Tôi vô tình đọc được bài viết của tác giả bệnh nặng, được vợ đã ly hôn cho về nhà nuôi dưỡng, lại nhớ câu chuyện của chính mình và muốn gửi đến mọi người có cách nhìn nhận riêng của từng việc.
12 năm trước, tôi bước vào cuộc hôn nhân với một người đàn ông thành đạt, tinh tế và là mối tình đầu của tôi. Ngày đó, tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ là một đường thẳng tắp của niềm vui. Nhưng cuộc đời vốn dĩ luôn có những khoảng hở mà ta không lường trước được. Khi con trai tròn một tuổi, tôi phát hiện chồng có nhân tình. Cảm giác lúc đó? Đau, buồn và tuyệt vọng. Nhưng thay vì chọn cách gào thét hay phơi bày mọi thứ, tôi chọn cách im lặng để quan sát.
Tôi nhìn người đàn ông ấy vẫn chăm sóc vợ con chu đáo, vẫn lo toan nhà cửa, xe cộ và đưa hết lương cho vợ hàng tháng. Tôi tự hỏi mình: “Trên đời này có ai trọn vẹn không?”. Tôi đã tự tìm câu trả lời bằng cách chấp nhận khuyết điểm đó của anh như lẽ đương nhiên của một người đàn ông có quá nhiều thứ để thỏa mãn bản thân. Suốt 10 năm, tôi lặng lẽ đứng sau, biết rõ từng bóng hồng đi qua đời anh nhưng vẫn giữ cho tổ ấm sự bình yên tuyệt đối.
Tôi bán bánh online, bán cho vui và để giao tiếp với xã hội, thích thì bán không thích thì cho. Niềm vui của tôi mỗi ngày là sự an yên của gia đình, con cái và cả chồng tôi. Nhưng khi anh bắt đầu thay đổi tính tình, mang những bực dọc bên ngoài về nhà, tôi biết giới hạn của mình đã chạm đến. Chúng tôi đã ngồi nói hết mọi chuyện với nhau và cuối cùng là thống nhất ly hôn. Ngày ra tòa, tôi chỉ cần tài sản chia đôi để tôi toàn quyền nuôi con. Anh lại làm tôi bất ngờ khi để lại tất cả tài sản, chỉ dắt chiếc xe máy ra đi tay trắng. Toàn bộ tài sản gồm một căn chung cư, hai căn nhà phố cho thuê, ôtô đều do anh tự làm nên bằng đôi bàn tay trắng, kể cả mảnh đất cha mẹ để lại anh cũng để cho mẹ con tôi.
Hai mẹ con tôi có cuộc sống đầy đủ và chưa từng phải lo nghĩ gì dù có anh hay không, nhưng tôi lại thấy cuộc sống không còn niềm vui nữa. Hóa ra, tiền bạc hay sự tự do tuyệt đối không làm tôi vui bằng cảm giác có một gia đình đúng nghĩa. Rồi sau những ngày chia cách, khi anh vẫn đều đặn gửi tiền nuôi con. Tôi đã nhắn một câu: “Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về”. Và rồi anh đã về, vẫn người đàn ông đó, có tâm, yêu thương và chăm sóc hai mẹ con hết lòng.
Giờ đây, anh lại ở đây, vẫn là người đàn ông của gia đình nhưng dịu dàng và thấu hiểu hơn. Có thể người ngoài sẽ nói tôi dại, sẽ lo lắng thay cho tôi về những rủi ro. Nhưng tôi chỉ cười, anh ấy sẽ tự biết lo cho bản thân và lo cho mẹ con tôi, những rủi ro đó có anh thì sẽ không bao giờ xảy ra. Hạnh phúc của tôi không ở cách mọi người nhìn, mọi sự phá xét của xã hội, nó nằm trong sự an yên của tâm hồn tôi, trong nụ cười của con trai và trong cách tôi lựa chọn nhìn nhận sự không hoàn hảo của bạn đời.
Vợ tôi đòi đi đám cưới bạn ở Đà Nẵng bốn ngày ba đêm. Tôi muốn đi theo nhưng cô ấy không cho. Tôi hỏi thiệp cưới đâu thì vợ bảo người ta ở xa, mời online nên không có thiệp. Tôi bảo cho xem tin nhắn mời thì vợ nói tôi xen vào riêng tư của cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Vào những năm 50, 60 của thế kỷ XX, việc ông bà nội hoặc ngoại có một mảnh vườn cách trung tâm đô thị khoảng vài km là điều không quá khó. Các cụ vừa làm nông nghiệp, vừa chạy chợ để mưu sinh. Dù khó nghèo nhưng 5-6 đứa con lần lượt ra đời rồi lớn lên theo thời gian. Khi các cậu, các dì lập gia đình, ông ngoại tôi cho mỗi người một mảnh đất khoảng 200 m2 trong khuôn viên khu vườn rộng khoảng 1.500 m2 để làm nhà ở. Thời đất nước còn chiến tranh thì làm nhà tranh vách đất, sau năm 1975 cuộc sống ổn định dần rồi khá lên thì được thay thế bằng nhà xây gạch kiên cố.
