Sáng 29-4, HĐND TP Cần Thơ tổ chức kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề) nhiệm kỳ 2026-2031 để thực hiện công tác nhân sự và các nội dung khác.
Tại kỳ họp, 78/79 đại biểu HĐND thành phố có mặt thống nhất bầu ông Lê Công Lý, Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Trưởng Ban Quản lý các khu chế xuất và công nghiệp Cần Thơ, làm Phó chủ tịch UBND TP Cần Thơ nhiệm kỳ 2026-2031.
Ông Lý sinh năm 1977, quê quán xã Thạnh Xuân, huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang (nay là xã Thạnh Xuân, TP Cần Thơ). Trình độ chuyên môn: Đại học kinh tế nông nghiệp và phát triển nông thôn, thạc sĩ quản trị kinh doanh; cao cấp lý luận chính trị.
Ông Lý từng kinh qua các chức vụ tại tỉnh Hậu Giang cũ như Chủ tịch UBND huyện Phụng Hiệp, Bí thư Huyện ủy Châu Thành, Phó chánh văn phòng rồi Chánh văn phòng Tỉnh ủy Hậu Giang.
Trước thời điểm hợp nhất tỉnh Hậu Giang, tỉnh Sóc Trăng và TP Cần Thơ ngày 1-7-2025, ông Lý là Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Tỉnh ủy Hậu Giang. Sau hợp nhất, ông được bổ nhiệm giữ chức vụ Trưởng Ban Quản lý các khu chế xuất và công nghiệp Cần Thơ cho đến nay.
Ngày 27-3-2026, HĐND TP Cần Thơ họp kỳ thứ nhất, bầu ông Trương Cảnh Tuyên (Chủ tịch), các ông Nguyễn Văn Khởi, Nguyễn Văn Hòa, Vương Quốc Nam, Trần Chí Hùng và bà Nguyễn Thị Ngọc Điệp (Phó chủ tịch UBND TP Cần Thơ nhiệm kỳ 2021-2026) tiếp tục giữ chức vụ Chủ tịch, Phó chủ tịch UBND TP Cần Thơ nhiệm kỳ 2026-2031.
Với việc bầu ông Lê Công Lý làm Phó chủ tịch UBND TP Cần Thơ, UBND TP Cần Thơ nhiệm kỳ 2026-2031 hiện có 6 phó chủ tịch.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thời Sự
Vòng kim loại siết chặt ngón tay học sinh lớp 6 được Cảnh sát PCCC giải cứu

Ngày 6.5, Phòng Cảnh sát PCCC và cứu nạn cứu hộ Công an thành phố Đà Nẵng đã kịp thời hỗ trợ, tháo thành công nhiều vòng kim loại siết chặt trên tay một học sinh lớp 6, bảo đảm an toàn tuyệt đối, không gây tổn thương.
Trước đó, em N.H.K (học sinh lớp 6, Trường THCS Bình Thạnh, trú xã Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) trong lúc sinh hoạt đã đeo nhiều vòng kim loại vào tay và không thể tự tháo ra. Các vòng bị siết chặt, tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng tuần hoàn và gây tổn thương nếu xử lý không đúng cách.
Gia đình đã đưa em đến Bệnh viện đa khoa Trung ương Quảng Nam để nhờ hỗ trợ, nhưng do vật liệu cứng và độ bó chặt cao, các biện pháp thông thường không thể tháo gỡ.
Trong tình huống cấp thiết, 2 cha con tiếp tục tìm đến Đội chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khu vực 9 (Phòng Cảnh sát PCCC và cứu nạn cứu hộ, Công an thành phố Đà Nẵng). Tại đây, lực lượng chức năng nhanh chóng trấn an tâm lý, đồng thời triển khai phương án xử lý phù hợp.
Bằng việc sử dụng kìm cộng lực kết hợp các thiết bị chuyên dụng, các cán bộ, chiến sĩ đã cắt tách từng vòng kim loại một cách cẩn trọng, bảo đảm an toàn tuyệt đối cho em K.
Việc xử lý kịp thời, đúng kỹ thuật của Phòng Cảnh sát PCCC và cứu nạn cứu hộ Công an thành phố Đà Nẵng đã giúp em học sinh thoát khỏi tình huống nguy hiểm.
Cơ quan chức năng khuyến cáo học sinh không nên tự ý đeo các vật dụng kim loại như vòng, ống, nhẫn vào tay khi không có sự giám sát, đặc biệt là đeo nhiều lớp hoặc vật có kích thước không phù hợp, dễ gây mắc kẹt, ảnh hưởng đến tuần hoàn. Phụ huynh cần nhắc nhở, theo dõi con em trong sinh hoạt hằng ngày, kịp thời phát hiện và xử lý các tình huống tương tự.
