Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 24 tháng 4; Kết quả xổ số miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Trung (XSMT), kết quả xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ sáu ngày 24.4.2026.
Xổ số Vĩnh Long, đài Bình Dương, đài Trà Vinh, đài Ninh Thuận…
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số miền Nam, xổ số miền Bắc, xổ số miền Trung được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Chính thức ngày 24.11 được nghỉ lễ, hưởng nguyên lương: Dân mạng phấn khích

Sáng 24.4, với 477/489 đại biểu tán thành, Quốc hội đã biểu quyết thông qua Nghị quyết về một số cơ chế, chính sách đột phá phát triển văn hóa Việt Nam, trong đó đồng ý ngày 24.11 hằng năm là ngày Văn hóa Việt Nam, đồng thời người lao động được nghỉ làm vào ngày này.
Thời điểm này, thông tin được chia sẻ ào ạt trên mạng xã hội thu hút nhiều sự quan tâm, bình luận. Nhiều người bày tỏ sự phấn khích, thích thú khi chính thức có thêm ngày nghỉ lễ được hưởng nguyên lương.
Tài khoản Thu Hà bình luận: "Ngày này là ngày văn hóa chắc có nhiều lễ hội rầm rộ lắm đây, tha hồ mà xem". Nickname Xuân Minh bày tỏ: "Tôi đồng tình và hy vọng mọi người sẽ có thêm ngày lễ nhiều ý nghĩa".
Bên cạnh đó, không ít người kỳ vọng các doanh nghiệp sẽ nhanh chóng cập nhật để đảm bảo quyền lợi cho người lao động. Bạn Vũ Hường viết: "Tôi nghĩ trong năm đầu, nhiều doanh nghiệp tư nhân có thể chưa nắm rõ quy định nên vẫn cho nhân viên đi làm như bình thường. Phải sau vài năm mới dần quen và áp dụng đầy đủ, trong khi các cơ quan nhà nước thì vốn đã thực hiện nghỉ theo ngày lễ. Tuy vậy, nhờ truyền thông được đẩy mạnh trước đó, khả năng cao các doanh nghiệp cũng sẽ sớm cập nhật và thực hiện theo".
Không chỉ tạo hiệu ứng tích cực trên mạng xã hội, nhiều ý kiến cho rằng việc có thêm một ngày nghỉ gắn với yếu tố văn hóa là cần thiết, góp phần nâng cao đời sống tinh thần cho người lao động.
Nhiều người bày tỏ kỳ vọng đây sẽ là dịp để mỗi người dành thời gian tìm hiểu, gìn giữ và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc, thay vì chỉ có thêm một ngày nghỉ.
Ngoài ra, một số bình luận cũng bày tỏ ý kiến hy vọng các hoạt động trong ngày 24.11 sẽ được tổ chức thiết thực, gần gũi. Những hoạt động này nên khuyến khích sự tham gia của người dân để ngày Văn hóa Việt Nam có ý nghĩa.
Tài khoản Hoài Trang bình luận: "Nếu có thêm các hoạt động cho giới trẻ như workshop, triển lãm sáng tạo hay sự kiện về văn hóa sẽ rất hay". Bạn Xuân Việt viết: "Những hoạt động về văn hóa nên tổ chức rộng rãi từ đô thị đến nông thôn để ai cũng có cơ hội tham gia, hiểu hơn về ngày lễ này".
Năm nay, ngày 24.11 rơi vào thứ ba. Mọi người cho rằng việc có thêm một ngày nghỉ giữa tuần sẽ giúp giảm áp lực công việc, giúp người lao động tái tạo năng lượng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Chính phủ mới đây có báo cáo gửi Quốc hội về kết quả thực hiện các mục tiêu quốc gia về bình đẳng giới năm 2025. Kết quả cho thấy nhiều chuyển biến tích cực, song cũng chỉ ra những yếu tố "đảo chiều" đòi hỏi công tác về bình đẳng giới cần điều chỉnh để phù hợp hơn.
