Du khách muốn vào đền Gangotri, một trong những địa điểm linh thiêng nhất của người Hindu trên dãy Himalaya, bắt buộc thực hiện nghi lễ uống panchgavya. Hỗn hợp panchgavya pha trộn từ 5 thành phần gồm sữa, sữa chua, bơ lỏng (ghee), mật ong và nước tiểu bò. Ban quản lý đền coi đây là bài kiểm tra sự thành tâm trước khi cho phép khách tham quan vào bên trong.
Quy định này để đảm bảo đền Gangotri chỉ đón tiếp những người theo Sanatan Dharam (Ấn Độ giáo truyền thống).
“Những tín đồ thực thụ sẽ không thấy khó khăn khi thực hiện, chỉ những người giả dạng mới từ chối”, ông Dharmendra Semwal, Chủ tịch ủy ban quản lý đền, trả lời tờ The Independent.
Nghi thức được triển khai tại cổng ra vào. Nhân viên nhà đền trực tiếp cung cấp hỗn hợp này cho khách hành hương. Theo ông Semwal, việc này giúp củng cố tinh thần và sự mộ đạo của các tín đồ.
Thông báo được đưa ra khi cuộc hành hương thường niên Char Dham Yatra bắt đầu vào 19/4. Sự kiện thu hút hàng triệu người đến 4 ngôi đền trọng điểm trên dãy Himalaya theo lộ trình Yamunotri – Gangotri – Kedarnath và Badrinath.
Dù đa số các đền thờ tại Ấn Độ mở cửa cho du khách, xu hướng siết chặt kiểm soát đối với người ngoại đạo đang gia tăng. Trước đó vào tháng 3, Ban quản lý đền Badrinath-Kedarnath cũng ra lệnh cấm người không theo đạo Hindu vào 47 ngôi đền do cơ quan này quản lý.
Việc bắt buộc sử dụng đồ uống có nước tiểu bò gây ra nhiều tranh luận, vốn là vấn đề nhạy cảm cả về tôn giáo lẫn chính trị tại Ấn Độ. Một số tổ chức thường xuyên quảng bá các sản phẩm từ bò có đặc tính chữa bệnh. Tuy nhiên, các chuyên gia y tế đã nhiều lần cảnh báo việc này không có cơ sở khoa học. Trong giai đoạn đại dịch Covid-19, giới y khoa Ấn Độ từng phản đối việc dùng các sản phẩm tương tự để tăng cường miễn dịch vì thiếu bằng chứng kiểm chứng.
Năm 2025, hệ thống 4 ngôi đền Yamunotri – Gangotri – Kedarnath và Badrinath đón 5,1 triệu lượt khách trong chưa đầy 7 tháng. Hiện, chưa rõ ban quản lý sẽ duy trì quy định uống hỗn hợp trong đó có nước tiểu bò như thế nào khi lượng khách đổ về khu vực đạt đỉnh điểm trong thời gian tới.
Tin Gốc: Vnexpress

Một số thông tin cơ bản về flyboard, các lưu ý và quy định an toàn từ Manawa, đơn vị cung cấp các trò chơi mạo hiểm hàng đầu châu Âu và VinWonders tại Việt Nam.
Flyboard là gì?
Flyboard (đứng nước phản lực) được phát minh năm 2011 bởi nhà vô địch môtô nước người Pháp Franky Zapata. Ý tưởng được đưa ra sau khi ông xem một buổi trình diễn balô phản lực (jetpack) và nhận ra rằng những nguyên lý tương tự có thể áp dụng cho môn thể thao dưới nước. Sau đó ông dành thời gian phát triển và hoàn thiện thiết bị này. Cuộc thi flyboard đầu tiên được tổ chức năm 2013.
Flyboard kết hợp các yếu tố của môtô nước (jet skiing), lướt ván bằng canô kéo (wakeboarding) và trượt tuyết (snowboarding). Đây là trải nghiệm cảm giác mạnh cho phép người chơi bay cao tới 15 m trên không, thực hiện các cú nhào lộn và lao mình xuống nước như hình ảnh cá heo (còn gọi là Kỹ thuật cá heo), bay lên rồi tiếp tục lao xuống nước.
Chơi flyboard thế nào?