Khi xảy ra sự cố, không nên tự ý dùng dụng cụ thô sơ để tháo gỡ vì có thể gây tổn thương, mà cần đưa trẻ đến cơ sở y tế hoặc liên hệ lực lượng chức năng để được hỗ trợ an toàn.
Tin Gốc: Thanh Niên

Bộ Tư pháp đang đề xuất thí điểm chế định luật sư công tại 8 bộ (gồm Bộ Công an, Bộ Quốc phòng, Bộ Xây dựng, Bộ Tài chính, Bộ Tư pháp, Bộ Công thương, Bộ Ngoại giao, Bộ Nông nghiệp - Môi trường) và UBND 10 tỉnh, thành phố (Quảng Ninh, Lâm Đồng, Khánh Hòa, Đồng Nai, Bắc Ninh, Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng, Cần Thơ).
Việc thí điểm luật sư công là cần thiết nhằm tăng khả năng kiểm soát tính hợp pháp của các quyết định hành chính trước khi ban hành, đẩy mạnh việc tham gia tố tụng hành chính để bảo vệ quyền lợi của Nhà nước, đồng thời tăng khả năng giải quyết các tranh chấp quốc tế và giải quyết khiếu nại, tố cáo.
Bên cạnh đó, nhiều ý kiến cho rằng nên mở rộng phạm vi thí điểm đối với Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, thay vì chỉ với 18 đơn vị như đề xuất của cơ quan soạn thảo.
Luật sư Nguyễn Văn Hậu, Chủ nhiệm Cơ quan truyền thông Liên đoàn Luật sư Việt Nam , Ủy viên Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, dẫn điều 9 Hiến pháp quy định MTTQ Việt Nam là tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, tầng lớp xã hội, dân tộc, tôn giáo, người Việt Nam định cư ở nước ngoài.
MTTQ Việt Nam là bộ phận của hệ thống chính trị của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo; là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân; tập hợp, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc; thể hiện ý chí, nguyện vọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân; đại diện, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhân dân; thực hiện dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội; giám sát, phản biện xã hội; phản ánh ý kiến, kiến nghị của nhân dân đến các cơ quan nhà nước; tham gia xây dựng Đảng, Nhà nước, hoạt động đối ngoại nhân dân, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Theo ông Hậu, các chức năng trên của MTTQ Việt Nam đều đòi hỏi mỗi cá nhân, tổ chức được giao nhiệm vụ phải thực sự am hiểu về pháp luật. Việc thí điểm luật sư công, một đội ngũ pháp lý chuyên nghiệp, sẽ giúp hoạt động của khối mặt trận chuyên nghiệp, chất lượng hơn.
Chẳng hạn hoạt động giám sát, phản biện xã hội, liên quan trực tiếp đến lợi ích công cộng, tác động đến chính sách pháp luật và các quyết định quản lý nhà nước. Do đó, thận trọng, chính xác, hiệu quả là những yếu tố bắt buộc cần có.
Dự thảo quy định luật sư công phải đảm bảo rất nhiều tiêu chí như: trình độ cử nhân luật trở lên, có ít nhất 5 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực pháp luật hoặc kinh nghiệm tranh tụng, tư vấn pháp luật hoặc giải quyết vụ việc pháp lý phức tạp, đã được đào tạo luật sư công… Những phẩm chất này của luật sư công chắc chắn sẽ giúp hoạt động giám sát, phản biện trở nên hiệu quả hơn.
Một khía cạnh khác là bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho người dân, nhất là người yếu thế. Ông Hậu cho rằng nên mở rộng vai trò của luật sư công trong việc tăng cường tiếp cận công lý cho các đối tượng chính sách, thay vì giới hạn ở bảo vệ quyền, lợi ích của cơ quan nhà nước. Nếu nhìn nhận ở góc độ này, việc thí điểm luật sư công với khối mặt trận là hoàn toàn phù hợp cả về chức năng và bối cảnh, khi Liên đoàn Luật sư Việt Nam cùng các tổ chức luật sư đã quy tụ về MTTQ Việt Nam.
