“Tôi đã nghiên cứu và học hỏi để xây dựng lối chơi, phương pháp tập luyện hay đấu pháp cho U.17 Việt Nam. Để tạo ra tập thể mạnh, HLV trưởng cần thay đổi tư duy và định hướng chơi bóng cho các cầu thủ, rồi tìm ra bộ khung triết lý vừa vặn với con người đang có. HLV cần thôi thúc ý chí của từng cầu thủ, làm tốt khâu tâm lý, giúp cầu thủ khát khao hoàn thiện bản thân và vào trận với ý chí rực lửa”, HLV Cristiano Roland trả lời Báo Thanh Niên cách đây tròn 1 năm, sau khi cùng học trò hoàn thành vòng bảng U.17 châu Á 2025 với 3 trận hòa tiếc nuối.
Tiếp quản tập thể rệu rã sau thất bại ở bán kết U.17 Đông Nam Á 2024, HLV Roland đã “thổi hồn” để tạo nên U.17 Việt Nam rực lửa, đánh bại cả Nhật Bản lẫn Uzbekistan ở giải giao hữu cùng năm, sau đó tiếp tục hòa Nhật Bản, Úc, UAE ở vòng chung kết châu Á 2025.
Cái tài của chiến lược gia Brazil là xây dựng lối chơi phòng ngự kỷ luật, nhưng không đá tiêu cực, mà triển khai bóng và vận hành tấn công bằng tư duy cực kỳ hiện đại. Đội bóng của Roland triển khai bóng bài bản từ thủ môn, tuần tự qua hàng thủ, rồi leo lên tuyến công bằng các pha đảo vị trí, di chuyển trực diện ấn tượng.
Hành trình vòng loại U.17 châu Á 2026 hoàn hảo với 5 trận toàn thắng (ghi 30 bàn, không thủng lưới), sau đó tiếp nối bằng tấm vé bán kết U.17 Đông Nam Á 2026 nhờ ngôi đầu bảng (14 bàn thắng, 0 bàn thua) cho thấy triết lý Roland đã thấm nhuần nhuyễn vào thế hệ trẻ, dù là lứa đàn anh năm ngoái với Duy Khang, Việt Anh, hay thế hệ này với Sỹ Bách, Đại Nhân, Nguyễn Lực. U.17 Việt Nam luân chuyển bóng nhanh, đánh biên hay trung lộ cũng đều đập nhả tí tách, khoa học và đẹp mắt. Trong khi các đội trẻ Indonesia, Thái Lan (đã bị loại) hay Malaysia trồi sụt, U.17 Việt Nam vẫn đi trên đường ray chiến thắng.
Tuy nhiên, bước vào trận gặp U.17 Úc ở bán kết vào ngày 22.4, U.17 Việt Nam sẽ ở thế “cửa dưới”. Bởi U.17 Úc không những là đương kim vô địch, mà còn đại diện cho nền bóng đá mạnh bậc nhất châu Á.
U.17 Úc nhẹ nhàng hoàn thành vòng bảng U.17 Đông Nam Á với 9 điểm sau 3 trận, lần lượt thắng U.17 Campuchia (2-0), U.17 Singapore (1-0) và U.17 Brunei (12-0) bằng lối chơi rất Úc: nhanh, mạnh và chính xác, cuốn phăng đối thủ bằng sức mạnh vượt trội.
Đặc biệt, ở các trận gặp Campuchia và Singapore, Úc vẫn chưa bung hết sức, khi xoay tua đội hình và thử nghiệm nhiều nhân tố trẻ. Đó là vị thế đội mạnh, khi chỉ dồn điểm rơi phong độ cho vòng knock-out.
Dù ở giải trẻ (U.17 hay bất cứ cấp độ nào khác), việc đánh giá thực lực các đội chỉ tương đối do mỗi lứa một khác, nhưng trải nghiệm đối đầu U.17 Úc ở vòng chung kết U.17 châu Á 2025 là bài học tham khảo để HLV Roland cùng học trò chọn cách đương đầu khi tái ngộ.
