Tôi 28 tuổi, cao 1m49, nặng 44 kg, mặt mũi ưa nhìn. Tôi luôn tự ti vì bản thân lùn, phải gọi là quá lùn mới đúng, chắc theo gen mẹ nên vậy. Bố mẹ mất từ hồi tôi học cấp một nên bản thân cũng không có điều kiện để ý đến ngoại hình. Đến khi lớn, biết làm điệu thì không cao được nữa.
Các anh chị biết đấy, tôi đã phải nghe rất nhiều lời nói khó chịu, chê bai mình. Có một anh bảo: “Ai đẻ ra em mà lùn thế”, câu này ám ảnh tôi nhất. Ông chú rể bên nội thì bảo với con trai ông, kiểu nửa đùa nửa thật nhưng thái độ mỉa mai: “Học cho giỏi vào lớn lên còn lấy được vợ chân dài, chứ học dốt thì chỉ lấy em chân ngắn như chị Hồng thôi (là tôi)”.
Còn một anh được người quen giới thiệu cho tôi, người quen ấy sau này nói lại tôi biết, anh đó bảo tôi lùn như thế sau này không sinh được. Thật sự tôi tổn thương lắm. Đại loại còn nhiều người và nhiều lời nói như vậy nữa khiến tôi tủi thân. Tôi từng nghĩ dại dột hai lần rồi, chuyện ngoại hình của tôi không đơn giản, cũng ảnh hưởng tới công việc và tình yêu. Có phải tôi suy nghĩ thái quá hay làm lố không? Nhiều lúc nói với bạn bè, chúng nó nghĩ tôi làm màu, thật sự tôi khổ tâm lắm. Mong được các anh chị chia sẻ cùng.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có nhà riêng, hai vợ chồng ở với nhau. Vợ 27 tuổi, tôi 34 tuổi. Hôm vừa rồi vợ chồng cãi nhau, nguyên nhân là lúc đang ngồi ăn cơm, tôi có nói bà bán thịt heo lừa mình, rõ ràng bảo lấy cho đoạn nhiều mỡ nhưng bà ấy lại lấy toàn thịt nạc. Xong vợ bảo tôi ngu, suốt ngày bị lừa. Tôi tức quá nên lỡ miệng chửi lại. Vợ liền bảo: "Tao sẽ về nhà ở". Lúc đó đang nóng giận nên tôi cũng bảo: "Thế về nhà mày mà ở". Vợ đùng đùng thu dọn quần áo, bế con đi luôn. Con tôi mới gần hai tuổi. Được khoảng một tuần, vợ nhắn tin bảo bây giờ có hai lựa chọn: một là ly hôn, hai là tôi phải sang bên đó ở. Nhà vợ tôi chỉ còn mẹ vợ, bà cũng đi làm suốt.
Thật ra lúc vợ sinh con, tôi đã ở bên đó một thời gian rồi. Vài lần vợ nói kiểu: "Anh về nhà anh mà ở", khiến tôi khá bực. Tuy vậy tôi vẫn bỏ qua vì nghĩ mình chỉ ở tạm một thời gian thôi. Giờ tôi phân vân không biết có nên sang đó ở không và nói gì với vợ. Nhà vợ gần cửa hàng, đi bộ là tới. Nhà bên này của tôi không biết nên cho thuê hay cứ để đấy phòng trường hợp sau này lại bị đuổi về.
Tôi biết vợ mình còn trẻ, bố mất sớm nên sự giáo dưỡng có phần chưa được đầy đủ. Tôi có nên chiều theo yêu cầu của vợ không? Tôi sợ sang đó ở rồi sau này lại nghe câu: "Anh về nhà anh mà ở", thế coi như xong. Mong nhận được lời khuyên của các anh chị.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải viết ra những dòng này. Anh trai tôi là người hiền lành và trách nhiệm. Anh lấy vợ 6 năm rồi. Hai năm đầu, mọi người vẫn nghĩ chuyện con cái của anh là do "duyên chưa tới". Rồi khi chờ mãi không thấy tin vui, anh chị đi khám thì phát hiện anh tôi không có ống dẫn tinh, muốn có con chỉ còn cách can thiệp y khoa, làm thụ tinh nhân tạo. Không ai trong gia đình biết chuyện, chỉ nghĩ anh chị bận rộn công việc nên chưa sinh em bé, vì thế tôi càng thương anh chị nhiều hơn.
Hai lần anh chị làm thụ tinh nhân tạo, vừa tốn kém vừa hy vọng, rồi lại thất vọng. Mỗi lần như vậy, tôi thấy anh ngày càng trầm tính. Chị dâu sức khỏe không tốt, buồng trứng kém nên việc lấy trứng cũng khó khăn. Dù vậy, anh chị vẫn không bỏ cuộc. Anh làm việc nhiều hơn, tích cóp từng chút, chỉ mong có đủ điều kiện để làm tiếp vào cuối năm nay. Vậy mà mọi chuyện lại rẽ sang một hướng không ai ngờ tới.