Theo ông Lưu Anh Cường, Giám đốc Công ty luật Thái Dương FDI Hà Nội, Nghị quyết 66 của Bộ Chính trị về đổi mới công tác xây dựng và thi hành pháp luật nhấn mạnh yêu cầu "phát huy vai trò giám sát, phản biện xã hội của MTTQ Việt Nam, sự tham gia rộng rãi, thực chất của người dân, tổ chức, doanh nghiệp trong xây dựng và thi hành pháp luật". Nội dung trên cho thấy khi bàn về nâng cao chất lượng thi hành pháp luật, Đảng không chỉ đặt trọng tâm ở cơ quan quản lý nhà nước, mà còn đặt trọng tâm ở các chủ thể giám sát và phản biện việc thực thi pháp luật.
Tại dự thảo của Bộ Tư pháp, danh sách thí điểm luật sư công gồm 18 đơn vị, tập trung phần lớn vào khối hành pháp. Điều này dẫn tới hệ quả là kết quả thí điểm dù có giá trị nhưng sẽ chủ yếu cho thấy cách luật sư công vận hành trong bộ, ngành và chính quyền địa phương, chưa chắc phản ánh đầy đủ tác dụng của chế định này trong các thiết chế có chức năng quan trọng khác, nhất là giám sát, phản biện xã hội.
Thực tế cho thấy các thiết chế thuộc khối mặt trận và tổ chức chính trị - xã hội ở Trung ương có tính chất hoạt động khác đáng kể so với bộ, ngành và chính quyền địa phương. Bộ, ngành và UBND chủ yếu thực hiện chức năng quản lý nhà nước trong khi Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và cơ quan Trung ương của các tổ chức chính trị - xã hội vừa là chủ thể trong hệ thống chính trị, vừa có vai trò giám sát, phản biện xã hội, tiếp công dân, tham gia công tác giải quyết khiếu nại, tố cáo, phản ánh kiến nghị của nhân dân và trong nhiều trường hợp là đại diện bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức mình hoặc của các nhóm xã hội mà mình đại diện.
So sánh về nhu cầu pháp lý, ở cơ quan hành chính thường gắn với quản lý, điều hành, xử lý tranh chấp, tham gia tố tụng hoặc giải quyết rủi ro pháp lý trong hoạt động công vụ. Còn ở khối mặt trận và tổ chức chính trị - xã hội thường gắn nhiều hơn với giám sát, phản biện và các chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn như đã nêu.
Như vậy, nếu chỉ thí điểm trong một loại môi trường, kết quả thu được chủ yếu phản ánh môi trường đó. Trong khi đó, để quyết định có nên luật hóa mô hình luật sư công hay không thì không nên dừng lại ở việc xem xét mô hình này có vận hành được hay không mà cần biết nó phù hợp với loại thiết chế nào, phát huy tác dụng mạnh nhất ở đâu và bộc lộ vướng mắc gì trong từng bối cảnh khác nhau.
Điều quan trọng nữa, ông Lưu Anh Cường cho rằng, dự thảo nghị quyết quy định phạm vi hoạt động của luật sư công gồm tham gia tố tụng với tư cách là luật sư hoặc người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho cơ quan nhà nước, cơ quan, tổ chức trong hệ thống chính trị; tư vấn pháp luật; đại diện trong giải quyết tranh chấp trong nước và quốc tế; tư vấn xử lý các vấn đề pháp lý của dự án kinh tế - xã hội; tham gia giải quyết khiếu nại, tố cáo phức tạp, kéo dài…
Đối chiếu nội dung trên với thực tế hoạt động của Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam và cơ quan Trung ương của một số tổ chức chính trị - xã hội, có thể thấy nhiều điểm giao nhau khá rõ. Đơn cử giám sát và phản biện xã hội, hoạt động này đòi hỏi không chỉ trách nhiệm chính trị mà còn cần cả khả năng đọc hồ sơ, hiểu quy trình pháp luật, nhận diện rủi ro hoặc dấu hiệu bất cập, từ đó chuyển ý kiến giám sát thành lập luận pháp lý có sức nặng hơn. Luật sư công rõ ràng đáp ứng tốt yêu cầu.
Đặc biệt, dự thảo quy định luật sư công được quyền yêu cầu cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền cho sao chép hoặc cung cấp tài liệu, chứng cứ liên quan đến vụ việc mà họ đang giải quyết. Nếu thí điểm luật sư công với khối mặt trận, việc đọc, xác định tài liệu then chốt, nhận diện mâu thuẫn pháp lý, đối chiếu hồ sơ, làm rõ điểm cần kiến nghị hoặc phản biện có thể được thực hiện bài bản hơn, từ đó nâng cao chiều sâu pháp lý cho những quyền năng giám sát, phản biện vốn đã được Hiến pháp và luật trao.
