Cũng đã gần một năm tròn kể từ ngày mất của bà Nguyễn Thị Thành, bà chủ quán The Lunch Lady, chúng tôi ghé lại quán ăn bình dân nổi tiếng thế giới nằm dưới chân chung cư Nguyễn Đình Chiểu, phường Tân Định (TP.HCM). Từng được đông đúc thực khách nước ngoài lẫn người dân TP.HCM ghé ăn, quán ăn hiện ra sao sau khi bà chủ qua đời?
Vẫn là khung cảnh của quán ăn quen thuộc của quán ăn có tuổi đời hơn 3 thập kỷ, vẫn khách Việt lẫn khách Tây đều đặn ghé ăn, nhưng bóng dáng quen thuộc của bà chủ The Lunch Lady nay đã không còn nữa, để lại cho thực khách cũng như người thân bán cùng ít nhiều trống trải.
Những ngày giữa tháng 4 nóng như đổ lửa, quán ăn nép mình dưới tán cây bàng khiến khách cảm thấy thoải mái, dễ chịu khi đến ăn. 10 giờ 30 phút, quán bắt đầu mở cửa đón khách, ông Nguyễn Văn Kháng (59 tuổi, chồng của bà Thành) cùng người nhà vẫn như thường lệ đã chuẩn bị đầy ắp nguyên liệu trong tủ kính, giữ nồi nước lèo nóng hổi trên bếp.
Thấy tôi, ông chủ cười hiền, niềm nở tiếp chuyện. Gần 1 năm sau biến cố ập đến với vợ, ông cùng người thân tiếp tục bước tiếp, tiếp tục duy trì quán ăn tâm huyết mà vợ đã dành cả tuổi trẻ để gầy dựng.
Sau khi bà Thành đột ngột qua đời hồi cuối tháng 5 năm ngoái, hậu sự được gia đình chu toàn, khoảng một tháng sau, quán mới mở cửa trở lại. Từ thời điểm này, người chị thứ 2 của bà Thành trực tiếp đứng quầy chế biến, ông Kháng và một người trong nhà phụ gọi món và bưng bê. Riêng khâu nấu nướng mỗi ngày do người chị lớn đảm nhận, dựa theo công thức cũ.
Nhìn người thân trong gia đình vẫn miệt mài phục vụ thực khách ghé ủng hộ, ông chủ trầm ngâm, kể: “Từ sau tết, người chị lớn thay vợ tôi nấu chính cùng một người anh của vợ phụ quán bao năm qua cũng đột ngột qua đời. Đó là lý do quán nhiều lần tạm nghỉ bán. Giờ đây, người cháu trong nhà là “truyền nhân” của vợ tôi tiếp tục kế thừa, còn tôi và một vài người thân vẫn phụ các công việc ở quán, đón khách, thu tiền…”, ông Kháng nghẹn ngào chia sẻ.
Quán vẫn phục vụ các món quen thuộc suốt bao năm qua như bún Thái, miến gà, bún mọc, mì Quảng, mì gà tiềm, cà ri gà, bún thịt nướng, bún mắm, bún bò Huế, bánh canh cua, hủ tiếu bò kho với giá từ 50.000 đồng, không thay đổi suốt nhiều năm qua.
Sở dĩ quán ăn bình dân của gia đình bà Nguyễn Thị Thành nổi tiếng thế giới, xuất phát từ lần gặp gỡ định mệnh với cố đầu bếp Anthony Bourdain. “Vua ẩm thực Mỹ” Anthony Bourdain ghé ăn vào năm 2009 và đặt tên quán là The Lunch Lady, là bước ngoặt để quán ăn của bà “đổi đời” đến bà chủ cũng không tưởng tượng nổi.
Thời điểm đó, quán ăn này được vị đầu bếp huyền thoại giới thiệu trong show truyền hình “No Reservations” với những lời khen dành cho người phụ nữ Việt Nam có nụ cười nhân hậu.
Ông đã ví bà Thành như một “huyền thoại”, sau khi thưởng thức món bún bò Huế tại quán nhỏ này, cùng với đó là lời nhận xét có cánh: “Món ăn làm cho tôi có cảm giác gần gũi. Thật không thể tin được cô ấy có thể trộn nhiều loại gia vị trong một nồi nước và cho ra hương vị tuyệt vời. Tôi rất thích cách cô ấy dùng khóm để tạo ra chất axit làm mềm thịt”.
Cũng từ đây, cái tên The Lunch Lady do ông Anthony đặt được bà chủ sử dụng như để thể hiện sự cảm mến và biết ơn, trước tình cảm của vị đầu bếp đến từ quốc gia xa xôi cách bà Thành nửa vòng trái đất.
