Ngày 20.4, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, Công an xã Lương Sơn đã thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với ông Bùi Văn Phúc (45 tuổi, cựu cán bộ Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy Hòa Bình cũ) về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
Kết quả điều tra ban đầu xác định, năm 2024, thông qua mối quan hệ quen biết, ông Phúc tiếp cận bà T. (37 tuổi, trú tại Hà Nội). Ông Phúc tự giới thiệu bản thân có khả năng “chạy việc” trong lĩnh vực ngân hàng.
Tin tưởng, bà T. đưa cho ông Phúc số tiền 50 triệu đồng để xin việc. Tuy nhiên, sau thời gian dài không thực hiện được cam kết, ông Phúc chiếm đoạt toàn bộ số tiền này.
Sau khi tiếp nhận đơn tố giác, Công an xã Lương Sơn đã triển khai đồng bộ các biện pháp nghiệp vụ, khẩn trương xác minh, truy tìm đối tượng. Quá trình lẩn trốn, ông Phúc thường xuyên di chuyển qua nhiều địa phương, gây khó khăn cho công tác truy bắt.
Đầu tháng 4.2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra quyết định khởi tố bị can, đồng thời ra lệnh bắt bị can để tạm giam đối với ông Bùi Văn Phúc.
Công an nhấn mạnh, vụ việc là lời cảnh báo đối với người dân về thủ đoạn lừa đảo thông qua hình thức xin việc làm của các đối tượng xấu.
Người dân cần nâng cao cảnh giác, tìm hiểu kỹ thông tin, thực hiện đúng quy định pháp luật khi tìm kiếm việc làm.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Tạm giữ tài xế xe ôm công nghệ dùng hung khí đánh người ở phường Bình Hưng Hòa

Theo thông tin ban đầu, người liên quan là Trần Văn Hòa (37 tuổi, ngụ phường Bình Hưng Hòa), tài xế xe ôm công nghệ.
Trước đó vào khoảng 11h45 ngày 16-4, sau khi đưa con đi học, Hòa chạy xe máy điện di chuyển từ đường Lô Tư ra đường Mã Lò. Khi đến khu vực ngã ba Lô Tư - Mã Lò, xe của Hòa va chạm với xe máy do anh M.X.B. (20 tuổi) cầm lái chở theo N.N.K. (18 tuổi), đang lưu thông theo hướng về đường Tân Kỳ Tân Quý.
Sau va chạm, hai bên xảy ra cự cãi. Trong lúc mất bình tĩnh, Hòa đã dùng tay đánh vào người anh B., sau đó móc trong cốp ra gậy kim loại dạng 3 khúc đánh vào vai, hông anh B.
Bị hành hung bất ngờ, anh B. buộc phải bỏ chạy. Khi người dân xung quanh can ngăn, đối tượng rời khỏi hiện trường.
Nhận tin báo, lực lượng công an nhanh chóng vào cuộc xác minh, truy xét. Đến 14h10 ngày 18-4, cơ quan chức năng đã mời Hòa về trụ sở làm việc, đồng thời thu giữ phương tiện và tang vật liên quan.
Hiện vụ việc đang được tiếp tục điều tra, làm rõ để xử lý theo quy định pháp luật.
Công an TP.HCM khuyến cáo người dân khi tham gia giao thông cần giữ bình tĩnh, ứng xử văn minh, không giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực. Mọi hành vi sử dụng hung khí, cố ý gây thương tích cho người khác đều có thể bị xử lý nghiêm theo quy định pháp luật, thậm chí truy cứu trách nhiệm hình sự.
Trong trường hợp xảy ra va chạm, người dân nên ưu tiên đảm bảo an toàn, liên hệ lực lượng chức năng để được hỗ trợ giải quyết đúng quy định, tránh những hậu quả đáng tiếc.
Công an TP.HCM nhấn mạnh mọi hành vi sử dụng hung khí, giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực nơi công cộng đều tiềm ẩn nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng, có thể bị xử lý hình sự với khung hình phạt nghiêm khắc.