Ngoài ra, không ít vụ việc kéo dài thường đi qua kênh mặt trận hoặc tổ chức chính trị - xã hội trước, hoặc ít nhất các tổ chức này cũng tham gia kiến nghị, giám sát và đối thoại. Nếu có lực lượng luật sư công, chất lượng tham gia sẽ được nâng lên theo hướng có căn cứ pháp lý rõ hơn, kiến nghị chính xác hơn, đồng thời nhận diện đúng trọng tâm tranh chấp sớm hơn.
Hay như việc khối mặt trận và tổ chức chính trị - xã hội cũng có tài sản công, trụ sở, hợp đồng, quan hệ lao động và có thể phát sinh tranh chấp hoặc vấn đề pháp lý. Một lực lượng pháp lý chuyên trách có thể tạo ra khác biệt về chiều sâu chuyên môn, bảo vệ tốt hơn quyền và lợi ích hợp pháp của chính tổ chức mình.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/nang-cao-chat-luong-giam-sat-phan-bien-18526040521391635.htm

Điều vĩ đại nhất của ngày 30-4 không chỉ là kết thúc chiến tranh, mà còn là kết thúc chia cắt, là ngày đoàn tụ của hàng triệu trái tim Việt Nam.
Nhìn lại chặng đường 51 năm để càng hiểu hơn rằng thống nhất non sông không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng hy sinh của biết bao thế hệ người Việt Nam.
Nhưng sâu hơn nữa, nó được làm nên bởi một thứ sức mạnh rất đặc biệt: sức mạnh của ý chí thống nhất. Trong những năm tháng gian nan nhất, dân tộc này chưa bao giờ từ bỏ niềm tin rằng đất nước nhất định phải là một, dân tộc nhất định phải là một.
Chính niềm tin đó đã giúp chúng ta đi qua những tổn thất tưởng như không gì bù đắp được, đi qua bom đạn, chia lìa và mất mát để đi đến ngày đoàn viên.
Lịch sử nhiều lần cho thấy một dân tộc có thể không giàu về của cải, có thể còn thiếu thốn về điều kiện vật chất, nhưng nếu giàu ý chí, giàu sự đồng lòng thì vẫn có thể làm nên những điều phi thường. Việt Nam là một minh chứng rõ ràng cho chân lý đó.
Chúng ta đã chiến thắng không chỉ bằng vũ khí, mà trước hết bằng một mục tiêu lớn hơn mọi khác biệt: độc lập cho Tổ quốc, thống nhất cho non sông.
Giá trị lớn nhất mà ngày 30-4 để lại cho hôm nay vì vậy không chỉ là niềm tự hào. Giá trị lớn hơn là bài học. Bài học rằng những bước ngoặt lớn của đất nước chỉ có thể hình thành khi trong lòng dân tộc có sự thống nhất về ý chí.
Năm 1975 là thống nhất ý chí để giành lại non sông. Năm 1986 là thống nhất ý chí để bước vào Đổi mới. Và hôm nay, trong một thế giới đầy biến động, bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị: muốn đi xa, đất nước phải đi cùng nhau.
Bởi thách thức của hiện tại không còn là chia cắt lãnh thổ, nhưng lại là nguy cơ phân tán nguồn lực, phân mảnh ý chí, chậm nhịp trong hành động.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà thế giới biến chuyển từng ngày, cạnh tranh quốc tế ngày càng gay gắt, công nghệ thay đổi mọi cấu trúc quen thuộc, còn những bất định về địa chính trị, kinh tế, môi trường luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Trong một thế giới như vậy, một quốc gia không chỉ cần khát vọng phát triển; quốc gia còn phải có năng lực hành động như một khối thống nhất.
Thống nhất hôm nay không còn được hiểu theo nghĩa khép kín hay đồng nhất máy móc. Thống nhất của thời đại mới là thống nhất trong mục tiêu, trong tầm nhìn, trong lợi ích căn bản của quốc gia.
Có thể có nhiều cách nghĩ, nhiều cách làm, nhiều sáng kiến khác nhau, nhưng phải cùng hướng về một đích đến chung: xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, thịnh vượng, văn minh, nơi người dân được sống tốt hơn, tự do hơn, an toàn hơn và có nhiều cơ hội phát triển hơn.
Một xã hội năng động vẫn cần sự đa dạng; nhưng một quốc gia muốn đi lên vẫn phải có đồng thuận ở những giá trị nền tảng.
Chính vì vậy, giữ lấy sự thống nhất trong giai đoạn hiện nay trước hết là giữ lấy sự thống nhất về khát vọng. Đó là khát vọng đưa đất nước phát triển nhanh và bền vững; là ý chí không chấp nhận tụt hậu; là quyết tâm biến tiềm năng thành thực lực, biến cơ hội thành thành quả, biến kỳ vọng thành năng lực cạnh tranh thật sự.
