Tôi và chồng có độ tuổi như vợ chồng tác giả bài viết: “Bài học tôi nhận được sau một năm ly hôn chồng”. Khi quyết định cưới, tôi cũng bằng đúng độ tuổi đó với suy nghĩ đã đủ chín chắn và trưởng thành nhưng cũng có thực tế nhiều trái ngược. Tôi từng nghĩ, con người khi đối diện với kinh tế, lúc nóng giận và sự tử tế với mọi người là mấu chốt quyết định số phận một đời người, đó cũng là sự lựa chọn.
Sau khi cưới, trải qua thời gian gắn bó rồi mới vỡ lẽ nhiều vấn đề không hợp nhau. Ngày ấy, chồng tôi tiết kiệm đến mức cả bản thân và người thân cũng không dám chi tiêu một số khoản mà tôi cho là cần thiết như: mua sắm cho bản thân, biếu bố mẹ hàng tháng, quà Tết,… Còn tôi khá thoải mái về những khoản đó, kể cả quà tặng họ hàng và láng giềng. Vợ chồng tôi đến với nhau trong sự độc lập kinh tế, thu nhập của tôi tương đối ổn. Tôi sống khá thoải mái hay nói đúng hơn là lãng phí. Tôi sẵn sàng chi vài triệu mua sắm online trong ngày theo sở thích cá nhân, có những món đồ mà đến giờ tôi còn chưa đụng tới. Những khoản tiền biếu, quà tặng gia đình nội ngoại đều do tôi chuẩn bị mỗi dịp như nhau thì tôi mới hài lòng.
Nhiều lúc tôi hờn trách chồng vì sự tiết kiệm đó. Cho đến này, sau cưới hơn sáu năm, chúng tôi có hai con, mọi chi phí tăng vọt, kinh tế khó khăn, thu nhập giảm đáng kể thì tôi mới thấm thía. Giờ như đổi vai ngược lại, tôi tiết kiệm đến mức keo kiệt với bản thân về các nhu cầu thiết yếu, làm đẹp và mua sắm vốn rất phụ nữ. Còn chồng là người lo lắng chính cho gia đình về các khoản sinh hoạt phí, sữa cho mẹ tuổi đã cao, cho các con, học phí,… Có những thời điểm tưởng chừng hôn nhân rạn nứt vì sự tiết kiệm của chồng, vì sự thoải mái chi tiêu của tôi.
Giờ nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi thầm cảm ơn chồng, đồng thời cũng nhận ra giá trị của sự tiết kiệm mà tôi từng thấy rất khó chịu, thậm chí cho là chồng quá ích kỷ và cả tiếc nuối vì trước đây mình chi tiêu quá thoải mái. Nên khi đọc bài viết trên, tôi thấy tiếc cho hôn nhân của hai bạn vì sự thoải mái của chồng và sự tiết kiệm của bạn. Mong hai bạn luôn sống vui khỏe và vững bước với sự lựa chọn của mình.
Việc không có con khiến tôi thấy mình may mắn. Tôi không thích có con nhưng lại thích có cháu. Tuy vậy, tôi luôn tôn trọng mọi quyết định, lựa chọn của chị dâu: chị không muốn sinh con cũng được, sinh một bé cũng được hay hai bé, ba bé đều được, sinh con trai hay con gái gì cũng được hết. Nói chung là tôi tôn trọng mọi lựa chọn trong việc sinh con của chị ấy.
Ở tuổi U45, tôi không thích có con bởi việc có con sẽ khiến tôi bị ràng buộc về mặc cảm xúc và tôi không thích điều này. Tôi thích cuộc sống tự do, thích gì làm nấy nhưng phải thượng tôn pháp luật. Lựa chọn sống tự do nhưng vi phạm pháp luật như cặp bồ với đàn ông đang có vợ chính là hành vi được xem là vô cùng ngu ngốc. Tôi yêu tự do, vì thế không sợ cô đơn và cũng chẳng có nhu cầu nuôi chó mèo, bởi một khi đã chọn nuôi chó mèo, cuộc sống tự do vốn đã không còn rồi.
Việc ai đó thích có con là sở thích cá nhân, việc ai đó không thích có con cũng là sở thích cá nhân, chúng ta nên tôn trọng sở thích của nhau. Tuy vậy, một khi đã chọn sinh con, hãy chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Đừng sinh con ra để rồi sau đó vu vạ rằng vì con nên mẹ phải chịu đựng hôn nhân địa ngục. Đừng đóng vai nạn nhân khi chính bạn đã lựa chọn sinh con. Vậy nên trước khi sinh con, hãy hỏi bản thân một chút, rằng mình sinh con vì điều gì? Vì mình thích mình muốn, vì chồng thích hay vì xã hội ai ai cũng sinh con nên mình cũng phải sinh con cho giống thiên hạ.
