẳng để nói thật, và đủ trách nhiệm để không đẩy toàn bộ phần khó sang cho khách hay không.
Tôi nghĩ đây là lúc cách làm du lịch buộc phải thay đổi theo hướng thực tế hơn.
Trước hết, phải bỏ tư duy giữ một mức giá đẹp đến phút cuối để dễ bán. Vé chưa xuất thì phải nói rõ đó là mức giá theo điều kiện hiện tại và có thể thay đổi theo thời điểm xuất vé. Nếu phụ thu nhiên liệu là biến số, phải nói ngay từ đầu. Nếu đường bay có khả năng xê dịch, phải nói từ lúc tư vấn. Nói sớm có thể khiến khách chững lại, nhưng vẫn tốt hơn để họ phát hiện ở phút cuối rằng số tiền thật khác với điều mình hình dung.
Tiếp theo, doanh nghiệp không thể tiếp tục chạy theo những hành trình dài, nhiều chặng bay chỉ vì nhìn trên giấy thấy hấp dẫn hoặc có vẻ cạnh tranh hơn về giá. Một hành trình tiết kiệm được vài triệu đồng nhưng khiến khách phải ngồi 12 hoặc 13 tiếng trong sân bay có thể làm tan cả một đoàn. Với khách lớn tuổi, khách đoàn, khách đi theo yếu tố tâm linh hay khách gia đình, thời gian di chuyển hợp lý phải được đặt ngang với giá tour, thậm chí trong nhiều trường hợp còn quan trọng hơn.
Rẻ hơn chưa chắc tốt hơn.
Có khi đắt hơn một chút lại là cái giá cần trả để giữ được trải nghiệm và tránh mất trắng cả đoàn.
Điều quan trọng nữa là phải chuẩn bị sẵn các phương án thay thế đủ nhanh, đủ rõ. Khi giờ bay đổi, khách không thể chỉ nhận được một câu trả lời mơ hồ là đang kiểm tra lại. Họ cần biết ngay mình có những lựa chọn nào: Đổi chuyến ra sao, đổi ngày thế nào, giữ lịch trình cũ hay cắt bớt điểm, có cần thêm đêm nghỉ hay không. Trong giai đoạn biến động, tốc độ phản ứng không còn là phần cộng thêm của dịch vụ. Nó là một phần của uy tín.
Ở phía thị trường, có lẽ cũng cần nhìn thẳng vào một thực tế: Du lịch giá rẻ và ổn định như trước đây đang dần rời xa. Khi chi phí nhiên liệu trở thành biến số lớn, mọi cam kết về giá và thời gian đều có thể bị thử thách. Điều đó không chỉ thay đổi cách doanh nghiệp bán tour, mà còn thay đổi cách khách hàng quyết định đi hay không đi.
Từ câu chuyện gần 60 khách chỉ còn khoảng 20 người lên đường, tôi rút ra một điều rất rõ: Doanh nghiệp du lịch lúc này không mất khách chỉ vì giá tăng. Doanh nghiệp mất khách khi hành trình trở nên bất định.
Và trong một thị trường mà quá nhiều thứ có thể thay đổi ngoài tầm tay, điều doanh nghiệp còn có thể giữ bằng nỗ lực của mình là cách nói thật với khách, cách chuẩn bị cho biến động, và cách giữ lời trong phần việc mình còn kiểm soát.
Uy tín, sau cùng, không được đo ở lúc mọi thứ diễn ra êm đẹp. Nó được đo ở lúc hành trình gặp nhiễu động mà khách vẫn còn tin để đi tiếp.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