Từ lúc nổi tiếng, quán không chỉ là địa chỉ ẩm thực quen thuộc của người Việt mà trở thành quán ăn được nhiều thực khách từ khắp nơi trên thế giới tìm đến, trở thành địa điểm không thể bỏ qua của nhiều du khách đến TP.HCM.
Chị Emma, một người Pháp cho biết trong lần đầu tiên đến Việt Nam cách đây không lâu, The Lunch Lady chính là một trong những nơi chị nhất định phải đến. Trước đó, chị đã biết tới quán khi được nhiều người bạn từng đến Việt Nam du lịch giới thiệu.
“Tôi rất thích món bún bò ở đây, thực sự rất ngon. Bà chủ cũng vô cùng tuyệt vời, rất niềm nở, chào đón khách. Khi hay tin bà qua đời, tôi đã thực sự rất buồn vì kỷ niệm với quán ăn này là một trong những kỷ niệm đẹp của tôi ở Việt Nam”, vị khách kể.
Người thân trong gia đình của bà Thành cũng cho biết rất nhiều du khách ở Canada đến TP.HCM du lịch cũng ghé quán. Trước đó, nhiều người đã thưởng thức các món Việt mang công thức của bà Thành ở nhà hàng tại đất nước này.
“Một số khách đến quán biết tin vợ tôi mất đã rất bất ngờ, xúc động, họ cũng lên nhà để có thể thắp cho vợ tôi nén nhang. Chính tình cảm của những vị khách Việt Nam lẫn khách nước ngoài đã khiến gia đình tôi vô cùng xúc động”, ông Kháng, chồng bà Thành bày tỏ.
Mới đây, đại diện Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết, chỉ trong 3 phút CSGT hóa trang trên cao tốc, lực lượng đã phát hiện, ghi hình 2 tài xế sử dụng điện thoại khi đang lái xe.
Trả lời PV Thanh Niên, lãnh đạo Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 cho biết, nhằm nâng cao hiệu quả xử lý, lực lượng đã triển khai biện pháp "hóa trang". CSGT mặc thường phục, ngồi trên các ô tô biển số trắng chạy lẫn trong dòng phương tiện, sử dụng thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ để ghi hình trực tiếp vi phạm.
Với cách làm này, người tham gia giao thông gần như không thể nhận biết sự hiện diện của lực lượng chức năng. Điều đó cũng đồng nghĩa, trên cao tốc, không cần thấy CSGT mà chỉ cần vi phạm là đã bị ghi nhận.
Theo quy định, hành vi sử dụng điện thoại khi lái xe trên cao tốc bị phạt từ 4 - 6 triệu đồng, đồng thời bị trừ 4 điểm giấy phép lái xe.
Lực lượng chức năng cảnh báo, ở tốc độ 100 km/giờ, chỉ cần rời mắt khỏi đường 1 giây, xe đã lao đi gần 30 m. Nếu mất tập trung 2 - 3 giây khi "lướt điện thoại", quãng đường mất kiểm soát có thể lên đến hàng chục mét.
Trong khoảng thời gian đó, tài xế gần như không có phản xạ để xử lý tình huống bất ngờ, rất dễ dẫn đến lệch làn hoặc va chạm dây chuyền.
Không chỉ lỗi dùng điện thoại, CSGT còn tập trung xử lý các hành vi nguy hiểm khác như chuyển làn không bật tín hiệu, dừng đỗ sai quy định, không đặt hoặc đặt sai cảnh báo khi xe gặp sự cố.
Đặc biệt, trên toàn tuyến cao tốc TP.HCM - Vân Phong, việc kiểm soát tốc độ cũng được tăng cường bằng hình thức mật phục 24/24, liên tục thay đổi vị trí kiểm tra.
Theo lực lượng chức năng, một thực tế phổ biến là nhiều tài xế chỉ chấp hành khi thấy CSGT. Khi không có lực lượng trên đường, hành vi vi phạm lại tái diễn, đặc biệt là lỗi sử dụng điện thoại, chuyển làn ẩu hoặc dừng đỗ sai quy định. Việc CSGT hóa trang vì thế được triển khai nhằm thay đổi tâm lý này.
Lãnh đạo Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 chia sẻ: "Việc CSGT hóa trang nhằm thay đổi tâm lý người tham gia giao thông, để họ nhận thức rằng ở bất kỳ đâu trên tuyến cũng có thể có lực lượng chức năng, từ đó không dám vi phạm. Mục tiêu cuối cùng là nâng cao ý thức chấp hành, bởi khi còn tâm lý e ngại bị xử phạt thì tài xế mới tuân thủ nghiêm quy định".
Theo đó, các tổ công tác sử dụng xe dân sự, di chuyển liên tục, bám sát dòng phương tiện. Thiết bị ghi hình được sử dụng để thu thập chứng cứ rõ ràng, phục vụ xử lý trực tiếp hoặc phạt nguội.
