Tôi là tác giả bài viết: Tôi ‘nằm vùng’ ở siêu thị một tuần rồi vờ đi học để cưa cẩm cô giáo. Tôi viết bài muốn thông báo cũng như lời hứa với độc giả, tôi đã cầu hôn người yêu thành công và đang lên kế hoạch cho đám cưới, ngày dự tính sẽ vào tháng chín năm nay hoặc là cuối năm. Tôi cũng đang tìm căn nhà mới để chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân. Tôi đưa em về ra mắt gia đình, ba mẹ, người thân và các cháu, ai cũng đều yêu quý em. Mẹ tôi giục cưới sớm càng nhanh càng tốt, các cháu tôi thích lẽo đẽo theo em mỗi khi em qua nhà. Tôi cũng đã về quê em, ra mắt ba mẹ. Gia đình bên em nhìn chung ai cũng hiền lành.
Thật ra tôi cầu hôn lần hai em mới đồng ý. Từ lúc em đồng ý làm bạn gái, tôi đã lên kế hoạch cho việc cầu hôn và cuộc sống hôn nhân rồi, mọi thứ chỉ chờ em gật đầu nữa thôi. Em do dự vì tôi chưa biết nhiều về gia đình em, vì vậy tôi nhanh chóng về nhà người yêu ngay. Tôi không biết các bạn có trải qua cảm giác như tôi chưa. Khi tôi gặp em, em cho tôi có cảm giác rất mạnh rằng đây là người phụ nữ của mình, bằng mọi giá tôi không được đánh mất. Vì vậy tôi không còn quan tâm xuất thân của em thế nào. Càng quen em, tôi càng nhận ra điều đó mạnh mẽ và tôi đã nghĩ đây có lẽ là duyên nợ.
Trước đây bạn gái cũ của tôi phong cách hoàn toàn khác. Vợ sắp cưới của tôi không xa hoa cầu kỳ nhưng rất cuốn hút. Em có gương mặt rất đẹp, càng nhìn gần tôi càng yêu. Sau mấy ngày tỏ tình, tôi không biết làm sao để gần em hơn vì em còn khoảng cách với tôi. Lúc đi chơi về, hai đứa ngồi trong xe, tôi lấy hết can đảm xin em cho tôi hôn được không. Quen nhau mấy ngày rồi tôi muốn cả hai gần nhau thêm. Em cười nhẹ và gật đầu. Tôi tắt đèn và hành động, em đỏ mặt rồi chạy vào nhà. Hình ảnh đó đến giờ nhớ lại tôi vẫn còn cười một mình.
Bằng sự từng trải, quan sát và cảm nhận của bản thân ngoài cảm giác em mang lại cho mình, tôi tin em là cô gái tốt. Em hỏi tôi: Anh về nhà em rồi, biết gia đình em, anh có thấy ngại ngùng không? Lúc này tôi nhận ra em lo tôi nghĩ ngợi có thể không môn đăng hộ đối nhưng tất nhiên với tôi, điều đó không hề quan trọng. Từ ngày gặp ba mẹ em, tôi chủ động hỏi thăm, nói chuyện với ba em nhiều hơn, nhờ vậy em cảm thấy không còn khoảng cách.
Ngày 1/5 sắp tới, gia đình tôi sẽ xuống chào hỏi gia đình em và bàn về chuyện cưới hỏi. Chúng tôi đang tìm mua nhà mới. Thật ra em không đòi hỏi, căn hiện tại của tôi cũng rất thoải mái nhưng tôi lại muốn mọi thứ đều mới nhất và tốt nhất khi đón em về cùng.
Lúc trước tôi có gửi bài viết cho em, đọc bình luận của các bạn, em cười rất nhiều. Em cũng có gửi lời cảm ơn đến mọi người. Từ ngày yêu em, cuộc sống tôi vui lên rất nhiều. Trước đây tôi chỉ có công việc, kiếm tiền đầu tư, du lịch, tối thỉnh thoảng đi nhậu hay đi bar nhưng rất nhàm chán. Từ khi yêu em, tôi vui vẻ hơn, còn hay hát một mình nữa, cười nhiều hơn. Các bạn công ty tôi hay trêu: Sếp có tình yêu nên nhìn khác lắm. Lúc đầu tôi còn ngại nhưng giờ tôi thoải mái đồng ý với chuyện đó. Tôi cũng từng nghĩ mình sẽ độc thân vì không thích ràng buộc nhưng em đã làm tôi thay đổi hẳn về ý nghĩa cuộc sống này.
