Chiến thắng 2-1 trước U.17 Úc (tối 22.4) không chỉ giúp U.17 Việt Nam lọt vào chung kết Đông Nam Á, mà còn đánh dấu tròn 2 năm “lột xác” của đội tuyển trẻ dưới sa bàn huấn luyện của ông Cristiano Roland.
HLV Roland tiếp quản tập thể U.16 Việt Nam từng ở vực sâu thất vọng vào giữa năm 2024, khi thua Thái Lan (1-2) ở bán kết Đông Nam Á, rồi thua tiếp 0-5 tại trận tranh hạng ba. Sau những thất bại nối đuôi nhau khiến HLV Trần Minh Chiến rời ghế, HLV Roland khi ấy với tư cách nhà cầm quân vừa vô địch U.17 quốc gia, được bổ nhiệm như phương án “chữa cháy”.
Ông làm việc mà không có hợp đồng với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), chỉ có hợp đồng với chủ quản Hà Nội, làm việc theo chế độ hết giải là… đi về.
Thế nhưng, chính từ nơi tăm tối nhất, HLV Roland đã cùng học trò từng bước tạo nên kỳ tích, với 12 trận bất bại ở các giải chính thức. Chiến lược gia người Brazil giúp U.17 Việt Nam đánh bại U.17 Úc, U.17 Nhật Bản, U.17 UAE, U.17 Uzbekistan, U.17 Ả Rập Xê Út trên mọi đấu trường, từ giải Đông Nam Á, châu Á đến giao hữu quốc tế. Nhờ Roland, lần đầu tiên trong lịch sử, U.17 Việt Nam bất bại ở một VCK châu Á. Toàn đội đã ở rất gần vé dự U.17 World Cup khi dẫn trước U.17 UAE (vòng bảng châu Á 2025) đến những phút cuối cùng. Dù tiếc nuối, nhưng đội bóng của Roland đã thắp lên hy vọng rằng tập thể này có thể mơ những điều hoang đường nhất. Giá trị của niềm tin ấy lớn hơn bất kỳ chiến thắng nào.
Ở trận gặp U.17 Úc tối qua (22.4), U.17 Việt Nam đã thắng bằng sự đĩnh đạc cùng tâm thế “cửa trên”: kiểm soát thế trận, ban bật đập nhả cực nhuyễn, chuyển đổi trạng thái bài bản và quyết đoán.
Qua rồi cái thời U.17 Việt Nam gặp đối thủ mạnh là phải co cụm phòng thủ và “nhắm mắt phá bừa”. Với Roland, đó là điều không được phép. Trước những đội mạnh như Nhật Bản hay Úc, chiến lược gia Brazil vẫn giữ cách tiếp cận nhất quán. Đó là triển khai lối chơi từ sân nhà, kiên trì đập nhả, di chuyển linh hoạt theo khối đội hình để mở ra khoảng trống, đồng thời tiếp cận vòng cấm đối thủ bằng tốc độ và áp lực tối đa.
“Họ có điểm mạnh của họ, chúng tôi cũng có điểm mạnh của mình. U.17 Việt Nam tìm được cách chơi phù hợp và sẽ không thay đổi dù đối đầu với ai”, ông Roland chia sẻ với Báo Thanh Niên.
Đó cũng là cách U.17 Việt Nam đã “đánh sập” U.17 Úc. Trong đó, bàn ấn định chiến thắng 2-1 ở phút 60 xứng đáng là tuyệt tác phối hợp. Nguyễn Minh Thủy đá phạt sệt cho một cầu thủ băng vào nhấc chân thả bóng, trước khi Chu Ngọc Nguyễn Lực đệm bóng cận thành trước sự bất động của cả hệ thống phòng ngự Úc.
Gặp đội có thể hình và sức va tốt hơn, U.17 Việt Nam không đối chọi cơ bắp trực diện, mà lựa chọn con đường thông minh, trí tuệ hơn. Bài phối hợp ấy là thành quả của tháng ngày tập luyện miệt mài, nơi HLV Roland cùng học trò tìm được sự kết nối và thấu hiểu.
U.17 Việt Nam đã thắng một đối thủ đẳng cấp châu Á tại sân chơi Đông Nam Á. Dù rằng, ngôi vương khu vực vẫn còn cách thầy trò Roland một trận nữa, nhưng chức vô địch có lẽ không quan trọng bằng nút thắt tâm lý được cởi bỏ.