CSGT cũng lưu ý, toàn tuyến hiện đã được phủ kín camera phạt nguội. Kết hợp với lực lượng tuần tra hóa trang, việc kiểm soát không còn phụ thuộc vào chốt cố định, mà diễn ra liên tục trên toàn tuyến.
Thực tế cho thấy, tai nạn trên cao tốc thường có hậu quả nghiêm trọng, thậm chí không có cơ hội sửa sai. Với xe khách, hành vi chạy quá tốc độ hay "chạy ép" để đón khách còn nguy hiểm hơn, bởi rủi ro không chỉ dừng ở tài xế mà liên quan đến nhiều hành khách và phương tiện khác.
CSGT khuyến cáo các doanh nghiệp vận tải cần giám sát chặt chẽ tài xế qua thiết bị định vị GPS, xử lý nghiêm vi phạm để phòng ngừa tai nạn.
Nhân vật trong câu chuyện là Lâm Gia Bảo (19 tuổi), hiện sống cùng gia đình tại đặc khu Phú Quý (tỉnh Bình Thuận cũ). Không mặc cảm trước khiếm khuyết cơ thể, chàng trai khuyết tật chọn cách đối diện, lao động và kể câu chuyện của mình bằng thái độ lạc quan.
Do bại não, nửa người bên phải của Gia Bảo yếu hơn, tay chân kém linh hoạt, giọng nói cũng không rõ ràng. Phải đến năm 5 tuổi, em mới có thể vịn đứng và tập đi những bước chập chững. "Ngày em đứng lên được, ba mẹ mừng đến mức làm thịt heo mời bà con đến ăn", Bảo nhớ lại.
Năm 6 tuổi, Bảo vào lớp 1 nhưng đành xin nghỉ vì không thể theo kịp bạn bè. Mãi đến 10 tuổi, em mới biết đọc, biết viết khi xin học thêm tại lớp của một cô giáo gần nhà.
Cũng từ đó, Bảo bắt đầu hành trình tự học. Em dành dụm tiền trợ cấp để mua chiếc điện thoại đầu tiên, rồi tự mày mò học cách chỉnh sửa ảnh, làm video, tìm hiểu về thiết bị công nghệ, thậm chí tập chơi đàn organ trên điện thoại.
Đến năm 13 tuổi, Bảo bắt đầu nghĩ về việc tự kiếm sống. Khi được ba mẹ gợi ý bán vé số, em từng từ chối vì mặc cảm. Nhưng rồi sau đó, cậu bé thay đổi suy nghĩ. "Kiếm tiền bằng sức lao động của mình thì không có gì phải xấu hổ", Bảo chia sẻ.
Từ vài chục tờ vé số mỗi ngày, chàng trai khuyết tật dần quen việc, có thể bán khoảng 200 tờ. Nhờ vậy, mỗi tháng em kiếm được khoảng 6 triệu đồng - đủ để trang trải chi tiêu cá nhân và phụ giúp gia đình. Bảo cũng tích cóp để sắm máy quay, micro, điện thoại, máy tính phục vụ việc làm nội dung.
Khoảng 2 năm nay, Gia Bảo bắt đầu chia sẻ cuộc sống của mình lên mạng xã hội với kênh "Gia Bảo Vé Số". Những video giản dị ghi lại hành trình đi bán vé số, suy nghĩ về cuộc sống hay những khoảnh khắc đời thường đã nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Sau mỗi ngày làm việc, Bảo lại tự lên ý tưởng, quay video, chỉnh sửa rồi đăng tải. Với em, đó không chỉ là niềm vui mà còn là cách để kết nối với mọi người. "Em thấy mình may mắn vì có thể tự lập, tự kiếm tiền mà không phải phụ thuộc vào ai", Bảo chia sẻ.
Ba của Bảo, ông Lâm Văn Đảo (45 tuổi), một ngư dân quanh năm bám biển với những chuyến đánh bắt dài ngày, bộc bạch: "Chúng tôi nghĩ con sống tốt và tự lo được cho bản thân, biết vươn lên như bây giờ, đó mới là món quà lớn nhất".
Dù ít có cơ hội đi xa, nhưng nhờ mạng xã hội, Bảo kết nối được với nhiều bạn bè. Em cũng nhận ra vẫn còn không ít người mang mặc cảm vì khiếm khuyết của bản thân. Vì vậy, điều Bảo mong muốn là lan tỏa một phần năng lượng tích cực của mình đến những người đang gặp khó khăn.
"Dù hoàn cảnh không hoàn hảo, nhưng sống thế nào là do mình quyết định. Cứ mạnh dạn bước ra ngoài, lao động chân chính và học hỏi, rồi cuộc đời sẽ mỉm cười lại với bạn", chàng trai 19 tuổi nói.