Người chơi flyboard sẽ đứng trên một chiếc ván bay (flyboard), là thiết bị hoạt động giống như balô phản lực được kết nối với môtô nước hoặc các loại phương tiện thủy khác, bằng một ống dẫn dài. Thiết bị này sử dụng áp lực nước để đẩy xuyên qua không trung cũng như mặt nước, tạo lực bám và sự ổn định cần thiết, giúp người chơi đứng vững để thực hiện các động tác nhào lộn.
Phương tiện thủy sẽ cung cấp năng lượng cho flyboard, đồng thời cho phép người chơi kiểm soát áp lực nước và hướng đi, bay lên cao, lặn xuống nước và thực hiện hàng loạt các động tác nhào lộn hay thủ thuật khác nhau. Đôi khi người chơi còn sử dụng một vòi phun cầm tay để kiểm soát hướng đi, tốc độ nước phun và giữ thăng bằng khi ở trên không.
Các loại hình flyboard
Có nhiều loại hình flyboard và mỗi loại mang những trải nghiệm và thử thách khác nhau.
Flyboard tự do: Đây là loại hình phổ biến nhất, thường dành cho khách du lịch, gồm việc thực hiện nhiều động tác nhào lộn và thủ thuật trên không như xoay vòng và các màn trình diễn mạo hiểm, chơi kèm vận động viên.
Flyboard tốc độ: Loại hình này gồm việc thi đấu với những người chơi khác trong một cuộc đua tính giờ. Đây là một môn thể thao có nhịp độ nhanh và tính cạnh tranh cao, đòi hỏi tốc độ, sức bền và sự nhanh nhẹn.
Flyboard nghệ thuật: Loại hình này tập trung vào việc thực hiện các động tác nhào lộn phức tạp chẳng hạn như trồng chuối, xoạc chân và các động tác thể dục dụng cụ khác. Đây là hình thức thử thách và đòi hỏi sự phối hợp ở trình độ cao.
Flyboard tiếp cận: Loại hình này gồm việc thực hiện các thao tác trên không ở khoảng cách gần với các chướng ngại vật hoặc các vật thể khác như tòa nhà, cầu hoặc người chơi. Đây là hình thức đòi hỏi sự chính xác và khả năng kiểm soát tuyệt đối.
Thời điểm lý tưởng
Thời điểm lý tưởng nhất để chơi flyboarding có thể thay đổi tùy thuộc vào nhiều yếu tố gồm địa điểm, thời tiết và sở thích cá nhân. Tuy nhiên, nhìn chung, những tháng hè thường là thời gian tốt nhất vì thời tiết dễ chịu và nước ấm.
Khách chỉ nên chơi vào những ngày sóng yên, biển lặng, trời khô ráo không mưa gió.
Nhiệt độ nước lạnh và điều kiện thời tiết cũng có thể là một mối nguy, vì chúng dễ dẫn đến tình trạng hạ thân nhiệt hoặc các vấn đề sức khỏe khác. Ngoài ra, việc chơi flyboard ở các khu vực xa hoặc hoang dã có thể gây khó khăn cho việc đảm bảo an toàn và tiếp cận sự trợ giúp trong trường hợp khẩn cấp.
Các điều kiện về an toàn
Người đã qua đào tạo có thể chơi một mình, bao gồm cách đứng vững trên ván, kiểm soát chuyển động và thực hiện các kỹ thuật cơ bản. Tại các điểm du lịch, người chơi thường kết hợp với một chuyên gia đã có chứng nhận.
Không có quy định cụ thể về các điều kiện y tế bắt buộc khi tham gia flyboard. Tuy nhiên, người chơi nên tham khảo ý kiến bác sĩ vì đây là trò chơi cảm giác mạnh. Ngoài ra, flyboard có thể khó khăn đối với những người ít vận động hoặc những người mắc các bệnh ảnh hưởng đến khả năng vận động, sự phối hợp và sức bền của cơ thể.
Một số rủi ro có thể xảy ra gồm ngã từ độ cao lớn, va chạm với các vật thể dưới nước, hoặc gặp chấn thương khi thực hiện các động tác nhào lộn và kỹ thuật khó. Vì thế, người chơi được yêu cầu mặc đồ bơi gọn gàng hoặc đồ lặn ôm sát để giảm sức cản của nước và tránh vướng víu khi nhào lộn. Không nên đeo trang sức, kính mát hoặc đồng hồ (trừ đồng hồ thể thao chống nước).