Lần đầu tiên, U.17 Việt Nam thắng đối thủ mạnh ở một giải chính thức. Học trò Roland đã vượt qua bài toán tâm lý cân não, nơi ông khẳng định áp lực hơn rất nhiều so với các trận giao hữu thông thường. Thắng những đối thủ trên đỉnh châu lục cũng là lời khẳng định cho tham vọng World Cup mà U.17 Việt Nam đang nghiêm túc hướng đến.
Suốt 2 năm huấn luyện, HLV Roland khẳng định, ông không có bí quyết ghê gớm. Tất cả đến từ tinh thần làm việc nghiêm túc, sự tận tâm từ những chi tiết nhỏ, nơi Roland học được từ những năm tháng bôn ba thi đấu quốc tế trước khi bén duyên với Việt Nam.
Cái giỏi của HLV người Brazil nằm ở tư duy chiến thuật tân tiến, hiện đại, được ông cập nhật và học hỏi từng ngày. Đến khi làm thầy, Roland vẫn học, vẫn xem và phân tích để làm mới mình. Song trên hết, là nỗ lực của cả một tập thể, từ những ngày tập trên mặt sân “lồi lõm” đến khi hiên ngang sải bước chứng tỏ mình trước những đối thủ mạnh hơn. Một hành trình lột xác ngoạn mục về tâm thế được truyền lại sau nhiều thế hệ, để hôm nay, Roland cùng U.17 Việt Nam trở thành ngọn cờ đầu.
"Thưa bố mẹ, con nợ hai người mọi thứ. Bố mẹ là những người tuyệt vời nhất. Chỉ cần làm được một nửa như những gì bố mẹ đã dành cho con, hẳn là con đã thành công lắm rồi", McIlroy vừa nói vừa gạt nước mắt khi đăng quang tại Masters 2026 trên sân Augusta National, bang Georgia ngày 13/4.
Đây là lần thứ hai liên tiếp McIlroy mặc chiếc "Áo khoác Xanh", ẵm chiếc cúp hình Hội quán của sân đấu đăng cai giải danh giá bậc nhất của golf thế giới.
Kết quả này là mốc son mới trong sự nghiệp của McIlroy - thắng lợi thứ sáu ở cấp độ major, thứ 30 trên PGA Tour Mỹ, bên cạnh 21 cúp trên DP World Tour châu Âu và 122 tuần nắm ngôi số một thế giới. Trong hành trình đạt thành tựu hoành tráng đó, McIlroy không thể thiếu gia đình, nhất là bố Gerry và mẹ Rosie.
Gerry và Rosie yêu nhau trong thời gian cùng làm trong một quán bar ở Belfast, Bắc Ireland. Họ kết hôn đầu năm 1988, và một năm sau McIlroy chào đời.
Hồi đó Gerry đã chơi golf, có lúc đạt đỉnh trình nghiệp dư (không còn điểm chấp). Đi tập, ông cũng đưa Rory theo dù còn nằm xe nôi. Gerry muốn con trai cảm nhận cảnh quan, nghe được tiếng bóng. Nhờ đó, Rory sớm tiếp xúc môi trường golf, lên hai tuổi đã được bố tặng một bộ gậy nhựa.
Khi ba tuổi, McIlroy đã đòi bố đưa đi tập và gây chú ý bằng những cú phát dài 40 yard ở một sân gần nhà. Bên cạnh đó, anh còn luyện tập tại gia bằng các bài chip bóng vào máy giặt và xem băng kỹ thuật do danh thủ Nick Faldo hướng dẫn.
Trong giai đoạn sơ khởi, Gerry là người truyền cảm hứng cũng như dẫn dắt con trai. Sau đó, ông gửi gắm cho HLV Michael Bannon. McIlroy kể rằng bố còn khích lệ bằng cách chủ động điều chỉnh par sân cho anh có thành tích phấn khởi trong các buổi đánh tập.
Gia đình McIlroy thuộc tầng lớp lao động tay chân. Để có tiền cho McIlroy theo golf, ông Gerry đã phải nhận nhiều loại công việc khác nhau, từ pha chế đến lau dọn nhà vệ sinh, có thời gian phải làm 100 giờ mỗi tuần trong khi bà Rosie tăng ca đêm trong nhà máy. Vì chi phí golf cho Rory, cả gia đình bỏ luôn phần du lịch nghỉ dưỡng suốt một thập kỷ.