Đáng chú ý, tổng số người có hành vi bạo lực gia đình năm 2025 là 2.038 người, giảm 231 người so với năm 2024. Tuy nhiên, phân tích về tỷ lệ cho thấy nữ giới gây bạo lực gia đình có chiều hướng tăng (263 người, tăng 5 người). Nam giới gây bạo lực gia đình dù vẫn chiếm phần đa nhưng đã giảm (1.775 người, giảm 236 người).
Về phía người bị bạo lực gia đình, thống kê cũng phản ánh xu hướng tương tự. Trong tổng số 2.048 người bị bạo lực gia đình năm 2025, có 1.669 phụ nữ (giảm 322 người) và 379 nam giới (tăng 92 người).
Chính phủ nhận định tình hình bạo lực gia đình năm 2025 có chuyển biến tích cực khi cả 3 tiêu chí gồm số hộ có bạo lực gia đình, số người gây bạo lực và số người bị bạo lực đều giảm. Bên cạnh đó, cơ cấu giới trong các vụ việc có sự thay đổi đáng lưu ý. Số người gây bạo lực là nam giới giảm, trong khi số người gây bạo lực là phụ nữ tăng. Số nữ giới bị bạo lực giảm - là tín hiệu tích cực đối với mục tiêu bảo vệ phụ nữ và thúc đẩy bình đẳng giới, nhưng số nam giới bị bạo lực thì lại tăng.
Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Thúy Hằng (Trung tâm hỗ trợ tâm lý Menthy) cho rằng từ số liệu nêu trên cần được nhìn nhận trên nhiều khía cạnh. Mô tả không đồng nghĩa với việc tình trạng bạo lực thực sự gia tăng, bản chất bạo lực đảo chiều hay phụ nữ đang trở nên bạo lực hơn nam giới. Điều này cần được xem xét như một chất liệu phản ánh xu hướng chuyển dịch từ mô hình nam giới nắm quyền sang thực tế phụ nữ nắm giữ nhiều nguồn lực kinh tế và địa vị hơn, dẫn đến quyền kiểm soát trong gia đình cũng gia tăng.
Số vụ bạo lực từ nữ giới tăng thực chất có thể là kết quả nam giới đã cởi mở hơn trong việc lên tiếng. Bạo lực từ phụ nữ không mới, nhưng trước đây nó thường bị xem là vụn vặt hoặc tự vệ. Góc nhìn về các mô tả nêu trên không làm giảm trải nghiệm của phụ nữ bị bạo hành mà thực tế bạo lực do phụ nữ gây ra cũng nghiêm trọng và không nên bị phớt lờ.
Từ góc độ tâm lý, vì sao nam giới thường khó thừa nhận mình là nạn nhân bạo lực gia đình. Chuyên gia tâm lý giải thích rằng mặc dù ngày càng nhiều nam giới bắt đầu cởi mở hơn trong các phản ánh về trải nghiệm bị bạo hành, nhưng thực tế họ vẫn phải đối mặt với rất nhiều rào cản.
Thực trạng phụ nữ sử dụng bạo lực thường được coi là hành vi có thể chấp nhận được, không đáng kể, đôi khi là hài hước, hoặc thường được giả định là để tự vệ hoặc trả đũa. Điều này phần nào khiến các vấn đề liên quan đến bạo hành ở nam giới không được công nhận là bạo lực hoặc không được coi là một vấn đề nghiêm trọng.
Các định kiến về giới mặc định đàn ông phải là người bảo vệ, không phải người cần được bảo vệ khiến nam giới nghĩ rằng việc cậy nhờ giúp đỡ là yếu đuối. Nhiều trường hợp, nam giới thừa nhận bị vợ đánh, chửi đồng nghĩa với việc tự nhận mình thất bại trong việc làm chồng, làm cha. Nỗi lo sợ bị đối phương phát hiện khi chia sẻ với người khác, sợ bị chế giễu, không được tin tưởng cũng khiến bức tranh bạo hành càng khó được cởi mở, nhìn nhận đúng mức.