Tôi 34 tuổi, làm bác sĩ tại một bệnh viện, có vợ và hai con. Điều khiến tôi băn khoăn nhất hiện tại là xu hướng tình cảm của chính mình. Gần đây, tôi nảy sinh những cảm xúc khác lạ, vượt quá mức tình bạn thông thường với một đồng nghiệp cùng giới. Có những lúc, tôi cảm thấy như đang ở trong một mối quan hệ tình cảm thật sự. Chúng tôi thường xuyên ở cạnh nhau, nói chuyện, chia sẻ, tôi luôn cảm thấy nhớ khi không gặp. Có những đêm trực, chúng tôi nghỉ cùng phòng, cảm xúc trong tôi trở nên rõ ràng hơn.
Đồng nghiệp không hề biết tôi có cảm tình với họ. Tôi cũng cảm thấy có lỗi với vợ con. Tôi không muốn tiếp tục như vậy, nhưng không thể kiểm soát được suy nghĩ và cảm xúc dành cho người kia. Tôi vẫn có ham muốn và tình cảm với vợ, lại vẫn có những cảm xúc với đồng nghiệp cùng giới; kiểu như khi ở gần ai, tôi dễ bị cuốn theo cảm xúc với người đó. Môi trường sống và làm việc hiện tại khiến tôi càng khó thoát ra khỏi những cảm xúc này, nhất là khi thường xuyên xa gia đình.
Hiện tại tôi rất hoang mang, không biết nên làm gì để cân bằng lại cuộc sống và cảm xúc của mình. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn.
Tôi 25 tuổi, anh hơn tôi ba tuổi, quen nhau qua một người bạn chung, tính đến giờ được hơn nửa năm. Ngay từ đầu, tôi đã bị thu hút bởi cách anh nói chuyện: chín chắn, có suy nghĩ riêng và không thích đi theo lối mòn. Anh từng có công việc ổn định với mức thu nhập khá, nhưng lại chọn nghỉ để theo đuổi con đường kinh doanh riêng. Điều đó khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.
Còn tôi, là một nhân viên văn phòng bình thường, cuộc sống khá ổn định nhưng không có gì nổi bật. Tôi không xinh, điều đó khiến bản thân luôn có chút tự ti, nhất là khi đứng cạnh những cô gái khác. Có lẽ thế mà khi gặp một người như anh, tôi dễ bị cuốn hút hơn bình thường. Mối quan hệ của chúng tôi không rõ ràng, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là bạn. Anh không bao giờ chủ động thể hiện tình cảm, cũng không quan tâm theo kiểu thông thường. Có khi vài ngày, thậm chí cả tuần chúng tôi không liên lạc. Thế nhưng mỗi lần nói chuyện lại rất tự nhiên, như thể chẳng có khoảng cách nào.
Đôi lúc anh lại nói những câu khiến tôi chạnh lòng, kiểu như tôi nên tìm một người đàn ông ổn định hơn, có thể cho mình cuộc sống vững vàng. Nghe thì có vẻ quan tâm nhưng lại giống như đang đẩy tôi ra xa. Tôi không hiểu anh nghĩ gì, càng không biết mình đang đứng ở vị trí nào trong lòng anh. Tôi từng cố gắng dừng lại. Có một khoảng thời gian tôi chủ động cắt liên lạc, không trả lời tin nhắn, không muốn bản thân lún sâu thêm. Rồi anh lại xuất hiện, rủ tôi đi gặp trước khi rời thành phố một thời gian. Tôi đã từ chối, cuối cùng vẫn đồng ý. Buổi gặp hôm đó không có gì đặc biệt, chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi anh bảo vào khách sạn cùng anh vì muốn ôm tôi thôi. Khoảnh khắc đó khiến tôi bối rối, rồi cũng đồng ý với lời đề nghị của anh, mọi cảm xúc bị dồn nén bỗng trào lên nhưng tôi không để mọi chuyện đi quá giới hạn. Tôi nhận thấy mình không hề dứt ra được như đã nghĩ.
