Chị Trần Thị Thúy An, 34 tuổi, quê Vĩnh Long, sang Australia định cư 10 năm trước. Sáu năm sau, chị ly hôn, trở thành mẹ đơn thân.
Thúy An thuê một căn phòng tại thành phố Adelaide, làm việc tại trường mầm non vào ban ngày và làm thêm buổi tối để tích lũy tài chính. Dù bận rộn, chị dành thời gian tập yoga, học đầu tư và nghiên cứu tâm lý hôn nhân với mục tiêu không lặp lại sai lầm của lần đổ vỡ trước.
Từ nhân viên, chị trở thành quản lý tại trường mầm non. “Sự tự chủ là điều kiện cần để bước vào một mối quan hệ bình đẳng”, An nói.
Giai đoạn này, An dùng ứng dụng hẹn hò để tìm “bến đỗ” mới. Chị thừa nhận ban đầu từng để cảm xúc dẫn dắt và trải qua buổi hẹn dưới cái nắng 40 độ C với một người đàn ông “không mua nổi ly nước” cho bạn gái. Dù thấy không ổn, chị vẫn theo đuổi cho đến khi nhận ra sự quan tâm chỉ đến từ một phía.
An nhận ra một nghịch lý trên các ứng dụng hẹn hò. Chúng được thiết kế để giữ chân người dùng bằng cách mang lại cảm giác có vô số lựa chọn. Điều này khiến nhiều người trở nên hời hợt, thiếu kiên nhẫn vì luôn tin rằng “mối tốt hơn” đang nằm ở lần quẹt tiếp theo. Hiểu được điều này, An quyết định không chạy theo số lượng mà tập trung vào chất lượng sàng lọc.
Rút kinh nghiệm, chị thiết lập hồ sơ với mục tiêu tìm mối quan hệ lâu dài. An đặt tiêu chí rõ ràng về đạo đức, mức độ thấu hiểu và định hướng phát triển. chị trả phí cho ứng dụng để xem trước thông tin đối phương. Những người tìm “tình một đêm” hay mối quan hệ không ràng buộc bị chị loại từ đầu.
Quy trình hẹn hò của người phụ nữ 34 tuổi gồm: nhắn tin một tháng, gọi video xác thực thông tin, sau đó mới gặp mặt. Trước khi đến các buổi hẹn, chị gửi định vị cho bạn thân để đảm bảo an toàn.
Trong ba năm, chị trò chuyện với khoảng 20 người, gặp trực tiếp 5 người. Trong đó, có một người làm trong lực lượng không quân, tử tế nhưng lại quá độc lập, khác biệt với nhu cầu được kết nối (quality time) của chị. Một người khác kém chị 4 tuổi, yêu thương và chiều chuộng nhưng quan điểm sống không phù hợp với một phụ nữ từng trải.
“Tôi nghiệm ra yêu thôi chưa đủ, quan trọng là sự tương thích về giá trị sống”, chị nói. Nhiều lần, An tải app rồi xóa vì không tìm được người phù hợp. Tuy nhiên, thay vì chọn bừa để bớt cô đơn, chị tập trung vào phát triển bản thân.
Đầu năm 2025, An kết nối với Alexander Spanton, 32 tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tại Brisbane.
“Ban đầu, tôi ấn tượng khi cô ấy gửi đoạn tin nhắn dài về những mong muốn ở đối phương”, anh Alexander nói. Anh cho biết sự nghiêm túc của An phù hợp với mục tiêu anh tìm kiếm trên mạng.
Buổi gặp đầu tiên của họ kéo dài 6 tiếng. An mang theo danh sách câu hỏi về quan điểm hôn nhân, tài chính và mục tiêu sống. Alexander trả lời đầy đủ, sau đó chủ động xóa ứng dụng hẹn hò để chứng minh mình nghiêm túc.
“Anh giữ khoảng cách và tôn trọng tôi. Đến lần hẹn thứ ba, anh mới nắm tay”, An kể.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi Alexander không chỉ yêu mà còn dành sự quan tâm cho con trai riêng của chị. Khi An đề nghị cùng đứng tên vay ngân hàng mua nhà sau một tháng hẹn hò, Alexander đồng ý ngay. “Điều đó chứng tỏ cô ấy tin tưởng, nghiêm túc với mối quan hệ này và tôi cũng tin tưởng cô ấy”, Alexander nói.
Chưa đầy một tháng sau đó, họ dọn về ở chung căn nhà ba phòng ngủ rộng 150 m2 tại Brisbane.