Nếu không có sự thống nhất ấy, mỗi nơi sẽ đi một hướng, mỗi cấp sẽ nghĩ một kiểu, mỗi chính sách sẽ triển khai một nhịp, và nguồn lực quốc gia sẽ bị bào mòn trong chính sự phân tán đó.
Nhưng thống nhất ý chí thôi chưa đủ. Tương lai đòi hỏi cao hơn: thống nhất hành động. Đây chính là phép thử lớn nhất của mọi quốc gia đang phát triển. Bởi không ít nơi có chủ trương đúng, khẩu hiệu hay, mục tiêu lớn, nhưng kết quả vẫn hạn chế vì từ ý chí đến hành động là một quãng đường dài.
Một đất nước chỉ thật sự mạnh khi từ Trung ương đến địa phương, từ thể chế đến thực thi, từ Nhà nước đến doanh nghiệp và người dân, tất cả có thể cùng chuyển động trong một nhịp phát triển chung.
Thống nhất hành động nghĩa là gì? Nghĩa là khi đất nước đã xác định khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số, kinh tế tư nhân, cải cách thể chế là những động lực chiến lược, thì toàn bộ hệ thống phải cùng dồn lực cho những ưu tiên ấy.
Nghĩa là chính sách không thể chỉ dừng ở văn bản mà phải đi được vào cuộc sống. Nghĩa là nơi nào cũng phải hiểu rằng mình không đứng ngoài hành trình đi lên của đất nước. Từ một bộ, một ngành, một địa phương, đến mỗi doanh nghiệp, mỗi công dân, ai cũng là một phần của nỗ lực chung ấy.
Nói cách khác, thống nhất hành động là biến tinh thần 30-4 thành năng lực phát triển của thời bình. Nếu trong chiến tranh, sức mạnh lớn nhất là toàn dân đồng lòng để giành độc lập và thống nhất, thì trong hòa bình, sức mạnh lớn nhất phải là toàn xã hội đồng tâm để kiến tạo tương lai.
Một dân tộc từng có thể đi qua chiến tranh bằng ý chí thống nhất thì cũng hoàn toàn có thể đi qua những thách thức của thời đại mới bằng sự thống nhất trong tư duy và hành động.
Với thế hệ hôm nay, nhất là những người trẻ, kỷ niệm ngày 30-4 vì vậy không nên chỉ dừng lại ở niềm xúc động khi nhìn về quá khứ. Điều quan trọng hơn là phải tự hỏi: mình sẽ làm gì để xứng đáng với sự thống nhất đã được trả giá bằng biết bao hy sinh?
Trách nhiệm của thế hệ đi sau không còn là cầm súng ra trận, mà là học tập tốt hơn, lao động tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, bảo vệ sự đồng thuận xã hội, nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai đất nước và góp phần làm cho Việt Nam mạnh lên từng ngày.
Thống nhất của hôm nay không chỉ nằm ở những điều lớn lao; nó bắt đầu từ việc mỗi người biết đặt lợi ích chung cao hơn sự vị kỷ, biết chọn xây dựng thay vì chia rẽ, biết chung tay thay vì đứng ngoài.
Có lẽ đó cũng là ý nghĩa sâu xa nhất của ngày 30-4 khi nhìn từ hiện tại. Thống nhất là một thành quả, nhưng cũng là một trách nhiệm. Đó không phải là một điều có được rồi thì mãi mãi bền vững.
Mọi sự thống nhất đều cần được nuôi dưỡng bằng niềm tin, bằng công bằng, bằng đồng thuận, bằng năng lực lãnh đạo, bằng chất lượng thể chế và bằng sự tử tế trong cách con người đối xử với nhau. Một đất nước chỉ thật sự thống nhất khi người dân cảm thấy mình thuộc về cùng một vận mệnh chung.
Ngày 30-4 nhắc chúng ta nhớ về một chiến thắng. Nhưng sâu hơn, ngày ấy nhắc chúng ta nhớ về một chân lý: thống nhất là sức mạnh làm nên Việt Nam. Đã có một thời dân tộc này giữ lấy sự thống nhất để giành lại non sông.
Hôm nay, chúng ta phải giữ lấy sự thống nhất để dựng xây đất nước. Và ngày mai, chính sự thống nhất ấy sẽ quyết định Việt Nam có thể đi xa đến đâu trên hành trình phát triển của mình.
Giữ lấy sự thống nhất chính là giữ lấy tương lai!
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