Ở trận đấu đó, U.17 Việt Nam bị đối thủ lấn lướt ở tuyến giữa lẫn hai biên. Với dàn cầu thủ có thể hình và tốc độ đậm chất châu Âu, U.17 Úc chiếm ưu thế trong tranh chấp. Đội tuyển có biệt danh “Socceroos” mở tỷ số, có ba lần sút bóng dội xà ngang. Nhưng, U.17 Việt Nam vẫn có trận hòa 1-1. Bàn gỡ đến đầu hiệp 2, ở tình huống tổ chức tấn công từ một pha… ném biên bên cánh phải. Hoàng Trọng Duy Khang đã băng vào như tia chớp, vượt mặt trung vệ Úc rồi sút bóng quyết đoán ở góc rất hẹp. U.17 Việt Nam đã lập công ở tình huống dàn xếp có xác suất ăn bàn rất nhỏ, nhưng chính điều đó lại tạo nên sự bất ngờ, khiến U.17 Úc không kịp đối phó.
Để một lần nữa ngáng đường U.17 Úc, U.17 Việt Nam cần khó đoán như vậy. Sự khác biệt có thể đến từ cách phối hợp triển khai bóng, lựa thời điểm tấn công hay con đường tiếp cận cầu môn. Dù vậy, vẫn có sự đồng nhất ở lứa U.17 trước và hiện tại. Đó là thể hình đẹp của dàn cầu thủ với chiều cao trung bình trên 1,74 m, cơ bắp và sức mạnh để không ngại đối đầu sòng phẳng, cùng tâm thế không còn lo sợ trước những đối thủ mạnh nhất châu Á.
HLV Roland khẳng định tinh thần là yếu tố cốt lõi tạo nên chiến thắng ở cấp độ đội trẻ. Điều này, U.17 Việt Nam có thừa. Đại Nhân cùng đồng đội đã sẵn sàng đá trận bán kết để đời và tiễn đương kim vô địch rời giải.
Nếu V-League có bảng xếp hạng riêng cho 3 vòng đấu gần nhất, vị trí cuối cùng chắc chắn thuộc về CLB Công an TP.HCM, đội có phong độ kém nhất giải thời gian qua.
Thất bại 0-3 trên sân nhà trước CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) đã đánh dấu trận thứ ba liên tiếp thầy trò HLV Lê Huỳnh Đức thua đậm, đều trước các đội phía bắc. Trước đó, đại diện miền Nam thua 0-3 trên sân Hải Phòng và 0-4 trên sân Thanh Hóa. 3 thất bại, 0 bàn thắng, 10 bàn thua, CLB Công an TP.HCM đang chơi kém hiệu quả hơn cả những đội nhóm cuối như Đà Nẵng, PVF-CAND.
Nhìn rộng ra, CLB Công an TP.HCM đã thua 5 trong 7 trận gần nhất. Học trò Lê Huỳnh Đức chỉ thắng được PVF-CAND và HAGL tính từ đầu năm 2026 đến nay. Khủng hoảng toàn diện đẩy CLB Công an TP.HCM từ thế đua vô địch tụt xuống tranh hạng ba, rồi rơi xuống giữa bảng.
"CLB Công an TP.HCM đã chơi trận dở nhất từ đầu giải", HLV Lê Huỳnh Đức nói sau trận thua Hải Phòng. Nhưng, nếu cái dở chỉ dừng ở 1 trận đấu, cựu tuyển thủ Việt Nam cùng học trò đã không tụt sâu đến thế. 3 trận đã qua, CLB Công an TP.HCM không chỉ mắc nhiều sai lầm, phòng ngự lỏng lẻo (thủng lưới trung bình 3,33 bàn/trận), tấn công yếu ớt (không ghi được bàn), mà còn thể hiện tinh thần bạc nhược. HLV Lê Huỳnh Đức nhận lỗi khi nói "trách nhiệm của tôi là chưa thể thúc đẩy cầu thủ làm việc tốt hơn". Đó là sự thừa nhận dũng cảm và thẳng thắn của chiến lược gia cá tính bậc nhất giải. Tuy nhiên, nhận lỗi rồi... sao nữa, lại là câu hỏi vẽ nên tương lai mờ mịt của Lê Huỳnh Đức ở chính đội bóng mang phiên hiệu gợi nhớ thời huy hoàng của ông.
Điểm sáng hiếm hoi của CLB Công an TP.HCM từ đầu năm 2026 chỉ đến từ hai Việt kiều: Lê Giang Patrik và Ngô Văn Khoa.
Thủ môn Lê Giang Patrik liên tục cứu thua, điển hình là trận gặp CLB CAHN với 5 pha đẩy bóng ngoạn mục. Văn Khoa là bản hợp đồng thành công, khi hòa nhập cực nhanh và ghi 3 bàn thắng, vươn lên trở thành chân sút số một. Tốc độ, sự lắt léo, và trên hết là "bình" nhiệt huyết tràn đầy giúp Khoa Ngô trở nên đáng xem ở hành lang trái. Một đốm sáng lẻ loi, giữa tập thể tấn công hời hợt mà HLV Lê Huỳnh Đức vẫn đang loay hoay.