Bên cạnh đó nỗi lo sợ mất quyền nuôi con nếu ly hôn hoặc nguy cơ con cái trở thành nạn nhân của bạo lực nếu ly hôn cũng có thể là một trong những rào cản khiến nam giới chọn im lặng khi đối diện với các hành vi bạo hành từ người bạn đời.
Cũng theo chuyên gia Thúy Hằng, bạo lực ở nam giới thường mang tính thể chất, trực tiếp như đấm, đá, gây thương tích nặng nhằm thị uy sức mạnh. Bạo lực do phụ nữ gây ra thường mang tính tâm lý, xã hội như bạo hành tinh thần và sự kiểm soát. Họ có thể sử dụng các vật dụng trong nhà để tấn công hoặc xuất hiện các hành vi gây hấn nhỏ nhưng lặp lại (tát, cấu, cào), hạ nhục chồng trước mặt người khác, kiểm soát tài chính, đe dọa tố cáo, không cho gặp con, hoặc cô lập chồng khỏi các mối quan hệ xã hội.
Khi bị bạo lực, nam giới thường rơi vào trạng thái mất đi sự tự tin, tê liệt cảm xúc. Họ dễ bị trầm cảm, lo âu, rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) và trong một số trường hợp có thể xuất hiện các ý nghĩ, hành vi tiêu cực. Một số khác có xu hướng lạm dụng chất kích thích để né tránh xung đột thay vì chia sẻ hay tìm kiếm sự giúp đỡ.
Việc nam giới bị bạo hành khi đối diện với sự thiếu cởi mở, lo sợ hay cảm giác bị nghi ngờ khi tìm kiếm sự giúp đỡ, họ có nguy cơ tiếp tục trải qua các tình huống bạo hành tương tự, dai dẳng trong tương lai.
Với định kiến "đàn ông phải mạnh mẽ", nam giới bị bạo hành có thể không nhận ra mình là nạn nhân, khó khăn để kiếm tìm các nguồn lực hỗ trợ. Nhiều người phải chịu đựng trong im lặng, khiến các vụ bạo hành ít có cơ hội được nhìn nhận đúng mức, khiến sự việc leo thang để lại hậu quả nghiêm trọng.
Trong thực tế, bạo lực tinh thần lời nói, kiểm soát, gây áp lực của vợ có là bạo lực gia đình không. Nó có đang bị xem nhẹ hơn so với bạo lực thể chất, đặc biệt khi nạn nhân là nam giới.
Bạo lực gia đình không dừng lại ở bạo lực thể chất. Bạo lực gia đình là sự việc hoặc một chuỗi các sự việc có hành vi kiểm soát, đe dọa, hạ thấp nhân phẩm và bạo lực thể chất. Bạo lực tinh thần bằng lời nói, kiểm soát, gây áp lực của vợ chính là bạo lực gia đình.
Các nghiên cứu cho thấy, với nữ giới, các vết thương do bạo hành thể chất gây ra thường nghiêm trọng hơn và để lại hậu quả nặng nề hơn. Pháp luật và xã hội cũng thường ưu tiên xử lý các vết thương nhìn thấy được (vết bầm tím, gãy xương). Chính vì thế, với nam giới, sự kiểm soát và gây áp lực tinh thần của người vợ thường bị coi là chuyện đèn nhà ai nấy tỏ, dẫn đến thực trạng bạo lực không nhận được sự can thiệp kịp thời.
Hiện nay, các chiến dịch truyền thông vẫn đang hoạt động theo tư duy: phụ nữ là nạn nhân, nam giới là kẻ gây hấn. Không khó để bắt gặp các video nhìn nhận bạo lực từ phụ nữ dưới góc độ hài hước. Khi các trường hợp bạo hành do phụ nữ gây ra được báo cáo, các phương tiện truyền thông thường đổ lỗi cho nạn nhân nam hoặc giảm thiểu mức độ nghiêm trọng của hành vi bạo hành. Nhiều chương trình can thiệp được thiết kế dành riêng cho phụ nữ, khiến nam giới bị bạo hành có ít lựa chọn giúp đỡ.