Chị dâu tôi đột nhiên ốm, mệt mỏi, bỏ ăn. Nhìn qua là tôi đoán ngay những biểu hiện đó giống hệt ốm nghén. Tôi hẹn gặp anh, hỏi thẳng. Anh không nói rõ, chỉ cười gượng, bảo tôi "cứ để từ từ rồi tính", hẳn anh tôi đã biết cụ thể việc này và anh chị đã có phương án tiếp theo. Tôi vừa thương anh vừa đau cho gia đình mình. Một sự thật tôi và anh đều hiểu nhưng không ai nói thẳng ra. Tôi từng nghĩ, nếu rơi vào hoàn cảnh đó, chắc tôi sẽ không chịu nổi. Anh tôi thì khác, chỉ im lặng, không trách móc, không làm ầm, vẫn đi làm và chăm sóc vợ như bình thường.
Anh tôi yêu vợ rất nhiều, điều đó ai cũng thấy. Có lẽ vì yêu nên anh chọn chấp nhận, nhưng chấp nhận đến mức này... tôi không biết là mạnh mẽ hay là đang tự làm tổn thương mình. Tôi không trách chị hoàn toàn, chỉ không hiểu sao chị không cho anh thêm cơ hội. Chị vẫn còn trẻ, nếu lần sau không thành công thì hãy tính đến những lựa chọn khác. Tôi không dám nghĩ sâu hơn, nhưng trong lòng luôn có một nỗi sợ. Tôi sợ anh chấp nhận đứa trẻ này, yêu thương nó như con ruột, chăm sóc chị từng ngày... nhưng rồi sự thật phía sau lại không đơn giản chỉ là "một lần lỡ dở". Tôi sợ anh sẽ tiếp tục bị tổn thương, âm thầm chịu đựng, trong khi người khác vẫn sống như chưa từng có chuyện gì.
Tôi muốn nói cho ba mẹ nhưng không đủ can đảm để nói. Giờ đây, tôi không biết nên làm gì, nói ra sợ gia đình anh tan vỡ, im lặng thì có lỗi với bố mẹ. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi đều 37 tuổi, cưới nhau 16 năm. Sau nhiều năm cùng nhau phấn đấu, chúng tôi xây dựng được một thương hiệu nhỏ trong lĩnh vực kinh doanh online. Chúng tôi có hai con, bé nhỏ học lớp hai nên đỡ vất vả hơn mấy năm trước. Mấy tháng gần đây, chúng tôi bắt đầu xuất hiện những quan điểm trái chiều trong kinh doanh. Do mảng kinh doanh online mặt hàng nông sản đã ổn định, tôi lại không muốn tinh thần khởi nghiệp của mình nguội lạnh nên vạch ra kế hoạch lập trang trại chó cảnh với bà xã vài tháng trước. Thời điểm đó, cô ấy tỏ vẻ không tán thành nhưng cũng không quyết liệt phản đối.
Giữa tháng 3, bà xã có việc về quê 10 ngày. Tôi ở nhà vừa chốt khách vừa đóng gói, lại lo cơm nước cho các con và đưa con đi học nên khá stress. Chúng tôi làm việc luôn cả chủ nhật. Đến khi về, cô ấy nhất quyết không muốn nuôi chó nữa. Nhất thời tôi chưa thể chấp nhận từ bỏ dự án khởi nghiệp với chó cảnh nên cảm thấy "có lỗi với bản thân" vì kế hoạch đã vạch ra nhưng không đạt được. Tôi thương lượng với vợ, để cho bầy chó mới sinh ăn được cơm thì mang đi cho. Đồng thời tôi cũng ngỏ ý muốn cùng mấy đứa bạn học cũ (4 nam) đi chơi một chuyến qua ngày, hôm sau rồi về. Bà xã mặt nặng mày nhẹ, tỏ vẻ không muốn tôi đi đâu, luôn sợ tôi ăn nhậu, gái gú. Thấy vậy tôi đành hủy cuộc hẹn.
Thực ra, tôi chỉ muốn đi đâu đó, ngồi với mấy thằng bạn, uống vài ba lon, tâm sự vài lời, hoặc nói tục vài câu cho khuây khỏa rồi về dứt luôn ý định khởi nghiệp chó cảnh chứ không có gì to tát. Có vẻ như bà xã lo xa, kìm kẹp tôi hơi quá đáng. Sau vụ đó, tôi chủ động làm lành với vợ và cố gắng giải thích rằng việc đi với bạn giống như việc đi tắm hoặc vệ sinh cá nhân, chỉ có thể đi một mình nhằm xả stress chứ không có ý đồ gì xấu xa. Vụ bầy chó, tôi cũng nhắc lại để khẳng định mình sẽ đem cho hết khi nó ăn được. Vợ chỉ ậm à ậm ừ.