Sinh con mà không phải do mình thích, mình muốn chính là vô trách nhiệm với bản thân và với con trẻ; còn sinh con là do mình thích, mình muốn thì hà cớ gì lại đổ thừa vì con nên mẹ không thể ly hôn với người chồng vũ phu, cờ bạc, trăng hoa? Rồi luôn ca bài ca hi sinh vì con, rằng mẹ chọn hôn nhân địa ngục, tất cả là vì sự xuất hiện của con trong đời.
Tôi đang bầu những tháng cuối, bụng đã to, đi lại cũng nặng nề. Vậy mà thật sự, càng gần ngày sinh tôi lại càng thấy ngột ngạt khi ở nhà chồng. Bố chồng tôi là kiểu người trước mặt thì nói cười nhẹ nhàng, ai nhìn vào cũng nghĩ dễ chịu nhưng sau lưng, tôi nghe không ít lần ông nói những lời không hay về mình. Mẹ chồng suốt ngày kể chuyện ngày xưa rồi niệm Phật nhưng câu chuyện nào cuối cùng cũng quay về việc so sánh tôi với chị dâu. Lúc nào cũng là "ngày xưa chị nó thế này, chị nó thế kia", nghe riết mà mệt. Chồng tôi gần như đứng ngoài mọi chuyện, đi làm về là cầm điện thoại hoặc chơi game. Tôi có nói gì, anh cũng ậm ừ cho qua. Nhiều lúc tôi thấy mình như ở một mình, không có ai thật sự quan tâm.
Từ lúc bầu đến giờ, tôi ăn uống rất kém, một phần vì nghén, một phần vì đồ ăn trong nhà. Cơm nấu từ hôm trước, hôm sau hấp lại ăn tiếp, có khi hai ngày rồi vẫn dùng. Đồ ăn cũng vậy, cứ để tủ lạnh rồi hâm lại. Tôi không ăn nổi nhưng mỗi lần bỏ bữa, bố chồng lại nói tôi kén ăn, khó tính. Có những hôm nửa đêm đói quá, tôi phải tự ra ngoài mua gì đó ăn tạm. Lúc đi thì không sao nhưng lúc về, tôi thấy bố chồng nhìn với ánh mắt khó chịu, mặt hằm hằm. Tôi cũng không muốn gây chuyện nên im lặng. Nhờ chồng đi mua giúp thì anh xị mặt ra, tỏ vẻ không vui, kiểu miễn cưỡng.
Đến chuyện phơi đồ cũng vậy. Nhà phơi trên tầng năm, tôi bầu to rồi nên hạn chế leo cầu thang nhiều. Tôi nói với chồng là tôi bỏ quần áo vào máy giặt (máy giặt ở tầng một), khi nào anh đi làm về phơi giúp tôi. Nhưng mẹ chồng lại bảo tôi ở nhà không làm gì thì lên phơi cho chồng còn nghỉ ngơi. Chồng tôi cũng không đỡ việc cho tôi nữa, cứ mặc kệ như vậy. Nhiều lúc tôi nằm nghĩ, thấy tủi thân vô cùng. Tâm sự với mẹ đẻ, mẹ khuyên tôi là lấy chồng thì phải quen với nếp sống nhà chồng, lựa lựa mà sống, làm vợ và sắp làm mẹ rồi, phải trưởng thành hơn. Tôi chưa bao giờ thấy buồn và cô đơn như lúc này. Mong được mọi người chia sẻ.
Tôi mới ra trường một năm, muốn phụ giúp mẹ thêm, hơn nữa quen chưa lâu nên tôi muốn tìm hiểu thêm. Tôi bảo anh sang năm cưới. Anh nói cả gia đình đang đợi tin cưới của chúng tôi, giờ xuống nhà tôi đặt vấn đề cho hai đứa chẳng nhẽ chỉ để nghe câu nói chờ thêm thời gian của tôi. Anh bảo nếu tôi có suy nghĩ như vậy thì cả hai dừng lại. Nghe câu nói của anh, tôi thật sự sốc, chẳng lẽ chỉ vì tôi muốn cưới chậm hơn mà anh đối xử với tôi như thế?
Cả một đêm dài tôi thức trắng chỉ để xem lại những tin nhắn trước đây, nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp đã qua. Tôi không thể chối bỏ tình cảm của mình, cũng cố gắng níu kéo nó. Hôm sau tôi nhắn tin với anh, đồng ý cuối năm tổ chức cưới, thế nhưng anh lại thay đổi quyết định, bảo cần thời gian suy nghĩ lại chuyện tình cảm của hai đứa. Tôi đợi tin nhắn của anh trong vô vọng. Không để tình yêu của mình im lặng như vậy, tôi gặp anh, muốn nghe lý do từ anh. Từng lời anh nói đều làm tim tôi đau nhói, anh bảo tôi không còn quan trọng trong cuộc đời của anh. Chẳng lẽ tình cảm tôi dành cho anh như vậy vẫn chưa đủ hay sao, tôi đã làm tất cả để giữ nó. Giờ đây tôi phải làm sao đây?