Thông thường các trường dạy hoặc công ty tổ chức flyboard sẽ cung cấp các thiết bị bảo hộ như áo phao hay mũ bảo hiểm. Trong quá trình trải nghiệm, khách không được tự ý thay đổi đồ bảo hộ hoặc chế độ của động cơ. Ngoài ra, một trong những điều quan trọng nhất là tâm lý vững vàng, sức khỏe tốt và biết bơi.
Không có những quy định chung về độ tuổi hay chiều cao và cân nặng khi chơi flyboard, mỗi nơi có những yêu cầu riêng. Vì thế trước khi chơi, bạn hãy kiểm tra với bên cung cấp dịch vụ. Một số nơi quy định ít nhất 13 tuổi, trong khi VinWonders quy định 16 tuổi. Một số đơn vị có thể cho trẻ em trải nghiệm ở mức độ thấp (độ cao khoảng 1,5m) nhưng phải có sự đồng ý và giám sát của phụ huynh.
Một flyboard tiêu chuẩn nâng được trọng lượng khoảng 175 kg.
Tại Việt Nam, các khu nghỉ dưỡng ven biển ở Đà Nẵng, Phan Thiết, Nha Trang, Phú Quốc... là những nơi phổ biến có các dịch vụ flyboard và nhiều trò chơi mạo hiểm khác. Giá chơi dao động từ 500.000 đồng đến 2,5 triệu đồng một lần tùy dịch vụ và địa điểm.
Tin Gốc: Vnexpress

Thông tin từ Văn phòng UBND tỉnh Cà Mau ngày 30-4, theo quy hoạch, toàn bộ Vườn quốc gia U Minh Hạ có diện tích hơn 8.500ha. Trong đó, khu vực định hướng phát triển du lịch sinh thái đến năm 2030 là 1.318ha, tập trung tại xã Đá Bạc và Khánh An. Riêng diện tích lập quy hoạch phân khu hơn 199ha.
Quy hoạch đặt mục tiêu khai thác du lịch gắn với bảo tồn hệ sinh thái rừng tràm và đa dạng sinh học; đồng thời giữ gìn cảnh quan, bảo vệ môi trường, đảm bảo hài hòa giữa khai thác và gìn giữ tài nguyên tự nhiên.
Về cấu trúc không gian, khu du lịch được chia thành nhiều phân khu chức năng, gồm khu du lịch sinh thái gần 93ha, khu nghỉ dưỡng hơn 54ha, khu tái hiện làng rừng, làng nghề truyền thống và các không gian chuyên đề như vườn dược liệu, công viên rừng chim, khu tham quan động vật.
Mô hình lưu trú được thiết kế theo hai hướng: lưu trú bản địa gắn với trải nghiệm đời sống người dân vùng rừng và lưu trú cao cấp phục vụ nhu cầu nghỉ dưỡng. Các công trình được khống chế chiều cao tối đa 12m, ưu tiên vật liệu thân thiện môi trường, hạn chế tác động đến sinh cảnh tự nhiên.
Theo mục tiêu đến năm 2030, khu vực dự kiến thu hút ít nhất 309.200 lượt khách, trong đó khách quốc tế chiếm tối thiểu 8%. Lượng khách khoảng 800 - 1.000 lượt/ngày, với khoảng 28% khách lưu trú qua đêm.
Hạ tầng được thiết kế theo hướng "xanh hóa", kết hợp đường bộ, đường thủy, đường đi bộ và xe điện nội khu.
Các tuyến giao thông nội bộ sử dụng cầu gỗ, đường nổi, hạn chế can thiệp nền đất tự nhiên; điện chiếu sáng ưu tiên năng lượng mặt trời; nước thải và rác thải được xử lý tập trung theo tiêu chuẩn môi trường.
Quy hoạch cũng đặt trọng tâm vào yếu tố cộng đồng, hướng đến tạo sinh kế cho người dân địa phương, đồng thời nâng cao ý thức bảo vệ rừng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đợt khảo sát hang động tháng 4 của Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh (BCRA) đã công bố phát hiện 26 hang động mới tại tỉnh Quảng Trị. Trong đó, hang Chả Nghéo trở thành tâm điểm chú ý nhờ cấu trúc thác nước đổ thẳng vào lòng vực sâu. Tuy nhiên, đằng sau sự kỳ vĩ là những giới hạn nghiêm ngặt về tính an toàn.