Sự tập trung vào việc bảo vệ phụ nữ có thể tạo ra một câu chuyện "hợp lý", bỏ qua các cá nhân bị bạo hành là nam giới.
Để có góc nhìn rộng hơn, thạc sĩ tâm lý nêu đề xuất cần thay đổi định nghĩa về giới. Cụ thể nam giới cũng có thể bị tổn thương và có quyền tìm kiếm sự giúp đỡ. Cần thành lập các hotline và cơ sở lưu trú dành cho các đối tượng nam giới bị bạo hành hoặc các tổ chức, chương trình hỗ trợ không phân biệt giới tính.
Đào tạo cán bộ chuyên trách nhận diện các dấu hiệu bạo hành gia đình. Cần có thái độ nhất quán, tránh sự định kiến khi tiếp nhận báo cáo từ cá nhân bị bạo hành. Các thông tin trên trang website cũng như ấn phẩm truyền thông cần đảm bảo ngôn từ không chỉ tập trung vào việc nam giới là kẻ gây tội, mà họ có thể là đối tượng bị bạo hành.
Truyền thông cần công bằng hơn, cụ thể là các chiến dịch truyền thông mang tính đại diện hơn cho tất cả những ai có thể là nạn nhân của bạo lực gia đình; ngừng bình thường hóa việc nữ giới có hành vi bạo hành.
"Bạo lực gia đình không còn là câu chuyện của những người trong cuộc, càng không phải là vấn đề của giới tính, thay vào đó, nó là một vấn đề về con người, là mối bận tâm của cả cộng đồng và cần được lên tiếng, can dự. Tất cả đối tượng bị bạo hành đều cần được quan tâm đúng mức để có sự hỗ trợ kịp thời, hiệu quả nhất", chuyên gia tâm lý Thúy Hằng chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 7.5, liên quan clip người đàn ông bạo hành thiếu niên 14 tuổi gây bức xúc dư luận, Công an phường Dĩ An (TP.HCM) đã mời người liên quan lên làm việc để điều tra, xử lý theo quy định.
Theo xác minh ban đầu, vụ việc xảy ra tại căn nhà trong hẻm 132 đường Trần Thị Dương, khu phố Đông Chiêu, phường Dĩ An. Người liên quan là B.T.Q (34 tuổi, quê Đồng Tháp), sống chung như vợ chồng với bà L.T.K.L (50 tuổi, ở phường Tân Bình) nhưng chưa đăng ký kết hôn. Cháu T.G.T (14 tuổi) là con riêng của bà L. Công an phường Dĩ An cho biết qua làm việc và xác minh, Q. nhiều lần trong tình trạng say xỉn rồi đánh đập bà L. và cháu T.
Tuy vậy, đây chỉ là một trong nhiều vụ việc bạo hành trẻ em xảy ra do cha dượng gây ra trong thời gian vừa qua.
Nhìn nhận từ sự vụ này, luật sư Đỗ Ngọc Thanh, Chi hội trưởng Chi hội Luật sư thuộc Hội Bảo vệ quyền trẻ em TP.HCM nói rằng bạo hành trẻ em hiện nay không còn chỉ là những trận đòn roi dễ nhận diện như trước mà ngày càng chuyển sang nhiều hình thái tinh vi, kéo dài và âm thầm hơn.
Có những đứa trẻ không bị đánh đến thương tích nặng nhưng lại bị chửi bới, hạ nhục, đe dọa, nhốt trong phòng, bỏ đói, cô lập tinh thần hoặc ép sống trong trạng thái sợ hãi triền miên. Nhiều vụ việc bây giờ không còn là hành vi bộc phát tức thời mà mang tính lặp đi lặp lại, kéo dài theo kiểu "tra tấn tinh thần" đối với trẻ em. Điều đáng nói là phần lớn các vụ bạo hành lại xảy ra ngay trong môi trường gia đình, nơi đáng lẽ phải an toàn nhất với trẻ.