"Bố mẹ tôi chẳng mấy khi gặp nhau hàng ngày và cả gia đình không đi chơi đây đó cả 10 năm", Rory từng chia sẻ trên People.com hồi tháng 4/2025. Và anh khẳng định: "Tôi sẽ không bao giờ đền đáp hết được công ơn của bố mẹ nhưng ít nhất họ biết ngày nào đó sẽ không còn vất vả. Còn tôi cũng đã và đang làm mọi thứ để chăm sóc bố mẹ thật chu đáo".
Hiện, McIlroy nhận trên 13 triệu USD từ Masters, trong đó 8,7 triệu USD cho hai lần vô địch, còn tiền thưởng gộp trên PGA Tour gần 114,7 triệu USD qua 19 năm theo đuổi golf chuyên nghiệp. Đó là chưa kể các phần thu nhập rất lớn từ quảng cáo.
Ở Masters năm ngoái, McIlroy đăng quang sau khi hạ Justin Rose tại hố phụ, chấm dứt 11 năm khát danh hiệu major, đồng thời đạt mốc grand slam trong golf đỉnh cao khi sở hữu cả Masters, PGA Championship, US Open và The Open. Lúc đó, anh không có dịp công khai tri ân bố mẹ, do ông bà Gerry và Rosie vắng mặt. Theo McIlroy, bố mẹ không trực tiếp đến xem vì sợ mang vận xui cho con trai.
"Năm nay, tôi thuyết phục được bố mẹ đến xem và thực tế chứng minh suy nghĩ hồi năm ngoái của họ là sai lầm", McIlroy giải thích sau khi bảo vệ thành công Masters 2026 - nơi anh thắng ở điểm -12, với cách biệt một gậy so với vị trí nhì.
Ở trận đầu tiên trong ngày, đội bóng chuyền nữ Hà Nội đối đầu với Hóa chất Đức Giang Lào Cai (HCĐG Lào Cai).
CLB Hà Nội là tân binh của năm nay, và có sự đầu tư mạnh mẽ nhờ tiền từ nhà tài trợ. Tuy nhiên họ vẫn bị đánh giá thấp hơn so với HCĐG Lào Cai. Đội bóng này tuy gặp khó thời gian qua song vẫn là một tập thể mạnh với dàn vận động viên quá hiểu nhau.
Nhưng một lần nữa Hà Nội lại gây ngỡ ngàng. Dưới sự dẫn dắt của HLV Nguyễn Tuấn Kiệt, đại diện thủ đô chơi một trận đấu sòng phẳng, thậm chí có lúc áp đảo.
Đặc biệt phải kể đến ngoại binh người Đức Ivana Vanjak, người đã khiến hàng chắn của HCĐG Lào Cai phải "khổ sở" trận này. Khả năng vào đà của cô quá tốt, vượt trội hoàn toàn các tay chắn đối phương.
Ngày thi đấu xuất sắc của CLB Hà Nội kết thúc bằng chiến thắng đậm đà 3-0 (25-16, 25-19, 25-17). Đây là lần thứ 2 mà đội bóng tân binh vượt qua đối thủ mạnh. Trước đó ở lượt trận đầu tiên, họ xuất sắc đánh bại ứng viên vô địch Binh chủng Thông tin.
Về Binh chủng Thông tin, đội bóng áo lính tiếp tục thể hiện bộ mặt gây thất vọng. Họ được kỳ vọng sẽ đứng dậy sau trận thua khó tin trước CLB Hà Nội.
Đoàn quân của HLV Phạm Văn Long lại chưa cải thiện được gì khi đối đầu với VietinBank, một đội bóng cũng bị đánh giá thấp hơn. Các khâu bước một một lần nữa gặp vấn đề, khi các vận động viên liên tục mắc lỗi.
Khâu chuyền hai của Binh chủng Thông tin cũng không được mượt mà, dù HLV Phạm Văn Long nhiều lần hoán đổi giữa Lâm Oanh và Lại Thị Huyền.