Khi biết “ngôn ngữ tình yêu” của bạn gái là sự quan tâm qua hành động, chàng trai vào bếp, gọt trái cây hay làm mọi việc lặt vặt. Anh học tiếng Việt để kết nối với gia đình An. Mong ước của Alexander là phát triển bản thân, chu cấp tài chính để vợ tập trung cho sở thích.
Ngược lại, biết chồng đề cao sự ghi nhận và khích lệ trong mối quan hệ, An thường xuyên dành lời khen, cảm ơn và nói lời ngọt ngào. Cô vợ Việt cũng chinh phục chồng bằng những món ăn quê nhà mỗi tối.
Đầu năm 2026, vợ chồng An về Việt Nam thăm gia đình. Bà Nguyễn Thị Nhẫn, 81 tuổi, bà ngoại chị cho biết rất mừng khi thấy cháu tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ và tổn thương nơi xứ người. “Alex dễ thương, nấu cơm, rửa chén đều đòi làm thay ngoại”, bà nói.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thúy An cho rằng phụ nữ sau đổ vỡ cần thay đổi tư duy. Sai lầm không phải là mẹ đơn thân, mà là chấp nhận một người không xứng đáng. Việc tập trung phát triển bản thân từ ngoại hình, sức khỏe đến chuyên môn và ngoại ngữ sẽ tạo ra giá trị tự thân. “Khi phụ nữ có kiến thức và sự tự tin, người phù hợp sẽ xuất hiện”, chị nói.
Ngày 9-5, chương trình "Sống sau lũ" mùa thứ 3 đã tổ chức trao bò giống, gà, vịt cho người dân các địa phương bị ảnh hưởng nặng bởi mưa lũ tháng 11-2025 tại phía đông tỉnh Đắk Lắk (trước là Phú Yên).
Đây là chương trình được Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam giao Ban Thanh niên Quân đội phối hợp với Cục Chính trị Quân khu 5, Cục Chính trị Quân khu 7, Đoàn Thanh niên Đài Truyền hình Việt Nam và Câu lạc bộ Thiện nguyện An Phúc triển khai.
Tại phía đông tỉnh Đắk Lắk, chương trình trao tặng con giống cho nhiều xã bị thiệt hại trong đợt mưa bão cuối năm 2025.
Cụ thể, tại phường Đông Hòa, 535 hộ dân được hỗ trợ 10 con bò và 10.500 con vịt; xã Hòa Xuân có 510 hộ dân được hỗ trợ 10 con bò và 10.500 con vịt; xã Hòa Thịnh có 320 hộ dân được hỗ trợ 10 con bò và 6.200 con vịt; xã Sơn Thành có 525 hộ dân được hỗ trợ 10 con bò và 10.300 con gà.
Ngoài ra, chương trình còn trao quà và đồ dùng học tập cho học sinh Trường tiểu học và THCS xã Sơn Thành.
Ngứa da kéo dài, đặc biệt khi không rõ nguyên nhân và kèm theo các dấu hiệu bất thường như: vàng da, sụt cân, mệt mỏi… có thể là lời cảnh báo sớm của nhiều bệnh lý nguy hiểm, trong đó có ung thư. Các chuyên gia khuyến cáo người dân không nên chủ quan nếu tình trạng ngứa xuất hiện dai dẳng, tái phát liên tục hoặc không đáp ứng điều trị thông thường.
Một trường hợp điển hình là người phụ nữ tên N.T.M, 59 tuổi, trú tại Ninh Bình, nhập viện trong tình trạng vàng da, ngứa dai dẳng và đau vùng hạ sườn phải. Tại Trung tâm Y học hạt nhân và Ung bướu, Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội), các bác sĩ đã tiến hành thăm khám lâm sàng và thực hiện nhiều xét nghiệm cận lâm sàng cho bà M.
Tại viện, kết quả chẩn đoán hình ảnh ban đầu ghi nhận bệnh nhân có tổn thương đường mật trong gan kèm sỏi và tình trạng giãn đường mật. Nội soi tiêu hóa tiếp tục phát hiện bà M. có một khối u tại đại tràng. Kết quả sinh thiết xác định đây là ung thư biểu mô tuyến.
Sau hội chẩn đa chuyên khoa, các bác sĩ xác định bệnh nhân mắc đồng thời hai ung thư nguyên phát, trong đó ung thư đường mật trong gan đã ở giai đoạn tiến triển, có xâm lấn và di căn hạch.