Theo thông số khảo sát của đoàn BCRA, hang Chả Nghéo sở hữu một hố sụt thẳng đứng (vertical shaft) sâu 350 m, kết nối với một đoạn hang ngang dài 600 m ở dưới đáy. Đây là hố sụt thẳng đứng đơn lẻ sâu nhất mà đoàn từng ghi nhận tại Việt Nam sau hơn 36 năm thám hiểm. Cấu trúc này khác biệt hoàn toàn với các hang ngang ổn định thường thấy tại khu vực này như Sơn Đoòng hay hang Én.
Ông Howard Limbert, Trưởng đoàn thám hiểm BCRA, đánh giá độ sâu 350 m khiến hang Chả Nghéo khó tiếp cận, đòi hỏi kỹ thuật đi dây phức tạp và tiêu tốn nhiều sức lực hơn so với thám hiểm các hang động nằm ngang. Nhìn từ dưới đáy lên rất ấn tượng, nhưng không có cách nào để xuống đó được. Chỉ có một vài người trên thế giới đủ khả năng xuống hang này an toàn. Dù đoàn có 10 người dày dạn kinh nghiệm, nhưng chỉ hai chuyên gia kỹ thuật tốt nhất được phép đu dây xuống tiếp cận lòng hang.
"Rất ít chuyên gia có đủ kỹ năng để xuống và leo lên an toàn, thậm chí là đi bộ đến cửa hang cũng khó khăn, chắc chắn không dành cho khách du lịch", ông Howard nói.
Anh Phạm Hồng Đại, chuyên gia an toàn của đoàn, cho biết thông tin về hang Chả Nghéo thực chất đã được tiếp cận từ năm 2024 dựa trên chỉ dẫn của người dân địa phương. Để xác định dòng chảy, người dân bản địa từng dùng phương pháp dân gian là viết tên lên quả bưởi rồi ném xuống hố sụt, nhưng không tìm thấy dấu vết nổi lên của chúng.
Ban đầu, hang được dự đoán chỉ sâu khoảng 50 m. Năm 2024, đoàn mang theo 250 m dây chuyên dụng nhưng xuống hết dây vẫn chưa chạm đáy. Đợt thám hiểm năm nay, đoàn mang gần 500 m dây mới có thể tiếp cận lòng hang sau hành trình băng rừng 1,5 ngày từ trung tâm xã.
Theo chuyên gia an toàn Phạm Hồng Đại, Chả Nghéo nguy hiểm do tình trạng đá mẻ và đá mồ côi thường xuyên rơi tự do từ vách hố sụt xuống đáy. Vào đợt thám hiểm năm 2024, một chuyên gia thám hiểm người Australia đã gặp sự cố đá đè gãy tay trong quá trình khảo sát hang Chả Nghéo. Anh Đại nhớ lại khoảnh khắc tảng đá bất ngờ đổ sập, đè lên cánh tay nhà thám hiểm ngay tại điểm tiếp cận vào lúc 15h chiều. Trong lúc đội porter đang dựng trại và chuẩn bị bữa tối, nhóm chuyên gia buộc phải chuyển sang chế độ cứu hộ khẩn cấp. Sau khi nhấc tảng đá ra, tay nhà thám hiểm gãy hoàn toàn, vết cắt sâu và máu chảy nhiều.
Sau khi sơ cứu và kết nối điện thoại vệ tinh về bộ phận điều hành, anh Đại đã yêu cầu nhóm thám hiểm di tản ngay lập tức. "Lúc đó sức khỏe ông ấy vẫn còn đủ để gắng gượng và chưa mất máu quá nhiều, nếu để đến sáng hôm sau, khi vết thương có nguy cơ nhiễm trùng và cơ thể kiệt sức vì mất ngủ, hành trình đi bộ xuyên rừng sẽ nguy hiểm hơn", anh Đại nói.
Đoàn thám hiểm rời vị trí lúc 17h30 sau khi sơ cứu cho nạn nhân. Băng rừng suốt 6 tiếng trong bóng tối, ra đến đường lớn lúc 12h đêm và mất thêm 3 giờ chạy xe để đến bệnh viện Cuba - Đồng Hới. "3 giờ sáng tới bệnh viện chụp X-quang, kết quả xác nhận chấn thương nghiêm trọng", anh Đại kể lại.