Chỉ một phút nóng giận, các đối tượng có thể phải đối mặt với trách nhiệm pháp lý nặng nề, ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai bản thân và gia đình. Người dân khi tham gia giao thông cần tuyệt đối kiềm chế, không mang theo hung khí, không manh động khi xảy ra va chạm; đồng thời chủ động trình báo cơ quan công an để được giải quyết theo đúng quy định pháp luật. Mọi hành vi côn đồ, coi thường pháp luật sẽ bị phát hiện và xử lý nghiêm, không có vùng cấm.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Thực tế gần đây, xuất hiện nhiều bài viết trên mạng xã hội người đăng hay đặt câu hỏi chung chung là quán ăn đắt hay rẻ, không đưa ra khẳng định hay kết luận mà để cộng đồng mạng tự nhận xét.
Đầu tiên là vụ ghẹ đỏ ở phường Sầm Sơn (Thanh Hóa) giá 1,7 triệu đồng/kg, rồi kế đến là đĩa cơm 35.000 đồng ở xã Tuyên Quang (thành phố Phan Thiết cũ, nay là tỉnh Lâm Đồng), và mới đây là vụ ly chè thập cẩm 170.000 đồng ở Huế.
Thế rồi, mạng xã hội chia phe bình luận, người khen thì nói giá bình thường, hợp lý với dịp lễ, quán ăn ở khu du lịch; còn người chê thì so sánh với nơi khác, thời điểm khác và cho rằng giá đắt.
Điểm chung sau những lời khen - chê đó, chính quyền địa phương phải vào cuộc xác minh, làm rõ ai đúng, ai sai. Qua đó, hoặc bảo vệ người tiêu dùng; hoặc bảo vệ ngành du lịch, bởi đằng sau những lời khen chê trên mạng là sinh kế của hàng ngàn người lao động.
Dưới góc độ pháp lý, luật sư Phạm Thị Kim Trương, Công ty luật LTT & Lawyers cho biết đối với hoạt động kinh doanh dịch vụ ăn uống, các tổ chức, cá nhân kinh doanh phải niêm yết giá, công khai thông tin về giá bán hàng hóa, dịch vụ theo quy định của luật Giá năm 2023.
Khi ăn uống, chủ quán và khách hàng rất hiếm khi ký hợp đồng mà thường trao đổi thực đơn, hỏi giá trước khi ăn, giao dịch mua bán được xác lập nhanh chóng, chủ yếu bằng lời nói.
Theo quy định, các mặt hàng này không thuộc danh mục hàng hóa, dịch vụ cần phải kê khai, đăng ký giá mà do tổ chức, cá nhân kinh doanh tự quyết định. Giá bán hàng hóa dựa vào nhiều yếu tố như nguyên liệu, nhân công, vị trí kinh doanh, thời điểm lễ, tết, thuế, phí… Do đó, giá bán có thể được điều chỉnh, thay đổi hợp lý.
Trên cơ sở trao đổi và thông tin về giá, khách có quyền đồng ý sử dụng hoặc không sử dụng. Nếu một trong các bên có xung đột về giá cả, pháp luật luôn ưu tiên sự thỏa thuận, thương lượng, đối thoại. Trường hợp không đạt được sự thống nhất, một bên có quyền phản ánh, khiếu nại.
Theo luật sư Trương, nếu có bằng chứng chứng minh việc các bên đã thỏa thuận, trao đổi về giá trước khi sử dụng hoặc đã hoàn tất thanh toán sau khi sử dụng mà không có bất kỳ khiếu nại nào ngay tại thời điểm đó về giá đối với bên bán thì hành vi cung cấp, chia sẻ thông tin không đúng sự thật có thể bị coi là vi phạm pháp luật.
Luật sư Phạm Thị Kim Trương cho biết mọi người có quyền chia sẻ ý kiến và trải nghiệm của mình nhưng cần dựa trên thông tin có căn cứ, trung thực và đúng quy định.