Bên kia chiến tuyến, VietinBank lại chơi với tinh thần quyết tâm, máu lửa. Ngoài việc tận dụng sai lầm của đối phương, họ còn để lại nhiều tình huống phối hợp ăn ý, đẹp mắt. Kết quả là đội bóng ngân hàng giành chiến thắng với tỉ số đầy bất ngờ 3-0 (25-14, 25-22, 25-21).
Với Binh chủng Thông tin, hai trận thua đã phơi bày ra quá nhiều vấn đề. Họ cần phải cải thiện rất nhiều điều, trong đó có yếu tố tinh thần nếu muốn đua vô địch năm nay.
Phải đến khi gặp đội cuối bảng đã chắc chắn xuống hạng, Tottenham mới có chiến thắng đầu tiên tại Ngoại hạng Anh trong năm 2026. Ba điểm giúp thầy trò Roberto De Zerbi tiếp tục bám đuổi đội thứ 17 West Ham với khoảng cách hai điểm, khi giải còn bốn vòng.
De Zerbi giúp Tottenham cải thiện lối chơi nhưng chỉ giành được một điểm sau hai trận đầu cầm quân. Vì thế, áp lực đè nặng lên Spurs vẫn rất lớn. Tottenham nhập cuộc chủ động, nhưng sau 45 phút đầu, họ gần như không tạo ra cơ hội đáng kể nào.
Sự hứng khởi ban đầu của đội khách dần biến mất khi hiệp một khép lại mà không có pha dứt điểm trúng hướng cầu môn nào của đôi bên. Tình huống đáng chú ý nhất là việc Andre của Wolves không bị đuổi khỏi sân sau pha vào bóng thô bạo với Yves Bissouma - người vẫn thi đấu hết hiệp, trái ngược với đồng đội Dominic Solanke phải rời sân vì chấn thương.
Sang hiệp hai, De Zerbi tung Mathys Tel vào sân nhằm tạo đột biến. Cơ hội rõ ràng nhất ở đầu hiệp thuộc về Xavi Simons nhưng cú dứt điểm cự ly gần của cầu thủ Hà Lan lại đi chệch khung thành. Không lâu sau, Simons dính chấn thương và phải rời sân bằng cáng, làm dày thêm danh sách vắng mặt của Spurs.
Chủ nhà Wolves dù hết động lực vẫn vùng lên bắt đầu gây sức ép ngược, khi Adam Armstrong khiến hàng thủ đội khách nhiều phen chao đảo. Sau đó, cú đánh đầu uy lực của Rodrigo Bentancur buộc thủ môn Jose Sa phải cứu thua. Đó cũng là pha dứt điểm trúng hướng cầu môn đầu tiên của trận đấu.
De Zerbi từng nói ông không muốn thấy bất kỳ ai "khóc lóc" trong đội, sau khi Tottenham để Brighton gỡ hòa muộn tuần trước. Và đúng lúc CĐV Wolves bắt đầu hô vang "các người sắp khóc rồi đấy", cầu thủ vào sân thay người Joao Palhinha ghi bàn quyết định cho đội khách.
Từ quả phạt góc của Pedro Porro, bóng đến chân Richarlison trong pha lộn xộn. Cú dứt điểm của tiền đạo Brazil vô tình trở thành đường kiến tạo để Palhinha lập công. HLV De Zerbi lao vào sân mừng bàn thắng đầy cảm xúc, khi đó đã là phút 82.
Khi tin Everton gỡ hòa trước West Ham lan đến sân Molineux, CĐV Spurs ăn mừng như thể đã trụ hạng thành công. Nhưng niềm vui nhanh chóng tan biến khi West Ham lại ghi bàn ở phút bù và thắng 2-1, qua đó nắm lợi thế trước Spurs trong cuộc đua trụ hạng. Dù vậy, De Zerbi ít nhất đã có được một trong năm chiến thắng mà ông đặt mục tiêu để giữ đội ở lại Ngoại hạng Anh.
Trận thắng căng thẳng trên sân Wolves cũng giúp Tottenham tránh việc cân bằng kỷ lục buồn 16 trận liên tiếp không thắng tại giải VĐQG (mùa 1934-1935). Giữ sạch lưới lần đầu tiên kể từ đầu năm là tín hiệu tích cực cho De Zerbi, nhưng khó khăn vẫn ở phía trước khi tổng số ca chấn thương đã lên tới 11 người trước chuyến làm khách trên sân Aston Villa vào tuần tới.