Theo suy nghĩ lúc ấy, ông tôi chừa một cái sân to ở giữa làm nơi sinh hoạt chung. Nhà của các cậu, dì đều quay mặt vào hướng sân to đó, mỗi nhà đều có cái sân riêng, lưng nhà đều quay ra đường, tất cả ra vào chung một cái cổng. Theo ông bà, ở như vậy để cả gia đình luôn đoàn tụ, sum vầy; anh em, con cháu có điều kiện đỡ đần nhau lúc khó khăn, nhất là vào những năm khi đất nước vừa thống nhất, những năm 80, 90 của thế kỷ XX kinh tế còn rất khó khăn. Nhiều người góp ý nên cho các con ra ở riêng hoặc ở trong cùng một khu vườn nhưng mỗi nhà làm trên một lô đất, có cổng đi riêng hướng ra phía đường nhưng ông tôi không nghe. Cả gia đình ở quây quần trong khu vườn như vậy để ông yên tâm.
Lúc ông bà còn sống, nhìn chung vẫn giữ được ổn định vì có ông bà ở giữa làm trung gian hòa giải các xích mích nảy sinh từ tiếng ồn, con gà, con chó... sang nhà nhau. Hơn nữa khi ông bà còn sống thì còn tiếng nói, không ai dám qua mặt. Mọi việc chỉ phát sinh thành vấn đề lớn hơn khi ông bà tôi không còn nữa. Những việc từ trước kia tưởng đã được giải quyết xong nhưng thực ra vẫn âm ỉ cháy, cộng với những việc phát sinh hiện tại nên bùng lên thành ngọn lửa lớn. Từ việc góp ý cho nhau đến mặt nặng mày nhẹ, rồi nhắc lại chuyện cũ, to tiếng, thậm chí chửi bới nhau, khích bác, gây gổ, có lúc còn xúc phạm nhau. Việc ra vào chung một cái cổng, người thích khóa cho an toàn, người muốn mở thường xuyên để tiện ra và; rồi đời sống khấm khá hơn con cháu có xe máy, ôtô thỉnh thoảng về đỗ xe cũng gây cự cãi, to tiếng...
Vậy là từ ý tưởng để cho gia đình đoàn kết, con cháu tối lửa tắt đèn có nhau thành ra ngày càng xa nhau hơn. Có người góp ý nên đập hết nhà, quy hoạch lại, chia ra mỗi người một lô đất làm nhà quay ra đường, có cổng ngõ lối đi riêng để gia đình êm ấm hơn. Nhưng đâu phải dễ vì hiện tại ở đó chỉ những người là bố mẹ, cậu, dì, tuổi đời cũng đã U70, U80 không có điều kiện kinh tế. Hơn nữa trước đó nhà nước đã cấp giấy quyền sử dụng đất (sổ đỏ) cho mỗi nhà theo hiện trạng, bây giờ muốn quy hoạch, tách thửa lại cũng phải liên quan nhiều thủ tục pháp lý. Con cháu đều đã có nơi ở riêng nên không thể đầu tư hay can thiệp vào việc của các cụ được.
Thế là đành để nguyên trạng, anh em họ hàng gần với nhau mà phần ai nấy sống, cũng chẳng buồn chào hay hỏi thăm lúc gặp nhau. Gia đình có sự kiện giỗ chạp buộc phải ngồi chung mâm nhưng ánh nhìn mỗi người một hướng. Đa số con cháu đi ra làm ăn có hiểu biết hơn nhưng cũng không tránh khỏi sứt mẻ tình cảm do "tình trạng chiến tranh" của các cụ. Con cháu dù có hiểu biết nhưng đôi lúc bức xúc quá cũng có nặng lời với bề trên nên tình cảm càng phai nhạt, thậm chí ngại gặp mặt, không tham gia các sự kiện của họ hàng. Tôi cũng thuộc hàng con cháu trong đại gia đình, chỉ biết góp ý, giải hòa khi mọi người có va chạm.
Xin mượn trang viết để tâm sự cho nhẹ lòng chứ tôi không đủ sức để giải quyết những việc do lịch sử để lại. Hi vọng cũng góp được chút kinh nghiệm trong việc tổ chức gia đình cho con cháu nếu có khả năng. Cảm ơn quý độc giả đã đọc tâm sự của tôi.
Con xin chào mọi người. Con là một cô bé từ nhỏ đã rất yêu văn chương, vô cùng chìm đắm trong mỗi con chữ. Và cứ thế lớn lên từ tiểu học, đến những năm đầu cấp hai, con luôn giành nhiều giải thưởng về văn học. Cho đến đầu năm nay, con dự thi học sinh giỏi cấp tỉnh nhưng không may chỉ được giải khuyến khích. Quá trình bồi dưỡng cũng khiến con thấy tự ti, áp lực mỗi khi viết bài.
Dù học Văn con thấy rất vui nhưng giờ đây khi được yêu cầu viết một bài hoàn chỉnh, con cảm giác có chút trỗng rỗng, không phải là không viết được mà viết nhưng cảm thấy nản lòng làm sao. Thực sự chuyên Văn là giấc mơ với con nhưng trong tình trạng thế này, con không biết làm sao nữa. Đối diện với thử thách này, thực sự con không biết mình có làm nổi không nữa.