Ranh giới giữa việc nêu cảm nhận cá nhân và "nói xấu" khác biệt ở chỗ thông tin được đưa ra có đầy đủ, đúng sự thật, có căn cứ và có làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của cơ quan, tổ chức, cá nhân hay không. Nếu thông tin có nội dung xuyên tạc, bịa đặt, vu cáo làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của cơ quan, tổ chức, cá nhân thì có thể bị xử lý.
Cụ thể, việc quay phim, chụp ảnh, đăng tải hình ảnh, địa chỉ cơ sở kinh doanh mà không được sự đồng thuận của bên bán và lợi dụng mạng xã hội để cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân có thể bị phạt tiền từ 10 - 20 triệu đồng.
Ngoài xử phạt hành chính, nếu có căn cứ chứng minh tổn thất thực tế thì bên bị ảnh hưởng có quyền yêu cầu người đưa ra thông tin xin lỗi công khai và bồi thường thiệt hại.
Đặc biệt, nếu cá nhân bịa đặt hoặc loan truyền những điều biết rõ là sai sự thật nhằm xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác còn có thể bị xem xét trách nhiệm hình sự theo quy định tại điều 156 bộ luật Hình sự.
"Pháp luật có thể điều chỉnh hành vi, nhưng để xây dựng một môi trường văn minh, điều quan trọng hơn là ý thức của mỗi cá nhân khi tham gia không gian mạng. Một câu hỏi, một bài đăng chia sẻ cảm nhận cá nhân tưởng như vô hại nhưng nếu thiếu trách nhiệm, hoàn toàn có thể trở thành nguồn khởi phát cho những tổn hại không đáng có đối với người khác và cả cộng đồng", luật sư Trương nhìn nhận.
Tin Gốc: Thanh Niên

Biết con bị não bẩm sinh từ trong bụng mẹ, nhiều người khuyên bỏ con nhưng ông Nguyễn Văn Mạnh vẫn quyết định giữ lại. Hơn một thập kỷ lênh đênh trên sông Sài Gòn, người cha ấy chắt chiu từng vỏ lon 200 đồng để đổi lấy tiền thuốc cho đứa con gái 26 tuổi nhưng chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg.
Buổi sáng đầu tháng 4.2026, chúng tôi tìm đến "nhà" của ông Nguyễn Văn Mạnh. Đó là chiếc ghe cũ rộng chưa đầy 5 m2 neo dưới chân cầu Bình Lợi. Trưa nắng gắt, ông Nguyễn Văn Mạnh lui cụi bên chiếc bếp ga mini đã hoen rỉ. Ngồi trong ghe là chị Nguyễn Thị Kiều Loan (26 tuổi) - con gái của ông Mạnh.
Chị Loan mắc bệnh não bẩm sinh, chỉ nặng vỏn vẹn 15 kg. Chị không thể giao tiếp hay đi lại như người bình thường. Mọi sinh hoạt từ tắm rửa, vệ sinh đến ăn uống của chị đều gói gọn trong đôi tay gầy guộc của người cha. Đôi mắt ngây dại nhưng khuôn mặt luôn nở nụ cười vô hồn khi thấy cha bưng bát cơm đến gần.
Trước khi trở thành "cư dân" trên sông Sài Gòn, ông Mạnh từng có những ngày tháng bám trụ bằng nghề bán vé số. Song, một tháng tiền thuê trọ và điện nước ngốn vài triệu đồng, trong khi mỗi ngày đi mòn gót, ông cũng chỉ lời được 100.000 - 200.000 đồng.
"Tiền đâu mà đóng nổi. Bán vé số mà mang con theo thì người ta nói mình ác. Nhưng để nó ở nhà một mình thì quá nguy hiểm, không ai lo", ông Mạnh nhớ lại lý do chọn lênh đênh trên sông Sài Gòn cách đây 15 năm.
Chiếc ghe cũ trở thành mái nhà và cũng là phương tiện mưu sinh duy nhất của hai cha con. Mọi đồ dùng trong "nhà" đều có tuổi đời bằng đúng thời gian họ lênh đênh. Tài sản quý giá nhất trên ghe là chiếc điện thoại cũ, là vật dụng duy nhất để ông Mạnh liên lạc với người vợ đang đi làm thuê ở nơi xa, mỗi tháng mới về thăm một lần.