Luật sư Thanh chia sẻ một đứa trẻ bị bạo hành thường không im lặng ngay từ đầu, các em vẫn phát tín hiệu cầu cứu bằng ánh mắt, bằng sự sợ hãi, bằng kết quả học tập sa sút, bằng những vết bầm được che kín hoặc bằng việc né tránh tiếp xúc với người lớn. Chỉ tiếc là đôi khi tiếng kêu cứu của các em quá nhỏ để người lớn chịu lắng nghe.
Qua rất nhiều vụ việc ông Thanh từng tiếp xúc, người có hành vi bạo hành trẻ em thường không bắt đầu bằng ý định gây án nghiêm trọng ngay từ đầu mà thường xuất phát từ trạng thái tâm lý dồn nén kéo dài như áp lực kinh tế, đổ vỡ tình cảm, ghen tuông, thất nghiệp, nghiện rượu, lệ thuộc chất kích thích hoặc cảm giác bất mãn trong cuộc sống.
Khi người lớn mất khả năng kiểm soát cảm xúc, trẻ em thường trở thành đối tượng yếu thế nhất để họ trút giận. Điều nguy hiểm là bạo lực gia đình với trẻ em thường leo thang theo thời gian. Ban đầu có thể chỉ là quát mắng, tát, đe dọa, sau đó tăng dần thành đánh đập, hành hạ và cuối cùng là những hậu quả rất nghiêm trọng.
Những dấu hiệu cảnh báo thường thấy là người lớn thường xuyên nóng giận vô cớ với trẻ, kiểm soát cực đoan, dùng lời nói mang tính hạ nhục, cô lập trẻ, liên tục đổ lỗi cho trẻ, có biểu hiện bạo lực với người khác hoặc xem việc đánh đập là "cách dạy con bình thường". Trong nhiều vụ án luật sư Thanh từng theo dõi, điều ám ảnh nhất là những người xung quanh thường đã nhìn thấy dấu hiệu bất ổn từ rất sớm nhưng lại xem đó là "chuyện trong nhà", đến khi hậu quả xảy ra thì đã quá muộn.
Theo ông Thanh, nhiều cha mẹ không xem hành vi của mình là bạo lực mà cho rằng đó chỉ là dạy con, uốn nắn. Chính suy nghĩ "con mình thì mình có quyền dạy" đã vô tình hợp thức hóa bạo lực trong gia đình suốt nhiều năm. Nhưng cần khẳng định rất rõ rằng pháp luật Việt Nam không trao cho bất kỳ cha mẹ nào quyền được xâm phạm thân thể, sức khỏe hay nhân phẩm của trẻ em dưới danh nghĩa giáo dục.
"Điều 6 Luật Trẻ em 2016 nghiêm cấm hành vi hành hạ, ngược đãi, bạo lực trẻ em dưới mọi hình thức. Nhiều người lớn vẫn nghĩ rằng chỉ khi đánh đến nhập viện mới gọi là bạo hành, trong khi thực tế việc thường xuyên chửi bới, đe dọa, làm nhục, ép trẻ sống trong sợ hãi cũng là một dạng bạo lực tinh thần rất nghiêm trọng", luật sư Thanh nói.
Điều đáng buồn là nhiều đứa trẻ lớn lên trong môi trường như vậy sẽ dần coi bạo lực là điều bình thường và nguy cơ lặp lại hành vi đó với thế hệ sau là rất lớn. Bạo lực trong gia đình thường không dừng lại ở một thế hệ nếu xã hội không đủ quyết liệt để thay đổi nhận thức.
Liên quan đến trường hợp cha dượng ở Dĩ An bị công an mời làm việc về hành vi bạo hành con riêng của vợ là thiếu niên 14 tuổi vừa qua, luật sư Thanh cho rằng không thể nói rằng phần lớn các vụ bạo hành trẻ em đều do cha dượng hay mẹ kế gây ra, bởi thực tế vẫn có rất nhiều vụ việc do chính cha mẹ ruột thực hiện. Tuy nhiên, dưới góc độ thực tiễn, các vụ bạo hành liên quan đến cha dượng, mẹ kế hoặc người tình của cha mẹ thường có mức độ nguy hiểm và tổn thương tâm lý rất lớn đối với trẻ.