Theo ông Lê Huỳnh Đức, nguyên nhân khiến hàng công CLB Công an TP.HCM trầy trật đến từ quá trình chuẩn bị. "Trước thềm mùa này, chúng tôi chỉ có 2 tuần chuẩn bị. Các cầu thủ đã được đăng ký đủ, không có thời gian thay đổi", cựu HLV Đà Nẵng bày tỏ.
Ông Lê Huỳnh Đức đang đề cập đến bài toán "khát" tiền đạo, nơi CLB Công an TP.HCM không có một trung phong đẳng cấp đúng nghĩa để cày kéo hàng công, như Jose Almeida hay Gaston Merlo thuở Huỳnh Đức còn cùng CLB Đà Nẵng tung hoành với hai chức vô địch V-League. Từng là trung phong lẫy lừng, Huỳnh Đức hiểu rõ một chân sút đẳng cấp có thể kéo đội bóng đi lên ra sao.
Lúc này, HLV Lê Huỳnh Đức chỉ có Nguyễn Tiến Linh, cầu thủ đã "tịt ngòi" 14 trận liên tục, cùng Đinh Thanh Bình, chân sút chưa bao giờ... giỏi với vỏn vẹn 18 bàn thắng trong 7 mùa đá V-League. Tiến Linh sa sút, nhưng cũng không có ai khả dĩ hơn.
Chưa đầy một mùa giải huấn luyện, không đơn giản để HLV Lê Huỳnh Đức xây dựng bản sắc cho đội bóng vốn dĩ thay cầu thủ liên tục. Đến HLV đẳng cấp như Alexandre Polking cũng cần đến mùa thứ ba nắm quyền mới giúp "con tàu" CLB CAHN đến gần ngai vàng V-League. Kiên nhẫn là chìa khóa thành công. Lê Huỳnh Đức là biểu tượng của thương hiệu bóng đá Công an TP.HCM, vậy nên, ông là người được chọn cho dự án bóng đá dài hạn. Mùa giải đầu tiên, khi đội nhà chưa thực sự "mạnh vì gạo", đòi hỏi CLB Công an TP.HCM phải đua tranh với CLB CAHN, Thể Công Viettel, Ninh Bình hay Hà Nội là phi lý.
Tuy nhiên, CLB Công an TP.HCM cần tinh thần chiến đấu. Thắng hay thua, đội vẫn phải chơi hào sảng và quyết tâm. "Phải gắng từng trận, bại không nản, thắng không kiêu. Trận nào cũng đá với tinh thần quyết thắng", Lê Huỳnh Đức nói. Nhưng lúc này, đội bóng của ông chưa làm được.
Chính thái độ đối mặt với thất bại mới là yếu tố định đoạt chiếc ghế của HLV Lê Huỳnh Đức, thứ sẽ lung lay nếu đội tiếp tục không thắng CLB Hà Tĩnh ở vòng 20.
Phút bù thứ 5 hiệp hai, trên sân Hàng Đẫy, trọng tài Nguyễn Viết Duẩn rút thẻ vàng với hậu vệ Trương Thanh Nam của Thanh Hóa, sau pha xoạc bóng quyết liệt với Wesley Nata ở sát khu kỹ thuật Thể Công. Các thành viên chủ nhà tỏ ra bất bình, cho rằng đó phải là thẻ đỏ.
HLV Velizar Popov liên tục vung tay và gào thét dữ dội nhắm về phía trọng tài chính. Trước phản ứng ấy, ông Duẩn rút thẻ vàng cho Popov. Nhưng HLV Thể Công không phục, càng lao vào sân để áp sát mặt trọng tài. Hệ quả, ông phải nhận thẻ vàng thứ hai.
Sau khi được can ngăn, nhà cầm quân sinh năm 1976 giật phắt thẻ HLV đang đeo trên cổ rồi ném mạnh về phía khu kỹ thuật. Ông vẫn ngồi ở ghế và chỉ di chuyển vào phòng thay đồ khi bị trọng tài chính nhắc nhở lần thứ hai.