Sau lần đó, tôi càng rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Anh vẫn không nói yêu, không hứa hẹn điều gì. Khi tôi hỏi về tương lai, anh chỉ nói mình chưa ổn định, chưa muốn ràng buộc với ai. Anh không muốn tôi chờ đợi, càng không muốn tôi phải đi cùng một người còn nhiều bấp bênh như anh. Lý trí nói với tôi rằng nên dừng lại. Một mối quan hệ không rõ ràng, không có tương lai, chỉ khiến mình tổn thương thêm. Cảm xúc lại không đơn giản như vậy, tôi vẫn nghĩ về anh, bị ảnh hưởng bởi những điều rất nhỏ.
Hiện tại, có vài người khác quan tâm tôi. Họ ổn định hơn, rõ ràng hơn trong tình cảm, vậy mà tôi lại không thể mở lòng. Dù ở bên ai, tôi vẫn vô thức so sánh với anh. Phải chăng tôi quá cố chấp, hay chỉ đơn giản là chưa đủ mạnh mẽ để buông bỏ một người không thuộc về mình?
Nhân đọc bài: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật", xin chia sẻ câu chuyện của mình. Bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, bản thân không biết nguyên nhân là gì. Tôi về sống với mẹ nhưng không bao lâu thì mẹ lập gia đình mới, tôi sang sống với bố. Bố vẫn ở vậy và nuôi tôi. Trong khi đó, giờ mẹ tôi đã lấy sang người chồng thứ ba. Tôi không tỏ thái độ gì nhưng trong thâm tâm luôn có cái gì đó không thể gọi tên, kiểu cảm giác buồn buồn, lại thấy xấu hổ khi có ai hỏi về mẹ mình. "Mẹ mày lại lấy chồng mới à"? Tôi thương bố nhiều hơn.
Tôi cũng thấy thương cho người em thứ hai, chạc tuổi tôi ngày đó (là con của mẹ với người chồng thứ hai); vì tôi thấy bóng dáng mình trong đó, lầm lũi khi có người đàn ông khác không phải bố mình cùng sống chung một mái nhà, chứng kiến mẹ chăm sóc, chiều chuộng người đàn ông xa lạ, còn mình như một kẻ thừa trong chính ngôi nhà ấy. Giờ tôi đã lớn, vẫn về thăm mẹ, cũng hiểu nhiều chuyện hơn, có cái nhìn thoáng hơn, nhưng trong thẳm sâu vẫn có cái gì đó xa cách với mẹ. Tôi chỉ ước giá như mẹ đừng vội vàng đưa ai đó về sống chung trong ngôi nhà của hai mẹ con.
Tôi không ngăn cản mẹ lập gia đình mới, nhưng giá như mẹ có thể chậm lại một chút, để tôi có thời gian thích nghi và làm quen với người chồng mới của mẹ, để tôi không thấy xa lạ và lạc lõng trong chính ngôi nhà của hai mẹ con. Tôi có lời nhắn nhủ với những người mẹ đơn thân: "Xin hãy chậm lại một chút, đừng nhân danh tình yêu, hạnh phúc mà vội vàng trong các mối quan hệ của mình. Xin đừng làm tổn thương thêm những đứa con của mình, bởi khi bố mẹ ly dị, chúng cũng rất buồn rồi, nhưng có bao giờ chúng được lên tiếng đâu. Xin đừng nghĩ con nít thì biết gì, chúng con biết hết đó, nhưng chỉ không có quyền lên tiếng thôi, có lên tiếng cũng chẳng ai quan tâm cả vì bố mẹ cũng bận hết rồi, bận với những xích mích, cãi nhau, bận với cả những mối quan hệ mới.