Dựa trên thể trạng và mức độ tổn thương của người bệnh, ê-kíp điều trị đã lựa chọn phương án phẫu thuật triệt căn trong cùng một lần mổ. Bà M. được cắt đoạn đại tràng phải kèm nạo vét hạch, đồng thời cắt gan trái và đường mật ngoài gan. Sau mổ, bệnh nhân hồi phục tốt, chức năng gan mật dần ổn định.
Kết quả giải phẫu bệnh cho thấy khối u đại tràng đã được cắt bỏ triệt căn, không cần điều trị bổ trợ. Ung thư đường mật có xâm lấn thần kinh và di căn hạch nên bệnh nhân được chỉ định hóa trị bổ trợ nhằm giảm nguy cơ tái phát.
PGS.TS Phạm Cẩm Phương, Giám đốc Trung tâm Ung bướu và Y học hạt nhân, Bệnh viện Bạch Mai chia sẻ với Vietnamnet, việc phát hiện đồng thời hai ung thư nguyên phát trong hệ tiêu hóa rất hiếm gặp.
Đáng chú ý, ung thư đường mật trong gan thường có tiên lượng xấu do phát hiện muộn. Ở bệnh nhân này, các dấu hiệu tắc mật xuất hiện sớm lại trở thành "chìa khóa" giúp phát hiện bệnh khi vẫn còn khả năng can thiệp triệt căn.
Từ trường hợp này Bác sĩ Phương khuyến cáo, người dân cần đi khám ngay khi có các dấu hiệu bất thường như vàng da, đau bụng hoặc rối loạn tiêu hóa kéo dài. Việc tầm soát ung thư định kỳ, đặc biệt bằng nội soi tiêu hóa, có ý nghĩa quan trọng trong phát hiện sớm bệnh.
Thỉnh thoảng bị ngứa da là điều bình thường. Tuy nhiên, nếu cơn ngứa kéo dài, tái phát liên tục và không rõ nguyên nhân, đây có thể là dấu hiệu cảnh báo nhiều bệnh lý nghiêm trọng, trong đó có ung thư.
Ngứa liên quan đến ung thư thường đi kèm các triệu chứng bất thường khác. Một số loại ung thư có thể gây ngứa da gồm:
U lympho hodgkin: U lympho hodgkin là một loại ung thư của hệ bạch huyết. Biểu hiện cơn ngứa thường nặng hơn vào ban đêm, xuất hiện ở tay, chân hoặc toàn thân, đôi khi kèm cảm giác nóng rát da.
Ngoài ngứa, người bệnh có thể bị nổi hạch không đau ở cổ, nách, bẹn, sốt, đổ mồ hôi đêm, sụt cân, ho hoặc khó thở. Theo The Times of India, khoảng 20-50% bệnh nhân mắc bệnh gặp triệu chứng ngứa da.
Bệnh đa hồng cầu nguyên phát: Đây là dạng ung thư máu hiếm gặp, tiến triển chậm, khiến tủy xương sản sinh quá nhiều hồng cầu làm máu đặc hơn, tăng nguy cơ hình thành cục máu đông, đột quỵ hoặc nhồi máu cơ tim.
Dấu hiệu điển hình của bệnh là ngứa dữ dội sau khi tắm nước ấm hoặc nước nóng. Người bệnh cũng có thể gặp tình trạng đau đầu, chóng mặt, da đỏ, nhìn mờ hoặc dễ chảy máu.
Ung thư túi mật: Ung thư túi mật có thể gây ngứa dữ dội toàn thân. Nguyên nhân là do muối mật bị ứ đọng và lắng đọng trong da khi đường dẫn mật bị tắc.
Ngoài ngứa, người bệnh thường chán ăn, sụt cân, buồn nôn, tiêu chảy. Một số dấu hiệu khác dễ nhận thấy là nước tiểu sẫm màu, phân nhạt màu và vàng da.
U lympho tế bào T ở da: Đây là dạng ung thư hiếm gặp, tiến triển chậm, xảy ra khi tế bào T ác tính tích tụ ở da. Bệnh thường gây ngứa kéo dài kèm các mảng đỏ, phát ban, dày da hoặc nổi khối, dễ bị nhầm với chàm hay vảy nến, theo The Times of India.
Trẻ em dùng mạng xã hội không còn là tranh luận xa xôi mà đã trở thành mối bận tâm toàn cầu. Ngày càng nhiều quốc gia nhìn thấy mặt tối của "thế giới số" đối với trẻ vị thành niên. Sau Úc, nhiều nước như Anh, Hy Lạp, Nhật Bản cũng đang xem xét siết độ tuổi sử dụng mạng xã hội.