Ban tổ chức V-League là Công ty cổ phần bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam VPF sau đó gửi hồ sơ lên LĐBĐ Việt Nam (VFF) đề nghị ra án phạt với hành vi quá khích, gây ảnh hưởng đến hình ảnh giải đấu của HLV Popov. Đến hôm nay, Ban kỷ luật VFF quyết định cấm HLV người Bulgaria bốn trận và phạt 20 triệu đồng.
Việc HLV phản ứng trọng tài quá mức rồi ném thẻ ở V-League từng có tiền lệ bị phạt ở mùa 2023-2024. Đó là ông Trần Tiến Đại, khi ấy là Giám đốc kỹ thuật CLB Công an Hà Nội, bị cấm 5 trận vì phản ứng tương tự trong trận thắng Bình Dương 3-0. Trận đấu cũng diễn ra trên sân Hàng Đẫy và trọng tài Duẩn bắt chính.
Tuy nhiên, HLV Popov không hài lòng vì ban tổ chức chỉ xem xét một phía, và cho rằng trọng tài Duẩn cũng mắc nhiều lỗi. Ông khẳng định sẽ tiếp tục phản ứng trước những quyết định sai. "Tôi muốn V-League chấm dứt những quyết định bất công từ trọng tài", Popov nói với VnExpress. "Tôi sẽ chiến đấu đến cùng, vì công bằng cho đội bóng và cầu thủ. Không ai có thể làm lay chuyển hay ngăn cản tôi".
Cho đến trưa nay, Thể Công chưa có quyết định khiếu nại án phạt của HLV Popov. Nếu không có thay đổi, họ sẽ vắng HLV trưởng ở bốn trận V-League, lần lượt đấu HAGL (sân nhà), Đà Nẵng (khách), Ninh Bình (nhà) và Hà Tĩnh (khách).
Popov là mẫu HLV cá tính. Ông từng nhận 13 thẻ vàng và 2 thẻ đỏ ở V-League, sau ba mùa giải dẫn dắt Thanh Hóa và Thể Công. Bên cạnh đó, HLV 50 tuổi cũng nhiều lần nhận án phạt nguội vì lỗi phản ứng trong sân hoặc phát ngôn công kích trọng tài và ban tổ chức.
Popov từng gọi trọng tài Lê Vũ Linh là "sát thủ chuyên nghiệp", sau trận Thể Công hòa SLNA 1-1 ở vòng 17 mùa này. Tuy nhiên, ban tổ chức không đề xuất xử phạt.
Trong quá khứ, tuyển nữ Việt Nam từng được trao cho nhiều HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Tuy nhiên, suốt 10 năm qua, dẫn dắt đội tuyển là HLV Mai Đức Chung.
Đây là giai đoạn rực rỡ nhất của bóng đá nữ Việt Nam, khi lần đầu được tham dự World Cup (năm 2023), vô địch Đông Nam Á 2019 và giành bốn HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Sau giải Asian Cup 2026, nơi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng, HLV Chung quyết định rút lui.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận về việc chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên vì đảm bảo được yếu tố tài chính, cũng như sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
Điều này được Phó chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú giải thích thêm trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở Hà Nội sáng nay. "Làm bóng đá nữ khó không kém bóng đá nam", ông Tú nói. "Một HLV ngoại cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì mới có thể đảm đương nhiệm vụ thuận lợi".
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản - nền bóng đá nữ số một châu Á. Thái Lan là một điển hình, với HLV Miyo Okamoto (2021-2023) rồi cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025). Tuy nhiên, họ vẫn không đạt thành công như mong đợi.
Theo ông Tú, đặc thù ở Việt Nam rất khác, xét trên từ hàm lượng sức ép cũng như các yếu tố ngoại cảnh. Điều này dẫn đến việc chiến lược ở tuyển nữ là ưu tiên HLV nội, còn tuyển nam thì ngược lại. "Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn", ông Tú cho hay. "Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công cho tuyển nam".
Thực tế, từ tháng 9/2024, VFF đã lên kế hoạch chuẩn bị cho người kế nhiệm HLV Mai Đức Chung, khi đưa ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý. VFF đánh giá đây là cơ hội để ông Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Bản thân ông Phúc cũng hội tụ nhiều yếu tố cần thiết, như chuyên môn và kinh nghiệm, với hơn 30 năm làm công tác huấn luyện. Ông Phúc cũng đã có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ. "Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này", Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. "Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ".
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng qua. Nhà cầm quân 62 tuổi đánh giá cầu thủ nữ Việt Nam có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. "Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm", HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. "Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập", ông nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.