Bên cạnh rủi ro địa chất, hệ thống thác nước dội trực tiếp vào hố sụt cũng là thách thức lớn. Anh Đại cho biết, việc lắp dây dọc theo đường nước chảy không đảm bảo an toàn do dây bị trơn và người thám hiểm dễ bị cảm lạnh nếu tiếp xúc với nước quá lâu. Vì vậy, đoàn quyết định lắp đường dây đi ngang qua vách hang khô phía đối diện thác nước nhằm hạn chế tiếp xúc với nước ở mức tối thiểu.
Anh Đại cho biết một số porter địa phương bày tỏ mong muốn xuống thám hiểm hang, đoàn khảo sát đã từ chối để đảm bảo an toàn.
"Nếu người leo núi không nắm vững kỹ thuật đi dây lên và xuống, khi xảy ra sự cố, công tác cứu hộ sẽ rất khó khăn", anh Đại nói.
Khi thám hiểm, công việc được phân công cụ thể và đặt tiêu chí an toàn lên hàng đầu. Các thành viên phải nắm vững kỹ năng sơ cứu, biết sử dụng các loại thuốc kháng sinh, giảm đau và cầm máu. Đoàn thực hiện quy tắc kiểm tra chéo: mỗi loại dây và thiết bị do một người lắp đặt sẽ được người khác kiểm tra lại; khi mặc đồ bảo hộ, các thành viên cũng kiểm tra lẫn nhau để tránh mọi sai sót trước khi xuống hang.
Về điều kiện sinh hoạt trong chuyến đi, đoàn hoàn toàn không ngủ trong hang. Hằng ngày, các thành viên đu dây xuống thám hiểm rồi leo ngược lên mặt đất để ngủ võng trong rừng. Mọi hoạt động hậu cần, nấu ăn và mang vác thiết bị đều có sự hỗ trợ từ các porter địa phương, những người nắm rõ lối vào hang nhất hiện nay.
Theo ông Howard Limbert, tại đoạn hang ngang dài 600 m dưới đáy hang Chả Nghép, đoàn đã phát hiện một dòng sông ngầm nhưng buộc phải dừng lại và lên kế hoạch quay lại vào năm sau để tiếp tục khám phá. Hang Chả Nghéo có thác nước nhưng lại sự thiếu vắng thạch nhũ hay măng đá. Ông Howard giải thích, do lượng nước đổ xuống hang quá lớn và mạnh nên đã phá hủy mọi cấu trúc địa chất bên trong. Vào mùa mưa, nước từ núi đổ về tạo thành những thác nước hung dữ cuốn theo đá, khiến thạch nhũ không thể hình thành ở đoạn hố sụt này.
Vị trưởng đoàn BCRA cũng nhấn mạnh sự quý hiếm của Chả Nghéo. Tại Việt Nam, việc tìm thấy một hố sụt thẳng đứng sâu kèm thác nước như vậy là rất hiếm. Đa số hang động ở Quảng Bình là hang ngang, trong khi dạng hang đứng này thường chỉ thấy ở Hà Giang hay Sơn La.
"Nó rất thú vị cho các nhà thám hiểm, nhưng vô giá trị với du khách vì quá rủi ro", ông Limbert nói.
Trong đợt khảo sát 26 hang động lần này, ngoài Chả Nghéo, các chuyên gia xác định có hai địa điểm sở hữu giá trị khai thác du lịch cao nhờ vị trí gần trung tâm Phong Nha và khả năng tiếp cận thuận tiện là hang Tối Khô và một nhánh mới của hang Tiên Sơn.
Từ năm 1990 đến nay, định kỳ vào tháng 3 hoặc đầu tháng 4 hằng năm, đoàn thám hiểm BCRA dành khoảng hơn một tháng để khảo sát các hang động mới dựa trên thông tin cung cấp từ người dân địa phương. Anh Phạm Hồng Đại cho biết, công việc này sẽ tiếp tục được triển khai vào năm sau khi có những manh mối mới về các hệ thống hang chưa được khám phá.
Tin Gốc: Vnexpress