Một trong những nguyên nhân là mối liên kết tình cảm giữa trẻ với người chăm sóc không bền chặt, trong khi áp lực sống chung, mâu thuẫn gia đình, ghen tuông hoặc tâm lý xem đứa trẻ là "gánh nặng" dễ dẫn đến hành vi bạo lực. Vụ việc cha dượng ở Dĩ An bị công an mời làm việc với hành vi bạo hành con riêng của người tình thêm một lần nữa cho thấy trẻ em đang đối diện rất nhiều rủi ro ngay trong chính môi trường sống hằng ngày của mình.
Trong các vụ việc từng tiếp xúc, điều ông Thanh ám ảnh nhất là nhiều đứa trẻ bị bạo hành vẫn cố bảo vệ chính người đã làm đau mình. Có những cháu bị đánh đập suốt thời gian dài nhưng khi được hỏi vẫn nói "con hư nên bị đánh", "mẹ đánh vì thương con", hoặc van xin đừng bắt cha mẹ đi tù. Điều đó cho thấy trẻ em phụ thuộc tình cảm vào người lớn sâu đến mức các em chấp nhận cả đau đớn để giữ lấy tình thân.
Còn với người gây bạo lực, điều khiến ông trăn trở là nhiều người chỉ nhận ra hậu quả khi bi kịch đã xảy ra. Trong rất nhiều vụ án, sau khi gây ra cái chết hoặc thương tích nặng cho trẻ, chính người bạo hành lại suy sụp, khóc lóc, nói rằng mình "không nghĩ hậu quả nghiêm trọng như vậy". Nhưng đáng tiếc là với trẻ em, chỉ một phút mất kiểm soát của người lớn đôi khi phải trả giá bằng cả cuộc đời của các em.
Còn dưới góc độ pháp luật, bạo hành trẻ em không chỉ là đánh đập gây thương tích mà bao gồm mọi hành vi xâm hại thân thể, tinh thần, danh dự hoặc sự phát triển bình thường của trẻ.
Ranh giới pháp lý nằm ở chỗ cha mẹ có quyền giáo dục con nhưng không có quyền dùng bạo lực để giáo dục. Một cái tát có thể không gây thương tích lớn nhưng nếu mang tính xúc phạm, đe dọa, gây tổn thương tinh thần hoặc lặp đi lặp lại thì vẫn có thể bị xem là hành vi bạo hành.
Tùy tính chất và mức độ, hành vi bạo hành trẻ em có thể bị xử phạt hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự. Với các hành vi chưa đến mức truy cứu hình sự, người vi phạm có thể bị xử phạt theo quy định. Trường hợp gây thương tích, hành hạ, làm nhục, xâm hại tình dục hoặc dẫn đến hậu quả nghiêm trọng thì có thể bị xử lý về các tội như cố ý gây thương tích, hành hạ người khác, làm nhục người khác, giết người hoặc các tội danh khác theo bộ luật Hình sự 2015. Điều đáng lo là nhiều đứa trẻ không dám tố giác vì bị đe dọa, sợ bị trả thù hoặc sợ gia đình tan vỡ.
Chính vì vậy, pháp luật hiện nay đã có cơ chế bảo vệ trẻ em và người tố giác khá rõ. Luật Trẻ em 2016, Bộ luật Tố tụng hình sự 2015 và hệ thống bảo vệ trẻ em đều cho phép áp dụng các biện pháp giữ bí mật thông tin, bảo vệ người tố giác, hỗ trợ tâm lý, can thiệp khẩn cấp và tách trẻ khỏi môi trường nguy hiểm khi cần thiết. Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111 hiện hoạt động miễn phí 24/24 để tiếp nhận thông tin và hỗ trợ can thiệp.
Tin Gốc: Thanh Niên