Sóng yên biển lặng được vài hôm, thằng bé nhà tôi chơi game cùng bố sau khi đã học bài xong rồi. Cô ấy thấy mắt thằng bé bị ngứa đỏ nên hằn học, bắt nó ngừng chơi. Tôi cũng ngừng chơi và khuyên con khi nào mắt hết đỏ thì chơi tiếp. Con vẫn khóc, vợ đùng đùng quát vào mặt tôi không biết dạy con. Thực ra đó là phần thưởng tôi dành cho thằng bé sau khi nó hoàn thành nhiệm vụ thôi chứ không có gì to tát. Cho nó chơi game nhưng tôi chơi cùng, giải thích nó hiểu thế nào là đúng sai và kiềm chế cảm xúc, cũng như thời gian chơi hợp lý. Có vẻ đó chỉ là cái cớ để bà xã trút giận lên đầu hai cha con, khiến cho không khí gia đình vô cùng ngạt thở.
Tôi tâm sự với em vợ về vấn đề này, nó chia sẻ với tôi hai ý chính để chị nhà nổi giận: Chị không đồng ý việc nuôi chó. Chị muốn phát triển mảng kinh doanh online, muốn bán kèm thêm nhiều món chứ không phải chỉ mỗi một món chủ lực như hiện nay. Về lý do thứ nhất, tôi đã có hướng xử lý như trên và cần có thời gian. Còn về lý do thứ hai, nó lại là một câu chuyện khác. Chỉ riêng sản phẩm chủ lực, một tháng thu nhập gia đình khoảng 80-90 triệu đồng. Tôi chuyển cho vợ 20 triệu đồng chi tiêu sinh hoạt trong nhà. Thỉnh thoảng có những buổi đi ăn ngoài hoặc tiền taxi, xe ôm, tôi thanh toán bằng tiền tài khoản của mình. Tổng chi tiêu sinh hoạt gia đình 30 triệu đồng/tháng ở nơi tỉnh lẻ không phải là ít. Cuối tháng chúng tôi dư ra khoảng 50-60 triệu đồng, có thể gửi tiết kiệm hoặc đầu tư chứng khoán, đó là quyết định của tôi.
Thực ra, sau tết tôi đã dự đoán trước rằng chỉ cần làm việc 4 tiếng mỗi ngày là đã có thể đạt được mức thu nhập như vậy rồi (quả thật tôi đã đúng). Vì thế, tôi bắt đầu ôn luyện tiếng Anh và tiếng Trung. Thứ nhất là để đầu óc không rảnh rỗi mà sinh hư với số dư trong tài khoản. Thứ hai là để duy trì sự nhạy bén của bộ não. Thứ ba là làm gương cho các con bắt chước mà tự học như ba của chúng. Tôi khuyên bà xã: "Thời gian làm việc ít như vậy, em nên học thiền với yoga để cơ thể khỏe mạnh và tinh thần sảng khoái hơn".
Vợ có vẻ mang dòng máu "tham công tiếc việc" của cả họ ngoại nên chỉ muốn làm việc và kiếm thật nhiều tiền (mặc dù chúng tôi không cần nhiều đến thế). Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn lướt Facebook/Tiktok xem những shop khác kinh doanh trăm đơn, ngàn đơn rồi nhìn vào đấy mà tiếc. Còn tôi, một phần không muốn doanh thu vượt ngưỡng, phần muốn gia đình có thời gian trò chuyện với nhau hơn sau những tháng ngày cực khổ. Có lẽ, theo như lời em vợ chia sẻ, mâu thuẫn cũng một phần bắt nguồn từ đây. Tôi dự tính dịp lễ này "mời khéo" cô ấy về nhà mẹ đẻ vài hôm để mấy mẹ con tâm sự với nhau trước. Ức chế cái gì, buồn bực cái gì thì nói thẳng ra cho nhẹ người, hiện tại chắc vì ngại miệng nên không chịu nói với tôi, hơn nữa đang chiến tranh lạnh.
Tôi sợ nhất giận quá mất khôn, chia tay rồi đòi chia của, chia con cái luôn thì hỏng hết. Để cho vợ về nhà mấy hôm, rồi tôi mời ba mình xuống đó nói chuyện rõ ràng, có sự chứng kiến của người lớn, giải thích và nói ra nỗi lòng của bản thân, hy vọng cô ấy sẽ hiểu tôi hơn. Tôi hy vọng nhận được lời khuyên và cả những lời phê bình từ các độc giả. Tôi xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