Rõ ràng, mạng xã hội không giống với công nghệ học tập. Và trẻ em ở độ tuổi chưa hoàn thiện nhận thức rất dễ trở thành đối tượng bị dẫn dắt bởi những thuật toán gây nghiện.
Phụ huynh hay nói: "Thời đại này không cho con dùng công nghệ sao được?". Tất nhiên, không ai có thể kéo trẻ em ra khỏi kỷ nguyên số, song cần phân biệt giữa sử dụng công nghệ và bị công nghệ "chiếm hữu".
Mạng xã hội ngày nay không đơn thuần là nơi giao tiếp, kết nối mà là một cỗ máy khai thác sự chú ý. Những đoạn video ngắn liên tục, những nội dung giật gân, câu view, những chuẩn mực ngoại hình méo mó hay văn hóa công kích… đang bủa vây trẻ em mỗi ngày.
Một nghiên cứu tại Úc cho thấy 44% thanh thiếu niên từng trải qua trải nghiệm tiêu cực trên mạng; gần một nửa cảm thấy tự ti hơn về hình ảnh bản thân sau khi dùng mạng xã hội.
Các nghiên cứu quốc tế cũng ghi nhận việc trẻ dành quá nhiều thời gian trước màn hình liên quan đến lo âu, trầm cảm, rối loạn giấc ngủ và giảm khả năng tập trung. Vì vậy, khi Úc cấm trẻ dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội, điều họ nhắm tới không phải là chống lại công nghệ mà là bảo vệ trẻ em trước một môi trường mà ngay cả người lớn đôi khi còn không đủ khả năng tự vệ.
Tuy nhiên, nếu chỉ cấm mà không tạo ra môi trường thay thế lành mạnh, lệnh cấm rất dễ thất bại. Thực tế, tại Úc, nhiều trẻ vẫn tìm cách "vượt rào" bằng tài khoản giả hoặc nhờ người lớn đăng ký hộ. Điều đó cho thấy nghiện mạng xã hội là một vấn đề tâm lý - xã hội toàn cầu.
Trẻ ở thành phố sinh ra, lớn lên trong những căn hộ chật hẹp, thiếu sân chơi, thiếu không gian công cộng, thiếu cả thời gian trò chuyện với cha mẹ. Sau giờ học thêm, thứ dễ tiếp cận nhất là điện thoại. Mạng xã hội bấy giờ trở thành nơi giải trí rẻ tiền, nhanh chóng và gây kích thích liên tục.
Nếu trẻ không dùng mạng xã hội thì sẽ làm gì? Đọc sách? Chơi thể thao? Học nhạc? Tham gia hoạt động cộng đồng? Đi dạo công viên?... Đó lẽ ra phải là câu hỏi của quy hoạch đô thị, của giáo dục và của đời sống gia đình. Đáng lo là người lớn nhiều khi cũng vừa ăn cơm vừa lướt điện thoại, không ít người giao luôn chiếc smartphone cho con như một "bảo mẫu điện tử". Bởi vậy, không chỉ cấm mà cần kiến tạo một hệ sinh thái bảo vệ trẻ em.
Nhà nước cần có khung pháp lý mạnh hơn về xác minh độ tuổi, kiểm soát nội dung độc hại, nâng cao trách nhiệm của các nền tảng công nghệ. Nhà trường phải dạy kỹ năng số, kỹ năng phản biện và sức khỏe tinh thần thay vì chỉ cấm đoán hình thức. Gia đình cần thiết lập "kỷ luật số" như giờ không điện thoại, không lướt mạng xã hội trong bữa cơm, tăng thời gian trò chuyện trực tiếp…
Không ai phủ nhận mạng xã hội có mặt tích cực. Người sử dụng có thể học ngoại ngữ, tiếp cận tri thức, kết nối bạn bè, phát triển kỹ năng sáng tạo… Nhưng vấn đề nằm ở chỗ trẻ dưới 16 tuổi chưa đủ khả năng phân biệt đâu là thông tin đúng sai, đâu là độc hại, đâu là sự thao túng cảm xúc từ thuật toán.
Trẻ em thì chưa đủ trưởng thành để lái xe, uống rượu hay chịu trách nhiệm pháp lý, do vậy cũng cần đặt giới hạn cho việc bước vào một "xa lộ tâm lý" đầy cạm bẫy của mạng xã hội. Nếu không, mạng xã hội sẽ tiếp tục nuôi lớn một thế hệ quen sống bằng lượt thích, phản ứng nhanh và sự cô đơn ngay giữa thế giới kết nối vô tận.