Cuộc sống của hai cha con thuận theo con nước, lục bình trôi tới đâu, ghe trôi tới đó. Công việc chính của ông là vớt ve chai dọc mạn sông. Mỗi chiếc vỏ lon vớt lên bán được 200 đồng. Một ngày làm việc miệt mài giúp ông Mạnh kiếm được khoảng 70.000 - 80.000 đồng. Số tiền đó phải co kéo cho đủ tiền ăn của hai người.
Gánh nặng lớn nhất không nằm ở bữa cơm mỗi ngày, mà là khoản 2 triệu đồng tiền thuốc hằng tháng của chị Loan. Căn bệnh não bẩm sinh khiến chị bị chảy máu cam liên tục nếu không được uống thuốc đều đặn. Có những đợt trong túi hết tiền, ông Mạnh đành mang chiếc điện thoại đi cầm cố để có tiền mua thuốc cho con.
Khi chúng tôi hỏi về khó khăn của ông khi sống trên sông Sài Gòn, ông Mạnh kể rằng nỗi sợ lớn nhất đời ông là việc con gái bị sóng đánh rớt xuống sông. "Có lần một chiếc ca nô chạy qua tạo sóng quá mạnh, hất văng con tôi xuống sông". May mắn ông cứu kịp, nhưng từ đó, dù là lúc ăn hay nằm ngủ trong lòng ghe, chị Loan luôn phải mặc chiếc áo phao màu xanh sờn cũ.
Niềm an ủi lớn nhất trong cuộc đời ông Mạnh chính là tiếng cười của con gái. Suốt 26 năm qua, kể từ khi chị Loan chào đời với chẩn đoán não bẩm sinh, ông Mạnh hiếm khi thấy con khóc.
"Từ ngày nó đẻ ra tới giờ, kiếm tiếng khóc của nó cũng khó. Nó cười không à...", ông Mạnh nói, mắt không rời khỏi con.
Giây phút biết con không thể vẹn tròn như bao đứa trẻ khác, nỗi đau xót ấy cứ âm ỉ, cắt cứa vào gan ruột của người cha suốt mấy mươi năm. Ngày ngày nhìn con gái cười thơ dại, ông vừa thương con đến thắt lòng, vừa tự trách bản thân vì chẳng thể cho con một cơ thể lành lặn.
Tiếng cười thơ dại ấy vừa là niềm an ủi, vừa là nỗi đau thắt lòng của người cha. Những lúc mệt mỏi, ông Mạnh lại ngồi tâm sự với con. Người con gái ấy không hiểu lời cha nói, nhưng chị đáp lại bằng nụ cười.
"Nhìn nó cười mình cũng đỡ buồn", ông nói. Có lẽ đây là thứ ngôn ngữ duy nhất duy trì sợi dây liên kết giữa hai cha con.
Bản thân ông Mạnh cũng đang bị bệnh thận. Nhưng ông chọn chữa cho con trước, chữa cho mình sau. Đã 8 năm ông chưa về quê vì tiền ăn còn không đủ, lấy đâu ra tiền tàu xe.
Mỗi tối, khi TP.HCM lên đèn rực rỡ, chiếc ghe nhỏ lại lặng lẽ neo đậu dưới chân cầu Bình Lợi. chị Loan nằm ngủ trong lòng thuyền, còn ông Mạnh trải chiếc võng ra mạn, nhìn sóng nước dập dềnh.
Ước mong duy nhất của người cha nghèo lúc này không phải là sự giàu sang, mà chỉ mong trời Phật cho sức khỏe để sống tiếp, vì "mình chết đi rồi thì ai lo cho con". Câu hỏi ấy rơi vào thinh lặng của dòng sông Sài Gòn, đau đáu dưới những nhịp cầu.
Tin Gốc: Thanh Niên

